Chương 599: Loan đao và thụ cầm


Naga không có tóc rắn và mắt rắn giống Medusa. Tướng mạo của chúng thanh tú, hàng mi xinh đẹp lộ ra vẻ anh khí, làn da màu đồng nhạt hoàn mỹ không tỳ vết, thanh âm trầm thấp, gợi cảm. Nếu không nhìn đến sáu tay cùng phần thân thể từ rốn trở xuống thì cũng được coi là mỹ nữ mê người.

Có điều lúc này không có người nào muốn đem hai chữ “mê người” kia để hình dung nàng, bởi vì hiện tại nàng cho Trần Duệ hai lựa chọn nhưng chỉ có một kết quả: chết!

“Ta là thủ lĩnh Shi Cuinuo của Bạch Tháp tiền doanh, thiếu tộc trưởng của bộ tộc Naga. Bây giờ các ngươi có một phút tự suy nghĩ, nếu không ta sẽ mặc nhận các ngươi chọn cái thứ nhất.” Trong lời nói của Shi Cuinuo mang theo sát khí nồng đậm. Moore từng nói qua, Naga là chủng tộc vô cùng cường đại, có bản năng chiến đấu bẩm sinh vượt xa các chủng tộc Medusa khác và cả ma thú. Đặc biệt là năng lực cận chiến, có thể nói là rất khủng bố. Điều này cho thấy Shi Cuinuo này tuyệt đối là một đối thủ khó chơi.

Phía sau hiện ra vài thân ảnh của Naga tộc, nhanh chóng bao vây tất cả rừng cây. Ngoại trừ Shi Cuinuo, còn có ít nhất một ma đế sơ đoạn cùng khoảng hơn mười ma hoàng, còn lại thấp nhất cũng là ma vương cao đoạn.

Trong lòng Trần Duệ âm thầm kinh hãi, một thiếu tộc trưởng đã có thực lực đến thế này, hơn nữa những naga này mới chỉ là một phần lực lượng của bộ tộc Naga mà thôi! Không trách được bộ tộc Sirens phải liên hợp cùng bộ tộc điểu thân nữ yêu mới miễn cưỡng có thể đoạt được một phần nhỏ của U Linh san hô để duy trì sinh tồn. Điều này không có nghĩa là Trần Duệ sẽ bó tay chịu trói, chỉ là thực lực ma hoàng đỉnh phong khẳng định là không thể đánh lại, nhưng nếu dùng Ngự Tinh Biến phát động công kích toàn lực, cho dù không thể giết chết naga, chí ít thì đột phá vòng vây cũng không có vấn đề gì, người cát còn có thể phục sinh. Thủy nguyên tố nhân khẳng định giữ không được, trước tiên không nói đến thủy nguyên tố nhân là thuyền viên của hắn, không có người thủy nguyên tố dẫn đường, ở hải vực Hắc Mạc sương mù quanh co này, chỉ dựa vào người cát chắc chắn không thể đến đảo Vụ Ẩn trong thời gian Hegel hạn định.

Sau khi thi triển Ngự Tinh Biến, hắn sẽ rơi vào trạng thái ngủ sâu, nếu không đến đường cùng, quyết không thể dùng.

Trần Duệ hít sâu một hơi, âm thầm ngưng tụ lực lượng, hỏi: “Shi Cuinuo tiểu thư, ta muốn hỏi cho rõ về hai lựa chọn tiểu thư đưa ra. Hai ngày sau chết cùng với hiện tại chết thì có gì khác biệt?” 

Shi Cuinuo nhìn địch nhân có biểu hiện bình tĩnh ngoài dự tính, lặng như băng nói: “Hai ngày sau, bộ tộc Naga sẽ cử hành hải tế (nghi lễ tế thần biển) ở hải vực Vụ Ẩn. Đến lúc đó các ngươi sẽ trở thành tế phẩm hiến cho Hắc Mạc hải thần.”

Vụ Ẩn hải vực? Hắc Mạc hải thần? Hải tế của Naga? Trần Duệ lập tức nghĩ đến trạm thứ nhất lần này muốn đi đến chính là đảo Vụ Ẩn, tâm niệm bắt đầu nhanh chóng chuyển động.

“Cũng có thể… nếu có được vận khí tốt, ngươi có thể sống sót trong hải tế không chừng.” Shi Cuinuo bỏ thêm một câu, tròng mắt xanh lục lướt qua một tia thần sắc kì dị, dường như có chút thất thần. Biến hóa nhỏ bé kia lập tức bị tinh thần lực của Trần Duệ bắt giữ, nếu muốn ra tay, hiện tại chính là thời cơ tốt nhất.

