Chương 52: Nội đan Chích hổ.



Tốc độ của Cổ Thần nhanh đến cực điểm, Hàng linh phù giúp cho tu vi hắn nhất thời đột phá tới Tiên Thiên Cảnh tầng sáu, như vậy so với Vạn Nhân Kiếm đã cao hơn một tầng, hơn nữa có Tật Vũ phi phong tăng tốc khiến cho tốc độ của hắn ngang với tu sĩ Thần Hải Cảnh, so với tốc độ của tu sĩ Tiên Thiên Cảnh còn nhanh hơn gấp đôi.

Một kiếm với tốc độ cực hạn như vậy, Vạn Nhân Kiếm sao có thể ngăn?

Vừa mới kịp phản ứng lại, chỉ thấy kiếm quang chợt lóe, cổ họng mát lạnh, đầu đã bay về phía sau, hình ảnh một thi thể không đầu chỉ kịp hiện lên trong mắt hắn giây lát để rồi lập tức mất đi ý thức.

Nhanh, quá nhanh...

Nhanh đến mức Vạn Nhân Kiếm không kịp làm ra bất kỳ phản ứng nào, nhanh đến mức Vạn Nhân Kiếm không kịp kêu lên một tiếng.

Đầu và cổ của hắn đã chia thành hai nửa.

Một tu sĩ Tiên Thiên Cảnh tầng năm, cứ như vậy bị Cổ Thần một kiếm miểu sát.

- Thiếu chủ...

- Ca...

Ba gã gia nô và Vạn Nhân Kỳ đồng loạt thét lên kinh hãi.

Trước khi đánh chết Chích hổ, năm người Vạn gia từng tương lượng qua, sau khi giết Chích hổ liền trực tiếp đánh chết Cổ Thần hoặc có thể trêu đùa Cổ Thần một lúc sau đó mới đánh chết.

Thế nhưng, bọn họ trăm triệu lần không nghĩ tới, Chích hổ vừa chết, người mạnh nhất trong năm người Vạn gia là Vạn Nhân Kiếm cũng lập tức chết dưới tay Cổ Thần.

Vạn Nhân Kiếm có tu vi Tiên Thiên Cảnh tầng năm, ngay cả năng lực hoàn thủ cũng không có, trực tiếp bị miểu sát, Vạn Nhân Kỳ và ba gã gia nô chỉ có ti vi Tiên Thiên Cảnh tầng bốn, sao có thể là đối thủ của Cổ Thần?

Trong nháy mắt kinh hô lên, Vạn Nhân Kỳ và ba gã gia nô đồng loạt đều cảm thấy khí tức nguy hiểm đang bao trùm bọn họ.

Chạy...

Bốn người cùng một tâm tư, phóng ra phi kiếm nhưng cũng không phải để chém về phía Cổ Thần, cả bốn người đồng loạt nhảy lên phi kiếm, nhắm về bốn hướng khác nhau chạy trốn.

- Thoát được sao?

Cổ Thần hét lớn một tiếng, Thanh Ly Kiếm chém một nhát về phía tên gia nô đang bỏ chạy bên phải, một đạo kiếm cương dài tới mười trượng lập tức bắn ra.

Cự kiếm hư huyễn do kiếm khí hóa thành càng dài tới hơn ba mươi trượng, lập tức chém tên gia nô thành hai nửa.

Kêu thảm lên một tiếng, gã gia nô vừa chạy được hơn mười trượng giữa không trung liền bị kiếm cương chém thành hai đoạn, rơi xuống trên mặt đất.

Chớp mắt lại có thêm một người nữa chết dưới kiếm của Cổ Thần, trái tim cả ba người còn lại như muốn nứt ra, liều mạng trốn nhanh, Cổ Thần đánh chết được một người, ba người còn lại đã chạnh nhanh ra ngoài hơn mười trượng, đồng thời vẫn đang liều mạng phi độn, khoảng cách ngày càng xa, nếu chỉ dùng kiếm khí thì không thể công kích ở khoảng cách xa như vậy.

