Chương 541 - Vong linh không quân


Đối mặt với quân đoàn vong linh kỵ binh khủng bố, tàn binh đế đô còn sót lại phía trước dưới công kích này hầu như suy kiệt gần hết. Tướng chỉ huy Sogdian biến thân thành hình thái chiến đấu. Lưỡi hái trong tay vạch động ra lưu quang hồng sắc, vong linh kỵ binh cùng với cả hài cốt chiến mã gần đó bị chém đứt thành từng đoạn, nhưng vong linh kỵ binh không phải vật sống, mặc dù bị chém rơi nửa đoạn thân thể vẫn có lực sát thương như cũ. Một vong linh kỵ binh trên mặt đất một đao liền chém trúng mắt cá chân Sogdian.

Sogdian đau đớn kêu lên một tiếng, đem đại não kỵ binh kia giẫm đạp thành vụn phấn, hoả diễm trên người càng thêm nóng rực lên, lưỡi hái lăng không hướng xung quanh chém ra mấy đạo quang sóng bán nguyệt, những kỵ binh nơi quang sóng bay qua liên tục bị chém rụng.

Một khủng bố kỵ sĩ xuất hiện trước quang sóng, cũng không biết dùng thủ đoạn gì, quang sóng kia đột nhiên bị tiêu trừ không còn chút dấu vết, khủng bố kỵ sĩ thúc lên giáp trụ u linh chiến mã, trường mâu trong tay loé ra duệ quang u lãnh, gió bay điện chớp hướng Sogdian vọt tới. 

Trong chớp mắt, song phương đã tiếp cận nhau, u linh chiến mã quay đầu, mũ giáp trên đầu lâu khủng bố kỵ sĩ đột nhiên rơi xuống, ngực Sogdian đột nhiên xuất hiện một vết thương to lớn do bị trường mâu đâm thủng, huyết dịch hắc sắc chảy ra không ngừng.

Đáng tiếc đây tuyệt không phải đồng quy vu tận, khủng bố kỵ sĩ kéo dài một tay, mũ giáp trên mặt đất lại bay trở về trong tay, đội lên đầu lần nữa, trung ương lại loé lên hai điểm hồng quang, một màn in trong con ngươi Sogdian này tan vỡ, trên mặt lướt qua thần sắc không cam lòng, cuối cùng ngã xuống đất.

Bộ binh hạng nặngcự thạch quân đoàn cũng đã sa vào hiểm cảnh, dưới lực sát thương sắc bén này, nếu đổi lại là Ma Ảnh quân đoàn, trong tình huống bình thường sẽ không chọn cách xông thẳng, đổi thương vong mức lớn nhất lấy chiến thắng, mà chọn dùng phân đội vu hồi hoặc phương pháp kỵ xạ đối kháng.

Nhưng, đối mặt với vong linh kỵ binh căn bản không biết sợ hãi cùng tử vong là gì, cự thạch quân đoàn chỉ có thể tiền bộc hậu kế (tre già măng mọc), trực tiếp xông vào khu rừng dày đặc thương đao. Không có gì đáng ngạc nhiên, những trường thương của kỵ binh, mặt ngoài là chiến thuật khắc chế thành công, nhưng thực tế lại không phải như vậy. Những kỵ binh và cả hài cốt chiến mã kia đều là sinh vật bất tử, căn bản sẽ không vì thương thế như vậy hoặc thậm chí là thương thế nặng hơn mà tử vong. Mười kỵ, vài chục kỵ, trên trăm kỵ với tốc độ tiền bộc hậu kế đáng sợ không ngừng xung kích rừng thương. Loại lực công kích cường đại này, cho dù là trường thương đặc chế cùng binh sĩ đã trải qua huấn luyện đều không cách nào thừa thụ.

