Chương 50: Tài năng nhỏ của địa tinh Tạp Tạp.


Trần Duệ trong lòng cảm động, biết Pagliuca không thích lề mề, cười hắc hắc: "Nếu là đồng bạn, của ngươi thì là của ta, của ta thì là của ta, bảo tàng u dạ thấp địa này ta liền toàn bộ giúp ngươi xử lý sạch cho! Nếu như ngươi có long nữ muội muội tướng mạo xinh đẹp, ta cũng có thể chấp nhận lấy thân báo đáp, để chúng ta thân càng thêm thân…".
Đối phó với kẻ mạnh miệng, chính là phải mạnh miệng hơn hắn!
"Phi! ngươi được voi đòi tiên!" Độc Long lộ ra vẻ ác tâm: "Theo ta thấy, ngươi cùng cái nữ nhân điên kia cũng là một đôi a, ta chúc phúc tương lai khi các ngươi gặp mặt nhau, ngươi sẽ "được" nàng đè lên!".
Trần Duệ tưởng tượng tới hình tượng cuồng khoa học của Lola theo như miêu tả của Pagliuca, không khỏi rùng mình một cái, cái gì mà lời chúc phúc nói trắng ra chính là nguyền rủa a.
Độc long không tiếp tục nói giỡn, nói: "Kỳ thực ngươi nói không sai, lần này là một cơ hội rất tốt để tu hành. Ngươi thân mang lực lượng truyền thừa của đại tông sư, mỗi khi vược qua một cửa ải, giác ngộ thực lực sẽ tăng cường một bước lớn. Nói không chừng, hai tháng sau thật có thể đánh bại ác ma cao giai, đến lúc đó cách việc đi u dạ thấp địa càng gần a…".
Trần Duệ hiểu rõ Pagliuca đối với cái lực lượng đại tông sư truyền thừa kia luôn luôn rất tin tưởng, sở dĩ đối với hắn có lòng tin, một phần cũng là do nguyên nhân này, nên cũng không vạch trần.
Sau đó, Độc Long lộ ra vẻ âm hiểm cười lạnh: "Nếu như hai tháng sau, ngươi không cách nào đạt tới lực lượng chống lại tên kia, đi tới Lam Ba hồ, chờ tới lúc đại ác ma kia dùng khế ước chiến tranh tìm tới nơi này, ta sẽ tới thu thập hắn! Mặc dù hiện tại ta chỉ có lực lượng đại ma vương, nhưng để giết một cao cấp ác ma thì quá đơn giản, huống chi danh tiếng "độc" long của ta không phải là nói xuông!".
"Nguyên lai biện pháp ngươi nói là điều này, "giảo hoạt" hai từ này là để dành cho ngươi" Trong lòng Trần Duệ càng thêm khẳng định: "Chẳng qua ta sẽ không nghĩ đến chuyện này vội, chân chính chiến đấu thì sẽ tập trung toàn bộ tinh thần, không thể ôm cái tâm lý cầu may, càng không có đường lui, mới càng có thể kích phát tiềm lực".
"Xem ra lần này thực chiến ngươi thu hoạch xác thực không nhỏ, nghĩ trước làm sao đối phó cái tên tấn lang kia chưa?" Độc Long vừa ý gật gật đầu: "Từ biệt danh mà xem, hắn hẳn nên là chuyên về tốc độ. Loại người này không dễ đối phó, công kích cùng lui về phòng thủ đều rất nhanh. Ngươi chịu lực cùng khôi phục rất nhanh, vốn là khắc tinh của tốc độ, nhưng lực phòng ngự còn không đủ, nhất là lực lượng đối phương còn trên ngươi, nếu không có thể dùng tiêu hao chiến đánh bại hắn".
"Nếu như. . . Có thể đuổi kịp tốc độ của hắn?".
"Điều này quá khó" Độc Long quyết đoán lắc lắc đầu: "Phương pháp huấn luyện tốc độ hữu hiệu nhất là mang thêm phụ trọng, nhưng ngươi chỉ có mười ngày thời gian, sẽ không kịp, huống hồ đối phương còn là trung giai trung đoạn, chuyên về tốc độ".
Trần Duệ nghĩ đến huấn luyện trường trong siêu cấp hệ thống có huấn luyện trọng lực, lộ ra nụ cười thần bí: "Có lẽ, ta có biện pháp trong khoảng thời gian ngắn đề cao được tốc độ".
