Chương 302: Nụ hôn của thiếu nữ



Tiểu Bạch khóc như mưa, ôm thật chặt thân thể Cổ Thần, nấc lên nói:

- Ta phải đợi bao lâu?

Nhìn nhãn thần lưu luyến của Tiểu Bạch, trong lòng Cổ Thần đau xót, ôm Tiểu Bạch vào trong lòng, lần này ở lại cần phải chờ bao lâu? Chờ Côn Ngô Bí Cảnh mở ra một lần nữa cần phải có mấy trăm năm!

- Vì nàng, ta nhất định sẽ bước vào Độ Hư cảnh, chờ Côn Ngô Bí Cảnh mở ra một lần nữa là lúc ta tiến vào Thiên đình tìm nàng…

Cổ Thần nói bên tai Tiểu Bạch:

- Đến lúc đó, trong thiên hạ không còn có người nào ngăn cản được chúng ta, ta mang nàng rời khỏi Thiên đình, đi khắp ngũ hoang tứ hải! Chúng ta sẽ cùng nhau thăm dò di tích tu sĩ thượng cổ lưu lại!

- Hừ…

Hắc Xà Vương khinh thường cười cười, nói:

- Chỉ bằng ngươi, còn bước vào Độ Hư cảnh? Không biết ngươi còn có thể sống sót tới khi Côn Ngô Bí Cảnh mở ra một lần nữa, hừ…

Cổ Thần đối với sự coi thường của Hắc Xà Vương hoàn toàn không nhìn, bất quá Tiểu Bạch nghe xong lại rất khó chịu, nói:

- Cổ Thần là lợi hại nhất, một ngày nào đó, Cổ Thần sẽ vượt qua ngươi, sẽ vượt qua tất cả mọi người!

Nói xong, Tiểu Bạch nhìn chăm chú Cổ Thần, nói:

- Ta tin tưởng ngươi, chờ thời điểm ngươi tới tìm ta, nhất định ngươi đã là lợi hại nhất, ta sẽ mãi chờ ngươi, ngươi nhất định phải tới tìm ta!

Hắc Xà Vương cười nhạo nói:

- Thiên Hồ Vương, ngươi hiện tại mất đi ký ức, hắc hắc, chờ ngươi khôi phục lại ký ức, khôi phục tu vi rồi, sau đó gặp lại tiểu tử này, ngươi thứ nhất giết chết hắn chính là ngươi, đại chiến nghìn năm trước ngươi chính là người giết chết tu sĩ nhân tộc nhiều nhất, Tàng Khôn Huyền cũng thiếu chút nữa bị ngươi đánh cho thần hình câu diệt, tiểu tử này thì tính là cái gì? Chờ Côn Ngô Bí Cảnh lần sau mở ra, cho dù hắn còn sống tìm tới cửa thì cũng sẽ bị ngươi tát một cái chết tươi…

- Ngươi đánh rắm, ta vĩnh viễn thích Cổ Thần, chúng ta sẽ mãi mãi cùng một chỗ, đợi Cổ Thần tìm tới một lần nữa, hắn một cái tát đánh chết ngươi…

Tiểu Bạch cả giận nói.

Cổ Thần nhéo nhéo khuôn mặt xinh đẹp của Tiểu Bạch, nói:

- Tiểu Bạch, đừng chấp nhặt với nàng!

- Được rồi, Hắc Xà Vương, há tất phải làm những tranh chấp vô vị này!

Khổng Tước Vương ngăn cản Hắc Xà Vương tiếp tục khiêu khích, nói:

- Thiên Hồ Vương, đừng tốn thời gian thêm nữa, chúng ta đi thôi! Ngươi và hắn không phải là cùng một thế giới, sau này ngươi sẽ hiểu rõ!

- Cổ Thần…

Tiểu Bạch chăm chú nắm tay cổ Thần, vô cùng không muốn.

Nhẹ nhàng rời khỏi tay Tiểu Bạch, Cổ Thần nắm hai bờ vai của nàng, nói:

- Đi thôi! Tu luyện thật tốt, lần sau gặp lại để ta nhìn thấy một Thiên Hồ Vương mới!

Mấy tiếng Thiên Hồ Vương mới này, Cổ Thần nói rất khỏ, hầu như chỉ thấy hình dáng miệng.

Tiểu Bạch gật đầu, nói:

- Cổ Thần, ta thực sự đi…

- Uhm!

Cổ Thần cũng không muốn, nhưng vẫn phải gật đầu.