Thương trận chỉ duy trì được một thời gian ngắn liền sụp đổ, bộ binh hạng nặng phía sau không sao ngăn trở kỵ binh đang xung phong, cùng lúc này, trọng nỗ xa cũng không cần phân biệt địch ta, đồng loạt phóng ra bạo liệt cự tiễn, đối với vong linh mà nói, lực sát thương mạnh nhất của bạo liệt cự tiễn cùng độc vu căn bản không có bất kì tác dụng nào, chứ đừng nói là mũi tên cung tiễn thủ môn phóng tới.

“Giao phía trước cho ta! Lần nữa bày trận!” Longbottom lớn tiếng vạch kế hoạch, lại khó mà ngăn trở cự thạch quân đoàn tan vỡ, trận hình bị kỵ binh xông đến làm cho thất binh bát lạc, sinh mạng rất nhiều binh sĩ vô tình bị hại chết. Một khi không cách nào phối hợp hữu hiệu công phòng, bộ binh căn bản cũng không cách nào kháng hành kỵ binh, hơn nữa lại còn là đội quân vong linh tựa như rết trăm chân, loại sinh vật dù chết vẫn nhúc nhích.

Liên quân đế đô bỏ mình tính ra đã quá ba vạn người, mà Ám Nguyệt chỉ tổn thất một ít vong linh kỵ binh, bộ binh không có bất cứ hao tổn gì. Đương nhiên, điều này cũng liên quan đến đặc điểm bản thân vong linh kỵ binh, dưới tình huống thông thường, vong linh sẽ công kích tất cả ngoại nhân trừ người sở hữu, vì thế tuyệt đối không phối hợp tác chiến cùng binh chủng hỗn hợp còn lại.

Lúc này, phía sau, trên không trung truyền đến tiếng kêu của song túc phi long, viện quân đế đô cuối cùng đã đến, đồng thời trên mặt đất, quân đoàn kỵ binh chủ lực cùng bộ binh hỗn hợp, đệ nhất liên hợp quân đoàn, cũng bắt đầu xuất động.

Trọng nỗ xa của Ám Nguyệt bên này vẫn đang phun ra “lưỡi độc”, đối mặt với xuất động của đại quân đế đô, Ám Nguyệt nhanh chóng phản ứng, đám đông khô lâu binh sĩ xuất hiện phía sau lưng kỵ binh, đồng thời đám mây đen – quân đoàn không quân Ám Nguyệt cũng ra nghênh chiến long kỵ binh quân đoàn của đế đô do Saer Jia suất lĩnh.

“Đó là cái gì?”

“Ma thần ở trên!”

“Chẳng lẽ là hoa mắt sao? Vong linh không quân!”

Không quân Ám Nguyệt xuất hiện không phải là phi long quân đoàn, mà là đại quần hài cốt ma thú phi hành, những ma thú phi hành này có giác dực thú, có song túc phi long, còn có sư hạt, chúng nó có điểm chung là các xương trên cánh gắn liền với một lớp vật chất đặc thù ngưng tụ thành màng cánh, có thể tự do đằng không phi hành, kỵ binh sau lưng lại là u hồn. Mà nổi bật nhất trong tất cả là một đầu “cự long” toàn bộ do xương cốt tạo thành.

Đây tựa hồ là khung xương một đầu cự long chân chính, xương cốt được bao bọc bởi một tầng bạch sâm quang trạch kỳ dị. Hai cái hốc mắt trống rỗng chớp động lên hồng quang mờ mờ, khắp thân phát tán khí thế khiến song túc phi long lùi lại, phát ra tiếng kêu kinh hoàng, không dám lại gần, ngược lại với sự sợ hãi này, vong linh phi hành quân đoàn hoàn toàn miễn dịch, không chịu chút ảnh hưởng nào từ loại lực lượng mị hoặc này.

