Chương 218: Thi vu! Tử linh pháp sư hai ngàn năm trước.


Trần Duệ trong lòng vừa mừng vừa sợ, không nghĩ đến sau khi hoàn thành độ sâu phân tích, hắn lại lấy thân phận nhân loại mà hoàn toàn khống chế được lực lượng thần khí, tuy không biết loại khống chế này cùng Bellzebub vương tộc thi triển thần khí có khác biệt gì không, nhưng từ cảm giác máu thịt tương liên này mà xem, có thể tính là triệt để hàng phục được một trong kiện bảy thần khí, Phệ Thần mặt nạ.
Đấy chỉ là một, Phệ Thần mặt nạ không chỉ miễn trừ ảnh hưởng tạo thành bởi hóa tinh, lại còn giành được kỹ năng ngoài ngạch. Chính là kỹ năng ngoài ngạch có được từ thần khí này không đơn giản, tương đương với ba kỹ năng.
Cái thứ nhất là miễn dịch khống chế linh hồn giúp hắn tử giờ không sợ tất cả các kỹ năng thao túng linh hồn, ví như ma ruồi thuật đem người biến thành khôi lỗi mà hắn đã gặp qua, hay như thi khôi thuật. Cái thứ hai, uy lực đã được kiểm chứng, lực cắn nuốt của nó thập phần cường đại, tinh thần lực vừa rồi có thể thao túng cường giả đại ma vương cấp đều bị cắn nuốt không tha, mà lại kỹ năng này còn có thể cắn nuốt ma pháp cùng công kích linh hồn, tiếc nuối duy nhất là mỗi một lần dùng cần phải có thời gian bảy ngày để khôi phục. Cuối cùng, kỹ năng hóa ruồi càng thêm thực dụng, miễn dịch hết thảy công kích vật lý, vào thời khắc then chốt tức là nhiều hơn một cái mạng rồi.
Tâm niệm vừa động, mặt nạ trên mặt Trần Duệ lập tức tan biến, lộ ra khuôn mặt "Lý Sát", Đâu Đâu trước đó còn dũng mãnh vô bì cũng thanh tỉnh, rồi lại sợ đến hét lên một tiếng, nhảy vội lên bả vai Trần Duệ, chui vào trong ba lô, rụt rè không dám đi ra. Tuy nó có tấm thân bất tử, nhưng vừa rồi liên tục bị A Khố Y đánh nát, cũng hao phí khá nhiều tinh lực phải mất một thời gian mới hồi phục hoàn chỉnh được.
"Chúng ta đều mắc lừa, tất cả đều bị người dẫn dụ đến chỗ này để tự chém giết lẫn nhau, vừa rồi nếu như không phải bí bảo gia tộc ta phát huy tác dụng, chúng ta đều sẽ chết ở chỗ này".
"Không chỉ như thế, tà vương chi nhãn của ta cảm giác được nơi này còn có một cổ lực lượng tà ác cường đại" Mắt trái Lomond lấp lánh lên quang mang kỳ dị, tiếp lấy chữa thương dược thủy Trần Duệ đưa cho, uống một ngụm vào: "Chúng ta tốt nhất là mau rời khỏi đại sảnh này thôi".
Tà vương chi nhãn được xưng là mắt phải của ma thần, có thể khai phá mọi chân tướng, trước kia bởi vì lực lượng đối phương quá mạnh, Lomond không cách nào khai phá, hiện nay tinh thần lực tà ác kia giảm mạnh, thiên phú huyết mạch của Lomond bắt đầu phát huy ra lực lượng chân chính.
Qua trận đấu này, mọi người trong đại sảnh đều đã biết rõ, "Lennon" là Bailey vương tộc, "Nicole" là Leviathan vương tộc, cả kẻ tự xưng "ma pháp trận đại sư" vẫn luôn che dấu thực lực kia, cũng đã lộ chiêu bài lớn nhất Phệ Thần mặt nạ.
