Chương 260: Sự âm trầm của Vô Chân.



Cất địa đồ vào trong Càn Khôn Trạc, Cổ Thần nói:

- Đi thôi.

Tiểu Bạch tròn mắt, nói:

- Đi đâu? Lẽ nào ngươi muốn đi Phong Lôi Ưng tộc tìm tấm địa đồ thứ ba?

Cổ Thần lắc đầu, nói:

- Đi gặp tiểu hòa thượng, hơn nữa trong Phong Lôi Ưng tộc có yêu tu Mệnh Tuyền cảnh, phải tìm được Nam Thiên tiền bối mới có biện pháp thu lấy tấm địa đồ thứ ba.

Đúng lúc này, trong truyền âm lệnh phù vang lên thanh âm Tứ đại vương:

- Đại ca, hòa thượng ăn trộm kia rất giảo hoạt... Con mẹ nó, mỗi lần chúng ta gặp được đều chui xuống đất chạy trốn, lập tức không thấy đâu nữa, ta và đại tẩu, Ngũ đệ đang trở về...

Cổ Thần nhếch miệng, thầm nghĩ: đuổi hết ba ngày ba đêm mới ngừng, các ngươi quả nhiên rất có nghị lực.

Trong lòng vừa nghĩ, Cổ Thần lại nói qua truyền âm lệnh phù:

- Các ngươi tiếp tục đuổi theo hòa thượng kia, ta đã giết chết kim long, lập tức chạy tới.

- Thực sự? Đại ca... Kim long kia đã chết?

Nhất thời, trong truyền âm lệnh phù truyền đến thanh âm hưng phấn của ba người.

Cổ Thần nhún vai, nói:

- Đã chết, các ngươi đừng mất dấu hòa thượng, ta rất nhanh sẽ tới.

Nói chuyện xong với Tứ đại vương, Cổ Thần lập tức đổi sang truyền âm lệnh phù của Thiên Dạ lang vương, nói với Mao Vinh:

- Mao huynh, thoát khỏi ba người kia, chúng ta gặp nhau tại chỗ hẹn.

Vẫn bảo trì hình dáng Hắc Ấp, rời khỏi động phủ Hổ Vương, mở ra Thiểm Thiên Phong Dực, Cổ Thần phóng lên cao, phi độn nhanh về phía tây nam.

Trong một ngày, Cổ Thần có thể phi độn hơn hai mươi vạn dặm, hẹn gặp tiểu hòa thượng tại chỗ liên thủ đánh chết Tam đại vương Hắc Nha, tiểu hòa thượng vừa mới truyền tin, hắn đang đi về phía đó.

- Đại ca, hòa thượng ăn trộm kia trơn tuột như lươn, hơn phân nửa đã lặn mất tăm rồi, đại ca đang ở nơi nào?

Thanh âm Tứ đại vương vang lên trong truyền âm lệnh phù.

- Đến đáy biển Huyết Loan Hải mà tìm... Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Cổ Thần nhẹ giọng cười, thôi động pháp lực, xóa đi pháp lực liên hệ giữa hai khối truyền âm lệnh phù, trừ phi một lần nữa đưa hai khối lại cùng một chỗ rồi tế luyện, thành lập pháp lực liên hệ, bằng không sẽ không bao giờ liên hệ lại được nữa.

Năm vị đại vương Hắc Hổ tộc đã chết hai vị, tuy rằng Cổ Thần đã luyện ra hắc diễm phần thiên, đối với yêu tu Kim Đan sơ kỳ hiện hắn không để vào mắt, nhưng địa đồ Côn Ngô Bí Cảnh đã tới tay, Thiểm Thiên Phong Dực cũng cướp được, không cần phải tốn thêm thời gian dây dưa nữa.

Mấy ngày sau, Cổ Thần ở trong hoang lĩnh, nướng thịt xích huyết hoang thú ăn, mặt đất phía trước cách hơn mười trượng đột nhiên lật ra, tiểu hòa thượng chui đi lên.

