Chương 738: Huyết nhục trọng sinh (hạ).



"Thánh Đình phòng ngự rất nghiêm mật, nếu có cường giả Độ Hư cảnh dò xét bên ngoài Ngọc Tiêu Thành, ta căn bản không có khả năng lẻn vào tận đây, lần sau trở lại có thể tình huống sẽ khó khăn hơn rất nhiều, thật vất vả mới tìm được thánh ngọc quả, hai quả hai bên không hái thì thực sự quá mức xin lối một chuyến lén lút này rồi."

Cổ Thần cắn răng.

"Hư không đan cần phải dùng tài liệu quá nhiều, căn bản không có khả năng thu thập được hết những tài liệu này, mà thánh ngọc quả trước mắt có thành thục triệt để hay không đều không quan trọng, khó có được một chuyến lẻn vào Thánh Đình, phải hái toàn bộ."

Tâm niệm Cổ Thần chuyển động, cuối cùng quyết định, mặc kệ thánh ngọc quả trước mắt có thành thục hay không, ba thánh ngọc quả không thể lưu lại, phải lấy đi toàn bộ.

Nhâc chân phải lên, Cổ Thần đang định bước về phía trước, bàn chân vẫn còn lơ lửng cách mặt đất, lại chậm rãi thu trở về, Cổ Thần nhất thời ẩn vào góc thật sâu, cùng với toàn bộ hoàn cảnh xung quanh dung hợp với nhau, coi như là cường giả Độ Hư cảnh, nếu không cẩn thận nhìn quét qua một lượt, chỉ sợ khó có thể phát hiện ra.

Thân thể Cổ Thần cảm giác được, một cỗ lực lượng cường đại đang chuyển động về phía viện tử này, bởi vì trong Thánh Đình có một loại lực lượng kỳ lạ bao phủ không trung, khiến khoảng cách cảm ứng của thân thể Cổ Thần giảm đi, hiệu quả cảm ứng cũng yếu hơn rất nhiều, thẳng cho tới khi cỗ lực lượng cường đại kia đến gần hai mươi trượng, Cổ Thần mới phát hiện ra.

Một hắc y nhân, cũng mượn kiến trúc mái hiên các loại che chắn, hướng về phía viện tử này, tốc độ rất nhanh.

Cổ Thần đề cao cảnh giác, khó tức người tới so với Khổ Thiện đại sư không chút thua kém, tu vi chí ít cũng là Hư Không hậu kỳ, thực lực lượng đại, chính là một kình địch.

Hắc y nhân rất nhanh liền đi tới mái hiên viện tử, nhảy xuống phía dưới, trực tiếp hạ xuống ngay bên cạnh viện tử.

Ánh mắt Cổ Thần chấn động.

Hắc y nhân kia dĩ nhiên là phụ thân hắn, Cổ Thương Khung.

Từ phong bạo thâm uyển dưới đáy biển gặp nhau, cho đến nay đã qua hai mươi ba năm, Cổ Thần lại một lần nữa nhìn thấy thân ảnh Cổ Thương Khung.

So với phúc tại Phong Bạo Thâm Uyên, tu vi của Cổ Thương Khung lại tăng thêm một tầng, đã đạt tới Hư Không hậu kỳ rồi, khí tức trên người dĩ nhiên so với siêu cấp cường giả Khổ Thiện đại sư dừng lại tại quan ải Hư Không hậu kỳ quá nghìn năm còn cường đại hơn.

Cổ Thương Khung dĩ nhiên xuất hiện trong Thánh Đình, điều này khiến Cổ Thần thần kinh, tâm thần đại chấn. Truyện Sắc Hiệp - http://truyenyy.com

Cổ Thương Khung hạ xuống viện tử, tựa hồ cũng không phát hiện ra sự tồn tại của Cổ Thần, ánh mắt chăm chú nhìn vào ba thánh ngọc quả trên thánh thụ, có loại cảm giác ngo ngoa muốn động hái xuống.

Giữa lúc Cổ Thương Khung nhấc bước chân, muốn tiến tới gần thánh ngọc quả trong viện tử, môt thanh âm rất nhỏ hầu như không thể nghe thấy từ trong góc vang lên:

- Phụ thân…

Thân ảnh Cổ Thương Khung run lên, nháy mắt dừng lại, nhìn về phía Cổ Thần trong góc nhỏ, trong ánh mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Trong vẻ kinh ngạc còn ẩn chứa mừng như điên.

Giống như một người phụ thân tìm về được nhi tử đã thất tán hồi lâu.

Một khắc kinh ngạc và mừng như điên kia, hai loại biểu tình đồng thời xuất hiện, đan xen trên gương mặt Cổ Thương Khung.

Thấy nhãn thần quen thuộc của Cổ Thương Khung, còn có biểu tình kinh ngạc, trong lòng Cổ Thần không khỏi dâng lên tình cảm ấm áp, thân ảnh chợt lóe, lập tức từ trong góc chạy tới trước mặt Cổ Thương Khung.

- Thần nhi…

Cổ Thương Khung kinh hô một tiếng, thần sắc trong mắt đại biến, tựa hồ như muốn nói cho Cổ Thần cái gì đó.

