Chương 153: Hý lộng Tiên Âm



Tiểu Lôi làm xong hết thảy, lại tìm thấy hai viên đá lửa trong túi Bách Bảo của Tiên Âm, hắn cười khổ, cái loại người tu tiên này, mang theo bật lửa thì sẽ chết hay sao!
Nhưng dù sao thì cũng phải đánh lửa, nhưng thảm lá xung quanh quá dầy, không khí quá ẩm ướt, mãi mà không nhóm lửa được.
Tiểu Lôi hiện giờ không e ngại gì cả, xé ngay áo ngoài trên người Tiên Âm ra nhóm lửa.
Thương thay cho Tiên Âm tiên tử, đường đường là Tiên Sơn chưởng môn nhân, lại bị Tiểu Lôi lột áo ngoài, chỉ còn lại một bộ nội y rách nát bên trong nhưng vẫn không hề hay biết.
Cũng may là đã nhóm được lửa, ngọn lửa khá to, có thể cháy được cành cây, chứ không bây giờ hắn đối với Tiên Âm hận ý đầy mình, có thể lột hết quần áo trên người Tiên Âm để nhóm lửa cũng không mảy may nhíu mày.
Nhìn ngọn lửa bốc lên, Tiểu Lôi thở một hơi dài, bốn ngày nay sống ngoài trời toàn ăn tanh uống máu, hôm nay rốt cuộc có thể nhóm lửa sưởi ấm, làm chút thức ăn được rồi.
Thịt con mèo rừng tuy khó ăn nhưng nướng chín cũng miễn cưỡng ăn được, hắn vừa ăn một chút vừa nhắm mắt dưỡng thần luyện công.
Tâm trạng hắn lúc này cực tốt, có thể tự mình khống chế cường địch rồi, rõ ràng là vận khí quá lớn, rõ ràng là có thiên ý, nói ra hắn tự cho mình là nhân phẩm quá tốt.
Tâm tình hắn thư thái, tu luyện tự nhiên tiến triển hơn so với mấy ngày hôm trước nhiều, chậm rãi thu thập nội lực, tự nhiên dần dần có vẻ khôi phục.
Mặc dù pháp lực không còn chút nào, nhưng nội lực đã khôi phục, ít nhất khí lực cường tráng hơn nhiều. Sau này có thể không còn là người tu tiên nhưng cũng là võ lâm cao thủ, cũng thật khoái hoạt! Chung quanh có Diệu Yên, Tiên Âm hai đại cao thủ, phóng mắt khắp thiên hạ có kẻ nào dám trêu chọc lão tử?
Như thế chẳng phải là thiên thu vạn đại, nhất thống giang hồ?
À, không đúng không đúng, như thế là dùng mấy câu nói của tên thái giám Đông Phương Bất Bại hay sao, không tốt không tốt.
Vậy thì tiên phúc đồng hưởng, thọ dữ thiên tề thì sao nhỉ?
Cũng không tốt, đó là khẩu hiệu của Thần Long giáo chủ, ngay cả vợ hắn cuối cùng cũng chạy theo Vi Tiểu Bảo, việc đó thật không có lợi chút nào!
Trong lòng hắn đầy những suy nghĩ lung tung, trong lúc mơ màng, tỉnh ra đã thấy một đôi mắt trong veo sáng rực nhìn mình như muốn phun lửa.
Nếu là ngày trước trong lòng hắn sẽ hoảng sợ, nhưng bây giờ đã chiếm tiện nghi, chỉ quay đầu ra nhìn, vặn mình, dương dương tự đắc hỏi: "Ý, Tiên Âm chưởng môn đã tỉnh rồi a? Sớm quá? Đêm qua ngủ có ngon không?"
Lúc đó Tiên Âm đang ngồi cạnh Tiểu Lôi. Đúng là tu vi nàng thâm hậu, tối qua được Tiểu Lôi cho một hoàn thuốc trị thương, hôm nay tỉnh lại mặc dù vết thương chưa khỏi nhưng đã có thể ngồi dậy.
Nàng hôn mê bốn năm hôm, vừa tỉnh lại phát hiện mình bị thương rất nặng, nhưng mơ hồ cảm nhận được có người cho mình linh dược trị thương, lập tức nhìn ra Tiểu Lôi nằm cạnh.
Nàng vốn là người khôn ngoan, lập tức cảm thấy không ổn.
Đầu tiên, nhìn qua thấy hắn hơi thảm hại, nhưng toàn thân sạch sẽ, khí sắc không tồi, hơn nữa hô hấp trầm ổn, dường như đang điều dưỡng khí tức, bên cạnh còn có một đống lửa sắp tắt.