Tiểu Bạch không rời đi, ngược lại giơ hai tay ôm cổ Cổ Thần, hai mắt nhắm lại, ngửa đầu, bờ mi run rẩy, miệng hơi mân mê, như đang chờ mong cái gì!

Nhìn khuôn mặt thanh tân xinh đẹp, Cổ Thần không có bao nhiêu suy nghĩ, hai tay nâng lên gương mặt Tiểu Bạch, cúi đầu, liền hôn lên môi Tiểu Bạch.

Tiểu Bạch chủ động mở hàm răng, trong sát na, một vị đạo non mềm thơm mát đặc thù thiếu nữ truyền đi.

Hai bờ môi mềm mại đối diện, hai người chính là một đôi tình nhân phải xa nhau, muốn tại miệng của đối phương lưu lại ấn ký của chính mình thật sâu!

Nếu như lần đầu tiên Tiểu Bạch lén hôn Cổ Thần chỉ có thể tính là hôn, như vậy hiện tại chính là nụ hôn thật sâu.

Trong miệng Tiểu Bạch có hương thơm thiếu nữ, khiến người khác say mê.

Rất nhanh Cổ Thần đã va chạm với cái lưỡi mềm mại thơm tho của nàng, khiến thân thể của Tiểu Bạch run lên nhè nhẹ.

Chốc lát sau, hai người tách nhau, khuôn mặt trắng đỏ ứng, thật lâu không biến mất!

- Ngươi nhất định phải tới tìm ta!

Tiểu Bạch nhẹ nhàng nói, trong mắt ướt át.

Cổ Thần kiên định gật đầu.

- Thiên Hồ Vương, chúng ta đi thôi!

Thanh âm Khổng Tước Vương vang lên.

Tiểu Bạch buông cổ Cổ Thần, chầm chậm mỗi bước đi, hướng về phía Khổng Tước Vương, sau ba bước nước mắt rốt cuộc không nhịn được nữa, rơi xuống như ngọc châu.

Khổng Tước Vương một bước bước nhẹ, trong nháy mắt đã xuất hiện ngay bên cạnh Tiểu Bạch, nắm lấy cánh tay Tiểu Bạch, trong sát na Tiểu Bạch và Khổng Tước Vương đã xuất hiện cách vạn trượng.

Hắc Xà Vương khẽ cười một tiếng, thân thể trong nháy mắt biến mất, đi theo phía sau Khổng Tước Vương.

- Cổ Thần… Ngươi nhất định phải tới tìm ta!

Thanh âm của Tiểu Bạch từ xa xa truyền tới.

Cho dù cách vạn trượng, Cổ Thần cũng có thể nhìn thấy rõ ràng, từ trong mắt Tiểu Bạch chảy xuống hai hàng nước mắt thê lương.

Tốc độ của Khổng Tước Vương cực kỳ nhanh, dưới chân nàng có một tầng mây trắng, khoảng cách mấy vạn trượng chỉ là mấy bước đi, rất nhanh đã tới Nam Thiên Tiên Môn, đi vào trong.

Thẳng cho tới khi thân ảnh biến mất trong Nam Thiên tiên môn, thanh âm của Tiểu Bạch rốt cuộc dừng lại, thế nhưng thân ảnh, thanh âm của Tiểu Bạch vĩnh viễn in sâu trong linh hồn Cổ thần, vĩnh viễn không tan đi.

Một giọt nước mắt tại khóe mắt Cổ Thần lặng yên không tiếng động chảy xuống, trong lòng hắn vang lên một thanh âm vô cùng kiên định: "Ta phải mạnh hơn! Tiểu Bạch, nàng chờ ta… Chờ thời điểm ta tới tìm nàng một lần nữa, ai cũng không thể ngăn cản được bước chân của ta! Độ Hư cảnh, đời này kiếp này, ta nhất định phải bước vào Độ Hư cảnh!"

Dưới chân Hắc Xà Vương cũng có một đoàn sương trắng, so với đoàn sương trắng dưới chân Khổng Tước Vương nồng đậm hơn một ít, khi tới cạnh Nam Thiên tiên môn, Hắc Xà Vương vẫn chưa vội vã tiến vào, xoay người nhìn Cổ Thần phía sau mấy vạn trượng, cười nhạo nói:

- Bằng vào Côn Ngô Ấn trong Côn Ngô Bí Cảnh tu linh mới có thể đạt tới tu vi Đoạt Xá hậu kỳ, tu vi bản thân mới chỉ là Thần Hải cảnh cũng dám vọng môn đặt chân bước vào Độ Hư cảnh, thực sự không biết tự lượng sức mình, tiểu tử, đừng xem Thiên Hồ Vương lúc này lưu luyến đối với ngươi, chờ khi nàng khôi phục lại ký ức, hừ… Ngươi thứ nhất giết chết chính là ngươi!

