Chương 627: Vượt qua và bắt đầu


"Cuối cùng cũng kết thúc!" Hình ảnh to lớn của Hera chi luân dần dần biến mất, Tu La đã cắn nuốt Trần Duệ thành công, phát ra tiếng cười điên cuồng: "Ta đã sớm nói, người thắng sau cùng là ta!"

Vừa dứt lời, nhiệt độ xung quanh Tu La chợt hạ xuống, khí tức băng hàn phát ra, lại đông cứng trên diện rộng.

"Lại là đông vực? Lĩnh vực tứ quý đáng thương, lĩnh vực có tính công kích duy nhất cũng lấy lực hủy diệt làm nền tảng." Tu La khinh thường nói: "Lực lượng và ý chí của ngươi cường thịnh trở lại cũng vô dụng, trước căn nguyên hủy diệt cuồn cuộn như biển cả, đó chẳng qua chỉ là dòng suối nhỏ, căn bản không đáng nhắc tới!"

Quả nhiên, lực lượng của Tu La vừa chuyển, hiệu của của đông vực dần tiêu tán. Nhưng không quá bao lâu, thân thể Tu La lại cứng đờ, đông vực xuất hiện lần thứ hai.

Tu La hừ lạnh nói: "Còn chưa tắt hy vọng sao? Đã nói tất cả chỉ vô dụng, dù là bao nhiêu lần thì kết quả cũng như nhau thôi!"

Lại lặp lại vài lần như thế, mỗi một lần, lực lượng của đông vực dường như cũng tăng cường. Cặp mắt máu của Tu La xuất hiện một tia hàn quang: "Muốn tìm đường sống trong chỗ chết? Đáng tiếc, dù liều mạng thế nào cũng là phí công, ngươi là kẻ thất bại!"

Thân hình của Tu La nhoáng lên một cái, xuất hiện ở vị trí "sao băng" vừa mới bị nổ tung.

Chuẩn xác mà nói, đây chỉ là một hằng tinh "nhân tạo" phát nổ mà thôi, nhưng mà cũng không khác sao băng chân chính bạo liệt nhiều lắm. Khí thể và bụi trước đã hình thành tinh vân mỹ lệ. Vật chất bên ngoài tinh cầu bị lực bạo phát thật lớn phun ra, chỉ để lại trung tâm có mật độ cực cao bên trong.

Cả tinh vân đã tàn ngập khí tức hủy diệt, biến thành trạng thái xoáy kỳ dị dưới sự dẫn dắt của Tu La, vờn vờn chung quanh.

"Ngươi đã hồ đồ ngu xuẩn muốn giãy chết như vậy, thế thì ta sẽ đồng hóa đông vực của ngươi, cho ý chí còn sót lại của ngươi hoàn toàn tắt hy vọng!" Cặp mắt máu của Tu La lóe lên, cả thân thể trở nên hư vô, uy lực của đông vực kia chợt tăng mấy lần, dù dò tinh vân chung quanh cũng bắt đầu đọng lại. Mà trung tâm tinh vân bắt đầu xuất hiện biến hóa kỳ dị, không gian vặn vẹo hấp phệ hoàn toàn quang mang bạo liệt. Không chỉ hào quang, mà cả các loại vật chất ở xung quanh cũng đều bị cắn nuốt.

Hóa ra dưới tác dụng của lực hủy diệt, không ngờ "nhân công sao băng" bạo liệt lại sinh ra thiên thể giống như hố đen như vậy. Không phải kỹ năng phệ tinh của siêu cấp hệ thống, mà là hố đen chân chính: một loại thiên thể tinh vi, kỳ thật tương đương với một loại tinh cầu khác.

Tu La bật người lên, không ngờ nhảy lên trên hố đen một cách không tưởng tượng được, trở thành trung tâm của cắn nuốt. Lực lượng của đông vực và hắc động dung hợp thành một khối, dần dần biến mất. Quả nhiên không còn "phát tác" như lúc trước nữa.