Rõ ràng là khi mình hôn mê, chẳng lẻ hắn tỉnh dậy trước bèn cứu mình, cho mình dược vật trị thương?
Lúc này trong lòng Tiên Âm phát sinh cảnh giác, lập tức kiểm tra pháp lực của mình, mặc dù bị thương rất nặng nhưng không có dấu vết của độc dược, pháp lực do bị thương nên suy yếu nhiều, nhưng dù sao có thể quay lại Tiên Sơn cố gắng tu luyện, rất nhanh có thể phục hồi được.
Thứ hai, nàng cả kinh khi phát hiện thấy ngoại y đã biến mất, đây không phải chuyện đùa. Lúc ấy chân tay nàng chợt lạnh như băng, mặc dù nàng là người ác độc, nhưng quả thật băng thanh ngọc khiết, thiên hạ kẻ ngưỡng mộ nàng không đến một vạn cũng trên tám ngàn, nhưng cho tới giờ nàng vẫn chưa động tâm với bất kỳ ai, kể cả Đông Phương vô Thắng là nhân vật trong Cao Nhân Ngũ Phương Bảng, nàng cũng không vừa mắt.
Chẳng lẽ mình không may bị tên tiểu vô lại này hủy đi sự trong sạch????
Nếu đúng là vậy, nàng sẽ liều mạng, cho dù Nghịch Thiên Quyết gì đó cũng không thèm, phải một chưởng đánh chết tên tiểu vô lại này.
Nhưng kiểm tra cơ thể, chỉ mất có áo ngoài, còn không bị tổn hại gì, lúc này mới yên tâm một chút.
Tiểu Lôi tỉnh lại sau khi nhập định, đối với Tiên Âm không chút sợ hãi, tự nhiên dùng miếng thịt nướng chưa ăn hết hôm qua cắn hai miếng, vừa kiểm tra khớp xương trên đùi, xem ra đã hồi phục khá ổn rồi.
Người ta thường nói phải mất một trăm ngày để xương lành, nhưng xương của hắn dù gẫy qua năm ngày hầu như đã hồi phục một nửa, chỉ cần thêm ba đến năm ngày nữa là sẽ hồi phục hoàn toàn.
"Tiểu tử, ngươi làm trò gì vậy?" Tiên Âm thấy Tiểu Lôi không lý gì tới mình, rốt cục không nhịn được, thốt lên một câu, giơ đơn chưởng lên đe dọa nói: "Khi ta chưa tỉnh lại, ngươi đã làm gì ta?"
Tiểu Lôi cười hì hì nói: "Ngươi nói không tồi. Nếu không phải ta cứu thì mạng ngươi sớm đã ô hô ai tai rồi, ồ ai cũng bị thương cả, ngươi giơ tay như thế không mệt ư? Ta nói cho ngươi biết, pháp lực của ta đã không còn, quá nửa là bị ngươi làm hỏng rồi, bây giờ ngươi muốn giết ta thì chỉ cần giơ một ngón tay là được, không phải lên mặt dọa người!"
Tiên Âm nghe Tiểu Lôi nói xong sắc mặt lập tức bình thản một chút.
Khi Tiểu Lôi chưa tỉnh lại, Tiên Âm đã xem xét qua cơ thể của hắn, phát hiện nhiều xương trên người hắn bị gãy, có bộ dáng bị thương rất nặng.
Vừa nhìn, nàng không khỏi âm thầm thán phục thể chất phi thường của hắn, quả nhiên khôi phục nhanh hơn mình nhiều.
Nàng không biết rằng mình hôn mê bốn ngày bị đại xà mang đi, cứ tưởng rằng mình từ trước đến nay ở cùng một chỗ với hắn.
Tiểu Lôi ăn hai miếng rồi hỏi: "Ngươi có đói bụng không? Muốn ăn chút gì không?"
Tiên Âm cười lạnh một tiếng: "Ngũ cốc của loại phàm phu tục tử đều mang theo trọc khí, nếu ngươi muốn tu vi thăng tiến, không nên ăn là hơn!
"
Ta chẳng quan tâm, nếu như tu tiên mà phải tuyệt thực khác nào đoạn tuyệt hưởng thụ của con người, vậy lão tử chẳng tu luyện nữa. Con người đều do cha mẹ sinh thành, sống một đời, khi sinh ra tại thế giới phải đối xử tốt với bản thân mình, nếu không làm thế mới là có bệnh a", hắn hì hì cười làm mặt quỷ: "A, ta thiếu chút nữa quên mất, ngươi không phải cho cha mẹ sinh ra, mà là do trời sinh đất dưỡng."
