Chương 464: Lên đường!


Tờ giấy mà Isabella đưa Trần Duệ có viết: "Tiểu công chúa Alice và Hạnh Hạnh đại sư phát sinh xung đột ở Áo Choàng hội."
Trần Duệ đã nhiều lần đáp ứng đi dạo cùng tiểu loli, nhưng hắn lần nào cũng thất hứa, sau đó lại biến mất gần ba tháng. Trong khoảng thời gian này, tiểu loli tố khổ liên tục với bằng hữu tốt nhất của mình, kết quả là Athena đành phải khuyến khích Trần Duệ dẫn nàng ta đi cùng.
Vừa nghe có thể cùng đi Tây Lang sơn với Trần Duệ, tiểu loli thường ngày bày ra bộ dáng tội nghiệp đã trở nên hưng phấn dị thường, tại sao lúc này lại xảy ra xung đột?
Hạnh Hạnh đại sư hiện tại là hội trưởng hiệp hội chế khí sư Ám Nguyệt, người sáng lập hệ thống cải tạo cung cấp nước của ma giới, vô cùng trọng yếu đối với Ám Nguyệt, mà Alice là tiểu công chúa Ám Nguyệt, tương đương với lãnh chúa, loại xung đột này chắc chắn sẽ ảnh hưởng không tốt, không chừng còn làm cho đại sư tức giận, thậm chí quyết định rời bỏ Ám Nguyệt.
Trần Duệ dùng tốc độ nhanh nhất đi tới áo choàng ma pháp cửa hàng, liền nhìn thấy xung quanh rất nhiều người, khi hắn chen chân vào thì quả nhiên thấy tiểu loli và Hạnh Hạnh đại sư. Trước mặt Hạnh Hạnh đại sư có ba người, đó là Tát Tát tiểu thư, hai đứa trẻ Eliane và Eve của Sky đại sư.
Alice nhìn thấy Trần Duệ liền vội vàng nói: "Trần Duệ, chàng đến đúng lúc, ta muốn mua ma pháp đạo cụ của ám tinh linh này, nhưng nàng không chịu bán cho ta, cho dù áo choàng ma pháp cửa hàng rất nổi tiếng, nhưng vẫn kém công chúa phường của chúng ta, chẳng lẽ không hiểu trong buôn bán khách hàng là thượng đế sao?"
Trần Duệ nghe tiểu loli tức giận kể lể, một bên nhìn tay của Eliane đang nắm chặt một hộp vuông, trong lòng nhất thời hiểu ra. Đây là vật phẩm ma pháp, là hộp âm nhạc mà hắn và Hạnh Hạnh đại sư nghiên cứu ra, xoay tròn nhiều vòng sau đó buông ra là có thể phát ra tiếng nhạc. Lúc ấy đưa cho Eliane, cô bé vô cùng yêu thích, có thể tiểu loli cũng thích hộp âm nhạc này nên mới xảy ra xung đột.
Ma giới là một thế giới có quan niệm về cấp bậc rất lớn, tiểu loli dù sao cũng là công chúa Ám Nguyệt, trước đây quậy phá vô cùng, làm cho Ám Nguyệt từ trên xuống dưới ai cũng đau đầu, hiện nay tuy đã thu liễm rất nhiều, nhưng bảo hoàn toàn mất đi vẻ vênh vênh tự đắc của người ăn trên ngồi chốc là không thể nào. Tuy Eliane và Eve không phải là loại người giỏi tranh luận, nhưng Tát Tát tiểu thư lại khác, nàng cùng phụ thân lăn lộn ở tầng chót xã hội nhiều năm, miệng mồm khéo léo, lại thêm Hạnh Hạnh đại sư không coi quyền thế ra gì, nên xung đột là điều khó tránh.
Tuy nhiên, tiểu loli cũng không ngang ngược ra lệnh cho cấm vệ bảo hộ đi theo mình cướp đoạt hộp âm nhạc, nên mâu thuẫn chưa đến mức không thể hóa giải.
Đây vốn chỉ là chuyện nhỏ, nhưng nếu xử lý không tốt liền mang đến hậu quả nghiêm trọng, Trần Duệ nhìn Hạnh Hạnh đại sư đang cười lạnh và Tát Tát tiểu thư đang nổi giận, lại nhìn vẻ mặt ủy khuất của Eliane, cuối cùng mới nhìn đến tiểu loli.