"Hủy diệt mới bao trùm tất cả lực lượng!" Tu La lộ ra sự tự tin cường đại: "Cho dù ngươi có ở trạng thái đỉnh phong cũng không phải đối thủ của ta. Huống hồ bây giờ chỉ còn lại một tia ý thức cuối cùng, còn không chịu tan thành mây khói?"

"Hủy diệt quả nhiên là quy luật căn bản nhất trong vũ trụ, ta đã cảm nhận được, từ trước đến nay chưa từng rõ ràng như thế." Thân ảnh trùng điệp với Tu La của Trần Duệ hiện ra, thanh âm có vẻ hết sức yếu ớt, nhưng hai mắt lại chớp động quang mang thần kỳ: "Thật giống trong quốc độ của thánh long, những thứ bất hủ rồi cũng mục nát theo thời gian. Vạn vật trong vũ trụ, dù là sinh mệnh, sao trời, vật chất... đều không tránh khỏi thời khắc hủy diệt. Đây là chân lý vĩnh viễn không thay đổi của vũ trụ. Tuy rằng ta đã sớm hiểu rõ đạo lý này, nhưng chỉ trong một khắc ngươi đồng hóa đông vực vừa rồi, ta mới chính thức lĩnh ngộ."

"Cho dù ngươi chân chính lĩnh ngộ thì sao? Tiếp nhận một chút lực chân lý chung cực này, tan biến đi!" Cặp mắt đỏ máu của Tu La bắn ra quang mang hủy diệt, bao trùm hư ảnh của Trần Duệ.

Hư ảnh của Trần Duệ biến mất từng chút một, nhưng ánh mắt lại càng sáng ngời: "Như vậy, sau khi hủy diệt, điều gì sẽ xảy ra?"

Sau kho nói xong câu này, hư ảnh của Trần Duệ đã hoàn toàn bị lực hủy diệt cắn nuốt. Bỗng dưng Tu La chấn động, không ngờ khẽ run lên.

Tinh vân của sao băng bạo liệt bắt đầu vặn vẹo từng mảng. Cái loại hào quang mỹ lệ vốn đã ảm đạm nháy mắt lại chói mắt trở lại. Thân thể Tu La lóe lên như hô ứng, thỉnh thoảng xen kẽ với hư vô, trên mặt lộ vẻ hoảng sợ.

"Không thể nào, rõ ràng hắn muốn tan biến!" Tu La hãi hùng kêu lên, đông vực vốn đã thu liễm lại phát ra với cường độ trước nay chưa từng có. Trong tinh vực phụ cận, toàn bộ đều bị đông kết, ngay cả lực cắn nuốt của hố đen cũng ngừng lại một cách không thẻ thể tưởng tượng được.

Sau khi đông cứng, trên người Tu La "bùng" một tiếng, phát ra một ngọn lửa đen. Một khí tức mới bắt đầu sinh ra, cỗ khí tức này tràn đầy sinh cơ và hy vọng. Trên mặt Tu La lại hiện ra sự thống khổ hiếm thấy, ôm kín đầu: "Là niết bàn? Không đúng, rốt cuộc là lực lượng gì? Chẳng lẽ..."

"Sau hủy diệt, chính là sản sinh. Đó mới thực sự là chân lý của vũ trụ." Trong đầu Tu La vang lên thanh âm của Trần Duệ: "Ngươi nói đúng, Tu La, ta thật sự cố tìm đường sống trong chỗ chết. Chẳng qua..."

"Không ngờ ngươi lại mượn 'hủy diệt' của ta để lĩnh ngộ 'sản sinh'?" Rốt cuộc Tu La cũng hiểu, lúc này đông vực đã tràn ngập lực lượng sinh cơ bừng bừng. Mà đây cũng không phải là đông vực, mà là xuân vực.