Tiên Âm tức giận sắc mặt trắng bệch, nhưng không phản bác lại.
Tiểu Lôi ăn một lát rồi nói: "
Xương của ngươi cũng gãy vài chỗ, ta ăn vào có chút khí lực, ta giúp ngươi trị liệu một chút không sao chứ? Nếu không sau này biến thành què quặt, làm một tiên tử què đẹp lắm hay sao?"
Nói xong hắn đưa tay kiểm tra chân của Tiên Âm.
Tiên Âm lập tức đỏ mặt, lùi thân về phía sau quát: "
Không được chạm vào ta!"
Nói xong một chưởng đánh vào vai Tiểu Lôi, hắn một chút pháp lực không có, không đề phòng, đau điếng người, mắng: "
Con mụ đàn bà không có lương tâm! Ngươi hôn mê bốn ngày rồi, không phải ta thiện lương thì sớm đã giết ngươi rồi. Hừ, ngươi cho rằng ta chiếm tiện nghi sao? Nói cho ngươi biết, khi ngươi hôn mê, tiểu gia ta đã sớm xem xét trên người ngươi từ trên xuống dưới hơn một lần rồi!"
Nghe xong, Tiên Âm run bắn người, trên mặt đầy huyết sắc, hét lên một tiếng: "
Ta trừng trị tên dâm tặc nhà ngươi!"
Nói xong đánh tiếp một chưởng.
Chưởng này mơ hồ mang theo tiếng gió rít, biết là không đơn giản, Tiểu Lôi kinh hô lên một tiếng, bất chấp trên đùi đau đớn lăn ra ngoài. Liền nghe thấy ầm một tiếng, bụi đất và lá cây bay tán loạn, chỗ vừa rồi của hắn đã biến thành một hố sâu.
Tiên Âm sắc mặt trắng bệch, ánh mắt đầy sát khí đang chằm chằm nhìn hắn.
Tiểu lôi ớn lạnh, hét lớn: "
Ngươi giết người a! Nếu ta là dâm tặc thì sớm đã lột hết quần áo của ngươi, lại còn cho ngươi uống thuốc trị thương làm gì?"
Tiên Âm nghe hắn nói tuy thô tục, vẫn tức giận nhưng nghĩ lại, trong lòng cũng hối hận, nếu không phải vừa rồi Tiểu Lôi tránh được chưởng vừa rồi, Nghịch Thiên Quyết kia cũng tan thành mây khói.
Rồi nàng nén giận, cắn răng nói: "
Ai bảo ngươi nói hươu nói vượn, ngươi lại đây. Chỉ cần ngươi không nói bậy ta sẽ không đánh ngươi"
Tiểu Lôi bỉu môi cười lạnh, đầu tiên kiểm tra thương thế trên đùi, lúc này mới nằm xuống, thản nhiên cắn một nhánh cỏ trên miệng, hàm hồ nói: "
Ta không lại, nằm đây thoải mái hơn. Xương của ngươi cũng gãy nhiều, vốn tưởng có thể giúp ngươi một chút, nhưng bây giờ thì thôi, Tiên Sơn chưởng môn thần thông quảng đại tự mình trị thương đi!"
Tiên Âm cười lạnh: "
Một chút thương thế ngoài da, ai cần ngươi giúp!"
Nàng nhắm mắt lại, dùng nội tức kiểm tra thương thế toàn thân, cắn môi lại, đột nhiên xương cốt toàn thân kêu răng rắc, giống như tiếng rang đậu.
Chỉ cần vận công như vậy, toàn bộ những chỗ gãy trên người đã bị nàng dùng công lực khôi phục lại!
Đương nhiên, chỉ là định vị lại, còn muốn trở lại như cũ, trong nhất thời nửa khắc là điều không thể. Chỉ là kiểu vận công khôi phục khớp xương như thế này tuy lợi hại nhưng không phải là đau đớn như bình thường.
Nếu Tiểu Lôi ra tay, có thể dùng biện pháp nhẹ nhàng giúp nàng định vị xương, nhưng do Tiên Âm tâm cao khí ngạo, hết lần này đến lần khác tranh phân với Tiểu lôi, tự mình vận công, mặc dù cũng xong nhưng đau đến cơ hồ muốn ngất đi lần nữa.