"Nếu là như vậy dĩ nhiên là tốt nhất" Độc long biết đồng bọn này có truyền thừa thần kỳ, không có hỏi nhiều, "Bất quá cho dù ngươi có thể đuổi theo tốc độ của đối phương, lực lượng chênh lệch cũng quyết không thể bỏ qua. Ngươi bây giờ thể trạng không tốt , trước hãy về nghĩ dưỡng cho tốt đã rồi hảy huấn luyện, buổi tối năm ngày sau tới nơi này. Đến lúc đó ta sẽ tận lực khống chế lực lượng ở trung đoạn, sau đó tăng thêm tốc độ, để ngươi từ từ thích ứng".
"Hảo!" Trần Duệ cũng không dây dưa dài dòng, lập tức ngồi lên song túc phi long.
Trước khi đi, Pagliuca không quên dặn dò: "Bất kể như thế nào, nhất định phải cẩn thận, đánh không được thì chạy đến đây. Bổn đại nhân còn sống chưa đủ đây!".
Trần Duệ cười hắc hắc, song túc phi long vỗ vỗ cánh, nháy mắt biến mất ở trong màn đêm.
Vừa rạng sáng ngày thứ hai hắn đã có thể thoải mái rời khỏi giường, A Nhĩ Đạt Tư dược tề đại sư danh tiếng dù sao không phải là giả, tối hôm qua hắn cố ý uống xuống hai chai dược thủy chữa thương cấp đại sư, cộng thêm tinh thể đặc tính, trải qua thời gian một đêm, đoạn xương gãy căn bản đã khép lại, ngoại thương khá nặng cũng hoàn toàn phục hồi.
Trần Duệ sau khi đứng lên, đầu tiên là đi đến chỗ Áo Choàng hội, dĩ nhiên, là lấy thân phận nhân loại ký sự quan.
Bởi vì ngày hôm qua Guile phân phó, nên lão địa tinh Địch Địch trông thấy Trần Duệ, hiện ra mười phần cung kính.
"Địch Địch, Guile có một chuyện rất gấp gáp muốn ngươi đi làm" Lời của Trần Duệ khiến lão địa tinh lập tức dựng lỗ tai lên: "Muốn ngươi lấy tốc độ nhanh nhất thu thập tài liệu của các tuyển thủ tham gia so đấu ở cạnh kỹ trường, cấp thấp không cần, chỉ từ trung giai cùng cao giai ác ma, nhất là một người, tấn lang Jess".
Chiến lược coi khinh kẻ địch, cần một tinh thần quyết thắng và lòng dũng cảm, chiến lược xem trọng kẻ địch phải biết người biết ta, chỉ có biết địch biết ta mới có thề trăm trận trăm thắng.
"Chỗ này của ta vừa lúc có một phần tài liệu, lúc trước ở cạnh kỹ trường lấy được, đại nhân xin chờ một chút" Lão địa tinh vừa nghe là chuyện này, xoay người trở lại trong phòng, rất nhanh mang ra một quyển sổ tay thật mỏng, cạnh góc bị mài mòn, xem ra thường xuyên bị lấy ra nghiên cứu.
Trần Duệ xem qua, quả nhiên bên trong ghi chép cặn kẽ mỗi một cấp bậc tuyển thủ chủ yếu, bởi vì Guile là ngày hôm qua mới tham gia, cho nên mới không xem, bên trong có ghi về huyết thủ Lãng Khắc, trên đó viết: Lãng Khắc, giác ma, biệt danh "huyết thủ", trung giai ác ma sơ đoạn, thiên lực lượng, tiến công hung mãnh, thủ đoạn tàn nhẫn, có thiên phú cuồng bạo.
Trần Duệ ngày hôm qua cùng Lãng Khắc giao thủ, thầm nghĩ đánh giá này quả thật tương đối khách quan.
Tư liệu về Jess là: Jess, ám tinh linh, danh hiệu "tấn lang", trung giai ác ma trung đoạn, tốc độ cực nhanh, tinh thông chủy thủ cùng công kích cận chiến, có kỹ năng tàn ảnh, năng lực nắm chắc thời cơ mạnh, đối thủ thường xuyên bị một kích trí mạng.