Tu La phát ra tiếng kêu thảm thiết, ôm chặt đầu, Hera chi luân to lớn xuất hiện bên người, huyễn lực của Thận Ma, vong linh lực của vu yêu vương, các loại dị lực thoáng cái hiện ra, nhưng vẫn không thể ngăn cản sự chuyển hóa kỳ dị của thân thể. Màu máu trong đôi mắt dần càng ảm đạm, không ngừng biến ảo ra quang mang kỳ lạ.

"Đây là lực sản sinh?" Trong ngọn lửa màu đen, thân thể Tu La dần dần tan biến: "Không ngờ lại là lực lượng tinh thần ở đẳng cấp này? Không! Cơ thể của ta! Ý chí của ta!"

"Mặc dù ngươi tự xưng là căn nguyên hủy diệt, nhưng đối với vũ trụ chân chính, trên thực tế pháp tắc hủy diệt cũng chỉ là một hạt bụi nhỏ bé không đáng kể. Quy luật sản sinh mà ta lĩnh ngộ cũng là như thế. Con đường sau này còn rất dài." Thanh âm bình thản của Trần Duệ trở nên kiên định: "Có lẽ rốt cuộc cả đời này ta cũng không thể lĩnh ngộ đạo sinh diệt. Nhưng ta sẽ luôn luôn tiến tới, không chỉ vì mình, mà còn vì tất cả những điều ta quý trọng."

Hố đen dưới chân Tu La chợt phát ra quang mang mãnh liệt, đã không còn là cắn nuốt vạn vật, mà là hoàn toàn trái ngược, phun các loại vật chấn ra ngoài giống như suối vậy.

Tháp tín ngưỡng của siêu cấp hệ thống cũng xuất hiện giếng phun. Tín ngưỡng lực to lớn vẫn luôn biến mất không thấy lại nhanh chóng trở về, số lượng tín ngưỡng kết tinh gia tăng với tốc độ khủng khiếp.

Thanh âm thê lương của Tu La dần dần biến mất, ngọn lửa màu đen "ầm" một tiếng, biến thân thể kia thành tro bụi, chỉ còn lại ánh mắt kia. Có thể mơ hồ thấy, đôi mắt vốn màu đỏ đã xảy ra biến hóa kỳ dị. Một bên là mắt trắng tròng đen, một bên là mắt đen tròng trắng.

"Kết thúc rồi, hay nên nói, đây là một khởi đầu mới..." Trong hỏa diễm vang lên thanh âm Trần Duệ. Cặp tròng mắt kỳ dị kia dần khép lại, dường như rơi vào ngủ say.

Khi chứng kiến quốc độ của Rodriguez phồn vinh rồi hủy diệt, lĩnh ngộ trong lòng hắn ngày càng rõ ràng. Sở dĩ lựa chọn để Tu La cướp lấy quyền khống chế thân thể, là vì ôm quyết tâm liều chết. Dùng tử để ngộ sinh, lợi dụng đông vực để lĩnh ngộ "hủy diệt" của Tu La, nhờ đó mà tìm được ảo diệu của "sản sinh" đối nghịch với nó.

Nếu không phải gặp tuyệt cảnh, nếu không phải có quyết tâm tìm đường sống trong chỗ chết, nếu không phải trong tinh vực ngang với tiểu vũ trụ trong siêu cấp hệ thống này. Trần Duệ căn bản không thể nào chạm đến quy luật ảo diệu căn nguyên nhất trong vũ trụ trong thời gian ngắn như thế.

Đây không chỉ là một trận chiến quan trọng nhất để giải quyết Tu La, mà cũng là cơ hội vượt qua bản thân, đột phá bình cảnh.

Lấy ngọn lửa màu đen đang bành trướng làm trung tâm, một cỗ lực lượng to lớn tràn ngập sinh cơ bắt đầu lan tràn cả tinh vực. Không chỉ có mấy tinh cầu có sinh vật sống, cho dù là một vài tinh cầu không có người cũng bắt đầu xuất hiện nguồn nước và cây xanh, cả tinh vực đều phát sinh sự biến hóa vi diệu nào đó.

