Chương 874: Cổ Thần tầm đạo (hạ).



Một ngày một đêm thay nhau trôi qua, Cổ Thần sinh hoạt trong thánh địa Ngũ Hành, trải qua sinh hoạt bình thường củng với tứ nữ Hư Tử Uyên, Tiểu Bạch, Mông Tiên Âm, Tự Ngọc, ngày ngày tuy rất bình tĩnh, nhưng mười phần hạnh phúc, khoái hoạt.

Cổ Thương Khung muốn Cổ Thần sinh một tôn tử, thế nhưng đáng tiếc, Cổ Thần đã tu luyện thành thuần dương chi thể, một thân tinh nguyên hóa thuần dương, bá đạo vô cùng, căn bản không thể kết hợp với âm nguyên của Tiểu Bạch, Mông Tiên Âm và Tự Ngọc, không thể sinh ra hậu đại.

Còn Hư Tử Uyên là thuần âm chi thể, một thân âm nguyên hóa thành thuần âm, theo đạo lý mà nói, thuần âm thuần dương hẳn là có thể kết hợp, nhưng trên thực tế vô luận là thuần âm hay thuần dương đều đã không còn một chút tạp chất, căn bẳn không thể tiếp tục dung hợp cùng một chỗ.

Thuần âm và thuần dương một chỗ, tối đa là không chống lại lẫn nhau, căn bản không thể kết hợp, hòa hợp thành một thể.

Câu cửa miệng nói, vật cực tất phản, mà đạt tới cảnh giới tinh khiết thì hoàn toàn là một cá thể độc lập, không thể dung hợp với bất kỳ cá thể nào khác.

Sinh hoạt bình tĩnh giằng co hơn mười năm!

Cho dù tâm tình của Cổ Thần bình ổn, nhưng dưới áp lực của ngũ hành thoát khai kiếp cũng không nhịn được bắt đầu nóng ruột.

Còn không tới trăm năm ngũ hành thoát thai kiếp sẽ đánh xuống tiên giới Cổ Hoang, mà Cổ Thần vẫn chưa đạt được bước đầu tiên trong quá trình hợp đạo, còn chưa tìm được phương hướng, bị vây trong mê võng.

Hắn mỗi ngày hết nhìn sơn lại nhìn thủy, nhìn phong vân biến hóa, nhìn nhật nguyệt thay thế, nhìn tinh không vận hành…

Thế nhưng, tất cả những thứ này rơi vào trong mắt tuy có chút đạo lý, thế nhưng lĩnh ngộ đối với đạo thì hoàn toàn là con số không.

Tại lúc không tìm được phương hướng, Cổ Thần giống như con ruồi không đầu, lao loạn khắp nơi, hắn không dám mong chờ vào vận khí, mỗi ngày chỉ cảm nhận một loại đạo, bởi vì loại xác suất sờ loạn này thực sự quá mức nhỏ bé, rất dễ sản sinh kết quả ngược trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, như vậy chỉ càng khiến cho khả năng hợp đạo của hắn thêm nhỏ bé hơn.

Thời gian như nước chảy, lẳng lặng trôi đi xa, không lưu lại một chút vết tích.

Hoa nở hoa tàn, xuân đi thu đến! Một năm lại một năm trôi qua.

Chuyển mắt, cách ngũ hành thoát thai kiếp phủ xuống tiên giới cổ Hoang chỉ còn thời gian sáu mươi năm.

Trong thánh địa Ngũ Hành, sống hạnh phúc với tữ nữ Hư Tử Uyên, Tiểu Bạch, Mông Tiên Âm Tự Ngọc hơn trăm năm, Cổ Thần vẫn không tìm được phương hướng cho bản thân.

"Xem ra ở trong thánh địa Ngũ Hành không phải là biện pháp rồi, còn lại sáu mươi năm cuối cùng, ta phải đi ra ngoài một lần, tuy nói tiên giới Cổ Hoang đối với ta căn bản quen thuộc hoàn toàn, thế nhưng đi nhiều địa phương hơn một chút chung quy có thể giúp tâm linh thêm mở rộng, có thể tìm được đạo thích hợp với barnt hân, thành công hoàn thành bước đầu tiên trong quá trình hợp đạo."

Trong lòng Cổ Thần suy nghĩ, sinh ra ý lịch lãm bên ngoài.

Chỉ còn sáu mươi năm, ngũ hành thoát thai kiếp phủ xuống, trong vô hình, áp lực đối với Cổ Thần càng lúc càng lớn, sinh hoạt với tứ nữ hơn trăm năm, Cổ Thần muốn một quá trình tâm linh rộng mở hơn.

Cáo từ tứ nữ, Cổ Thần rời khỏi thánh địa Ngũ Hành, chậm rãi không mục đích bước về phía nam.

Đi về phía nam hoàn toàn là Cổ Thần vô ý thức lựa chọn, bởi vì quê hương thành Nhạc Thủy của Cổ Thần ở ngay phía nam Hư Thiên Tông.

