Chương 574 : Âm hồn khôi lỗi



Cổ Thần đối với lời nói của Hắc Thủy Đại Đế chẳng quan tâm, tiếp tục đi về phía trước, một bước lại một bước, đại khái đi được ngàn bước, phía trước đột nhiên có biến hóa, một mảnh đen kịt xuất hiện một đạo quang môn, trên quang môn lóe ra bốn từ lớn: Cửu tử nhất sinh!

Cổ Thần thoáng dừng lại, tiếp tục đi đến phía trước, đợi tới gần quang môn, huyễn âm của Hắc Thủy Đại Đế lại vang lên:

- Tiểu tử, phía trước là một con đường không có lối về, bước vào tử lộ đã chẳng còn đường rút lui, sống hay chết, ngươi tự mình lo lắng!

Vẻ mặt Cổ Thần không hề thay đổi, đưa tay đẩy quang môn ra, phía trước một mảnh huyễn bạch, không nhìn thấy bất kỳ cái gì, cũng không cảm nhận được bất kỳ cái gì.

Cổ Thần bước chân vừa nhấc, liền vượt qua quang môn, đi ra khỏi không gian đen tối, cảnh tượng bốn phía phát sinh biến hóa, Cổ Thần xuất hiện bên trong một đại điện, dài, rộng, cao đều khoảng nghìn trượng, ngoại trừ trên vách tường trước mặt có một bức họa thật lớn, thì toàn bộ đại điện lại không còn gì khác.

Người trong bức họa kia, tuổi chừng mười tám, mười chín, tóc đen, mặc y phục màu đen, anh tuấn dị thường, hai mắt thâm thúy, tựa như có ma lực vô cùng làm cho vừa nhìn liền bị hấp dẫn, khó có thể dời ánh mắt, trên cổ đeo một khối ngọc bội đen kịt, mặt trên có khắc bốn từ lớn: Hắc Thủy Thao Thao!

Người trong tranh này cùng bức họa Hắc Thủy Đại Đế trong di chỉ Hắc Thủy Ma Cung giống nhau như đúc, cũng chính là Hắc Thủy Đại Đế.

- Ha ha ha ha... Ha ha ha ha...

Cổ Thần bước vào trong đại điện, tiếng cuồng tiếu của Hắc Thủy Đại Đế liền đột nhiên từ trên đỉnh đầu hắn vang lên, Cổ Thần ngẩng đầu nhìn lại, phía trên ngoại trừ tường, thì không có cái gì khác, thanh âm này quả nhiên là huyễn âm do Hắc Thủy Đại Đế lưu lại. Mặc kệ bản thân ở đâu, đều nghe được thanh âm từ trên đỉnh đầu phát ra.

- Tốt tốt tốt.

Hắc Thủy Đại Đế thậm chí nói ba tiếng tốt, rồi tiếp tục nói:

- Tiểu tử, ngươi dám bước vào tử lộ, quả nhiên lá gan không nhỏ, ta đợi tu sĩ chính là muốn thấy tinh thần dũng cảm thám hiểm này, mới có thể đi trên con đường nghịch thiên tu hành, đi được xa hơn, bản đế nói cho ngươi biết, vừa rồi hai con đường sinh tử ta nói đích xác không giả, thế nhưng ha ha ha ha! Đây mới là sinh lộ.

Cái kia mới chính là tử lộ, ha ha ha ha, bản đế lừa dối người, thiên hạ không mấy ai biết, tiểu tử, ngươi có thể bước vào sinh lộ, không sai, thực sự là không sai, ha ha ha ha!

Cổ Thần nghe vậy, trong lòng nhịn không được phẫn nộ một trận, Hắc Thủy Đại Đế này quả nhiên là một đời ma đầu, tựu ngay cả sau khi chết cũng muốn tiếp tục trêu cợt người khác.

Cổ Thần trong lòng đang phẫn nộ, huyễn âm của Hắc Thủy Đại Đế lại tiếp tục vang lên:

- Tiểu tử, không nên tức giận. Con đường tu chân từng bước gian nan, vốn là nghịch thiên giành mạng sống, nếu là kẻ sợ chết, sao còn khí phách tranh giành với trời? Chỉ có ở trong hiểm cảnh cầu sinh cơ, con đường tu chân mới có thể càng chạy càng cao, càng chạy càng xa, nếu muốn trường sinh bất tử, lại không muốn nỗ lực gì hết, thiên hạ nào có chuyện tốt như vậy? Ngươi đã đi lên sinh lộ, bản đế liền nói cho ngươi biết, mặc kệ tu vi của ngươi ra sao, khảo nghiệm phía trước đều là năm phần sống năm phần chết, có thể sống sót đoạt được vũ khí trong bảo khố hay không thì hết thảy đành dựa vào tạo hóa của ngươi rồi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Đối với lời nói của Hắc Thủy Đại Đế, Cổ Thần sẽ không có nửa điểm tin tưởng, bất luận tình huống gì, đều lấy phán đoán của chính mình làm chuẩn.

Cổ Thần suy nghĩ một chút, cường giả các tộc cùng nhau tiến nhập Mộ phần Hắc Đế, cùng với tu sĩ Minh Khiếu Kỳ của long, yêu nhị tộc, không biết bọn họ có phải cũng đối mặt với lựa chọn sinh tử.