Tâm niệm Cổ Thần khẽ động, Thanh Ly Kiếm phóng lên cao, hai tay Cổ Thần cầm kiếm, nắm chắc tại đuôi, nhanh chóng đuổi theo một gã gia nô khác.

Tốc độ Cổ Thần lúc này thế nào?

Sánh ngang tốc độ tu sĩ Thần Hải Cảnh, nhanh hơn gấp đôi so với tốc độ tu sĩ Tiên Thiên Cảnh tầng chín, so với tu sĩ Tiên Thiên Cảnh tầng bốn tự nhiên nhanh hơn nhiều lắm, chỉ cần mấy lần hô hấp, Cổ Thần đã đuổi kịp tới phía sau gã gia nô kia.

Thanh Ly Kiếm bắn ra kiếm cương dài hơn mười trượng, một kiếm đánh xuống, người nọ kinh hồn táng đảm, tay vội cầm một thanh phi kiếm xuất ra kiếm cương cỡ ngón tay nghênh đón.

Cổ Thần ngự không một kiện phá khí Thanh Ly Kiếm, một kiếm đánh xuống chính là một kích toàn lực của tu vi Tiên Thiên Cảnh tầng sáu.

Người nọ chân đạp một thanh phi kiếm, lại ngự khống một thanh phi kiếm nghênh địch, Tiên Thiên chân khí phân thành hai nửa, lực lượng tự nhiên yếu đi, tu sĩ Tiên Thiên Cảnh tầng bốn còn phân đôi thực lực, sao có thể chống được một kiếm toàn lực với tu vi Tiên Thiên Cảnh tầng sáu?

Hơn nữa phi kiếm người này phóng xuất ra chỉ là một loại pháp khí hạ phẩm, chỉ vừa tiếp xúc với Thanh Ly Kiếm đã bị chém thành hai đoạn, thế đi của Thanh Ly Kiếm không giảm, tiếp tục đánh xuống, người nọ kêu thảm một tiếng, cũng như phi kiếm, bị chém thành hai đoạn.

Lại giết thêm một người, năm người đã chết ba, chỉ còn lại hai người là Vạn Nhân Kỳ và Vạn Tứ.

Trong mấy cái hô hấp đuổi kịp một người, tốc độ như vậy, Vạn Nhân Kỳ và Vạn Tứ cả đời cũng không có gặp qua, tu sĩ có tu vi cao nhất mà bọn họ từng gặp được chính là tộc trưởng Vạn gia Vạn Thiên Thụy, bất quá tu vi của hắn cũng chỉ là Tiên Thiên Cảnh tầng chín mà thôi.

Có Hàng linh phù phụ thân, Cổ Thần có được tu vi Tiên Thiên Cảnh tầng sáu, hơn nữa được Tật Vũ phi phong tăng tốc, độn tốc của hắn gần như sánh ngang với tu sĩ Thần Hải Cảnh.

Tu sĩ Thần Hải Cảnh có thể ngày đi vạn dặm, còn tu sĩ Tiên Thiên Cảnh tầng chín, độn tốc bất quá chỉ được mỗi ngày hơn bốn ngàn dặm mà thôi.

Giữa Hậu Thiên Cảnh và Tiên Thiên Cảnh có một ranh giới như lạch trời, đồng dạng giữa Tiên Thiên Cảnh và Thần Hải Cảnh cũng có một ranh giới, khác biệt như trời với đất.

Cổ Thần không dừng lại, nhanh chóng đuổi về phía Vạn Tứ, hắn cảm thấy linh lực của Hàng linh phù sắp không còn, phải nhanh chóng giết chết hai người còn lại, không được để cho bất luận kẻ nào trốn thoát.