"Trần Duệ, giúp ta đoạt hộp âm nhạc trong tay nàng được không? Tháng sau là sinh nhật của tỷ tỷ rồi, ta muốn lấy nó làm lễ vật cho tỷ tỷ."
Đến giờ Trần Duệ mới biết nguyên nhân Alice kiên trì muốn mua hộp âm nhạc là gì, hắn nghĩ nghĩ rồi nói: "Tiểu công chúa, còn nhớ chuyện xưa mà ta đã kể sao? Chỉ vì mình thích mà mạnh mẽ cướp đi đồ vật của người khác, giống như có một lãnh chúa vô sỉ, không chỉ muốn cướp đoạt lãnh địa của người khác, còn muốn ép buộc thê tử của vị lãnh chúa đó phục thị hắn, cuối cùng còn ra tay hạ độc chết vị lãnh chúa đáng thương kia, tên vô sĩ hỗn đản kia tên là..."
"Triệu Khuông Nghĩa!"
Tiểu loli giơ lên nắm tay, vẻ mặc hung ác.
"Còn vị đáng thương lãnh chúa kia tên gì nhỉ?"
"Lý Dục phải không?"
Một âm thanh kinh ngạc vang lên, là của Eve, tuy thanh âm hai người không lớn, nhưng thính giác của ám tinh linh khá nhạy cảm, đối với Eve mà nói, nàng thích nghe cổ tích hơn chơi đồ chơi nhiều, vì thế nàng nhớ rõ vô cùng.
"Ngươi cũng đã nghe qua câu chuyện này?"
Tiểu loli sửng sốt, nhíu mày lại nhìn Trần Duệ liếc một cái.
Trần Duệ mới nhớ đến câu chuyện này hắn cũng đã kể cho hai cô bé kia nghe, vội giải thích: "Truyện cổ tích đều là truyền lưu sâu xa, nhiều người đều nghe qua."
Tiểu loli gật gật đầu, hỏi Eve: "Ngươi đã nghe 'Kiếm tiên kỳ hiệp truyện' chưa?"
Đây là câu chuyện mà tiểu loli thích nhất, là do Trần Duệ kể cho nàng nghe.
Eve còn chưa trả lời, Eliane đã nói: "Chính là câu chuyện về Bái Nguyệt giáo chủ hợp thể cùng thủy ma thú, sau đó Linh Nhi và thủy ma thú ôm nhau cùng chết?"
Alice ngẩn ngơ, bỗng nhiên trả lời: "Truyện này các ngươi cũng đã nghe? Ta nghe đến ba kết cục, thủy ma thú chỉ là một trong số đó..."
"Có đến ba kết cục?"
Cũng là người yêu thích kiếm tiên kỳ hiệp, Eve và Ellve đều mở miệng hỏi, mặt đều lộ rõ vẻ chờ mong.
Tát Tát tiểu thư cũng hỏi một câu: "Không phải là gạt người chứ?"
Tiểu loli nổi giận đùng đùng nói: "Ta lấy tên của hoàng tộc Lucifer mà thề, ta không hề gạt người! Các ngươi đã nghe 'Tam quốc ma chiến ký', 'Tây du chi thiên cung đấu thần truyện' chưa?"
Eliane hỏi han: "Tam quốc ma chiến kí ta chỉ nghe được ba tập, ngươi nghe bao nhiêu tập?"
Tiểu loli cuối cùng cũng tìm ra thứ có thể khoe khoang, cười ngạo nghễ: "Toàn bộ các tập!"
Mắt Eliane sáng rực lên: "Lợi hại vậy sao?"
Tát Tát tiểu thư cũng tham gia vào: "Vậy thử kể nhanh một chút coi, tên đệ nhất ma tướng Lữ Bố cùng đệ nhất mỹ nhân Điêu Thuyền về sau thế nào..."
Từ Tam Quốc Diễn Nghĩa bịa ra tam quốc ma chiến kí là một trong những truyện đầu tiên mà Trần Duệ mới vừa xuyên qua kể cho Alice và Athena nghe, bởi vì thời gian gần nhau khác biệt nên Eve và Eliane chỉ nghe vài tập.
Trong chớp mắt, lúc nãy còn gươm tuốt vỏ, nỏ giương dây, bây giờ lại líu ra líu rít thảo luận, ai cũng cao hứng phấn chấn, không ai còn nhớ vừa rồi mới xung đột.
