Chương 867: Gặp lại Côn Ngô (hạ).



Năm đạo chưởng ấn này có năm màu sắc trắng, xanh, bạc, đỏ, vàng, chính là màu sắc của năm bản nguyên ngũ hành kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, so với Ngũ Hành Bản Nguyên Ấn của Cổ Thần hầu như không có gì khác nhau, giống nhau như đúc.

Thế nhưng Ngũ Hành Bản Nguyên Ấn do chữ "thiên" phát ra so với Ngũ Hành Bản Nguyên Ấn do Cổ Thần phát ra có lực lượng cường đại hơn không chỉ nghìn vạn lần, uy lực càng cường đại hơn nghìn vạn lần.

Ngũ Hành Bản Nguyên Ấn vừa mới xuất hiện, toàn thân Cổ Thần liền chấn động mạnh mẽ, một ngụm máu tươi phun ra, toàn bộ thân thể tựa hồ đã bị phá hủy vô cùng nghiêm trọng.

Oanh!

Thiên Tinh Hóa Hư đại trận bên ngoài Hư Thiên Tông dưới lực lượng tàn dư của Ngũ Hành Bản Nguyên Ấn do chữ "thiên" phát ra lập tức bị nghiền nát tầng tầng, cuối cùng bạo tạc một tiếng, bị chấn thành hư vô.

Đây chính là lực lượng của thiên uy, vừa ra tay, chỉ cần lực lượng tàn dư cũng có thể hủy diệt vạn vật, cho dù là chư tử đại tiên hợp đạo thành công cũng bị miểu sát trong nháy mắt.

- Không tốt!

Cổ Thần thất kinh, thầm nghĩ không ổn.

Lực lượng của thiên hầu như không thể suy đoán, chỉ biết là cường đại, rốt cuộc cường đại tới mức nào, hoàn toàn không thể biết được, chỉ dựa vào lực lượng tàn dư, Cổ Thần sẽ bị nghiền nát thành phấn mạt, nghiền thành hư vô, vạn vật thiên địa dều sẽ bị hủy diệt tan nát.

Đang lúc Cổ Thần có cảm giác không thể nghịch chuyển, đột nhiên một vết rách không gian vô cùng khổng lồ xuất hiện.

Đạo vết rách không gian này dài tới mấy vạn dặm, từ phía đông xa xôi kéo dài tới, từ mặt đất kéo lên hư không vô cùng vô tận.

Vèo…

Thanh âm bay qua giống như tốc độ ánh sáng đột ngột vang vọng, một đạo quang mang ánh sáng ngọc kéo dài vạn trượng từ trong vết rách không gian to lớn vô cùng bắn ra mãnh liệt.

Ầm ầm ầm ầm ầm…

Năm tiếng bạo tạc, năm đạo bản nguyên ấn do chữ "thiên" oanh kích ra bị một đạo quang mang ánh sáng ngọc kia đánh tan nát, đánh thành hư vô.

- Đó là --- Phá Thiên Chỉ!

Tại lúc thất khiếu Cổ Thần chảy máu, hầu như thân thể bổ tan thành phấn mạt, nháy mắt cuối cùng khi ý thức vẫn còn, nhận ra được đạo quang mang ánh sáng ngọc kia.

Kia chính là Phá Thiên chỉ, một bóng người theo sát quang mang ánh sáng ngọc từ trong vết rách không gian nhảy ra ngoài, trực tiếp thuấn di tới ngay bên cạnh cổ Thần, chụp lấy Cổ Thần vào tay, sau đó chợt lóe nhảy vào trong vết rách không gian, lập tức biến mất không còn bóng dáng.

Nếu như Cổ Thần vẫn còn tỉnh táo, tự nhiên sẽ biết người cứu hắn từ trong tay chữ "thiên" chính là Côn Ngô Tiên Đế.

Mơ mơ màng màng!

Không biết Cổ Thần đã hôn mê bao lâu.

Đợi khi Cổ Thần tỉnh lại một lần nữa, phát hiện chính mình dang nằm trong một không gian bị phong bế, không gian này vô cùng nhỏ hẹp, chỉ rộng không tới một trăm trượng.

Đây là đâu?

Cổ Thần khẽ nhíu mày, hắn biết mình chưa từng tới địa phương này, nhất thời giãy dụa ngồi dậy.

Lúc này mới phát hiện thương thế của hắn không quá nặng, có lẽ là nói vốn rất nghiêm trọng, thế nhưng trải qua mộc chi bản nguyên liên tục chữa trị, hiện tại đã khôi phục bảy tám phần rồi. Cổ Thần có bản nguyên ngũ hành trong cơ thể, chỉ cần không bị trực tiếp giết chết tại chỗ, thương thế nghiêm trọng hơn nữa cũng không thể làm khó được hắn.

Lúc ngồi dậy Cổ Thần mới phát hiện, phía trước có một hắc ý nhân, bằng vào chỗ khí tức quen thuộc từ người này, tuy rằng chỉ nhìn thấy bóng lưng, nhưng Cổ Thần vẫn nhận ra được, chính là Côn Ngô Tiên Đế.

