Chương 113: Bạo lộ cùng truy kích.


Á Khắc…, Ban Nạp Khắc cũng khá quen với cái tên này, tuy đối với giác ma không chút ấn tượng… "Biểu hiện của ngươi vừa rồi rất khá, chờ chúng ta quay về Đọa Thiên Sứ đế quốc, ta sẽ thưởng cho ngươi".
"Cảm tạ đại nhân" Giác ma đứng lên nói: "Các huynh đệ trốn thoát chỉ sợ không được mấy người. Đại nhân, người không phải nói cấp trên sẽ phái người tiếp ứng sao? Sao bây giờ còn không thấy đâu?".
Nhắc tới điều này, Ban Nạp Khắc nhịn không được cắn răng nghiến lợi, hiện tại mạc danh kỳ diệu đánh đánh giết giết cả nửa ngày, còn không biết là do kẻ nào bày ra âm mưu!
"Đấy không phải là ta, có người giả trang, chúng ta đều trúng kế!" Sắc mặt Ban Nạp Khắc trở nên âm trầm: "Chẳng qua hôm nay cũng không phải không có thu hoạch, vừa rồi ta đối với ma vương cấp ẩn ước có linh ngộ. Đại ác ma nếu như không có biến dị huyết mạch, cực hạn là cao cấp ác ma, xuất hiện cơ hội này quả khó như lên trời. Nếu như đạt được ma vương cấp, dù cho Xích U lãnh địa không dung ta, ta cũng có thể theo Lam Dong lãnh địa. Á Khắc, ngươi cùng theo ta, ta sẽ không bạc đãi ngươi".
"Thuộc hạ đương nhiên sẽ cùng theo đại nhân" Á Khắc vừa nghe Ban Nạp Khắc ẩn ẩn lĩnh ngộ lực lượng ma vương cấp, dị quang trong mắt lóe lên, lộ ra bộ dáng hiếu kỳ: "Đại nhân rất quen thuộc Lam Dong lãnh địa sao? Chúng ta cứ như này đi qua, liệu có bị xem thường không?".
"Sẽ không" Ngữ khí Ban Nạp Khắc đầy kiên định, "Phó đoàn trưởng Lạp Ngõa Đặc của song đầu long quân đoàn từng tiếp xúc với ta, lộ ra ý lĩnh chủ đại nhân mời chào. Song đầu long quân đoàn là lực lượng tinh nhuệ bí mật của Lam Dong lãnh địa, trực thuộc Lam Dong lãnh chủ".
Á Khắc chân chính hiện tại đã bị nhốt ở trong phủ trưởng trấn, kẻ anh dũng mang đến phong ma mã tự nhiên là Trần Duệ ngụy trang.
Lời của Ban Nạp Khắc làm Trần Duệ lập tức liên tưởng đến huy chương trước kia, bên trên là đồ án cự long song đầu, huy chương này lấy từ Tịch Nhĩ Ngõa, hắn nói khi vận chuyển nhân khẩu đến Lam Dong lãnh địa, gặp đạo tặc chỉ cần giơ huy chương là có thể đi qua, còn có tên Lạp Ngõa Đặc nữa, xem ra Tịch Nhĩ Ngõa là quen kẻ này.
Hóa ra là quân đoàn bí mật của Lam Dong lãnh địa, thảo nào cả lão Gauss cũng không rõ lai lịch. Đây là một tình báo thu được ngoài ý.
"Đừng ngây ngốc nữa, chỉnh lý nơi này một phen, buổi tối chúng ta sẽ nghỉ trong rừng" Ban Nạp Khắc nhìn thấy tròng mắt trợn tròn của Á Khắc, bất mãn hừ một tiếng. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
"Tuân mệnh, đại nhân" Giác ma như mới tỉnh mộng, công việc bắt đầu lu bù, chỉnh lý ra một khoảng đất trống khá sạch sẽ.
Sau khi hoàn thành, giác ma lấy từ giữa eo ra một bình rượu đang định uống, đột nhiên nghĩ đến Ban Nạp Khắc, vội vàng dâng lên.
Ban Nạp Khắc nhận lấy, mở ra nút chai, đột nhiên trong lòng nảy sinh nghi hoặc, giác ma tộc ưa thích rượu, tùy thân mang theo cũng là điều bình thường, nhưng là chai rượu này bằng sứ, mà không phải là túi da, một đường chém giết đào mạng chẳng lẽ còn tồn tại? Chẳng lẽ một giác ma phổ thông còn có không gian trang bị?
"Ngươi uống một ngụm trước đi" Ban Nạp Khắc ném bình rượu qua.