Trần Duệ cười khổ lắc lắc đầu, nói với Hạnh Hạnh đại sư: "Xem ra đây chỉ là hiểu lầm cỏn con giữa mấy đứa nhỏ, phải không đại sư?"
Hạnh Hạnh đại sư không hề biết tên tài chính quan trước mắt chính là chế khí sư thiên tài mà hắn và Sky đại sư coi trọng nhất, hắn đối với quý tộc không ưa bao giờ, nhưng mà đối phương đã nói chỉ là hiểu lầm nho nhỏ, nên hắn chỉ có thể đơn giản gật đầu, tuy không nói nhiều nhưng vẻ mặt đã dịu xuống.
Người xung quanh xem náo nhiệt thấy hết việc để xem liền tản đi.
"Tốt rồi, tiểu công chúa, hôm nay chúng ta còn có việc, đi thôi. Sau này có cơ hội thì thảo luận tiếp với các bạn."
Thật ra hắn muốn ngăn Alice kể quá nhiều "cổ tích", sau này Eliane và Eve lại nghi ngờ, sẽ mang lại phiền toái không cần thiết, mới lúc nãy hắn đã bị Isa tiểu thư dọa cho sợ rồi.
Tiểu loli cuối cùng là phục hồi tinh thần, nhớ đến chuyến lữ hành trọng yếu, vội vàng ngưng lại.
"Vậy... Alice điện hạ, lần sau lại kể tiếp cho chúng ta nghe nhé!"
Ánh mắt Alice nhìn Eliane, liền nói: "Chắc chắn rồi! Chờ ta đi về, chúng ta sẽ thường xuyên gặp nhau!"
Eliane và Eve nhìn nhau, lộ ra vẻ vui mừng , Tát Tát tiểu thư cũng cao hứng nói: "Chúng ta có thể cùng chơi cờ thú, còn có nhiều ma pháp đạo cụ!"
"Ừ!" Mắt của Alice mở to, không ngừng gật đầu.
Eliane có chút do dự, nhưng sau đó lại cắn răng đưa hộp âm nhạc ra: "Đây là…"
Alice lắc đầu: "Trần Duệ ca ca vừa nói rồi, ta không thể lấy vật yêu thích của bằng hữu, tỷ tỷ ta cũng không hi vọng có được lễ vật theo cách này, ta sẽ tự tìm quà sinh nhật khác tốt hơn."
Alice nói xong liền giơ tay chào ba vị bằng hữu, sau đó lôi Trần Duệ ra khỏi cửa hàng, trở lại hoàng cung.
Ngoại viện của hoàng cung có một đầu song túc phi long, là phương tiện cưỡi đến Tây Lang sơn.
Alice khoe thành tích mà nói: "Vừa rồi ta làm thật thấu tình đạt lý phải không, vậy có phải nên được thưởng hay không?"
"Tàm tạm."
Trần Duệ mỉm cười gật gật đầu, xoa đầu tiểu loli, Alice lộ ra vẻ mặt thích ý, nhìn chung quanh không có ai, liền lấy ngón tay nhỏ xíu của mình chỉ chỉ vào má, ý bảo hắn hôn một cái làm "phần thưởng".
Tiểu loli càng lúc càng lớn mật, đây là tại hoàng cung a, ngay dưới mi mắt của tỷ tỷ đại nhân a!
Mà không phải nói là có ước hẹn ba năm sao? Dù gì cũng còn hai năm nữa a... Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Trần Duệ đành phải vận dụng phương pháp giả điên của tiên nữ long, coi như không nhìn thấy, khuôn mặt của tiểu công chúa đang có chút xấu hổ hơi đỏ lên liền biến thành đỏ bừng tức giận. Bổn công chúa tặng hàng thượng hạng, không ngờ tên gia hỏa không hiểu phong tình ngươi lại giả vờ ngây ngốc!
Alice không phục, liền đem mặc dí đến trước mặt Trần Duệ, một hương thơm chui thẳng vào lỗ mũi của hắn, làm hắn đột nhiên nghĩ đến chuyện nàng gõ ám côn lúc trước, chỉ cảm thấy tim đột nhiên đập nhanh vô cùng. Trong nháy mắt, hai năm đã qua, tiểu nha đầu cao lên không ít, cũng sắp mười lăm tuổi, bộ ngực bắt đầu có chút quy mô.