Thế nhưng, Cổ Thần lại cảm giác có chút xa lạ, người phía trước kia, đầu tóc bạc phơ, bóng lưng có chút gày gò, tang thương, tựa hồ, thậm chí nói là vô cùng suy yếu.

Điều này khiến Cổ Thần kinh ngạc, Côn Ngô Tiên Đế là nhân vật cấp độ nào? Sao có thể khiến người khác cảm giác suy yếu? Địa vị của Côn Ngô Tiên Đế trong mắt Cổ Thần không thùa gì thủy tổ tu chân, trong mắt Cổ Thần chính là tồn tại vô địch.

Tựa hồ cảm giác được Cổ Thần đã tỉnh lại, thanh âm của Côn Ngô Tiên Đế vang lên:

- Năng lực khôi phục của ngươi xác thực không tồi, chỉ hôn mê bảy ngày đã tỉnh lại rồi, nếu như là người khác, cho dù là tu sĩ Hợp Đạo hậu kỳ, bị thương thế nặng như vậy đã trực tiếp chết rồi, cho dù cứu trị được, không có mấy năm dài căn bản không thể thức tỉnh.

Nghe ngữ khí, Côn Ngô Tiên Đế đối với năng lực khôi phục thương thế của Cổ Thần rất thỏa mãn.

Cổ Thần rời khỏi giường đá, khom người ôm quyền về phía Côn Ngô Tiên Đế, cung kính nói:

- Tiểu tử đa tạ ân cứu mạng của Côn Ngô tiền bối, nếu không có tiền bối cứu giúp, lúc này căn bản không có hi vọng sống sót, trước trước sau sau, tiền bối tổng cộng đã cứu ta sáu lần rồi!

Từ lôi kiếp đệ ngũ trọng bắt đầu, lôi kiếp đệ cửu trọng kết thúc, tổng cộng năm lần, cộng thêm một lần kiếp trước tử vong trọng sinh, tổng cộng sáu lần.

Côn Ngô Tiên Đế nói:

- Ngươi không cần cảm tạ ta, thiên muốn tiêu diệt ngươi hơn phân nửa chính là nguyên nhân từ ta, nếu không có ta, ngươi căn bản không bị thiên chú ý, lại càng không bị thiên diệt sát.

Cổ Thần nói:

- Nếu không có Côn Ngô tiền bối, kiếp trước ta đã thân tử đạo tiêu rồi, nào còn có cái gì là sống lại một kiếp? Cho dù hậu quả như thế nào, tiểu tử nhất định ghi tạc ân tình cứu mạng của tiền bối trong lòng.

Côn Ngô Tiên Đế thoáng gật đầu, hiển nhiên phi thường thỏa mãn đối với Cổ Thần, nói:

- Nếu như ngươi thực sự muốn cảm tạ ta, vậy thì hãy giúp ta làm một chuyện. Đọc Truyện Kiếm Hiệp http://truyenyy.com

Cổ Thần đáp lại:

- Tiền bối mời nói, tiểu tử nhất định dùng hết sức.

Côn Ngô Tiên Đế nói:

- Chuyện ngươi giúp ta phi thường khó khăn!

Cổ Thần nói:

- Ngay cả Thiên tiểu tử còn không sợ thì sợ gì khó khăn?

- Tốt!

Ngữ khí của Côn Ngô Tiên Đế nặng hơn vài phần, nói:

- Sau này nếu như ngươi có thể thực sự bước tới đỉnh cao tu đạo, như vậy ngươi giúp ta giết hai người, một là Hồng, một là tọa kỵ Thiên đế của ta trước kia, hai người này đã phản bội ta, thuận theo thiên đạo ám toán ta, khiến tất cả mọi thứ của ta đều hóa thành bọt nước, ta không thể tự mình tìm bọn chúng tính sổ, chỉ có thể nhờ ngươi!

Cổ Thần gật đầu nói:

- Tiểu tử nhất định không nhục mệnh, không giết chết Hồng và Kim Ô thề không bỏ qua.

Dừng lại một chút, Cổ Thần lại hỏi:

- Côn Ngô tiền bối, vì sao tiền bối không tự mình giết chết bọn họ? Ta nhất định dốc toàn lực tương trợ.

Côn Ngô Tiên Đế lắc đầu, thân thể càng thêm gày gò yếu đuối, nói:

- Sinh mệnh của ta đã tới đầu cùng, không còn hi vọng giết chết bọn chúng nữa rồi!

- Cái gì!

Cổ Thần thét lên một tiếng kinh hãi, trong mắt khiếp sợ, như sấm đánh vang trời.

Côn Ngô Tiên Đế là nhân vật thế nào? Là đại nhân vật đủ sống hơn mười vạn năm, là đệ nhất nhân thời đại thái cổ, cho dù là đạo tổ Hồng cũng không thể làm gì được hắn, chỉ có thể thông qua ám toán kích thương.

Hôm nay, dĩ nhiên tới đầu cùng sinh mệnh?

Chân Tiên - Chương #867


Báo Lỗi Truyện
Chương 867/1021