Hiện tại Cổ Thần còn chưa có thực lực đối kháng với Vạn Thiên Thụy, vô luận như thế nào cũng không được cho bất kỳ ai chạy trở về Thái Dương Thành, chạy trở về Vạn gia.

Vạn Tứ đã chạy được mấy trăm trượng, hắn thi triển Tiên Thiên chân khí toàn thân tới cực hạn, đạt được độn tốc nhanh nhất mà hắn có thể, nhanh chóng chạy trốn chết.

Mặc dù Vạn Tứ đang dùng tới độc tốc cực hạn, thế nhưng... Trong mắt Cổ Thần vẫn còn quá chậm.

Độn tốc của Cổ Thần còn nhanh hơn gấp mấy lần hắn, không tới mười lần hô hấp, Cổ Thần đã đuổi tới sau Vạn Tứ, nhất thời trái tim Vạn Tứ gấp đến độ muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hai chân vội quỳ gập ngay trên phi kiếm, hướng Cổ Thần lạy xuống:

- Không nên...

Không đợi hắn cầu xin tha thứ, kiếm cương của Cổ Thần đã lạnh lùng chém xuống, tiễn hắn xuống hoàng tuyền.

Chém xong một kiếm này, toàn thân Cổ Thần run lên, tựa hồ có vật gì đó thoát thể ra ngoài, tu vi nhất thời từ Tiên Thiên Cảnh tầng sáu lui xuống Tiên Thiên Cảnh tầng ba.

Hàng linh phù đã hoàn toàn tiêu hao.

Cổ Thần nhìn thoáng qua Vạn Nhân Kỳ phía xa xa, Vạn Nhân Kỳ cách hắn chí ít cũng hơn ngàn trượng, hiện tại tu vi đã lui về Tiên Thiên Cảnh tầng ba, mặc dù được Tật vũ phi phong tăng tốc, độn tốc của Cổ Thần vẫn vượt xa Vạn Nhân Kỳ, nhưng nếu không có Hàn linh phù, chí ít cần dùng tới thời gian gấp đôi mới đuổi tới kịp.

Lại nhìn thoáng qua thi thể Chích hổ, Cổ Thần lập tức hạ xuống đất, nói:

- Tiểu Bạch, nhờ ngươi.

Đuổi theo Vạn Nhân Kỳ cần một chút thời gian, trong khi đó nội đan của Chích hổ vẫn còn trong cơ thể chưa lấy ra, tuy rằng phụ cận cũng không có tu sĩ xuất hiện, nhưng sợ vạn nhất nội đan Chích hổ bị người ta lấy đi, Tam Tuyệt đại trận cũng không thể hoàn thành.

Nơi này cách Thái Dương Thành tới hơn năm vạn dặm, Cổ Thần cũng có đủ thời gian đuổi theo Vạn Nhân Kỳ, bởi vậy cũng không thiếu chút thời gian này.

Vạn Nhân Kỳ phi độn tại không trung, trong khoảng thời gian ngắn không thể thoát khỏi phạm vi theo dõi của Cổ Thần, cho Tiểu Bạch lưu ý phương hướng của hắn, sau đó lại đuổi theo cũng không mấy khó khăn.

Hạ xuống mặt đất, Thanh Ly Kiếm bắn ra kiếm cương dài hơn ba trượng rồi bổ xuống, lập tức thi thể Chích hổ bị một kiếm chém thành hai nửa.

Tay trái đánh một trảo giữa khoảng không, một hạt châu màu đỏ đậm to cỡ nắm tay bị Cổ Thần hút vào trong tay, bên trong hạt châu có diễm quang lưu động, tựa hồ có một đoàn hỏa diễm đang liên tục thiêu đốt, tràn ngập khí tức hủy diệt vạn vật, hiển nhiên đây chính là nội đan Chích hổ.