Tiểu Lôi nằm một bên, trong lòng kinh hoảng, mụ đàn bà này có phải là người không, nếu là ta tuyệt đối không dám làm vậy, chẳng phải là đau muốn chết? Mắt thấy nàng vận công có thể khống chế xương cốt toàn thân, tu vi thật đáng sợ, khó trách Tiêu Dao tử cũng tự thẹn không bằng, chỉ là không biết mình xài viên Thần tiên Đảo kia có khống chế được nàng hay không. Nhưng lại nghĩ đến Khinh Linh tử còn sợ nó, thì chắc có thể chế phục được Tiên Âm rồi.
Tiên Âm ý chí bất khuất, đợi cơn đau qua đi liền hít vào một hơi, tìm túi Bách Bảo của mình, nàng biến sắc kêu lên: "
Túi bách bảo của ta mất đâu rồi?"
Nàng lập tức trừng mắt nhìn Tiểu Lôi quát: "
Ngươi ăn cắp của ta!"
Tiểu Lôi lập tức lùi lại một chút, cười nói: "
Ta làm sao nhìn thấy túi bách bảo của ngươi?"
Tiên Âm hận không thể một chưởng giết chết tên tiểu vô lại này, quát: "
Nơi này chỉ có hai người ta và ngươi, đồ của ta không thấy đâu đương nhiên là do ngươi lấy đi!"
Tiểu Lôi giả bộ trầm ngâm nói: "
Ta hôm qua không nhóm được lửa bèn lấy y phục của ngươi, có phải là vô ý vứt vào lửa rồi chăng?"
Tiên Âm cười lạnh nói: "
Túi Bách Bảo của ta là pháp bảo của Tiên Sơn phái, làm sao có thể đốt? Mau trả đây!"
Tiểu lôi cười hì hì: "
Trả ngươi? Ta lấy gì trả ngươi? Ngươi bắt ta mang đến đây, hại ta một thân pháp lực tản mác hết, ngươi lấy gì trả ta?"
Tiên Âm mặc dù tức giận trong lòng, nhưng biết mình đang bị thương, pháp lực còn có ba bốn thành, chỉ có một gã Tiểu Lôi vẫn không để vào mắt, cười lạnh nói: "
Ngươi nếu mang đồ vật trả ta, ta sẽ không đánh ngươi, bằng không chẳng lẽ ngươi không sợ ta…"
"
Được được được!" Tiểu lôi hét lớn: "Ngươi đổ oan cho ta lấy đồ, ta chứng minh cho ngươi xem!" Hắn lập tức động thủ cởi quần áo rất nhanh, lập tức cởi áo ra lộ ra phần thân trên xích lõa. Tiên Âm thấy Tiểu Lôi sắp cởi nốt đai lưng bèn hét lên một tiếng, mặt đỏ bừng, quay đầu đi kêu lên: "Dừng! Mau dừng tay!"
Tiểu Lôi cười hì hì nói: "
Ta nói không phải do ta lấy, ngươi không tin, ta đoán khi chúng ta rơi xuống đây nó đã bị mắc trên cành cây rồi".
Tiên Âm thấy Tiểu Lôi không cởi quần áo nữa mới quay đầu lại, suy nghĩ cẩn thận một chút, nàng nhận thấy nếu hắn ăn cắp túi Bách Bảo cũng không mở được, mà hắn nói cũng có vài phần đạo lý, nên không so đo nữa.
"
Ờ đã như vậy, đợi ta khỏi chúng ta cùng đi tìm vậy"
Sau đó Tiên Âm hỏi Tiểu Lôi hai người ở đây bao lâu rồi. Tiểu Lôi nói hươu nói vượn, không đề cập đến chuyện đại xà hỗ trợ, chỉ nói hai người rơi xuống cùng nhau xuống chỗ này, hắn tỉnh lại trước, hảo tâm cho Tiên Âm một viên linh dược trị thương …v.v.
Tiên Âm nghe xong sắc mặt bình tĩnh hơn nói: "
A, ngươi dù sao đã ra tay cứu ta, vậy chỉ cần ngươi nghe lời ta, ta sẽ không làm khó ngươi. Bây giờ ta hỏi ngươi một sự tình, ngươi thành thực trả lời ta, nếu trả lời làm ta hài lòng, ta sẽ đưa ngươi về Nga Mi sơn, ngươi thấy sao?"
Tiểu Lôi trố mắt hỏi: "
Có chuyện gì?"
Tiên Âm trong lòng kích động nhưng cố trấn tỉnh, chậm rãi trầm giọng nói: "
Ta hỏi ngươi, Tiêu Dao phái các ngươi có một bộ Nghịch Thiên Quyết phải không?"

Chí Tôn Vô Lại - Chương #153


Báo Lỗi Truyện
Chương 153/371