Nói xong, Hắc Xà Vương quay đầu, tiến vào trong Nam Thiên tiên môn.

Cổ Thần nhìn Nam Thiên tiên môn trống trơn, kiên định nói:

- Tiểu Bạch, chờ ta! Ta nhất định hủy diệt toàn bộ Thiên đình cũng phải dẫn nàng ra ngoài!

Một lúc lâu sau, ánh mắt của Cổ Thần rốt cuộc từ Nam Thiên tiên môn thu trở về, Thiểm Thiên Phong Dực vỗ mạnh, xoay người, theo đường cũ phi độn đi.

Hiện tại muốn dẫn Tiểu Bạch từ trong Thiên đình ra ngoài hiển nhiên là người si nói mộng, chỉ có cách tăng mạnh tu luyện, để thực lực biến mạnh, chỉ có thực lực đủ mới có thể vượt qua các đại yêu vương, mới có thể để Tiểu Bạch trở về bên cạnh.

Cách rời điểm Côn Ngô Bí Cảnh mở ra một lần nữa còn có thời gian một năm, địa đồ bốn khu vực Côn Ngô Bí Cảnh đều phi thường rộng lớn, nếu là một tấc một tấc tìm tòi, khả năng tìm kiếm một năm cũng không xong.

Có khả năng những địa phương khác trong Côn Ngô Bí Cảnh còn có bí mật nào đó, Cổ Thần cũng không dự định tiếp tục tìm kiếm, bốn quang điểm trên Côn Ngô Ấn tuyệt đối là bốn chỗ đặc biệt nhất toàn bộ Côn Ngô Bí Cảnh, đoạn thời gian một năm tiếp theo, Cổ Thần dự định bế quan tu luyện, không muốn lãng phí dù chỉ một chút thời gian.

Nơi bế quan tự nhiên chính là sơn cốc ba người Hoàng Dược Tiên ở tạm, mọi người cùng một chỗ cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau.

Tốc độ phi độn của Cổ Thần cực nhanh, năm canh giờ sau đã phi độn về phía sau hơn hai mươi vạn dặm, hai canh giờ nữa là có thể bay ra khỏi khu vực biển mây này rồi.

Lúc này hai đạo độn quang đột nhiên xuất hiện trong mắt Cổ Thần, khoảng cách mấy nghìn trượng, hai đạo độn quang từ phía đông bắc biển mây phi độn ra ngoài, cũng giống như Cổ Thần, đang phi độn về phía tay.

Trong lòng Cổ Thần khẽ động, nhất thời vỗ mạnh Thiểm Thiên Phong Dực, phi độn đuổi theo hai đạo độn quang.

Tốc độ phi độn của Cổ Thần so với hai đạo độn quang nhanh hơn rất nhiều, không quá lâu sau, Cổ Thần truy đuổi gần một nghìn dặm, hai người trong độn quang mới hiện ra rõ ràng trong mắt Cổ Thần.

Cổ Thần vui vẻ, quả thực giống như dự liệu trong lòng hắn, hai đạo độn quang này chính là tiểu hòa thượng và Ngao Nhị Nhi! Hai người vừa vào Côn Ngô Bí Cảnh, Cổ Thần đã không hề nhìn thấy, đồng thời Cổ Thần dùng lệnh phù truyền âm cũng không liên hệ được, trong Côn Ngô Bí Cảnh, lệnh phù truyền âm bị giảm hiệu quả rất nhiều.

- Mao huynh, Nhị Nhi…

Cổ Thần hô to, thanh âm truyền xa. Nguồn: http://truyenyy.com

Hai đạo độn quang dừng lại, tiểu hòa thượng và Ngao Nhị Nhi nhất tề xoay người, tuy rằng bọn họ không nhìn rõ người lắm, thế nhưng bằng thannh âm có thể xác định là Cổ Thần.

Cổ Thần phi độn như điện, rất nhanh đã bay tới bên cạnh hai người, thấy hai người đều bình yên vô sự, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống đất, nói:

- Vừa vào Côn Ngô Bí Cảnh đã không nhìn thấy hai người, thực sự làm ta lo lắng! Thế nào hai người lại chạy tới địa phương xa như vậy?

Tiểu hòa thượng sau một hồi nước bọt bay ngang, Cổ Thần mới biết được tình huống của hai người trong mấy ngày vừa qua.