Cổ Thần mừng rõ, nhưng cũng biết lúc này không thể dừng lại lâu, sau khi thu lấy nội đan Chích hổ vào trong càn khôn trạc, Cổ Thần lại nhắm hướng túi trữ vật của Vạn Nhân Kiếm ra một trảo, hút qua đây.

Lập tức, Cực băng châu liền xuất hiện trong tay Cổ Thần, sau đó thu vào trong Càn Khôn trạc, Vạn Nhân Kiếm không hổ là thiếu chủ Vạn gia, linh thạch trong túi trữ vật chừng hơn ngàn khối, pháp khí trung phẩm cũng có một kiện, còn có không ít phù chú, toàn bộ đều bị Cổ Thần đảo qua, thu thập vào trong Càn Khôn trạc.

Làm xong tất cả, Cổ Thần không hề dừng lại, lập tức phóng lên cao, hướng phía Vạn Nhân Kỳ đào tẩu đuổi theo, Tiểu Bạch đưa tay chỉ về phía trước, dựa theo phương hướng của Tiểu Bạch, Cổ Thần rất nhanh liền phát hiện trên bầu trời phía xa xa có một quang điểm, đây chính là độn quang của Vạn Nhân Kỳ.

Có Tật vũ phi phong gia tốc, tốc độ của Cổ Thần đủ có thể sánh ngang với tu sĩ Tiên Thiên Cảnh tầng chín, tự nhiên nhanh hơn rất nhiều so với độn tốc của Vạn Nhân Kỳ, theo giời gian qua đi, khoảng cánh hai người càng lúc càng thu hẹp. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Không qua bao lâu, Cổ Thần đã thấy được thân ảnh của Vạn Nhân Kỳ.

Lúc ban đầu chỉ là một đạo độn quang, hiện tại đã thấy được thân ảnh đối phương, điều này nói rõ khoảng cách giữa Cổ Thần và Vạn Nhân Kỳ ngày càng gần rồi.

Cổ Thần vẫn tiếp tục đuổi theo Vạn Nhân Kỳ , giữ tốc độ ở mức gấp hai lần đối phương, khi Vạn Nhân Kỳ nhìn thoáng qua lại phía sau, trên mặt trắng bệch, trong lòng kinh hãi, tên quỷ đòi mạng kia đã đuổi tới ngày càng gần.

Mặc dù Vạn Nhân Kỳ đã đẩy độn tốc tới mức cực điểm, thế nhưng so với Cổ Thần vẫn còn chậm hơn rất nhiều.

Cổ Thần cách Vạn Nhân Kỳ còn không tới nghìn trượng, cả hai đều có thể thẫy rõ được ngũ quan trên người đối phương, đồng thời khoảng cách vẫn tiếp tục được kéo gần.

Đột nhiên, Vạn Nhân Kỳ biến đổi phương hướng, độn quang bay nhanh hạ xuống phía dưới, hắn dĩ nhiên không muốn tiếp tục phi độn mà chọn rơi xuống phiến rừng phía dưới mặt đất.

Tại không trung sớm muộn cũng bị Cổ Thần đuổi theo, Vạn Nhân Kỳ muốn dựa vào phiến rừng rậm phía dưới, bằng vào cây cối ngăn trở, ngược lại xác xuất chạy thoát càng lớn hơn một chút.

Cổ Thần mỉm cười, rất nhanh cũng đi tới chỗ Vạn Nhân Kỳ rơi xuống, bản thân cũng hạ xuống rừng rậm.

Hử?

Cổ Thần có chút ngoài ý muốn, Vạn Nhân Kỳ sau khi rơi xuống đất, dĩ nhiên không tiếp tục đào tẩu?

Khi Cổ Thần đuổi theo Tiểu Bạch từng có kinh nghiệm không nên trực tiếp rơi xuống để tránh lọt phải một đại trận phục kích nào đó, vì vậy lúc này hắn vẫn đứng trên không trung, cẩn thận quan sát tình hình xung quanh một lần.

