Chương 291: Thần thú.



Đột nhiên, cương mang pháp lực tại đầu ngón tay hai người đều bạo phát, trong sát na, có vô số cương mang pháp lực giao phong lẫn nhau, lấy đầu ngón tay hai người làm tâm điểm, vô số cương khí pháp lực khếch tán về bốn phía, trong nháy mắt lan ra ngoài phương viên nghìn trượng.

Đầu ngón tay Cổ Thần như muốn nứt ra, trong lòng thầm sợ hãi với sự cường hãn của nữ nhân áo đen này, lực lượng của nàng không dưới hắn.

Uy lực một chỉ này của nữ tử áo đen, ngay cả tu sĩ Đoạt Xá hậu kỳ bình thường, nếu không có trọng bảo bảo vệ sẽ bị miểu sát trong nháy mắt. Cổ Thần dĩ nhiên cứng đối cứng được, trong lòng nữ tử áo đen cũng phải âm thầm kinh hãi với sức mạnh thân thể Cổ Thần. Nhưng một chỉ này mới là bắt đầu, khi hai người vừa giao phong, tay trái nữ tử áo đen nắm chặt thành quyền, tựa như linh xà xuất động, một đạo hư ảnh chợt lóe lên, một quyền trực tiếp công kích qua đây.

Quyền cương nội liễm lại phát ra quang mang vạn trượng, đánh ra một quyền này, thật giống như cả một vầng thái dương, khoảng cách hai người lại rất gần, trong nháy mắt đã tới trước mặt Cổ Thần.

Thân hình Cổ Thần ngả về phía bên trái, hình thành một tư thế quái dị, tay phải vung lên, đột nhiên bạo phát tốc độ, không hề chậm hơn so với nữ tử áo đen, cương khí pháp lực ngưng tụ lại tại khửu tay, phát sinh ra quang hoa vạn trượng.

Quang hoa trên khửu tay như mặt trời đỏ mới sinh, không thể ngăn trở, khửu tay kích lên trên cánh tay nữ tử áo đen khiến cánh tay nàng ta bỉ đẩy lệch đi, quyền phong quét trượt qua đầu Cổ Thần.

Lúc này, cương mang pháp lực do nữ tử áo đen ngưng tụ tại đầu quyền bạo phát trong nháy mắt, bung ra về phía trước, một đạo quang hoa đen nhánh phóng ra, xẹt qua bên tai Cổ Thần, kích trúng vào vách núi phía sau Cổ Thần hơn hai mươi trượng.

Ầm... Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Một tiếng nổ lớn, toàn bộ vách núi rung động, hơn mười khối cự thạch lớn tới trăm trượng bị sụp đổ.

Cả hai người như không nhìn thấy những khối cự thạch bị đánh đổ kia, nữ tử áo đen đánh môt quyền không trúng, cánh tay còn bị khửu tay Cổ Thần đánh trúng, hiện còn đau nhức, lửa giận trong mắt bùng phát, thân thể đột nhiên đảo qua một bên, một quyền bạo phát quang mang vạn trượng của Cổ Thần nhất thời đánh vào khoảng không, quyền cương đánh nát bấy khối cự thạch cả trăm trượng ngay phía sau nữ tử áo đen.

Nữ tử áo đen gập eo, hai chân như linh xà, đột nhiên nhảy vụt lên, hai đạo quang hoa đen nhánh thoáng hiện trong nháy mắt, một chân đá tới bên hông Cổ Thần, một chân đá sang bên sườn.

Hai chân đá tới quá nhanh, Cổ Thần còn chưa kịp đánh trả, đành phải co hai tay lại, vung lên một chút đón đỡ. Cả hai chân nữ tử áo đen đều đánh lên hai cánh tay Cổ Thần.

Tựa như bị thiết bổng lớn trăm trượng quật trúng, hai tay đau nhức một trận, thân hình Cổ Thần nhất thời bị đẩy lui về phía sau mấy bước mới đứng vững lại được. Lúc này, khối cự thạch hơn trăm trượng đã rơi gần tới đỉnh đầu hai người.

Hai người tung quyền như bay, cự thạch trăm trượng giống như khối đậu hũ, bị nắm đấm của hai người đánh tan thành từng mảnh vụn, tung tóe ra khắp bốn phía. Hắc ảnh lóe lên, nữ tử áo đen lại tới ngay sát Cổ Thần trong chớp mắt, tiếp tục đánh ra một quyền tản mát ra quang mang vạn trượng.

Hai người giao phong, ngươi một quyền ta một cước, toàn bộ đều nội liễm cương mang pháp lực, dùng lực lượng thân thể mạnh mẽ xuất kích, có như vậy, lực công kích sẽ mạnh hơn gấp nhiều lần so với cho cương mang pháp lực tràn ra ngoài cơ thể.

Ngắn ngủi trong nửa khắc, hai người giao tranh tới trên trăm lần quyền cước, thắng bại chưa phân mà song chưởng đều đau nhức.

Chiến đấu cận thân như vậy, tốc độ ra đòn nhanh tới cực điểm, nếu có tu sĩ dưới Mệnh Tuyền cảnh đứng ngoài quan sát, chỉ có thể nhìn thấy những đoàn quang mang chói mắt thật lớn, căn bản không thể thấy rõ được động tác cụ thể bên trong của hai người.