Long uy! Tuy không bằng cự long chân chính, nhưng xác thực là cự long nhất tộc sở hữu khí tức thiên phú! Đây còn là lần đầu tiên nhìn thấy loại vong linh sinh vật đáng sợ này! Sogdian thân là người chỉ huy, hiện tại nghênh hướng đầu cốt long khủng bố này, càng thêm ngấm ngầm kinh hãi, bọn kỵ binh trên thân phi long quân đoàn cũng miễn cưỡng áp chế sự sợ hãi xuống, cùng vong linh phi hành quân đoàn đánh chiến tại một nơi. Long kỵ binh quân đoàn của đế đô đơn thuần đều là song túc phi long, so với chiến lực của long kỵ binh quân đoàn, vong linh phi hành quân đoàn kém cỏi hơn không ít, nhưng số lượng lại gấp bốn, năm lần long kỵ binh quân đoàn, thêm nữa, những u hồn kia đều có thể phi hành trên không trung mà tác chiến, tuyệt đối có thể lấy ưu thế về số lượng mà vững vàng áp chế long kỵ binh quân đoàn.

Nếu như có Phi Vân quân đoàn ở đây, cục diện nhất định sẽ đảo ngược, nhưng Phi Vân quân đoàn trong trận đột kích Trấn Dike bỗng nhiên mất tích, bao gồm cả đoàn trưởng La Mai Đế, cũng không có binh sĩ nào trốn thoát về, dự tính là toàn quân đã bị diệt. Long kỵ binh quân đoàn tổn thất không ít tại trận cứ điểm Nguyệt Quang, hiện nay càng lực bất tòng tâm, giữa trời, song túc phi long cùng khung xương ma thú không ngừng rơi rụng.

Saer Jia khống chế phi long vương đến gần cốt long chút nữa, những giáo huấn từ trận chiến với hắc long lúc trước làm hắn càng cẩn thận hơn, sau khi dùng ma lực khoá định mục tiêu, phát ra một chuỗi châu hoả cầu nhằm dò xét. Cốt long không tránh cũng không lùi lại, mặc cho hoả cầu chạm lên cơ thể, chỉ có chút chút chấn động, hoả cầu liền tứ tán thành hỏa tinh rồi tan biến.

Con vật được mệnh danh “U linh long”, cốt long này là Trần Duệ cung cấp nguyên liệu cho Saipulaier, nguyên là Đâu Đâu năm đó tại Âm Vũ tùng lâm đã sử dụng long cốt gần như hoàn chỉnh kia để giả mạo quỷ long. Saipulaier sau khi có được long cốt giống như thu hoạch chí bảo, dựa theo ý tưởng của Trần Duệ, cuối cùng chế tạo thành công vong linh sinh vật cường đại nhất ma giới này, mặc dù còn một ít thiếu sót, nhưng đã đủ để gọi là kiệt tác tối cao của Saipulaier.

Cự long cốt này sinh thời là một thủ lĩnh hồng long ma đế đỉnh phong, sau khi chế tác thành công, lực lượng giảm đi một tiểu tầng, tuy bị mất đi tầng lực lượng này so với giá ngự thiên phú hoả diễm, chuyển đổi thành thuộc tính bất tử của vong linh, nhưng xương cốt đối với ma pháp hoả hệ vẫn bảo lưu được trình độ phòng ngự tương đương, thậm chí là miễn dịch. Saer Jia tuy kiêm tu ma pháp cùng kỹ năng của cường giả ma đế sơ đoạn, nhưng riêng việc dùng ma pháp hoả hệ mà nói, khẳng định là không cách nào làm u linh long bị thương.

Saer Jia thêm cẩn thận đi một vòng tròn xung quanh phi long vương biến dị, vẫn duy trì cự ly hữu hiệu, tuy hắn không biết thuộc tính miễn hoả của những long cốt này, nhưng đã phán đoán ra thực lực khủng bố của đầu vong linh cốt long này, lập tức chuyển dời mục tiêu công kích đến long kỵ sĩ khủng bố trên thân nó.

Kháng trường chú ngữ niệm tụng lên, Saer Jia được thêm thực lực, muốn niệm tụng chú ngữ ma pháp khẳng định là phải cường hãn tương đương, u linh long vừa mới bị công kích nhận ra Saer Jia là địch nhân, tuyệt không cho hắn nhiều thời gian, đập hai cánh đánh tới.

