Chương 313: Phụ thuộc.


"Không thể không thừa nhận, ngươi biên chuyện xưa thực mê người, nhưng còn không đủ để ta tin đâu" Saipulaier tâm niệm vừa chuyển, cười lạnh nói: "Nếu như ngươi nói từ điển tịch thất truyền mà biết được hai loại thượng cổ ma pháp kia, ta còn có chút tin tưởng, còn cái gì mà thượng cổ đại tông sư truyền thừa... Ngươi không cảm thấy buồn cười quá sao?"
"Không bằng như ta nói đi, trực tiếp giết là được rồi, dong dài với bộ xương vô tri này làm cái gì?" Pagliuca khinh thường xen vào một câu.
"Kiên nhẫn một chút, đồng bọn của ta" Trần Duệ khẽ cười, "Ta chỉ là muốn tìm một người có thể tái hiện huy hoàng của thượng cổ vong linh ma pháp mà thôi, cho hắn chút thời gian chọn lựa đi."
Đồng bọn? Thái độ và cách xưng hô giữa Pagliuca với Trần Duệ khiến Saipulaier âm thầm kinh hãi, không ngờ gia hỏa này lại là long kỵ sĩ? Nhưng thực lực song phương chênh nhau quá xa, làm sao có thể? Từ ngữ khí long tộc kia mà xét, sự tình thượng cổ đại tông sư này hình như cũng không phải gạt người...
"Còn nhớ rõ mệnh hạp của ngươi là vì sao chịu tổn thương chứ?" Trần Duệ lại thêm một mồi lửa, lấy ra một bình dược thủy màu đen, hắn mở nắp bình ra nói: "Hoặc là nói, có phải ngươi không biết phục hoạt chi tuyền dùng để chế tạo dược thủy gì không?"
Khí tức bình dược thủy màu đen tán phát ra khiến Saipulaier khẽ rùng mình một cái, không sai, chính là loại dược thủy đáng sợ này, lúc đó nó lấy một loại hiệu lực khó có thể tưởng tượng được làm thương tổn nặng linh hồn tinh hoa của hắn! Đợi đã, kia là phục hoạt chi tuyền, như vậy...
"Sống lại dược thủy!" Saipulaier trong lòng đại chấn, buột miệng thốt ra.
Hắn rốt cục chứng thật hoài nghi từ trước tới nay, độc dược nào lại có thể tạo thành thương tổn với linh hồn tinh hoa trong mệnh hạp của hắn chứ? Không ngờ hắc sắc dược thủy thất truyền bảy ngàn năm… Không, tính cả hai ngàn năm hắn bị giam ở U Dạ thấp địa, hẳn là gần vạn năm!
Không chỉ có như thế, cho dù là dược tề tông sư tiếng tăm lừng lẫy hơn chín nghìn năm trước Rosen, nghe nói cũng chỉ có thể dừng bước tại vĩnh hằng dược thủy, thế nhưng hiện giờ trong tay tên địch nhân này lại xuất hiện thành tựu tối cao của dược tề học – sống lại dược thủy!
Trừ truyền thừa thượng cổ đại tông sư ra, thi vu không tìm ra được lời giải thích nào hợp lý hơn. Tên này một khi công bố thành tựu dược tề học của chính mình, tất sẽ chấn kinh toàn bộ ma giới, trở thành nhân vật thần tượng cấp tông sư.
Chỉ là Saipulaier cũng không biết, thân phận tam hệ tinh thông chế khí đại sư của Trần Duệ sớm đã chấn động cả ma giới!
Ánh mắt Saipulaier nhìn Trần Duệ có điểm biến hóa, vạn năm tới, vị trí đệ nhất dược tề tông sư chắc chắn rơi vào tay kẻ có truyền thừa thượng cổ đại tông sư này… Thảo nào, long tộc cường đại như vậy cũng nhận hắn là đồng bạn. Nói như vậy, thượng cổ vong linh ma pháp hệ kia —— là thật sao? Như vậy... Tái hiện huy hoàng của thượng cổ vong linh ma pháp cũng không phải là nói đùa!