Từ lúc từ trong rừng quỷ đi ra, bị Tàng Thiên Cơ ngăn lại, tiểu hòa thượng không nói hai lời, kéo theo Ngao Nhị Nhi chui xuống dưới đất.

Một đường chạy trốn tới trung tâm thảo nguyên, lại gặp phải sáu yêu tu Kim Đan kỳ của phong lôi ưng tộc, hai người bị truy sát hồi lâu, cuối cùng hòa thượng dùng Địa Hành Toa từ dưới lòng đất một đường phi độn tới vùng núi khu vực thứ ba.

Tới nơi này, Ngao Nhị Nhi đối với một vị trí xa xôi có cảm ứng, hai người phi độn mấy ngày mới tới biển mây, xâm nhập vào sâu trong biển mây mấy vạn dặm phía đông bắc, nơi này có một khối lục địa trôi nổi, phương viên ba bốn mươi dặm, hai người trên khối lục địa này tìm được một thanh đoản kiếm đen kịt.

Hòa thượng cầm thanh đoản kiếm đen kịt ra, nói:

- Chạy ra như vậy chỉ kiếm được một thanh kiếm rách nát này, pháp bảo không phải pháp bảo, pháp khí cũng không phải pháp khí, hoàn toàn không biết là loại tài liệu gì chế tạo!

Cổ Thần cầm lấy thanh đoản kiếm đen kịt, xem xét hồi lâu cũng không thấy đầu mối, trả lại cho tiểu hòa thượng, nói:

- Đừng nhìn thanh kiếm này, chúng ta nhìn không ra nói rõ thanh kiếm này có điểm kỳ lạ, có thể có tác dụng lớn cũng không chừng!

Hòa thượng thu thanh đoản kiếm đen kịt vào trong Càn Khôn Trạc, nói:

- Trước tiên vứt xó, sau này có cơ duyên tự nhiên minh bạch là thứ gì, thế nào lão đệ chỉ một mình? Những người khác đâu? Bọn họ gặp Tàng Thiên Cơ, lúc đó ta chỉ có thể cứu một người, liền kéo theo long nữ bỏ chạy.

- Bọn họ cũng không sao!

Cổ Thần mỉm cười, nói:

- Tàng Thiên Cơ bị ta đánh cho một trận, một năm này khẳng định sẽ trốn đi chữa thương, sẽ không xuất hiện nữa!

Hai mắt tiểu hòa thượng trừng lớn như chuông đồng, cả kinh nói:

- Tàng Thiên Cơ bị lão đệ đánh cho một trận?

Cổ Thần khẽ nhắc tay, Như Ý Linh Lung bảo tháp lập tức xuất hiện, nói:

- Như Ý Linh Lung bảo tháp, tiên bảo vô thượng trong Côn Ngô Bí Cảnh, bên ngoài rừng quỷ, đầu tiên là Tàng Thiên Cơ ăn một cái bạt tai, khiến hắn bị kinh sợ thối lui, sau đó lại chiếm được Như Ý Linh Lung bảo tháp, trực tiếp để hắn bị đánh một trận! Hiện tại hắn không dám ra ngoài rêu rao nữa rồi!

Thấy Cổ thần nói vậy, tiểu hòa thượng vui vẻ, nói:

- Đáng đánh, ha ha… Ta đã sớm nhìn Tàng Thiên Cơ không vừa mắt rồi, Cổ Thần lão đệ, lần sau bắt được Tàng Thiên Cơ, để ta đến đạp hắn mấy cái, chẳng phải rất tuyệt!

- Cổ Thần, Tiểu Bạch cổ nương đâu rồi? Nàng với ngươi như hình với bóng, thế nào không thấy nàng bên cạnh ngươi…

Ngao Nhị Nhi hỏi, nàng thận trọng hơn nhiều so với tiểu hòa thượng, rất nhanh liền phát hiện ra vấn đề này.

- Đúng vậy… Thế nào Tiểu Bạch lại không đi theo bên cạnh lão đệ?

Tiểu hòa thượng nhíu mày hỏi.

Cổ Thần nhìn thoáng qua phía sau, nhãn thần có chút cô đơn, nói:

- Đoạn thời gian rất dài sắp tới, nàng sẽ không ở bên cạnh ta nữa rồi!

- Sao vậy?

Hai người đồng thời ngẩn ra hỏi.