Chỉ tiếc trong mắt Trần Duệ, nàng chỉ là một tiểu muội muội đáng yêu tinh quái mà thôi, hắn lập tức quay mặt đi, nhưng tiểu loli lại xuất hiện ngay trước mặt lần nữa, bày ra bộ dạng "đang chờ đợi".
Trần Duệ bất đắc dĩ, đành nói: "Tiểu công chúa, đừng làm rộn, chẳng lẽ không muốn đi ra ngoài chơi?"
Alice chu miệng: "Ta không hấp dẫn tí nào sao? Nếu đổi lại là tỷ tỷ, chỉ sợ chàng đã sớm... Hừ, đừng tưởng ta không biết, hai người..."
Trần Duệ cả kinh vô cùng, bí mật giữa hắn và Mejia chỉ có vài người biết, thời gian hai người "vụng trộm" đều trong căn phòng bí mật kia, cho dù có hơi thân mật trong phòng nghị sự thì đều dụng tâm quan sát chung quanh không có ai, chẳng lẽ tiểu loli quả thật có dị năng?
Nhìn thấy bộ dạng của Trần Duệ, tiểu loli càng thêm tin tưởng phán đoán của mình, miệng càng chu ra lợi hại hơn. Thật ra nàng chỉ là vô tình nhìn thấy có một lần Trần Duệ và Mejia từ trong vườn của vương cung đi ra lúc đêm khuya mà thôi, nhưng dạo gần đây, tinh thần của Mejia thay đổi to lớn, nhất là đối với người thân như Alice, loại biến hóa này làm sao nàng ta không nhận ra, thậm chí đôi khi còn thấy nàng cười một mình, chuyện này vô cùng đáng mừng, Alice cũng cao hứng thay cho nàng ta, chẳng qua nhận ra sự thay đổi này có liên quan rất lớn đến Trần Duệ, trong lòng Alice có lại có môt loại cảm giác không thoải mái.
Ngay lúc đó, một thanh âm vang lên: "Alice, chuẩn bị lên đường à?"
"Tỷ tỷ!" Alice đang ngẩn người, trên mặt đột nhiên nóng rực, may mà lúc nãy không bị tỷ tỷ trông thấy...
Mejia đã đi tới. Mặc dù là thói quen lạnh lùng vẫn còn, nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ quan tâm, xoa đầu nàng nói: "Lên đường cẩn thận!"
Alice cảm nhận sự ấm áp từ tay của tỷ tỷ, một loại cảm giá ấm áp khác với sự ấm áp mà Trần Duệ mang đến, lại làm cho nàng cảm thấy yên tâm.
"Trần Duệ, chiếu cố Alice cho tốt, nhất định phải làm nàng vui vẻ."
Ánh mắt Mejia nhìn Trần Duệ, cảm tình hiện giờ của hai người, dù chỉ dùng ánh mắt cũng có thể hiểu tâm ý của nhau, Trần Duệ mơ hồ nhận ra trong ánh mắt của "lão bản" có một tia uy hiếp, hẳn là có quan hệ đến Alice.
Trời đất chứng giám, ta đối với tiểu loli không có bất kỳ ý xấu nào, tối đa chỉ có ý đồ với tỷ tỷ của tiểu loli mà thôi...
Có Alice ở đây, Trần Duệ không thể nào làm mấy hành động thân thiết với "lão bản" của mình được, chỉ gật đầu: "Yên tâm, chúng ta lên đường đây!"
Alice cười to, cùng Trần Duệ ngồi lên song túc phi long, đột nhiên quay đầu hỏi một câu: "Tỷ tỷ, chúng ta có thể vĩnh viễn ở bên cạnh nhau không?"
Mejia nhìn muội muội, khuôn mặt lạnh băng cuối cùng tan rã, khóe miệng lộ ra một nụ cười ôn nhu: "Vĩnh viễn, vĩnh viễn!"
Ánh mắt Alice lóe sáng, tinh thần đột nhiên lên cao, sau đó nhanh chóng phục hồi phong thái của tiểu loli hàng ngày, nghiêng người chỉ thẳng vào không trung: "Vậy thì... Xuất động đi, Decepticons!"
Trần Duệ liền ra lệnh, song túc phi long phối hợp xòe ra hai cánh, bay vút lên không trung.

Chàng Rể Ma Giới - Chương #464


Báo Lỗi Truyện
Chương 464/1275