Thực lực của A Khố Y mạnh nhất, nhưng thương thế cũng nặng nhất; thanh đồng chiến tranh khôi lỗi của Casillas bị hủy hoại nặng nề, đội ngũ đỉnh phong ma vương cấp cũng đã trọng thương, lực chiến đấu giảm yếu đi không ít: tiểu đội "Lý Sát" có một ma thú ma vương cấp bất tử kỳ dị, còn có hai người có được kỹ năng vương tộc "ma thần tả hữu chi nhãn", lại thêm một kẻ mang bí bảo mà lực chiến đấu không có tổn thất, Lý Sát.
Thực lực ba phương cũng không sai lệch lớn, tuy nhiên lực chiến đấu Casillas bảo lưu nhiều nhất, nhưng nếu tùy tiện động thủ, khả năng sẽ khiến đám người A Khố Y và "Lý Sát" liên thủ, huống hồ nơi này nếu đã không có bí bảo, chém giết lẫn nhau thì không có chút ý nghĩa nào cả, còn phải nhanh chóng từ nơi nguy hiểm này ly khai đi tìm nơi hạ lạc của bảo tàng chân chính.
Mọi người đang định rời đi thì đại sảnh đột nhiên phát sinh biến hóa, một lượng lớn hắc khí tảo ra, nguyên bản các cửa ra thông thoáng mấy hướng, đều bị hắc khí ngăn trở, tiếng cười âm sâm vang vọng khắp đại sảnh.
"Nếu như đã đến nơi này, vậy thì hãy đem tất cả linh hồn đều lưu lại đi" Trung tâm hắc khí dần dần ngưng tụ thành một thân hình, thân hình này tựa như khoác một kiện áo choàng dài, bắt mắt nhất trên áo choàng là hai điểm u quang hồng sắc, đây là điểm duy nhất của ngũ quan là có thể nhìn rõ.
Trần Duệ mở ra phân tích chi nhãn, nhìn thấy: Chủng tộc: Thi vu (đầu ảnh). Tổng hợp thực lực: B.
Delia từng nói qua, trong bàng chi ám hệ ma pháp, vong linh ma pháp có một loại ma pháp khô lâu chuyển hóa, có thể đem hài cốt chuyển hóa làm khô lâu chiến sĩ chịu sự khống chế của người thi pháp. Nhưng vào một ngày, một tên vong linh pháp sư điên cuồng đã thí nghiệm đem khô lâu chuyển hóa cải tiến ma pháp phối hợp với một ít bí dược sử dụng trên người của chính hắn, một sinh vật điên cuồng đã sản sinh, đó chính là thi vu.
Thi vu không có máu thịt, chỉ có thân thể khô lâu, bọn họ đem tinh hoa linh hồn của chính mình tồn trữ trong một dung khí nào đó, chỉ cần linh hồn tinh hoa không mất, thi vu có thể lợi dụng thi thể bất tử mà trọng sinh vô số lần, linh hồn dung khí này được xưng là mệnh hạp.
Làm vong linh sinh vật, thi vu không sợ sệt cái gọi là ma pháp khống chế tâm linh, sau những năm tháng dài lâu nghiên cứu ma pháp, thi vu đã trở thành ma pháp sư cường đại nhất. Tuy nhiên, không phải ai cũng đều nguyện ý vứt bỏ sinh mạng và thân thể của mình, mà quá trình chuyển hóa thi vu cũng tồn tại khá nhiều phong hiểm, nếu như có sai lầm hoặc biến cố gì, như vậy ma pháp sư sẽ vĩnh viễn thực sự tử vong. Thiên địch của thi vu là quang minh tế ti ở thế giới trên mặt đất, họ đối với loại lực lượng tịnh hóa thần thánh này rất sợ sệt.
Thần bí thi vu trong hắc khí điềm nhiên nói: "Thời khắc này, ta chờ đợi đã lâu rồi!". Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
"Ngươi đến cùng là ai!" Casillas uống dược thủy vào, lớn tiếng quát hỏi một câu.
"Hắn là thi vu!".
Bị Trần Duệ dễ dàng nói toạc ra thân phận, thi vu thần bí có chút kinh ngạc, âm thanh lạnh lẽo truyền ra: "Kéo dài thời gian là vô dụng, các ngươi tổng cộng có bảy linh hồn. Ta chỉ cần sáu linh hồn liền có thể hoàn thành nguyện vọng, ta cho các ngươi một một cơ hội, người sống sót tới sau cùng, có thể rời khỏi nơi này."