Vừa lúc đó trên đầu naga truyền đến tiếng kêu của Đâu Đâu: “Chủ nhân! Cứu mạng!”

Ánh mắt Shi Cuinuo chợt lóe lên, trong nháy mắt đã khôi phục lại bình thường. Sáu cánh tay đang cầm loan đao hơi thay đổi tư thế. Theo tổng hợp tinh thần lực của Trần Duệ thì có thể nhận thấy rõ ràng mỗi phương vị của mình đã bị sáu thanh đao kia đồng thời khóa chặt, chỉ cần có chút ý muốn vọng động, nhất định sẽ lọt vào công kích đáng sợ.

“Đã hết thời gian! Kẻ xâm nhập, mau nói ra lựa chọn của ngươi!”

Trần Duệ nhíu mày, nhìn lại người cát cùng thủy nguyên tố nhân, cuối cùng quyết định chủ ý, thử thăm dò hỏi một câu: “Ta có thể dùng một số bảo vật trân quý để đổi lấy sinh mạng của mình cùng đồng bạn hay không?”

“Thứ có giá trị nhất chính là sinh mạng của các ngươi!” Shi Cuinuo cười lạnh một tiếng, sát khí bừng lên: “Không cần nói nhảm. Trì hoãn thời gian chỉ càng khiến các ngươi chết sớm hơn mà thôi!”

“Shi Cuinuo đại nhân, xin hãy nghe ta nói xong trước đã. Để đổi lấy tính mạng, ta đương nhiên sẽ không keo kiệt đồ vật gì đó ngoại trừ chính sinh mạng mình, ví dụ như loại bảo vật trân quý nhất trong truyền thuyết… Ác ma quả? Có lẽ nó có thể mang đến cho đại nhân một kinh hỉ ngoài ý muốn.”

“Ác ma quả?” Lục mâu của Shi Cuinuo bắn ra tinh mang, dường như có chút kích độc dị thường. Huyết mạch kí ức nói cho nàng biết, ác ma quả là một loại quả trân quý trong truyền thuyết, ngoại trừ có thể làm thăng tiến lực lượng, còn có thể tăng cường tiềm lực thật lớn, thậm chỉ còn có xác suất nhất định có được năng lực đặc thù ngoài dự kiến nữa. 

“Không sai. Chính là ác ma quả!” Trong tay Trần Duệ hiện ra một quả màu hồng, phát ra u quang nhè nhẹ.

Tinh thần lực của Shi Cuinuo vô cùng cường đại, có thể cảm ứng được quả kia phát ra khí tức đặc thù, có chút chấn động, đang muốn tiến lên thì quả trong lòng bàn tay của Trần Duệ lại tan biến.

“Xin lượng thứ, đây chỉ là một chút tiểu xảo không gian ma pháp thôi.” Trần Duệ lộ ra vẻ kiên định: “Chỉ cần đại nhân bỏ qua cho ta cùng đồng bạn, ác ma quả này sẽ là của đại nhân. Ngược lại, nó sẽ trở thành vật bồi táng theo ta.” (DG: vật bồi táng: vật đem chôn theo người chết, ở đây ý nói nếu Trần Duệ chết thì ác ma quả cũng đừng hòng lấy được.)

Shi Cuinuo ngưng mắt nhìn Trần Duệ một khắc, chậm rãi gật đầu nói: “Nếu như ác ma quả đó quả thật có thể phát huy tác dụng như trong truyền thuyết, ta có thể dùng Kim trướng của bộ tộc Naga thề rằng sẽ để cho các ngươi rời đi bình yên vô sự. Nhưng trước đó ngươi nhất định phải cùng ta đến đảo Razer gặp một người.”

Nói xong, Shi Cuinuo quay ra sau vẫy tay một cái, mấy naga cầm lên vài cái xiềng xích. “Đây là gông xiềng dùng hỗn hợp Lam Tinh Trọng Thủy cùng U Linh san hô chế tạo thành, có thể cầm cố được ma pháp lực cùng lực lượng. Ta cảnh cáo các ngươi một câu, không cần phải cố gắng giãy giụa vô ích!”

Lam Tinh Trọng Thủy? Hình như đó chính là vật liệu cần thiết trong việc chế tạo trang bị thượng cổ luyện kim văn minh? Trần Duệ hơi ngẩn ra. Có điều bây giờ không phải lúc để ý điều này, hắn tỏ ra xuống nước, người cát cùng thủy nguyên tố nhân cũng không hề phản kháng, mặc cho naga đem xiềng xích trói mình lại.