Mặc dù vật cưỡi của Saer Jia là phi long vương biến dị, nhưng tốc độ cùng lực lượng vẫn thua kém u linh long, nếu như không có kinh nghiệm trong chiến trận, thì riêng là loại long uy hung hãn này liền không chịu được, cuối cùng phi long vương phản ứng cực nhanh, vỗ cánh lướt đi, tránh thoát một đòn, lách một vòng trở về, hướng u linh long phun ra dịch thể kịch độc. Nếu là độc của Pagliuca thì còn có hi vọng gây thương hại nho nhỏ cho u linh long, nhưng còn độc lực của phi long vương căn bản không cách nào cấu thành uy hiếp. Saer Jia niệm thêm chú ngữ, một vài sợi lôi điện tử sắc xuất hiện trong không khí, đạo lôi điện cường lực này thoạt nhìn tầm thường, lại là lấy ma pháp lực cùng chú văn lặp đi lặp lại mà thành, uy lực bạo phát ra mạnh hơn lạc lôi thuật phổ thông mấy chục lần, trong sát na, thân thể cốt long lớn như vậy hoàn toàn bị điện tiết tử sắc tán lạc bao bọc bên trong.

Tuy nhiên Saer Jia rất nhanh phát hiện ra sai lầm, quanh người cốt long tựa hồ có một lực trường hình cầu vô hình, uy lực cường lạc của lôi thuật bị bài xích ra bên ngoài lực trường, mà trung tâm lực trường là một cánh tay, chính là cánh tay của khủng bố kỵ sĩ kia. Lực trường dần hoá thành một bàn tay khổng lồ, đem tử sắc lôi điện nắm trong lòng bàn tay, sau đó lại lớn thêm nữa, lôi điện thuật cường lực không ngờ hoá thành hư vô.

Sắc mặt Saer Jia đột nhiên tái đi, không phải chỉ vì cảm thấy thực lực khủng bố kỵ sĩ không kém hơn so với thực lực cường đại của cốt long, mà còn vì một chiêu phá giải ma pháp này của hắn cực kỳ quen thuộc, nhịn không được, buột miệng: “Peigesas đại nhân!” 

Peigesas Lucifer, cường giả vương tộc trứ danh, một ma đế trung giai có thể giết chết địch nhân ma đế đỉnh phong, đáng tiếc mất tích trong trận đột kích tại trấn Dike, đến nay hạ lạc bất minh, không nghĩ đến…

Saer Jia đơn giản không cách nào đem vị vương tộc thiên tài liên hệ cùng vong linh kỵ binh trước mắt, khủng bố kỵ sĩ kia đã hướng hắn mà niết bạo lôi điện cự chưởng. Không đợi Saer Jia phản ứng thêm, phi long vương theo bản năng đã cảm giác được nguy hiểm, giương cánh lướt đi, đáng tiếc bị chậm nửa nhịp, cánh trái bị cự chưởng kia chấn thành vụn phấn, không cách nào tái duy trì thăng bằng, thân hình Saer Jia chợt loé, lơ lửng trên không trung, đang muốn thi triển ma pháp để trợ giúp thú cưỡi, cự chưởng đối diện đã đến.

Saer Jia bị buộc khẽ ngăn, cả người bị đánh bay đi, mà cánh trái biến thành vụn phấn kia của phi long vương biến dị thuỷ chung vẫn gắng sức duy trì bay lượn, bị u linh long sau lưng bay tới va phải, rơi xuống, ngã trên mặt đất toàn là đại quân vong linh, tuy phi long vương liều mạng trọng thương, diệt sạch không ít khô lâu binh, nhưng rất nhanh liền bị dìm ngập trong biển vong linh.

“Lanlo!” Saer Jia thêm đau lòng hét to một tiếng, vật cưỡi này theo hắn hơn trăm năm, cùng làm việc, không nghĩ đến hôm nay bỏ mạng trong tay vong linh, nhưng hắn đã không kịp bi thống nữa, bởi vì u linh long lần nữa bay qua, phát động công kích hung ác.

Chàng Rể Ma Giới - Chương #541


Báo Lỗi Truyện
Chương 541/1275