Thế nhưng, đang nói đột nhiên dừng lại, biểu tình của Cổ Thương Khung trong nháy mắt biến hóa, tuy rằng chỉ là thể xác của Cổ Thương Khung, thế nhưng nhãn thần lại hung ác độc địa không gì sánh được, sát ý tràn ngập.

Một đạo kiếm cương kinh diễm và một đạo quyền cương chói lòa đồng thời thoáng hiện.

Cổ Thần và Cổ Thương Khung chỉ cách nhau hơn một thước, để tinh thần căng thắng của hắn nhiều hơn một chút thả lỏng, đạo kiếm cương và đạo quyền cương kia thực sự xuất hiện quá mức đột ngột, xuất hiện quá mức nhanh…

Vèo…

Kiếm cương kinh diễm xẹt qua giữa cổ của Cổ Thần, trong mắt Cổ Thần chợt lóe qua quang mang kinh hãi, cái đầu lập tức văng lên cao, trong không khí rải rác một dòng máu đỏ tươi.

Ầm…

Đạo quyền cương ánh sáng ngọc hầu như đồng thời với đạo kiếm cương, đánh trúng vào mệnh tuyền của Cổ Thần, trong quyền cương ẩn chứa một cỗ lực lượng cường đại không hề kém hơn so với lực lượng pháp tắc, chính là hạo nhiên chính khí.

Lực lượng thật lớn khiến cái thân thể không đầu của Cổ Thần giống như đạn pháp, văng ngược về phía sau, tại vị trí mệnh tuyền bị oanh kích thành một quyền ấn thật sâu, thân thể phụ cận mệnh tuyền thì xuất hiện hơn mười vết nứt nẻ, máu tươi chảy ròng.

Ầm… Bịch…

Thân thể không đầu của Cổ Thần nặng nề rơi vào vách tường biệt viện, khiến vách tường biệt viện không biết được làm từ loại chất liệu gì bị lún sâu một lỗ lớn bằng thân người, sau đó bắt đầu rạn nứt lan tỏa như mạng nhện.

Bức tường này là từ thời đại thái cổ kiến tạo thành, tài liệu sử dụng cũng chỉ có thời đại thái cổ từng xuất hiện qua, cứng rắn không gì sánh được, môt tu sĩ Độ Hư cảnh Hư Không kỳ bình thường dùng toán lực oanh ra chưởng ấn quyền cương cũng không thể tạo thành bất cứ thương tổn nào tới vách tường này.

Mà hiện tại vách tường dĩ nhiên bị phá vỡ như vậy, có thể tưởng tượng được, lực va đập của thân thể không đầu vào vách tường mạnh mẽ tới mức nào, bởi vậy cũng có thể thấy được một kích đánh lén kia Cổ Thương Khung đã vận chuyển thực lực tới đỉnh cao nhất.

- Ha ha ha ha….

Chỗ sâu trong tròng mắt của Cổ Thương Khung hiện lên một tia bi thương, thế nhưng chỉ khẽ lướt qua liền biến mất, ngược lại hài lòng tới cực điểm cười ha hả.

Thân thể của Cổ Thương Khung dĩ nhiên phát ra thanh âm của Thánh hoàng Cơ Nghiêu.

- Ha ha ha ha, Cổ Thần, cho dù kiếp này ngươi có số mệnh to lớn băng trời đi nữa, cho dù có thể gặp dữ hóa lành, nhưng cuối cùng vẫn phải rơi vào tay bản hoàng, tiện tặc, đền mạng cho thánh tử của bản hoàng đi thôi!

Một kiếm chém đứt đầu Cổ Thần, một quyền oanh nát mệnh tuyền của Cổ Thần, chiếu theo tình huống này Cổ Thần hẳn là chết chắc rồi, chí ít là thân thể hoàn toàn chết chắc rồi, nguyên thân gặp phải đòn nghiêm trọng, cho dù chưa chết đi nữa thì cũng trọng thương không nhẹ.

Bất quá, ngoài dự liệu của Thánh hoàng, thân thể không đầu của Cổ Thần đột nhiên chấn động, từ vách tường lún sâu nhảy xuống, thanh âm từ thân thể không đầu từng tiếng từng tiếng phát ra:

- Nhiếp Hồn Đạo thái cổ?

Trong thanh âm ẩn chứa một tia khổ sáp, đệ nhất Chiến Thần Xi chính là chết vào tay Thánh hoàng đời thứ nhất "Cơ", dưới tình huống dùng Nhiếp Hồn Đạo thái cổ khống chế Viêm Phượng Hoàng.

Không nghĩ tới, Cổ Thần hắn hôm nay dĩ nhiên lại bị Thánh Hoàng Cơ Nghiêu sử dụng Nhiếp Hồn Đạo thái cổ, khống chế Cổ Thương Khung ra tay.

Trong ánh mắt Cổ Thương Khung hiện ra thần sắc vui vẻ và chấn động, đương nhiên, tia vui sương kia chỉ lướt qua liền biến mất, chấn động khiếp sợ nhanh chóng chiếm toàn bộ, kinh ngạc nói:

- Nhiếp Hồn Đạo thái cổ chính là bí mật bất truyền của Cơ gia chúng ta, ngươi dĩ nhiên biết?

Chân Tiên - Chương #738


Báo Lỗi Truyện
Chương 738/1021