Kẻ sớm nhất bị bắt thành tù binh – Đâu Đâu hiện bị nhốt trong một cái lồng đặc chế, thần sắc uể oải, hiển nhiên là đã chịu đựng không ít đau khổ. Đám người Trần Duệ bị mấy người Shi Cuinuo áp giải lên, xuyên qua rừng cây, đi tới trước một sườn núi. Trên sườn núi có mấy ngôi nhà đá khổng lồ màu trắng, vài chục thủ vệ Naga đang qua lại tuần tra. Đối diện đỉnh núi là một đài quan sát rất cao. Đây có lẽ là một trạm canh gác phía ngoài quần đảo Razer của bộ tộc Naga.

"Shi Cuinuo đại nhân, ngài đã trở về." Một thủ lĩnh ma đế sơ đoạn naga đưa hai tay lên ngực, khom lưng hành lễ.

"Meidi, lập tức chuẩn bị thuyền, ta muốn tự thân áp giải mấy tên tù nhân này đi đảo Razer, ra mắt tộc trưởng đại nhân."

Meidi nhíu mày: "Shi Cuinuo đại nhân, xin thứ lỗi, tộc trưởng đại nhân từng đặc biệt phân phó qua, không có mệnh lệnh của người, ngài không thể rời khỏi nơi này."

Tròng mắt xanh của Shi Cuinuo chợt lóe lên hàn khí, trong tay bỗng dưng xuất ra sáu thanh loan đao. Thanh âm càng thêm lạnh lẽo: "Ta là thủ lĩnh tối cao của Bạch Tháp tiền doanh, ta nói lại lần nữa, hiện tại đi chuẩn bị thuyền."

Meidi cảm giác bản thân bị một cỗ sát ý đáng sợ bao phủ, tuyệt đối không chỉ là đe dọa. Nàng hoảng sợ, thân thể lui về mấy bước: "Không được, Shi Cuinuo đại nhân! Tộc trưởng người..."

Lời còn chưa nói xong, liền thấy đao quang chớp động. Quang mang kia chợt lóe lên rồi biến mất, Meidi vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ, trên mặt toàn là mồ hôi lạnh. Trần Duệ đứng phía sau, dùng tinh lực đã đạt đến S+ thấy được rõ ràng những gì vừa mới xảy ra trong nháy mắt. Shi Cuinuo chém ra năm mươi bốn đao, bằng thực lực ma đế cấp của nàng thì cũng không tính là quá nhanh. Nhưng năm mươi bốn đao này của Shi Cuinuo đều chém vào lông mi mắt trái của Meidi, không nhiều không ít, vừa vặn chém rụng năm mươi tư sợi. 

Đây tuyệt đối không phải là biểu diễn mà chính là công kích đích thực, Meidi dường như còn chưa kịp phản ứng, mà Shi Cuinuo đã dùng loan đao tốc độ cao, đồng thời đem lực lượng khống chế từng bước tinh vi như thế, nếu chỉ dùng “tùy tâm sở dục” đã khó có thể xứng với đao thuật khủng bố này. (DG: “tùy tâm sở dục”: ở đây ý nói điều khiển được theo ý muốn)

Lục đao! Đây chính là đao kỹ đã ăn sâu vào máu của bộ tộc Naga, lúc này được vị thiếu tộc trưởng Naga thể hiện ra vô cùng nhuần nhuyễn.

Trần Duệ thầm nghĩ, nếu hắn phải đối mặt với một kích này, chỉ sợ có dùng Ngự Tinh Biến cũng có có thể chống đỡ được. Không hổ là chủng tộc có năng lực cận chiến siêu cường!

"Chuẩn bị thuyền Lôi Quang cho ta!" Shi Cuinuo quát lớn.

Thực lực của Meidi chỉ thấp hơn Shi Cuinuo một cảnh giới nhỏ, thế nhưng lại bị khí thế đáng sợ kia làm cho run cầm cập. Do dự một khắc, cuối cùng lấy ra một viên cầu trong suốt, bên trong viên cầu là một mô hình thuyền buồm màu tím thu nhỏ.

Loan đao trong tay Shi Cuinuo nhát mắt tan biến, tiếp nhận viên cầu. Meidi cảm giác được sát khí trói chặt mình nãy giờ đang dần dần nhạt đi. Nàng vụng trộm thở dài một hơi, không dám lên tiếng nữa.

"Kate, Jody, các ngươi mang theo mấy tiểu đội đi cùng ta!"