Trần Duệ biết Ban Nạp Khắc đã nảy sinh nghi hoặc, làm bộ hoan hỉ tiếp lấy bình rượu uống. Khi hắn vừa uống ngụm đầu tiên, đột nhiên sinh ra báo động nguy hiểm, hắn cũng không tiếp tục che dấu, thân hình hơi lắc tránh khỏi một đao.
"Cuối cùng cũng không giả dạng nữa" Ban Nạp Khắc nhìn vào giác ma tỉnh táo dị thường, khinh miệt nói.
Vừa rồi Ban Nạp Khắc chỉ là muốn dò xét, bất kể giác ma này có vấn đề hay không, mang theo bên người cũng là gánh nặng, còn không bằng giết người diệt khẩu. Không ngờ, một đao kia dò xét ra vấn đề.
"Ngươi đến cùng là ai?" Lưỡi hái của Ban Nạp Khắc chỉ về phía "Á Khắc".
Giác ma này, tâm kế thâm trầm đến đáng sợ, nếu không phải bình rượu kia có vấn đề, thì mình đã bị lừa rồi.
Kỳ thực Trần Duệ cũng hết cách, trong rượu còn có độc dịch mạnh nhất của Pagliuca, túi da phổ thông không thể nào chứa được, dù là bình sứ cũng chỉ dùng được một lúc rồi sẽ bị ăn mòn, muốn chứa cần dùng dược bình dược tề sư, nhưng nếu dùng dược bình, chẳng phải nói cho đối phương đây là bình độc dược sao?
Cẩn thận của Ban Nạp Khắc làm cho Trần Duệ cảm thấy ngoài ý, hắn biết trận chiến này không thể nào tránh khỏi, liền ngấm ngầm tụ tinh lực, nhàn nhạt nói: "Ta là người muốn mạng ngươi".
"Thực lực của ngươi hẳn là cao giai ác ma đi, nếu không tuyệt không tránh được một đao vừa rồi" Hàn quang trong mắt Ban Nạp Khắc lóe lên: "Đây không phải là diện mạo thật của ngươi đi, hiện giờ còn cần tiếp tục ngụy trang sao?".
Vị đại ác ma này nói đúng, xác thực là không cần sử dụng "ngụy trang" nữa, thêm vào hình dáng giác ma chiến đấu bất lợi, cho nên Trần Duệ khôi phục thân thể thành trạng thái bình thường, chẳng qua diện mạo biến đấu. Biến thành Trần Duệ, cũng là gương mặt phổ thông của hắn ở địa cầu!
Đây là lần đầu tiên gương mặt này hiện ra ở ma giới.
Ban Nạp Khắc nhíu nhíu mày: biến hình kỹ năng của đối phương quá thần kỳ, nếu như không phải ngẫu nhiên phát hiện thì lấy nhãn lực đỉnh phong cao giai ác ma của hắn cũng không nhìn ra sơ hở.
Ban Nạp Khắc tâm cơ thâm trầm, lập tức phản ứng, biểu tình trên mặt càng thêm chấn kinh, người này biểu hiện ra lực lượng, tâm kế, biến hình kỹ năng, chẳng lẽ chuyện hôm nay là do hắn giả trang tạo thành?
"Ngươi đến cùng là ai?" Ban Nạp Khắc hét lớn một tiếng: "Biến cố hôm nay đều do ngươi giở trò đi? Chủ sự sau lưng ngươi là ai?".
Trong suy nghĩ của Ban Nạp Khắc, kẻ thao túng âm hiểm cay độc như vậy, tuyệt sẽ không bất trí tự thân phạm hiểm, chẳng qua kẻ trước mặt khẳng định là nhân vật then chốt, chỉ cần có thể bắt được hắn, như vậy thảm bại ngày hôm nay còn có thể cứu vãn.
Phản ứng của Ban Nạp Khắc làm Trần Duệ kinh ngạc, nhưng mà hắn cũng không nói nhảm, tay hơi run, nước trong bình như thủy tiễn bắn về phía Ban Nạp Khắc. Ban Nạp Khắc cẩn thận thuấn di, chỉ thấy mặt đất bị nước trong bình bắn trúng cháy đen, thực vật cùng cây cối bên cạnh trong nháy mắt bị chưng khô.
Ban Nạp Khắc khẽ sửng sốt, đối phương nhanh chóng nhún người đánh tới, một kích này dù hiển lộ khí tức nhỏ yếu của đối phương nhưng Ban Nạp Khắc không dám buông lỏng, khắp người ma hỏa thiêu đốt, lưỡi liềm ngăn lại.
Trần Duệ chỉ thấy lực lượng hồn hậu ùa tới, giống như là đánh vào một cái thuẫn kiên cố vậy, một quyền của hắn phảng phất như đánh vào núi cao, không thể lay động nửa phân, cả người bị lực phản chấn đánh bay ngược ra.