"Ngươi nghĩ rằng chúng ta sẽ tin tưởng lời ngươi nói sao?" A Khố Y cười lạnh một tiếng, tuy nàng bị đứt một cánh tay, chiến lực giảm lớn, nhưng thi vu này hiển lộ ra thực lực chẳng qua là đại ma vương cấp, hợp lực mọi người lại, tuyệt đối có thể đánh bại hắn.
"Không sai, chúng ta sẽ không làm thế!" Casillas hít sâu một hơi, lực lượng tàn dư mau chóng ngưng tụ: "Mọi người cùng nhau lên đi, trước chế phục tên gia hỏa này, sau đó bức hỏi ra nơi hạ lạc của bảo tàng!"
Tới lúc này, Casillas vẫn không có quên bảo tàng. Chẳng qua ai cũng biết, hiện tại tất cả phải đồng tâm hiệp lực, trừ diệt địch nhân phi thường quỷ dị này.
A Khố Y phóng người lên, tay phải hiện ra công kích thanh đồng khôi lỗi quang hoa đạm hắc sắc, công tới Thi vu.
"Tội ác chi quang? Đáng tiếc, loại huyết mạch thiên phú của Mammon vương tộc này đối với ta không có chút tác dụng nào" Thi vu không né tránh, nắm tay kia kích tới, khung xương tán lạc thành vô số khối vụn, hắc khí kia cũng theo đó phân tán đi.
Nhưng đó chỉ là tạm thời, hắc khí tản ra nháy mắt lại khép lại, đem A Khố Y bao bọc lại, A Khố Y phát ra tiếng kêu thê lương, hắc vụ kịch liệt run rẩy, tiếng cười âm sâm của thi vu phát ra.
"Hai ngàn năm trước, thân thể và tiếng la hét này của ngươi sẽ kích phát được hứng thú lớn của một nam nhân như ta, nhưng hiện tại, máu thịt cùng xương cốt của ngươi mới là hứng thú duy nhất của ta!"
A Khố Y dần dần ngừng giãy dụa, thân thể mềm nhũn nằm trên mặt đất, nguyên bản đường cong nữ thể động nhân đã tan biến không thấy, chỉ thừa lại một đống khung xương "sạch sẽ" không dính chút thịt khiến tâm thần mọi người kinh hãi, run rẩy.
A Khố Y là trung đoạn đại ma vương, một đối một với kẻ đồng dạng cũng là trung đoạn đại ma vương thi vu, kết quả là bị làm sạch. Cho dù A Khố Y thân mang thương tích, cũng không có khả năng bại vong nhanh như vậy chứ. Mọi người không khỏi cảm thấy run rẩy, lực lượng Thi vu quá quỷ dị, quá khủng bố.
"Còn muốn tiếp tục sao?" Thi vu cười âm trầm: "Ta không ngại thu thêm một linh hồn dư thừa đâu".
Casillas ngăn cản đồng đội đang muốn công kích, hỏi: "Chúng ta làm sao tin tưởng ngươi chỉ cần sáu linh hồn?".
"Chuẩn xác mà nói, ta hiện tại chỉ cần năm linh hồn" Thi vu trong tiếng cười lộ rõ sự ngang tàng: "Ta có thể dùng dòng họ của ta bảo chứng. À, quên nói cho ngươi biết, danh tự của ta là Saipulaier Mammon!"
Lời vừa dứt toàn trương rung động: Saipulaier Mammon! Hai ngàn năm trước là ám hệ ma pháp đại sư và vong linh ma pháp đại sư kiệt xuất nhất!
Không nghĩ đến Saipulaier một đời nghiên cứu vong linh ma pháp đã đem chính mình biến thành thi vu, loại quái vật bất tử này, lại còn ẩn tàng ở nơi này! Dẫn dụ người sống, sưu tập linh hồn, chẳng lẽ là vì hoàn thành loại nghi thức vong linh nào đó?
Trần Duệ nghĩ đến một chuyện khác: ma pháp đại sư hơn hai ngàn năm trước? Cùng thời gian Pagliuca bị phong ấn quả là trùng hợp! Chẳng lẽ Saipulaier này cùng Pagliuca có liên quan..., con vịt chết long đáng chết này! Chuyện trọng yếu như vậy lại quên đi!