Quả nhiên là chuyên tốc độ, không trách được gọi là tấn lang, Trần Duệ nhíu mày, lại lật đến tờ cuối cùng, thấy được tên Araujo Alex. Araujo Alex, đại ác ma, cao cấp ác ma, thực lực cấp bậc cụ thể không rõ, lần khiêu chiến gần đây là bốn tháng trước, chỉ trong mười phút, đem một gã cao cấp ác ma trung đoạn lực lượng chém chết.
Trong lòng Trần Duệ không khỏi hoảng sợ, Araujo Alex có thể dễ dàng đem một gã đối thủ "đồng cấp" đánh chết, thực lực chỉ sợ không dưới trung đoạn, rất có thể đạt tới trình độ cao cấp ác ma đỉnh phong, ít nhất cũng là trung đoạn ổn cố kỳ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Phần tài liệu này quả thật rất có giá trị tham khảo, Trần Duệ thu vào, lấy ra một túi tiền giao cho lão địa tinh: "Nơi này có năm mươi hắc tinh tệ, là Guile để cho ta chuyển giao cho ngươi, ngày hôm qua hắn mang không đủ tiền, cho nên chỉ có thể cho ngươi hai hắc tinh tệ. Trong túi ta còn có một phân danh sách, là tài liệu ma pháp hắn cần, ngươi có thể dùng những hắc tinh tệ này vừa kiếm tiền, vừa nghĩ cách kiếm những tài liệu này, tận lực lựa chọn cao phẩm, nhất là huỳnh ảnh thạch".
"Năm mươi hắc tinh tệ?" Lão địa tinh run lẩy bẩy nhận lấy túi da, mở ra vừa nhìn, xác định là hắc tinh tệ mà không phải tử tinh tệ, cả người ngây dại, hắn cả đời cho tới bây giờ không có sờ qua nhiều tiền như vậy.
Địa tinh nhất tộc lực chiến đấu suy nhược, so sánh với tiểu liệt ma còn thấp hơn, ngay cả tư cách ra chiến trường cũng không có, thường ngày cuộc sống ở ma giới thuộc tầng dưới chót, luôn bị khi dễ, trừ cá thể cá biệt có thể đạt tới đặc thù lĩnh vực đỉnh cấp đại sư thiên tài, bỉnh thường cũng không thể có cơ hội nổi bật, không nghĩ tới vị chủ nhân tạm thời này ngay cả khế ước chủ tớ cũng không để cho hắn ký, tiện tay thì cho ngay một khoản tiền lớn tự do sử dụng, đây là tín nhiệm bực nào a!
Lão địa tinh hốc mắt có chút ướt át, ngẩng đầu lên: "Xin đại nhân chuyển cáo cho chủ nhân, Địch Địch lấy tổ tiên hắc ám địa tinh mà thề, tuyệt đối sẽ không cô phụ tín nhiệm của người!".
Đối với hắc ám địa tinh mà nói, đây đã là lời thề tương đối nặng rồi. Lúc này, một bóng người nhỏ gầy tiến vào, trong miệng phát ra tiếng gọi kích động ầm ỉ: "Địch Địch thúc thúc! Ta thành công! Ta thành công!".
"Tạp Tạp, ngươi tên khốn kiếp này!" Cái bóng đen lanh chanh này chính là Tạp Tạp, lão địa tinh giận đến tím mặt: "Không thấy được Trần Duệ đại nhân đang ở đây sao? Một chút quy củ cũng không hiểu! Còn mạo phạm đại nhân như vậy, ta liền đem ngươi đuổi khỏi Áo Choàng hội!".
Tạp Tạp lấy làm kinh hãi, đối với cái này vị nhân loại từng đem mình bắt được vẫn luôn sợ hãi trong lòng, lập tức vội vàng khom mình hành lễ: "Thật xin lỗi, Trần Duệ đại nhân, ta quá thất lễ".
"Không có chuyện gì" Trần Duệ thấy Tạp Tạp trong tay cầm đồ, tò mò hỏi: "Trong tay ngươi cầm, không phải là kéo kéo thự sao?"
"Vâng, đại nhân, cái này chính là kéo kéo thự sau khi ta cải tiến" Nhắc tới điều này, vẻ mặt Tạp Tạp rất tự hào.