Hiện tại Hư Thiên Tông đã biến thành thánh địa Ngũ Hành, thành Nhạc Thủy cũng đã biến thành Cự Chưởng Hồ, nhưng phương hướng không sai, Cổ Thần chậm rãi bước trong hư không, rất nhanh đã xuất hiện ngay trên bầu trời Cự Chưởng Hồ, nơi tọa lạc thành Nhạc Thủy xưa kia.

Pho tượng Cơ Nghiêu đang quỳ trước Cự Chưởng Hồ, Cổ Thần hạ xuống ngay bên cạnh pho tượng.

Nhìn thoáng qua Cơ Nghiêu, ánh mắt Cổ Thần chuyển dời, rơi vào Cự Chưởng Hồ trước mặt, ánh mắt lướt qua hồ nước, hoàn toàn thu hết di chỉ thành Nhạc Thủy dưới đáy hồ vào sâu trong con ngươi.

Tuy rằng đã trôi qua mấy trăm năm, thế nhưng bởi vì đáy hồ không có ai phá hư, di chỉ thành Nhạc Thủy vẫn bao trì tương đối hoàn hảo như ban đầu.

Ánh mắt Cổ Thần rơi vào phế tích phía đông thành Nhạc Thủy, nơi này từng là viện phủ Cổ gia.

Trong ánh mắt của Cổ Thần, viện phủ Cổ gia đã hóa thành đồng phế tích sứt mẻ, dần dần, bắt đầu trở nên hoàn hảo ban đầu…

Rất nhanh, di chỉ thành Nhạc Thủy trong ánh mắt Cổ Thần đã xảy ra biến hóa, khôi phục lại nguyên dạng mấy trăm năm trước đây, trong thành người đến người đi…

Linh hồn Cổ Thần tựa hồ đã trở về thời đại thiếu niên, từng hình ảnh mờ ảo tại thành Nhạc Thủy trước kia hiện lên trong mắt hắn.

Thấy vật nhớ người!

Những hình ảnh nhỏ nhất thời đại thiếu niên dần dần hiện lên trong đầu Cổ Thần.

Ngoại công Cổ Hiền, tam trưởng lão, Cổ Hằng, Cổ Trữ, Cổ Húc… Một người lại một người lần lượt xuất hiện trong hồi ức của Cổ Thần.

Không biết bao lâu, Cổ Thần từ trong hồi ức tỉnh táo lại, tất cả hình ảnh hoàn hảo trước mắt một lần nữa hóa thành phế tích, lặng yên dưới đáy Cự Chưởng Hồ.

Trong lòng Cổ Thần đột nhiên nhiều hơn một loại cảm giác --- Khổ!

Cũng giống như quốc gia phàm nhân tại Bắc Hoang xưa kia, lúc cảm ngộ nhân sinh, Cốc Trần, Cốc Chu, Quan Kỳ, Trương Viễn, Thành Chiến, Tư Mã Duyên… Nhân sinh của những con người này trong lòng Cổ Thần cũng biến thành Khổ.

Thế gia có bao nhiêu đẹp đẽ, hạnh phúc, vui vẻ, cũng có bấy nhiêu đau xót, cực khổ, sầu bi…

Thường thường, đẹp đẽ, hạnh phúc, vui vẻ trong trí nhớ cũng giống như phù dung sớm nở tối tàn, khong được lâu dài, mà đau xót, cực khổ, sầu bi thì lại thâm nhập lòng người, thật lâu khó quên.

Thế gian giống như một đại khổ hải, ý niệm của chúng sinh trầm luân trong khổ hải, đẹp đẽ, hạnh phúc cũng giống như vô số hòn đảo nhro trong khổ hải, khi thì trồi lên trên mặt nước, khi thì bị mặt nước bao phủ nhấn chìm.

Chung sinh trong khổ hải, đại đa số đều trầm luân trong khổ hải, vô cùng may mắn có thể tìm được một hòn đảo nhỏ vui vẻ cũng khó bảo trì được lâu hơn, sẽ bị khổ hải bao phủ, trong khổ hải vĩnh viễn không có lục địa không chìm nghỉm.

Khổ hải bất quá là một ý niệm trừu tượng trong lòng Cổ Thần, cũng không phải là thế giới, thực sự là một phiến biển rộng, đó là một phiến đại dương tinh thần, tuy rằng không thể nhìn thấy, nhưng cũng không phải là không thể tồn tại. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

Thân thể không tiếp xúc được khổ hải này, cũng không cảm nhận được, coi như là ý thức, ý niệm cũng khó biết được, bởi vì khổ hải rộng lớn vô biên, ý thức của chúng sinh so sánh với khổ hải chỉ là vô số hạt bụi bé nhỏ.

Con kiến quá nhỏ, tuy rằng chúng vẫn tồn tại trong thiên địa, nhưng cũng cách nào biết được đại thể thiên địa rộng lớn tới mức nào, thậm chí căn bản không biết cái gì là thiên địa.

Bụi bặm so sánh với khổ hải càng thêm nhỏ bé, cho dù trong khổ hải cũng không nhất định biết được, hiểu được.

Từ xưa tới nay, chỉ có những người đại trí tuệ, đại ngộ tính mới có thể cảm giác được sự tồn tại của khổ hải.

Chân Tiên - Chương #874


Báo Lỗi Truyện
Chương 874/1021