(Hắt xì! Ven bờ Lam Ba hồ, cự long đãng trí hắt hơi một cái, gãi gãi đầu: Trần Duệ có phải đã đến được bảo tàng rồi hay không? Cái tên kia có vận khí tốt đến nghịch thiên, chắc sẽ không có vấn đề gì, ta cứ tiếp tục chơi cờ độc lập toản thạch kỳ thôi.)
Nhìn bộ dáng chấn kinh của mọi người, tiếng cười thi vu càng thêm đắc ý, hai mắt hồng quang chợt lóe, khung xương A Khố Y trên đất tự động tổ hợp, trở thành thân thể lâm thời. Không chỉ như vậy, thi thể ngổn ngang lộn xộn trên mặt đất đồng thời sáng lên hồng quang quỷ dị, không ngờ dồn dập bò lên, vây bên cạnh thi vu, hình thành một bức họa sởn tóc gáy.
Kỳ quái là, theo phân tích chi nhãn, những thi thể sống lại này lại không có lực chiến đấu gì.
"Saipulaier đại sư. Trần Duệ mở miệng "Ta rất hiếu kỳ, ngươi vì sao lại ở chỗ này, theo ta được biết, địa phương này hình như cùng một vị Long tộc nào đó có quan hệ mà".
Tiếng cười Saipulaier bỗng im bặt, thanh âm biến thành phẫn nộ: "
Ngươi không có quyền hỏi đến vấn đề này, nếu như ngươi không thể giết chết sáu người còn lại, thì ngươi hãy mang theo cái lòng hiếu kỳ đáng chết này của ngươi biến thành khô lâu đi!".
Trần Duệ không có gan đùa với cái chết, từ phản ứng của Saipulaier mà xem, thi vu cùng độc long, chỉ sợ không phải ân, mà là oán.
Đối mặt với thi vu, Casillas không có lộ ra thần sắc sợ sệt, ngược lại chiến ý đại thịnh, uống vào một bình dược thủy, lãnh đạm nói: "
Đừng nên cho rằng..."
Đúng lúc này, đồng bạn ma vương cấp bên cạnh hắn đột nhiên truyền đến một tiếng kêu thảm thiết, lồng ngực tên đó đã bị một cánh tay đột nhiên xuyên qua, rõ ràng là tay Casillas.
"
Ta tất nhiên là tin tưởng bảo chứng của Saipulaier đại sư" Casillas rút cánh tay dính đầy máu tươi của đồng bạn về, độc nhãn tàn dư liếc qua đồng bạn ngã xuống mà hẵn còn biểu tình không thể tin được, trên mặt đã đổi thành thần sắc khiêm cung "Phi thường vinh hạnh có thể xuất lực vì đại sư, chỉ mong đại sư cho ta một con đường sống, linh hồn những người này sẽ do ta thay đại sư thu thập".
Thông thường mà nói, lời thề của dòng họ vương tộc là bảo chứng có thể tin tưởng, huống hồ hiện tại Casillas đã không còn tuyển chọn nữa, đối thủ hắn tối kỵ A Khố Y đã chết, chỉ chừa lại hai ma vương cấp đỉnh phong, nhưng đều đã trọng thương, ma thú kia tuy có được năng lực không ngừng tái sinh, nhưng lực chiến đấu không đủ, mà nguyên khí cũng đã đại thương, còn về cái tên cao giai ác ma Lý Sát, cho dù trên mặt đã từng xuất hiện mặt nạ trong truyền thuyết, một trong bảy thần khí, Phệ Thần mặt nạ, cũng tuyệt không phải đối thủ của một đại ma vương cấp cường giả là hắn.
Cho nên, Casillas không chút do dự trước hết giải quyết đồng bạn chính mình, để tránh tên đó cùng đối phương liên hợp, khiến hắn càng khó khăn.
"Rất tốt, ta ưa thích người quyết đoán" Saipulaier trong hắc khí phát ra tiếng cười âm sâm.

Chàng Rể Ma Giới - Chương #218


Báo Lỗi Truyện
Chương 218/1275