Shi Cuinuo gọi theo mười mấy Naga, nhìn Meidi vẫn đang cúi đầu im lặng, bỏ thêm một câu: “Tới đó ta sẽ giải thích cho tộc trưởng.” Sau đó áp giải đám Trần Duệ đi thẳng ra phía sau trạm canh gác.

Một màn vừa rồi khiến Trần Duệ cảm thấy có chút kỳ quái. Chẳng lẽ vị thiếu tộc trưởng này còn bị tộc trưởng trừng phạt hoặc là nghi kỵ gì hay sao? Nói cách khác chính là trong nội bộ Naga có đấu tranh ngầm nào đó. Nếu quả thật có gì đó kỳ quái, vậy thì sự xuất hiện của ác ma quả chỉ sợ chính là củ khoai lang nóng bỏng tay, đến lúc đó phải biết tùy cơ ứng biến mới được.

Mấy tiếng sau, đoàn người đã đi tới bên bờ kia của hòn đảo.

Shi Cuinuo đem viên cầu kia quăng xuống nước, viên cầu vỡ tan ra như bong bóng xa phòng, một thuyền buồm lớn màu tím kì dị xuất hiện trước mắt mọi người, hình dạng giống y hệt cái “mô hình” lúc trước.

Mọi người lục tục lên thuyền, bắt đầu giương buồn xuất phát. Theo lời Shi Cuinuo thì đích đến lần này là trung tâm của quần đảo Razer, cũng chính là căn cứ trung tâm của bộ tộc Naga. Kỳ quái là con thuyền “Lôi Quang” này tựa hồ như có loại khí tức kì dị nào đó, ven đường đi tuy xuất hiện không ít hải xà khổng lồ, nhưng không một con nào tấn công cả.

Theo yêu cầu của Trần Duệ, hắn và bộc nhân được nhốt riêng ở một gian nhà tù. Lam mị gông xiềng đối với Đâu Đâu mà nói thì chẳng có tác dụng gì quá lớn, nhưng mà tên trùng biến hình này giảo hoạt nhưng lại nhát gan, sợ hãi lực lượng của naga, làm bộ bị trói, đàng hoàng bị nhốt vào bên trong.

Sau khi đám thủ vệ rời đi, Trần Duệ sai Đâu Đâu chạy ra ngoài, lấy Tử Viên Tâm giới chỉ biến thành kính mắt, bắt đầu quan sát tàng bảo đồ. Quả nhiên thấy điểm sáng đại biểu cho chính mình đang di chuyển hướng về phía trung tâm. Mà các hòn đảo và hải dương dọc đường cũng đã “thắp sáng”, dùng ý niệm phóng đại lên, thậm chí có thể nhìn thấy một số cảnh vật cụ thể, giống như thiết bị định vị qua vệ tinh của hiện đại, có phần còn sống động hơn.

Vẫn chưa thăm dò được đến tận nơi, chỗ cụ thể vẫn còn mông lung, chỉ có thể nhìn được bao quát bên ngoài, nhưng chỉ riêng điểm này cũng cho thấy mở tàng bảo đồ này thật thần kỳ.

Ước chừng qua một ngày một đêm, thuyền Lôi Quang cuối cũng cũng cập bến.

Trần Duệ và tất cả tù binh bị áp giải lên bờ, nơi này là một hòn đảo lớn hình tròn. Nó còn lớn hơn hòn đảo Bạch Tháp tiền doanh kia mấy chục lần.

Ven đường có thể nhìn thấy không ít thân ảnh Naga, tất cả nhìn thấy Shi Cuinuo đều dồn dập hành lễ thăm hỏi, hẳn đây chính là đảo Razer - trụ sở hiện tại của bộ tộc Naga rồi.

“Ngươi, đi theo ta!” Shi Cuinuo ra lệnh cho Trần Duệ.

Trần Duệ bước nhanh lên hỏi: “Là đi gặp tộc trưởng đại nhân của các ngươi sao?”

“Ngươi không cần phải biết!” Shi Cuinuo lạnh lùng đáp: “Ngươi chỉ cần biết, nếu như ác ma quả thực sự là đồ giả, hoặc là không có được hiệu quả như trong truyền thuyết, như vậy ngươi và đám đồng bạn kia lập tức sẽ trở thành tế phẩm trong hải tế ngày mai!” 

Trần Duệ cũng không hỏi thêm nữa, ngoan ngoãn theo Shi Cuinuo đi tới phía trước, lách đông lách tây, đi tới một sơn cốc u tĩnh. Trong sơn cốc có một phòng nhỏ màu trắng riêng biệt, xung quanh phòng nhỏ trồng hoa đủ màu, theo gió biển tỏa ra những loại hương thơm khác nhau.