Coi như là tu sĩ Mệnh Tuyền cảnh, nếu như tu vi thấp hơn hai người, thấy từng đạo quang hoa qua lại nhanh như lưu tinh, chỉ sợ cũng phải hoa mắt, không rõ được quyền cước người nào đánh trúng người nào.

Nữ tử áo đen tuy là nữ nhân, nhưng càng đánh càng hăng, song quyền như đầu rắn, công kích cực nhanh, chuẩn xác vô cùng, thân thể càng như mình rắn, linh hoạt tới cực điểm, mỗi một quyền đánh ra đều phát ra quang hoa vạn trượng, chói mắt vô cùng.

Tốc độ công kích nhanh như vậy, Cổ Thần mỗi thời mỗi khắc đều phải chống đối lại quyền cước của đối phương, khó khăn mười phần.

Trong phạm vi hai mươi trượng, hai người quyền đến cước đi, trong nháy mắt đã qua nửa canh giờ, cả hai liên tục đánh ra những đoàn quang hoa vạn trượng, ai cũng không nhớ nổi được rốt cuộc đã đánh ra bao nhiều quyền, bao nhiêu cước?

Cổ Thần chỉ biết là, hai tay hai chân đều đau nhức, đến hiện tại, cứ giao tranh thêm một lần lại đau nhức thêm một phần.

Tốc độ xuất kích của nữ tử áo đen vẫn không có dấu hiệu giảm bớt, thế nhưng nhìn sắc mặt nàng cũng biết, tay chân nàng hiện tại cũng chẳng dễ chịu gì.

Vách đá dựng đứng ở hai bên, bị quyền cước của hai người không ngừng kích trúng, chí ít cũng phải rơi xuống hơn trăm khối cự thạch trăm trượng, toàn bộ vách núi đã bị đánh rớt xuống hơn phân nửa.

Tốc độ nhanh như vậy, Cổ Thần hoàn toàn không kịp phóng ra pháp bảo, cũng không kịp hóa thân thành kim long, càng không thể thoát thân!

Sắp qua được một canh giờ, chân tay Cổ Thần mặc dù đau nhức, nhưng vẫn không rơi xuống hạ phong, nữ tử áo đen rốt cuộc đã không còn kiên nhẫn, đột nhiên lui lại phía sau, thân hình biến đổi, hóa thành một con cự xà màu đen dài tới mấy trăm trượng.

Cự xà màu đen có ba cái đầu, mỗi cái đầu đều lớn hơn mười trượng, trông giống như một tòa núi nhỏ, ba tòa núi nhỏ cạnh nhau trông như một chiếc đầu lâu cực lớn treo trên thân hình dài tới mấy trăm trượng.

Ngoại trừ khung xương cự thú vừa gặp được, con rắn ba đầu này chính là yêu thú lớn nhất mà Cổ Thần gặp được, kể cả kiếp trước lẫn kiếp này.

Trên đỉnh ba chiếc đầu, đều có một chiếc hắc quan giống như vương miện.

Thần thú, hắc quan xà ba đầu.

Trong lòng Cổ Thần lúc này liền sáng tỏ, vì sao nữ tử áo đen này lại có thể chiến đấu cận thân với hắn lâu tới như vậy, hắc quan xà ba đầu là một tộc đàn có thân thể cực mạnh trong xà tộc, so với thân thể long tộc, không thua kém chút nào.

Chiến đấu với Cổ Thần gần một canh giờ, nữ tử áo đen không thể làm gì được Cổ Thần, đành phải hiện ra nguyên hình, hung uy tăng mạnh, thực lực so với trạng thái hình người càng mạnh hơn mấy lần.

Tuy rằng nữ tử áo đen đã hóa thành nguyên hình, thực lực tăng mạnh, nhưng trong lòng Cổ Thần cuối cùng cũng buông một hơi thở dài. Nhằm thời gian nữ tử áo đen hóa thành nguyên hình, Cổ Thần cũng nhấc người bay lên, một tiếng long ngâm vang vọng thiên địa.

Cổ Thần hóa thân thành cự long, phóng lên cao. Thiểm Thiên Phong Dực xuất hiện sau lưng, trong nháy mắt mở rộng thành trăm trượng, vỗ mạnh, thân hình Cổ Thần lập tức xông lên cao nghìn trượng, Thiểm Thiên Phong Dực liên tục vẫy động, mặc kệ hắc quan xà ba đầu kia đang liên tục hét lên giận dữ, Cổ Thần đang muốn tranh thủ thời gian thoát thân, nào định dừng lại? Nhất thời nhắm thẳng chỗ trống đánh dấu trên địa đồ, nhanh chóng phi độn đi.

Cổ Thần vừa mới bay lên không trung hơn ba nghìn trượng, ở ngoài nghìn dặm về hướng nam, có hai đạo độn quang vừa vượt qua dải núi lớn, xuất hiện tại bầu trời phía nam của thung lũng, một đạo kim mang, một đạo thanh mang, chính là Kim Sí Thiên Bằng và Tàng Thiên Cơ.

Cổ Thần thầm nghĩ thật nguy hiểm, nếu nữ tử áo đen kia còn mãi dây dưa không chịu biến hình, đợi thêm một chút nữa bị Kim Sí Thiên Bằng và Tàng Thiên Cơ đuổi tới, hắn phải lấy một đấu ba, tính mệnh nguy to.

Chân Tiên - Chương #291


Báo Lỗi Truyện
Chương 291/1021