Cây cối nơi này cũng không phải mười phần xanh tốt, khoảng cách giữa mỗi cây cũng không quá xa, trong vòng mười trượng nơi Vạn Nhân Kỳ đứng cũng không có một gốc cây nào, tướng đối trống trải.

Cổ Thần cẩn thận quan sát một lần, địa phương này cũng không thấy có điểm nào không hợp lý, bất quá Vạn Nhân Kỳ dám đứng lại nơi này hẳn phải có nguyên nhân gì khác, Vạn Nhân Kỳ chắc chắn không thể trốn thoát khỏi tay Cổ Thần, bởi vậy Cổ Thần cũng không cần vội vàng phát động công kích mà ngự kiếm dừng lại giữa không trung, lẳng lặng nhìn Vạn Nhân Kỳ, nhìn xem nàng ta đang muốn làm gì.

Khi Vạn Nhân Kỳ rơi xuống đất, cũng không liếc mắt nhìn về phương hướng Cổ Thần đang đuổi theo, sắc mặt cũng khôi phục lại bình tĩnh, chỉ thấy hai tay nàng nắm hai đầu thắt lưng, kéo nhẹ, thân thể khẽ xoay, áo khoác nhanh chóng mở ra, rơi xuống trên mặt đất.

Một thân thể tuyết trắng hiển lộ ra ngoài không khí, bên trong lớp áo khoác ngoài, Vạn Nhân Kỳ dĩ nhiên không có mặc nội y... Chỉ có một bộ khinh sam dệt từ tơ tằm trong suốt, dù thế nào cũng không thể che lấp di cảnh xuân mê người.

Hai khỏa tuyết cầu đầy ắp trước ngực, hai trái anh đào đỏ tươi rung rinh đầy ướt át, đôi chân ngọc thon dài, trong đó còn có một khe sâu mê hoặc... Toàn bộ đều rơi vào trong mắt Cổ Thần.

Vạn Nhân Kỳ khép nép vắt chéo hai chân. Mỗi bên, hai khỏa tuyết cầu theo động tác thân thể khẽ run, hai trái cây anh đào đỏ mọng càng đung đưa lên xuống.

Trong ánh mắt gợn tình, lúc này Vạn Nhân Kỳ mới liếc mắt nhìn sang Cổ Thần, nũng nịu nói:

- Công tử đừng nổi giận, để ta múa cho chàng một điệu, nguyện cùng chàng cá nước thân mật...

Đang lúc nói chuyện, Vạn Nhân Kỳ khẽ liếm đầu lưỡi đỏ tươi quanh bờ môi mọng, cánh tay nhẹ nhàng đong đưa, thân thể hơi xoay tròn, hai chân lúc rời lúc hợp, bộ khinh sam trong suốt không gió mà tự phiêu nhiên bay lượn...

Ngay trên bãy đất trống trong rừng rậm, Vạn Nhân Kỳ thỏa thích nhảy múa.

Theo mỗi lần Vạn Nhân Kỳ vũ động, những chỗ thầm kín trên cơ thể người con gái luôn như cố ý biểu diễn về phía Cổ Thần, từng động tác cợt nhả, từng kỹ thuật tràn đầy tính khêu gợi.

Trong lúc khiêu vũ, đôi môi Vạn Nhân Kỳ liên tục hé ra rồi khép lại tạo thành một đoàn âm thanh đặc thù, từ trong miệng nàng phát ra không phải là những tiếng có thể diễn tả bằng văn tự thông thường mà tất cả đều là những tiếng kêu rên của nữ nhân trong cuộc mây mưa hoan lạc.

Những thanh âm dâm đãng này rất nhanh liền đan xen lẫn nhau thành một biển âm, như phô thiên cái địa xông vào trong tai Cổ Thần.