Vừa chui ra khỏi mặt đất, tiểu hòa thượng liền hít mạnh, nói:

- Thơm quá, thơm quá... A! Cổ Thần lão đệ, thịt hoang thú cự cầu này đúng là dậy mùi, nhưng sao mùi hương lần này còn thơm hơn, chẳng lẽ ngươi bắt được một con khác còn tốt hơn?

Cổ Thần còn chưa nói, Tiểu Bạch ở bên cạnh đã hưng phấn khoe lên:

- Đây là thịt xích huyết thần giao, còn tốt hơn mấy lần so với cự cầu.

- Xích huyết thần giao...?

Tiểu hòa thượng nhất thời nhảy vọt tới bên đống lửa, hai mắt nhìn chằm chằm vào khối thịt nướng trong tay Cổ Thần, kinh hãi nói:

- Xích huyết thần giao, đây chính là hoang thú quý hiếm a? Nghe nói lợi hại vô cùng!

Tiểu Bạch cười nói:

- Đây chính là xích huyết thần giao Kim Đan sơ kỳ, ăn thịt của nó đảm bảo tu vi của ngươi tăng lên nhiều!

- Cái gì? xích huyết thần giao Kim Đan sơ kỳ?

Hai mắt tiểu hòa thượng cả kinh, nói:

- Này còn lợi hại hơn nhiều so với Hắc Nha của Hắc Hổ tộc đó.

- Này đã tính là gì? Đại vương Hắc Hổ tộc cũng chết trong trận pháp của Cổ Thần rồi, hắn còn có tu vi Kim Đan trung kỳ đó!

Tiểu Bạch hưng phấn, cười nói.

- Cổ Thần lão đệ, ta thật kính ngưỡng ngươi quá, thủ đoạn liên miên không dứt...

Tiểu hòa thượng ôm quyền nhìn Cổ Thần, nói.

- Nhờ trận pháp mà thôi, không tính là bản lĩnh thực sự, tới đây, Mao huynh...

Cổ Thần ha ha cười, đưa phần thịt xích huyết thần giao đã nướng chín, ném cho đối phương.

Tiểu hòa thượng một lần nữa lấy ra quỳnh ngọc tiên nhưỡng vẫn cất kỹ, ba người một bên ngồi uống rượu ăn thịt, một bên tâm tình những kinh lịch nhiều ngày qua, nói đến chỗ nguy hiểm, tất cả đều kinh hô, đều vì chuyện của đối phương mà đổ mồ hôi hột!

Đợi qua ba tuần rượu, Cổ Thần hỏi:

- Mao huynh, hiện địa đồ của Hắc Hổ tộc và Cuồng Sư tộc đã tới tay, tôn sư có nói cho ngươi khi lấy được địa đồ thì đi đâu tìm hắn?

Làm một chén rượu, sau đó tiểu hòa thượng chỉ tay về hướng đông, nói:

- Sư phụ nói, nếu ta lấy được địa đồ, liền đi về phía đông, cách nơi đây hơn bốn mươi vạn dặm, đó chính là bờ Đông Hải, tới đó rồi, hắn sẽ tự tìm đến ta.

- Bờ Đông Hải?

Cổ Thần gật đầu, nói:

- Thời điểm Côn Ngô Bí Cảnh mở ra còn không tới một tháng, Mao huynh đi vịnh Đông Hải cũng cần hơn mười ngày, chúng ta nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm ngày mai liền khởi hành.

Ba người ăn xong, sắc trời đã tối, dưới ánh trăng Cổ Thần bày một trận pháp đơn giản xung quanh, sau đó ba người liền đả tọa nghỉ ngơi, bảo trì pháp lực sung túc, sáng sớm ngày mai còn đi về phía bờ Đông Hải.