Saipulaier chỉ cảm thấy trong lòng lửa nóng, ý niệm quyết tử lúc trước sớm đã tiêu giảm hơn phân nửa, nếu như có thể kế thừa thượng cổ vong linh ma pháp rồi phát dương quang đại, như vậy hắn sẽ chân chính trở thành vong linh ma pháp đệ nhất nhân từ xưa đến nay!
Trầm mặc trong chốc lát, Saipulaier cuối cùng đưa ra lựa chọn. Hiện hắn đã bị bức đến tuyệt lộ, cho dù tự bạo cũng không cách nào đồng quy vu tận, hoàn toàn là chết vô ích, huống hồ lời dụ thượng cổ vong linh ma pháp hệ kia thực quá mê người, không cách nào không động tâm.
"Long tộc cường đại, ta có thể ký kết khế ước với ngươi" Saipulaier trầm ngâm nói: "Không phải chủ bộc khế ước, mà là bình đẳng khế ước. Giống như tên kia nói, chúng ta có thể có một loại quan hệ hợp tác."
"Nghĩ hay quá nhỉ!" Pagliuca hừ lạnh một tiếng, sát khí phát tán, "Bộ xương khô kia, lấy tình cảnh hiện giờ, ngươi không có tư cách đề ra hai chữ "bình đẳng"! Nếu không phải vì vị đồng bạn này, ta sớm đã hủy diệt ngươi. Bản đại nhân chán ghét nhất là thứ hồ đồ ngu xuẩn, ngươi đã kiên trì như vậy, thế thì…"
Vừa mới dứt lời, lực lượng lĩnh vực của độc long chợt tăng gấp đôi, loại áp lực này khiến vòng phòng ngự của thi vu càng lúc càng nhỏ. Kỳ thực Pagliuca cũng là một gã giảo hoạt, hắn hiểu rõ Trần Duệ có tính toán khác, loại thái độ cường ngạnh này chẳng qua là đóng vai mặt đen phối hợp mà thôi.
Nếu như là lúc trước, Saipulaier hạ quyết tâm thà làm ngọc vỡ không làm ngói lành, sẵn sàng dẫn bạo mệnh hạp, nhưng hiện giờ Trần Duệ và Pagliuca uy bức lẫn dụ dỗ, ý niệm cầu sinh lại chiếm vị trí chủ đạo trong lòng Saipulaier, khó mà khôi phục tâm thái quyết tử như trước, hắn gấp gáp kêu lên: "Phụ thuộc khế ước! Đây là nhượng bộ cuối cùng của ta. Sinh mệnh của ta so còn muốn dài lâu hơn long tộc, có thể dùng thời gian vô tận để nghiên cứu vong linh ma pháp, quyết không thể để việc gì ngoài ý muốn làm gián đoạn."
Phụ thuộc khế ước là một loại cao cấp khế ước, sau bình đẳng khế ước, tương đương với với quan hệ chế ước giữa quân thần. Nếu song phương kí kết khế ước, phụ thuộc giả Saipulaier có ý hướng của chính hình, nhưng tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh, không cách nào phản bội, nhưng Pagliuca đồng dạng không cách nào khống chế sinh tử của hắn, một khi Pagliuca tử vong, khế ước sẽ hết tác dụng, không giống chủ bộc khế, chủ nhân có thể khống chế sinh tử của bộc nhân, hơn nữa nếu chủ nhân tử vong, bộc nhân cũng sẽ tử vong theo.
Pagliuca hơi trầm ngâm, nhìn Trần Duệ, rồi đáp: "Có thể, nhưng đối tượng khế ước của ngươi không phải ta, mà là hắn."