Nếu như vậy, không biết có bao nhiêu tu sĩ nghe xong Hắc Thủy Đại Đế lừa dối, trong lòng đánh trống thu quân, lui về phía sau bước lên tử lộ!

Cổ Thần tỉ mỉ quan sát chỗ của hắn trong đại điện, bốn phía một mảnh vắng vẻ, cũng không biết cửa ra ở chỗ nào!

Hắc Thủy Đại Đế tựa hồ đã sớm liệu được tâm niệm của tu sĩ hậu thế khi tiến nhập chỗ này, huyễn âm lại vang lên:

- Đây là Luân Hồi Điện. Bản đế suốt đời giết người, Nguyên Thần của chúng đều bị bản đế trói buộc, không thể tiến vào luân hồi. Bản đế liền tự kiến tạo một tòa Luân Hồi Điện để cho bọn họ ở đây trọn đời trường sinh. Tiểu tử, ta sẽ căn cứ theo tu vi của ngươi, phóng xuất âm hồn đồng cảnh giới, những âm hồn này không chết, liền trọn đời sinh sống trong Luân Hồi Điện, không được vãng sinh, chỉ có để bọn họ chân chính tử vong, mới có thể luân hồi, chuyển thế sống lại. Do đó, trừ phi ngươi đem âm hồn giết chết, bằng không chúng sẽ không bỏ qua, bất quá, bản đế sẽ không để chúng chết dễ dàng, có thể chiến thắng bọn chúng hay không, thông qua thảo nghiệm đầu tiên, phải nhìn vào bản lĩnh của ngươi, ha ha ha ha...

Huyễn âm của Hắc Thủy Đại Đế vừa tắt, rồi đột nhiên trong đại điện vắng vẻ, nổi lên một trận âm phong. Dưới bức họa Hắc Thủy Đại Đế, đột nhiên thoát ra một trận hắc khí, trong sát na, có năm nhân ảnh từ trong đó vọt ra.

Ánh mắt năm người này ngây dại, vẻ mặt vô tình, đều là âm hồn.

Đồng thời tuy rằng bọn chúng đều đã chết, nhưng chưa tận diệt, bị lực lượng cường đại nô dịch gọi là bất tử âm hồn, có chút tương tự với huyết hồn của Thi Hồn Tông. Có điều so với huyết hồn lại cao cấp hơn nhiều lắm. bởi vì bất tử âm hồn hầu như vĩnh viễn không chết, vĩnh viễn bị dày vò, không được giải thoát.

Năm tên bất tử âm hồn này đều có tu vi Độ Hư bí cảnh Đằng Vân kỳ, tuy rằng trong tay chúng không có bảo vật gì. Nhưng một tu sĩ Đằng Vân kỳ đồng thời đối mặt với năm tên bất tử âm hồn Đằng Vân kỳ hiển nhiên là một loại khiêu chiến thật lớn.

Nhìn năm tên bất tử âm hồn phía trước, Cổ Thần thầm nghĩ:

- Ma đế chính là ma đế, dĩ nhiên đem người đã chết toàn bộ trói buộc nguyên thần, khiến họ suốt kiếp không được siêu sinh, không biết Hắc Thủy Đại Đế đã giết bao nhiêu tu sĩ, e là một con số vô cùng khổng lồ đi!

Cổ Thần đi qua mộ phần của Hiên Viên đại đế và Xích Vưu Đại Đế, đều không có bất tử âm hồn độc ác này. Xích Vưu Đại Đế đơn giản nhất, bởi vì Xích Vưu Đại Đế tịnh không phải bình thường mà chết. Sau khi chết chỉ còn chiến thần hình. Tại một nơi chí dương trên Xích Thủy giang, theo đó đào ra được mộ phần.

Mộ phần của Hiên Viên tuy rằng phức tạp hơn một chút, nhưng chỉ là bố trí một cái thổ chi đại trận. Sau đo để bảo vệ đạo thống truyền thừa của mình, thiết hạ huyết mạch thông đạo, tuy rằng bên trong mộ phần có không ít cường giả chết đi, nhưng không có cảm giác máu tanh như ở Mộ phần Hắc Đế.

Từ lúc bước vào Mộ phần Hắc Đế, chính là một mảnh đen kịt, hiện tại đại điện này tuy có sáng hơn một chút, nhưng vẫn vô cùng âm u. Cảm giác của Cổ Thần về Mộ phần Hắc Đế chỉ có hai chữ: âm u!

Bất quá, đối mặt với Hắc Thủy Đại Đế khảo nghiệm, Cổ Thần cũng cười khẽ một tiếng, môi nhịn không được vểnh lên, Cổ Thần không sợ nhất là cái gì? Chính là quỷ vật thần hồn trong thiên hạ, có Trấn Minh Ngọc Bi trong tay, tựu ngay cả Hư Không kỳ siêu cấp cường giả Ma Vương Đồ Độc đều bị Trấn Minh Ngọc Bi đánh cho trọng thương, tu vi đại giảm, âm hồn Đằng Vân kỳ căn bản không ở trong mắt hắn.

Năm tên bất tử âm hồn đồng dạng bước đi, tốc độ cũng cực nhanh, từ trong hắc sắc ma khí bên dưới bức họa Hắc Thủy Đại Đế đi ra, thân thể xuyên phá hư không, một bước qua trăm trượng, vài bước liền tới gần Cổ Thần/

Chân Tiên - Chương #574


Báo Lỗi Truyện
Chương 574/1021