- Chắc các ngươi còn chưa biết! Đầu cùng biển mây này chính là cửa vào Thiên đình yêu tộc…

Cổ Thần nói lại vị trí Nam Thiên tiên môn cho hai người, than thở:

- Khổng Tước Vương và Hắc Xà Vương ngăn cản lối đi của chúng ta, Cổ Thần kỹ không bằng người, mắt mở trừng trừng nhìn Tiểu Bạch bị các nàng mang đi rồi! Nếu muốn gặp lại Tiểu Bạch một lần nữa, ai… Phải đợi mấy trăm năm sau, Côn Ngô Bí Cảnh mở ra một lần nữa!

Đầu cùng biển mây là cửa vào Thiên đình, điều này khiến tiểu hòa thượng và Ngao Nhị Nhi vô cùng kinh ngạc, đồng thời cũng vì Tiểu Bạch bị chia lìa cảm thấy vô cùng phiền muộn.

- Cổ Thần lão đệ! Ngay cả Tàng Thiên Cơ là đệ nhất thiên tài nhân tộc nghìn năm trở lại đây cũng không thể so sánh với ngươi, sau này lão đệ nhất định trở thành người thứ nhất bước vào Độ Hư cảnh nghìn năm trở lại đây, đợi Côn Ngô Bí Cảnh mở ra một lần nữa, lão đệ và Tiểu Bạch nhất định sẽ gặp lại một lần nữa!

Tiểu hòa thượng vỗ vỗ vai Cổ Thần an ủi.

Ngao Nhị Nhi nói:

- Lần sau gặp lại Tiểu Bạch cô nương, sẽ không có kẻ nào ngăn cản được ngươi, tu sĩ Độ Hư cảnh có thọ mệnh dài mấy nghìn năm, 500 năm mặc dù rất dài, nhưng đối với tu sĩ Độ Hư cảnh mà nói không tính là cái gì, sau này các ngươi còn có nhiều thời gian hơn ở cùng một chỗ!

Cổ Thần và hai người tiểu hòa thượng, Ngao Nhị Nhi đồng hành, phi độn về phía trước, mấy ngày sau đi qua khu vực vùng núi, vượt qua thảo nguyên trung tâm, đi tới sơn cốc nơi ba người Hoàng Dược Tiên ở tạm.

Còn cách nghìn dặm Cổ Thần đã dùng pháp lực truyền âm, để ba người nhận được tin tức, ba người lập tức rời khỏi sơn cốc nghênh đón.

Nhìn thấy Ngao Nhị Nhi, Quy tổng quản vô cùng kích động, Ngao Nhị Nhi là nữ nhi của Đông Hải long vương, sau khi thất tung thật lâu, trong lòng Quy tổng quản vô cùng lo lắng.

Mấy người trở về sơn cốc, mấy người Hoàng Dược Tiên biết được tin tức cửa vào Thiên đình ở ngay trong Côn Ngô Bí Cảnh đều rất khiếp sợ, dù sao Thiên đình từ cuối thời kỳ thượng cổ đã hoàn toàn biến mất khỏi Cổ Hoang, không nghĩ tới yêu tộc vẫn có người ở trong Thiên đình.

Bất quá, lúc mấy người Hoàng Dược Tiên biết Cổ Thần đã đoạt được Như Ý Linh Lung bảo tháp, tâm tình kích động, nói:

- Cổ Thần, ngươi thực sự đoạt được Như Ý Linh Lung bảo tháp?

Cổ Thần gật đầu, Như Ý Linh Lung bảo tháp lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay.

Hoàng Dược Tiên vui vẻ, nói:

- Nghe nói Như Ý Linh Lung bảo tháp có công hiệu kéo dài thời gian, tốt, tốt, Uyên nhi được cứu rồi, ha ha, Uyên nhi được cứu rồi!

Vung tay lên, Như Ý Linh Lung bảo tháp hóa thành nghìn trượng, đứng trên mặt đất, to lớn vô cùng, Cổ Thần nói:

- Tầng bảo tháp thứ hai, thứ tư, thứ sáu đều là thời gian chi tháp, bảo tháp tổng cộng chia làm chín tầng, tu vi Đoạt Xá hậu kỳ của ta cũng chỉ có thể sử dụng được bảo tháp tầng thứ nhất, tầng thứ hai, ta phải gia tăng thời gian tu luyện, sau này rời khỏi Côn Ngô Bí Cảnh sớm ngày mở được bảo tháp tầng thứ hai, như vậy mới có nhiều thời gian đi tìm phương pháp giải quyết huyền âm tuyệt mạch!

- Cái này…

Hoàng Dược Tiên nhếch miệng, thở dài một tiếng.

Chân Tiên - Chương #302


Báo Lỗi Truyện
Chương 302/1021