Xem ra năng lực phòng ngự của Ban Nạp Khắc còn trên tưởng tượng, vừa rồi có thể lông tóc không thương dưới hợp công của Lạp Khắc Tư cùng Bảo Lưu, lại còn có thể lợi dụng cơ hội chém chết một người, tuyệt không phải chỉ là may mắn.
Ban Nạp Khắc lại có cảm thụ khác, một quyền của đối phương lực lượng cuộn trào như sóng biển, không ngờ xuyên qua lưỡi hái, một sóng lại một sóng đánh vào thân thể, tuy không đánh lùi được hắn, nhưng chân hắn đã sa vào đất. Cũng may kịp thời đánh bay đối thủ, nếu không hậu kình sẽ càng lúc càng mạnh.
Mới dò xét một chút làm song phương không hẹn cùng đề cao cảnh giác. Ngoại trừ độc long, Lomond, Araujo Alex một lần đã cực quang đạn ra, Ban Nạp Khắc là đối thủ mạnh nhất Trần Duệ từng giao thủ.
Ban Nạp Khắc thì thầm nghĩ lực lượng đối phương rõ ràng là cao giai ác ma trung đoạn, chỉ cách cao đoạn một bước, nhưng lực bạo phát ra làm cao giai ác ma đỉnh phong như hắn cũng phải chịu thiệt, tuyệt không thể khinh thường.
Trần Duệ tuy thử ra được Ban Nạp Khắc có lực lượng phòng ngự siêu cường, nhưng không chút khiếp sợ, chủ động công tới, nộ hải chi lực tung trào ra, một quyền tiếp một quyền, không chút bảo lưu. Phòng ngự của Ban Nạp Khắc hơn xa loại dựa vào thân thể rắn chắc như Khố Lợi Á, đây là vận dụng của kỹ xảo và lực lượng. Tuy Ban Nạp Khắc phòng nhiều công ít, nhưng thủy chung vững như bàn thạch.
Dưới cường lực công kích, Trần Duệ lại ẩn ẩn có giác ngộ mới, phảng phất đao phong ma luyện thời gian dài sinh ra tia lửa, càng ma luyện nhiều, tia lửa càng bắn ra nhiều, đao cũng càng lúc càng nóng.
Nếu như có thể thuần thục nắm giữ cảm giác này, không biết chừng có thể đột phá bình cảnh, tiến vào sát cảnh viên mãn.
Nhưng là chiến đấu sinh tử không có bồi hồi, nộ hải chi lực của Trần Duệ tuy cường đại, nhưng cực tiêu hao tinh lực, dù có đặc tính phục hồi, nhưng tốc độ tiêu hao vượt xa tốc độ phục hồi.
Ban Nạp Khắc kinh nghiệm chiến đấu lão luyện, cảm giác được lực công kích của đối phương giảm sút, đang định phát động phản kích, nào ngờ đối phương không chống đỡ mà lại quay người trốn chạy.
Ban Nạp Khắc một đường truy kích, vòng tròn trong rừng mấy vòng, chỉ thấy Trần Duệ đã quay lại bên phong ma mã, cưỡi ngựa chạy mất. Vốn Trần Duệ còn định giết chết con còn lại, nhưng Ban Nạp Khắc đuổi rất sát, cho nên hắn không kịp động thủ, tốc độ phong ma mã cất bước phi thường nhanh, tuy sức bền không thể so với địa hành long, nhưng cũng tốt hơn ma thú bình thường nhiều, dù cho đã chạy nửa ngày, giờ vẫn có thể chạy như bay.
Ban Nạp Khắc biết tất phải bắt được người này, nếu không không thể nào báo cáo lại với Xích U lãnh chủ, hắn liền cưỡi con ngựa còn lại, giục ngựa đuổi theo. Làm Ban Nạp Khắc kinh ngạc là, hắn vốn lấy năng lực ngự thú tự hào, nhưng gia hỏa này còn hơn một bực, nếu như không phải lực lượng ma hỏa thúc giục thì hắn đã bị bỏ xa rồi.
Ghê tởm hơn là tên kia một bên trốn, một bên liều mạng uống dược, cũng không biết trong không gian trang bị chứa bao nhiêu nữa, chỉ biết là những cái bình ném về phía sau ùn ùn không dứt.
Chẳng lẽ còn có thể mang theo một ma pháp hiệu thuốc sao? Ban Nạp Khắc cắn răng đuổi theo không tha.

Chàng Rể Ma Giới - Chương #113


Báo Lỗi Truyện
Chương 113/1275