Nơi này tựa hồ không giống nơi ở của Naga tộc trưởng lắm... Rốt cuộc nơi ở của người nào?

Ngay lúc đang đến gần phòng nhỏ thì bên trong đột nhiên vang lên tiếng đàn.

Không sai, chính là tiếng đàn! Trần Duệ hơi ngớ người, sau đó lập tức xác định được đó không phải là ảo giác của mình.

Shi Cuinuo vươn tay ngăn cản hắn, tỏ ý muốn hắn dừng chân, không muốn quấy nhiễu đến tiếng đàn kia.

Trần Duệ ngừng lại, cùng Shi Cuinuo dừng chân lắng nghe. Trần Duệ chú ý tới, Shi Cuinuo suốt dọc đường luôn biểu hiện ra vẻ cường thế, kiên nghị kia không ngờ lúc này lại lóe ra ôn nhu nhè nhẹ hiếm thấy. Tiếng đàn kia thập phần ưu mỹ, nghe được ra người đánh đàn rất có căn bản, nhưng mà do ảnh hưởng của loại tâm tình nào đó, âm thanh vốn là cảnh sắc thanh đạm, nhàn tĩnh, nhất thời sắp không thể tiếp tục được nữa.

Vừa lúc đó tiếng thanh thúy của một nhạc khí khác vang lên. Tiếng đàn bị âm thanh của nhạc khí kia kéo theo, trở nên trôi chảy hơn. Lúc trước còn là nhạc khí phối hợp tiếng đàn, sau đó tiếng đàn lại dần dần bị tiết tấu của nhạc khí dẫn dắt đi thật xa...

Sau nửa buổi, thanh âm diễn tấu dần dần ngừng lại, Shi Cuinuo hung hăng trừng Trần Duệ một cái. Trần Duệ thu lại nhạc khí trong tay, nhún vai tỏ vẻ vô tội.

"Là tỷ tỷ sao? Còn mang theo một người khách đặc biệt nữa?" Thanh âm một nữ hài tử vang lên từ trong nhà.

"Tỷ đã trở về, Adeline." Tiếng nói của Shi Cuinuo trở nên nhu hòa dị thường, mang theo Trần Duệ tiến vào.

Bày biện trong nhà không nhiều, nhưng đều rất tinh mỹ (tinh tế + mỹ lệ), nhìn ra được chủ nhân của nó cũng rất đã rất bỏ công sức. Bắt mắt nhất là một cô gái naga, tóc dài màu lam, nét mặt thanh tân mỹ lệ, chỉ có hai cánh tay, trước người là một thụ cầm màu vàng kim, vừa rồi có lẽ chính thụ cầm này đã diễn tấu ra nhạc khúc mỹ diệu kia. 

Trần Duệ phát hiện, đôi tròng mắt xanh lơ mỹ lệ của thiếu nữ kia hiện lên vẻ ảm đạm vô quang, dường như là… không nhìn thấy được.

Shi Cuinuo đi tới trước mặt thiếu nữ, vòng tay nhẹ ôm lấy nàng: “Adeline! Tỷ mang đến cho muội một tin tốt. Lần này tỷ mang về một người, trên người hắn có ác ma quả trong truyền thuyết. Chỉ cần ăn nó, lực lượng của muội có thể tiến lên một bước lớn, thể chất cũng sẽ nhận được những cải biến!"

Adeline trầm mặc trong khoảnh khắc, khẽ lắc đầu: "Tỷ tỷ, không cần, muội cảm ơn tỷ."

"Adeline, lần này thật sự có hi vọng! Điều này..."

Adeline thở dài một hơi: "Mẫu thân đại nhân tuyên bố trước dân chúng, muội lần này sẽ trở thành một trong số các tế phẩm cống cho Hắc Mạc hải thần."

Shi Cuinuo sắc mặt đại biến: "Cái gì? Ta không phải tìm được nhiều tế phẩm như vậy rồi sao? Vì sao mẫu thân còn muốn làm như vậy! Muội yên tâm, tỷ lập tức liền đi tìm mẫu thân, có tỷ ở đây, không có bất cứ người nào có thể cưỡng ép muội!"

“Không! Không có ai cưỡng ép muội hết! Là muội tự nguyện! Hơn nữa, cũng không kịp nữa rồi, bởi vì muội đã tiếp nhận Lạc ấn chủ tế.” Lời Adeline giống như sét đánh giữa trời quang, Shi Cuinuo chấn động toàn thân, đứng sững lại.

Chàng Rể Ma Giới - Chương #599


Báo Lỗi Truyện
Chương 599/1275