Hơn thế nữa, thiên thạch và bụi bặm gần đó dần dần diễn biến thành tinh cầu mới, phạm vi tinh vực không ngừng mở rộng ra.

Trong ngọn lửa màu đen, cát bụi kia lại dần dần bùng cháy, tụ tập lại thành thân thể Trần Duệ một lần nữa. Giữa thân thể, một viên gì đó lớn cỡ hạt táo trôi nổi ra. Thứ này xanh tươi ướt át, nếu Trần Duệ không ngủ say, nhất định có thể nhận ra nó.

Trong lực hỏa diễm dào dạt sinh cơ, thứ này nhanh chóng "này mầm", biến thành một cái chồi non xanh biếc, chớp động vầng sáng bảy màu mỹ lệ.

Trong quốc độ của tháp hủy diệt, chung quanh thân thể "Tu La" bị hai thủy nguyên toái phiến cầm tù xuất hiện từng vòng quang mang rực rỡ màu sắc. Trong những dải sáng lượn lờ, thân thể kia bắt đầu vặn vẹo như sóng gợn. Loại vặn vẹo này làm không gian xung quanh dao động theo. Chẳng qua loại dao động này có vẻ vô cùng dịu dàng, cũng không có tính công kích gì.

Chốc lát, dải sáng mày biến mất, dao động không gian dần ổn định. Mà Trần Duệ vốn bị cầm tù lại biến mất một cách không thể tưởng tượng được.

Đọa Thiên Sứ đế đô, trong cái sân nào đó.

Alice kinh ngạc nhìn một đạo quang mang cắt ngang chân trời: "Mau nhìn! Kia là cái gì? Là sao băng sao?"

"Ừ." Eve đứng bên cạnh gật đầu: "Ta đã từng thấy trong sách, nhưng vẫn là lần đầu nhìn thấy."

"Sao băng thật đẹp!" Eliane mở to hai mắt: "Nghe Guile đại nhân từng nói, cầu nguyện với sao băng thì ước mơ sẽ trở thành sự thật."

"Tên Guile kia... tứng nói vậy?" Alice nhíu mày, âm thầm nói một câu: "Hình như... ca ca cũng từng nói như thế."

"Đừng nghĩ nữa, thừa dịp sao băng còn chưa biến mất, chúng ta mau cầu nguyện đi!" Eliane nói một câu, ba thiếu nữ vội vàng nhắm mắt lại cầu nguyện.

Một lát sau, các thiếu nữ mở mắt.

Alice hưng trí bừng bừng hỏi han: "Các ngươi ước cái gì vậy?"

Eliane nhìn nhìn tỷ tỷ, lắc đầu không nói, Eve mỉm cười, cũng không lên tiếng.

"Hừ!" Alice quẹt miệng: "Không nói ta cũng đoán được, chắc chắn có liên quan đến tên kia! Ta nói nè, tên kia không phải là người tốt!"

Eve lắc đầu: "Guile đại nhân không giống như ngươi nói đâu!"

Eliane cũng không có nhát gan khi đứng trước mặt Alice, tò mò nhìn tiểu công chúa điện hạ: "Alice, ngươi ước gì vậy?"

"Ta..." Alice bỗng nhiên đỏ bừng mặt, bỗng nhiên nhìn lên mặt bàn, sợ hãi kêu lên một tiếng: "Olivia! Sao ngươi lại ăn sạch toàn bộ bánh pudding ngọt ngào như vậy!"

"Không phải các ngươi vừa mới bỏ qua hay sao? Ta sẽ cố sức lao động một chút." Hắc long tiểu thư đầy mồm đồ ăn, ú ớ nói.

"Chúng ta vừa mới cầu nguyện với sao băng!"

"Ngươi thật giảo hoạt, Olivia!"

"Sao ngươi không cầu nguyện với sao băng?"

"Sao băng là cái gì? Ăn được không..."

Chàng Rể Ma Giới - Chương #627


Báo Lỗi Truyện
Chương 627/1275