"Hắn?" Saipulaier cả kinh, nếu như là ký kết phụ thuộc khế ước với long tộc cường đại, tâm lý còn có thể tiếp thụ, nhưng gia hỏa trước mắt này chẳng qua mới đạt cấp đại ma vương, khoan đã, lần trước mới gần ma vương cấp…
Saipulaier chợt giật mình, lần trước người này còn chưa tới ma vương cấp đỉnh phong, làm sao nhanh như vậy đã đến đại ma vương? Thời gian không khỏi…
"Không sai, là ta" Trần Duệ biết nguyên nhân Saipulaier do dự: "Ta là truyền thừa giả của thượng cổ đại tông sư, đồng dạng, cả ma giới chỉ có ta mới biết thượng cổ vong linh ma pháp hệ. Kỳ thật chuyện này đối với ngươi có lợi, sinh mạng của ta khẳng định không dài như Long tộc, cho dù là cực kỳ thọ, thời gian khế ước của ngươi chẳng qua cũng chỉ ngắn ngủn mấy trăm năm mà thôi."
Saipulaier tâm tư chớp động, một câu sau cùng kia đúng là không hề sai, nếu kí kết khế ước với Long tộc, như vậy rất có thể cần thần phục mấy vạn năm, mà ký kết khế ước với "ma tộc" này, thời gian khẳng định ngắn hơn nhiều. Huống hồ người này có được truyền thừa của thượng cổ đại tông sư, chí ít đã là dược tề tông sư, tiềm lực vô cùng đáng sợ, mà lại chỉ trong mấy tháng, đã từ ma vương cấp nhảy vọt lên đại ma vương cấp, tương lai rất có khả năng trở thành cường giả ma đế cấp, cũng không tính là khuất nhục. Lấy tình huống trước mắt, ký kết khế ước với người này là kết quả hoàn mỹ nhất.
Cuối cùng Saipulaier quyết định ký kết phụ thuộc khế ước với Trần Duệ, thi vu đáng thương cũng không biết mình vừa bị gài bẫy, bởi nhờ cộng sinh khế ước giữa Trần Duệ với độc long, dưới dưới tình huống bình thường, thời gian phụ thuộc của hắn ít nhất cũng trên vạn năm.
Chẳng qua, Trần Duệ còn chưa rảnh đến mức tính toán trước cho cả mấy vạn năm, chuyện tương lai, để tương lai nói sau đi.
Điều kiện ký kết khế ước mà thi vu đề ra là muốn biến Nham Khẩu trấn thành căn cứ thí nghiệm của mình, nơi này từng là cổ chiến trường, có chứa rất nhiều vong linh và thi cốt cường đại, như khủng bố kỵ sĩ mà Trần Duệ đã gặp kia, chính là lợi dụng một cỗ thi cốt cường giả hiếm thấy mà cải tạo thành, vốn loại khủng bố kỵ sĩ đỉnh cấp này có hai con, đáng tiếc con thủ hộ ở tế đàn phía tây đã bị Pagliuca làm gỏi.
Trần Duệ trầm ngâm nửa ngày, lại cùng Athena thương lượng một lúc, cuối cùng đáp ứng hắn. Vốn Nham Khẩu trấn là một trấn nhỏ xa xôi, cằn cỗi lạc hậu, mà Trần Duệ và Mejia sớm có kế hoạch kiến thiết lại thành trấn trong lãnh địa, Nham Khẩu trấn chính là một trong những đối tượng phải di dời, yêu cầu này có thể xem như không có, chẳng qua là thuận nước đẩy thuyền mà thôi.
Sau khi ký kết khế ước, tinh thần của siêu cấp hệ thống lại tăng thêm một hạng, phụ thuộc khế ước. Khế ước này có chút tương tự với quang chi huyết thệ, có thể cắt đứt hay thủ tiêu.
Sau khi đã xác định quan hệ phụ thuộc, Trần Duệ cũng không tiếp tục úp mở. Hắn nói cẩn thận kỹ năng của chức nghiệp vong linh pháp sư trong Diablo II ra. Đây là một trong những game hắn ưa thích nhất, nên những tư liệu kia đều nhớ phi thường rõ ràng, còn tiến hành tu sửa một ít nội dung cho phù hợp, ví như loại triệu hoán cải tạo khô lâu có binh sĩ, tang thi, u hồn, khô lâu pháp sư, khủng bố kỵ sĩ, còn có thêm vong linh chung cực binh chủng u linh long, về phần hấp huyết quỷ các thứ thì đều bỏ qua không nhắc tới.