Trong nháy mắt, trong thiên địa giương như không còn bất luận thanh âm nào khác, chỉ có vạn vạn thanh âm đầy dâm đãng vang lên, từ khắp mọi phương hướng, trên dưới, trái phải, tất cả đều là loại thanh âm này.

Cổ Thần trừng mắt nhìn, nữ nhân xích lõa trước mắt tựa hồ không chỉ có một người, cũng không dừng ở hai người...

Lúc này, trước mắt Cổ Thần liên tục hiện lên vài Vạn Nhân Kỳ xích lõa đang vẫy động những động tác mê hoặc, ánh mắt Cổ Thần cứ dần dần mê đi...

Một người... hai người... ba người...

Cổ Thần chăm chú đếm, nhưng mới chỉ kịp đếm tới người thứ ba đã bị những bóng người Vạn Nhân Kỳ làm cho mê man, thế nào cũng không đếm được rốt cục trước mắt có bao nhiêu Vạn Nhân Kỳ?

Mỗi một Vạn Nhân Kỳ đều đang mơn trớn trên da thịt mình, lúc vuốt ve mỗi khỏa tuyết cầu trước ngực, lúc lại trượt xuống cặp đùi ngọc thon mịn, thậm chí là thần vực giữa hai chân...

Mỗi một Vạn Nhân Kỳ đều làm những động tác khác nhau, thế nhưng các nàng đều có chung một mục đích, tất cả đang dần nhích lại về phái Cổ Thần.

Cổ Thần đối diện với hình ảnh dâm loạn, trong mắt nhất thời có chút mê man, mí mắt tựa hồ có treo vật ngàn cân, vô luận Cổ Thần có dùng lực thế nào nhưng mí mắt vẫn dần hạ xuống, những tiếng dâm đãng phát ra từ trong miệng Vạn Nhân Kỳ, mỗi một tiếng đều thâm nhập vào tận sâu đại não Cổ Thần, khiến cho hắn cảm giác khô nóng, ham muốn...

Bất quá, trong mắt Cổ Thần tuy rằng mê man nhưng vẫn luôn duy trỳ một tia trong trẻo, mí mắt mặc dù đeo vật ngàn cân nhưng vẫn được Cổ Thần chống lên chứ không có hoàn toàn khép lại, hạ thể tuy rằng bị dục hỏa thiêu đốt nhưng vẫn bị Cổ Thần đè ép xuống, không có buông thả tâm trí....

Trong lòng Cổ Thần lúc này vô cùng chấn động, dùng từ kinh đảm thần hồn cũng không thể hoàn toàn hình dung, Vạn Nhân Kỳ này dĩ nhiên lại biết pháp quyết ma đạo Thiên Ma Bát Âm?

Không, không phải Thiên Ma Bát Âm, trong lòng Cổ Thần lập tức phủ quyết, Thiên Ma Bát Âm là vô thượng pháp quyết trong ma đạo, chỉ có tu sĩ Thần Hải Cảnh mới có thể tu luyện, nếu như Vạn Nhân Kỳ có thể sử dụng Thiên Ma Bát Âm, lấy tu vi hắn hiện tại căn bản không thể bảo trì bất luận một tia thanh minh nào, sớm đã hoàn toàn lâm vào mê thất, hay là.... đã sớm chết rồi.

Kiếp trước Cổ Thần từng đối chiến với một tu sĩ ma đạo sử dụng Thiên Ma Bát Âm, khi đó Đỉnh Thiên Quyết của hắn đã đại thành, cũng đã trở thành tu sĩ Mệnh Tuyền Cảnh, có điều vẫn thiếu chút bị Thiên Ma Bát Âm công kích mà ăn phải nhiều đau khổ, lúc này tu vi hắn bất quá chỉ là Tiên Thiên Cảnh tầng ba, vô luận thế nào cũng không thể kháng cự lại Thiên Ma Bát Âm.

Chân Tiên - Chương #52


Báo Lỗi Truyện
Chương 52/1021