Cũng vào lúc này, cách chỗ Cổ Thần hơn trăm vạn dặm về phía nam, hơi chếch sang tây, nơi này nằm sâu trong yêu vực, là chỗ giao giới giữa Thanh Long tộc và Ngân Nguyệt Lang tộc, có một nhóm tu sĩ nhân tộc đang đóng quân tại đây, chừng hơn mười người.

Hiện tại đang là tuần đầu tháng, trăng mặc dù sáng nhưng cũng chỉ là hình lưỡi liềm, một vị thiếu nữ áo xanh, trên đầu cài một đóa hoa an thần, đứng trên đỉnh núi, trầm mặc nhìn lên ánh trăng.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân, thiếu nữ áo xanh vẫn không quay đầu lại, nhưng hơi nhíu mày, làm như không được hài lòng.

- Hư sư muội, hắc hắc... Trăng hôm nay không được tròn, vẫn còn nhã hứng ngắm trăng sao?

Người kia đi tới trước mặt Hư Tử Uyên rồi xoay người nhìn lên ánh trăng, hắc hắc cười nói.

Hư Tử Uyên dời ánh mắt, chuyển qua một bên, nói:

- Lòng ta nhớ tới Cổ sư đệ, cũng không phải đang ngắm trăng.

Vô Chân nheo mắt, nói:

- Người nọ đã sớm chết rồi, nàng còn nhớ hắn làm gì? Hư sư muội, sư ca đối với muội thực sự một mảnh chân tình...

Vừa nói, Vô Chân đưa tay bắt lấy cổ tay Hư Tử Uyên.

- Vô Chân sư huynh, xin tự trọng!

Hư Tử Uyên tránh sang một bên, nói:

- Cổ sư đệ sẽ không chết, hắn nhất định tới Côn Ngô Bí Cảnh, ta nhất định sẽ gặp lại hắn một lần nữa.

Vô Chân nhíu nhíu mày, thanh âm hơi giận, nói:

- Luận tư chất, ta là tiên căn thượng phẩm, hắn là tiên căn hạ phẩm, luận tu vi, ta đã bước vào Bồi Nguyên kỳ, hắn chỉ là Trúc Thai kỳ, so sánh hắn với ta...

- Ngươi không bằng hắn...

Vô Chân còn chưa nói xong, Hư Tử Uyên đã mở miệng, nói tiếp:

- Ngươi ở trong di chỉ Ma Tông cũng từng chứng kiến qua bản lĩnh Cổ sư đệ, trong lòng hẳn rõ ràng.

- Ngươi nói cái gì? Ta không bằng hắn? Ta đường đường là thiếu tông chủ Hư Thiên Tông, trong hàng đệ tử hậu bối, ngoại trừ đại sư huynh, ai có thể so sánh với ta? Trong di chỉ Ma Tông, ta còn không xuất ra thủ đoạn, hắn bất quá chỉ có thể biến thành một quái vật mà thôi, lẽ nào ngươi lại thích một tên quái vật?

Vô Chân cả giận nói.

- Vô luận Cổ sư đệ có biến thành bộ dáng gì đi nữa, ta đều thích!

Hư Tử Uyên gật đầu, kiên định nói.

Nói xong, Hư Tử Uyên không hề đứng lại, xoay mình đi về chỗ mọi người.

Vô Chân nhìn bóng lưng nữ tử áo xanh, trong mắt càng âm trầm, nói thầm:

- Tiện nhân, ngươi nghĩ rằng ta không biết ngươi chẳng sống được bao lâu nữa? Nếu không phải thấy ngươi có vài phần tư sắc, lão tử cớ gì phải ăn nói với ngươi như vậy? Hừ... Tiểu tử kia bị Đế Đình phát lệnh truy nã, hơn phân nửa đã chết rồi, ta xem ngươi còn có thể chờ được bao lâu? Chờ khi lão tử không nhịn được, lão tử 'bá vương ngạnh thương cung', xem ngươi còn diễn vẻ thanh cao trước mặt lão tử nữa hay không.

Chân Tiên - Chương #260


Báo Lỗi Truyện
Chương 260/1021