Loại trớ chú có thì có những thứ trùng lặp với ám hệ ma pháp, Trần Duệ tuyển chọn tăng giảm một bộ phận, còn về loại bạch cốt và độc tố có bạch cốt trang giáp, cốt lao, độc bạo, thi bạo thì được kể rất tỉ mỉ.
Ma pháp hệ hoàn chỉnh này dẫn dắt Saipulaier tương đối nhiều, hình thức của những loại công kích và ma pháp kia, có chút không thể tưởng tượng, nhưng có thêm thời gian có lẽ sẽ có khả năng thực hiện, còn có thể cải tiến và cách tân. Hai điểm hồng quang trong mắt thi vu đại thịnh, điểm không cam tâm còn sót lại sau khi ký kết phụ thuộc khế ước lập tức bị hắn ném ra sau não, hiện tại hắn hận không thể lập tức quay về thí nghiệm. Chẳng qua, việc trọng yếu nhất trước mắt còn là khôi phục lại linh hồn tinh hoa trong mệnh hạp.
Lĩnh vực dần tán đi, sương mù bao phủ tiểu trấn cũng tan hết, trấn dân hôn mê dần dần tỉnh lại, khôi phục bình thường.
Chính là, còn một số việc cần minh bạch.
Trong phủ trấn trưởng, trấn trưởng Thi Khắc đang ngồi trên mặt đất, run lẩy bẩy, y phục đẫm mồ hôi lạnh. Nguồn: http://truyenyy.com
Đối diện Thi Khắc là một cỗ khô lâu mặc trường bào. Hai mắt khô lâu phóng ra hồng quang âm u, thanh âm âm lãnh lại mang vài phần vui mừng khiến người ta sợ hãi: "Khối thân thể này hàm lượng mỡ rất cao, tương đối khá, chính là vật thí nghiệm tốt nhất cho nghiên cứu thi bạo thuật."
Thi Khắc nghĩ tới những thí nghiệm đáng sợ trong truyền thuyết của vong linh pháp sư, run rẩy bò tới trước mặt Athena: "Athena đại nhân, cái gì ta cũng nói! Van cầu ngài nể tình Thelford gia tộc, đừng giao ta cho vị vong linh pháp sư đại nhân này làm thực nghiệm phẩm!"
Athena lộ vẻ chán ghét, Trần Duệ bước tới trước một bước, chắn trước người nàng, hắn quát lên: "Nhanh nói! Việc trấn dân và Hi Man mất tích rốt cục là chuyện gì?"
Thi Khắc cúi đầu xuống, con ngươi xoay tít, hiển nhiên đang nghĩ cách lấp liếm, thì thanh âm âm lãnh của Saipulaier lại vang lên: "Nhìn là biết con heo này là loại ngoan cố không biết điều, không cần hỏi, một lát nữa ta rút linh hồn của hắn tự nhiên sẽ biết đáp án."
Ai là kẻ ngoan cố không biết điều? Thi Khắc vừa nghe đến rút lấy linh hồn, sợ đến thiếu chút nữa thì tè ra quần, nào còn dám lấp liếm, vội phun ra hết.
Hóa ra, Thi Khắc cậy có bối cảnh Thelford gia tộc, thân lại là trấn trưởng, mấy năm gần đây cấu kết cùng phòng vệ đội trưởng Hi Man làm bậy, dùng thủ đoạn huyết tinh và bạo lực thống trị Nham Khẩu trấn, tại địa phương xa xôi này nghiễm nhiên trở thành thổ hoàng đế một phương.
Mấy năm trước, có mấy trấn dân ngoài ý muốn tại mặt tây La Khắc sơn phát hiện một mỏ quặng lục sắc tinh thạch, Thi Khắc biết được đây là loại tài liệu ma pháp hiếm có tên phỉ băng tinh. Thông qua thăm dò, Thi Khắc biết nơi đó ẩn chứa phỉ băng tinh tương đối phong phú. Vì muốn độc chiếm đại tài phú này, Thi Khắc không báo việc này lên Ám Nguyệt thành, ngược lại lại phong tỏa tin tức giết sạch những người phát hiện.