Lão địa tinh hừ lạnh một tiếng "Cả ngày không làm việc đàng hoàng, loay hoay những thứ này không có chút hữu dụng, còn không bằng mang một ít thuốc mê đi ra ngoài!".
Trần Duệ hiểu được, sự nghiệp chân chính theo như lời lão địa tinh là chế tạo thuốc mê đi hãm hại lừa gạt.
Tạp Tạp khúm núm vâng dạ mấy câu, lại hướng tới Trần Duệ đưa lên thành quả của mình: "Đại nhân, bình thường kéo kéo thự là nửa năm mới thu hoạch, cái này có thể một tháng đã thu hoạch, sản lượng lại gia tăng gấp đôi rồi, bất quá ăn vào rất dễ đánh rắm a".
Không biết là do hưng phấn, hay là do kéo kéo thự cải biến nảy sinh hiệu quả, Tạp Tạp mới vừa nói xong, đã để lại một tiếng rắm vang dội, mùi hôi thối nồng nặc, Trần Duệ vội vàng bưng kín lỗ mũi. ( )
Nhớ tới trận thi đấu với đại sư, hắn từng làm ác với A Nhĩ Đạt Tư một lần, còn lợi dụng "thập dặm hương" giết chết Tang Đức Lỗ, hôm nay coi như là báo ứng nho nhỏ rồi.
Ánh mắt lão địa tinh cũng tái đi: "Cút ngay đi! Không chút lễ phép!".
Tạp Tạp khẽ lè lưỡi, xoay người bỏ chạy, khi đi ngang qua cửa, vừa lúc thả một loạt còn vang hơn (đau bụng vãi ), lão địa tinh ở trước mặt Trần Duệ cảm giác mặt mũi cũng mất hết, nếu như không phải thằng cháu này là cánh tay, chân chạy của lão, thật muốn xông tới đánh tơi bời tiểu tử này một trận.
Lão địa tinh lúng túng cười mỉa nói: "Tạp Tạp từ nhỏ không có cha mẹ, thiếu hụt quản giáo, thích nhất loay hoay những thực vật này, có chổ thất lễ , xin đại nhân không lấy làm phiền lòng".
Trần Duệ nghĩ đến lúc mới lần đầu gặp Tạp Tạp cũng thi triển cái chủng loại mê điệt phấn hoa kia, gật đầu: "Không sao, ngươi hoàn thành tốt ba chuyện mà Guile nhắn nhủ, ta cùng hắn tin tưởng vào năng lực của ngươi".
Những lời này để cho lão địa tinh lần nữa cảm động, Trần Duệ không có lưu lại Áo Choàng hội, trực tiếp đi hướng vương cung.
Trong phòng nghị sự, Mejia đang cùng lão Gauss thương nghị, thấy Trần Duệ tới sớm cảm thấy kinh ngạc, mở miệng nói: "Trần Duệ, ngươi tới vừa đúng lúc. Ta mới vừa nhận được tin tức, Joseph đã trở lại Xích U lãnh địa, bởi vì… lần này không trung so đấu thất bại, khiến cho đế đô bất mãn, bị đệ đệ của hắn Kanita nắm lấy cơ hội mượn cớ, đề nghị muốn tước đoạt tư cách tới Ám Nguyệt thành của hắn. Hiện tại Joseph cùng Kanita đang thi triển thủ đoạn minh tranh ám đấu, trong thời gian ngắn hẳn không thể trở về Ám Nguyệt thành".
Lão Gauss mở miệng: "Ta cảm thấy, đây là một cơ hội tốt cho chúng ta, Trần Duệ, ngươi có ý kiến gì không?".
Thông qua một thời gian ngắn tiếp xúc, cộng thêm từ trong miệng trưởng công chúa biết được một chút mưu kế, lão Gauss đối với vị tân nhậm ký sự này tương đối coi trọng.
Trần Duệ lộ ra vẻ trầm tư, hắn hiện tại đã tìm được vị trí của mình ở ma giới, khi là Trần Duệ thì trù mưu tính kế, khi là Guile thì một lòng chuyên tâm theo đuổi lực lượng… Cho đến một ngày, hắn có được lực lượng có thể chân chính nắm giữ vận mệnh bản thân.

Chàng Rể Ma Giới - Chương #50


Báo Lỗi Truyện
Chương 50/1275