Nhưng mà chuyện này vẫn bị phòng vệ đội trưởng Hi Mạn phát hiện, Thi Khắc cũng biết một bút tài phú cự đại này một mình không nuốt nổi nên dứt khoát kéo Hi Mạn nhập bọn, hai người cùng hưởng lợi. Rất nhiều trấn dân chỉ phạm chút lỗi nhỏ, thậm chí vô tội, đều bị Hi Mạn kiếm đủ cớ giam giữ, sau đó khống chế, dùng thủ đoạn tàn khốc bức bách vào trong La Khắc sơn khai thách quáng thạch. Sau đó thông qua các loại con đường tiêu thụ, quáng thạch được bán sang hai đại lãnh địa là Lam Dong và Xích U. Mấy năm qua, bọn họ cũng không biết đã hãm hại bao nhiêu tính mạng, mỗi một kim tệ trong túi hai người này đều dính đầy máu tươi của trấn dân.
Vì muốn che dấu mỏ quặng trong La Khắc sơn, hai người còn tung tin đồn La Khắc sơn có vong linh sinh vật xuất hiện, khiến nơi này trở thành "quỷ địa", không ai dám tiếp cận. Nào ngờ đi đêm lắm có ngày gặp ma, không nghĩ tới La Khắc sơn đích thật xuất hiện vong linh cường đại, cũng cắt đứt tài lộ bấy lâu nay của bọn hắn, nhất thời hết đường xoay sở.
Lúc này vừa lúc Athena tiếp thủ chức quan trị an, mạnh mẽ chỉnh đốn phòng vệ quân, phòng vệ đội trưởng Hi Mạn bị yêu cầu phản hồi Ám Nguyệt thành nhậm chức. Hi Mạn thầm nghĩ nếu lúc này rời đi, chỉ sợ quặng phỉ băng tinh sẽ bị Thi Khắc độc chiếm, nên lập tức đòi bồi thường. Thi Khắc một là không cam tâm nhả ra một khoản không nhỏ này, thứ hai cũng sợ Hi Mạn lấy tiền rồi vẫn tiếp tục dọa dẫm hay tung hê hết mọi chuyện. Cho nên hắn dứt khoát hạ độc hại chết Hi Mạn, xóa hết mọi dấu vết rồi đổ hết tội lỗi cho sự kiện vong linh sinh vật xuất hiện.
Còn về mỏ quặng phỉ băng tinh tại La Khắc sơn, Thi Khắc thủy chung không thể bỏ qua, mấy lần phái người tiến vào nhưng đều không cách nào tiêu diệt vong linh sinh vật. Lúc này mới báo cho Ám Nguyệt thành, muốn mượn lực lượng Ám Nguyệt thành thanh trừ vong linh sinh vật, để tiện cho chính mình một lần nữa khống chế mỏ quặng quý giá kia.
"Ầm!" Athena nghe xong chân tướng sự tình, nhịn không được tức điên lên, một chưởng đánh lên bàn đá là, cái bàn kiên cố lập tức vỡ vụn. Thi Khắc thấy thế liền run bắn lên.
"Athena đại nhân, nếu như hắn đã nói thật, thì không cần phải làm vật thí nghiệm cho thi bạo thuật nữa" Trần Duệ đi tới trước mặt Saipulaier, liếc mắt nhìn Thi Khắc như vừa được đại xá một cái, đột nhiên lộ ra mặt cười quỷ dị: "Chẳng qua, Saipulaier các hạ, ngươi không cảm thấy con heo này thích hợp để thí nghiệm hủ độc tang thi hơn sao?"
Saipulaier gật gật đầu, âm hiểm cười lên, hồng quang trong mắt lập lòe, Thi Khắc nghe được bốn chữ hủ độc tang thi, sợ đến hét lên một tiếng, lập tức ngất đi.

Chàng Rể Ma Giới - Chương #313


Báo Lỗi Truyện
Chương 313/1275