Chương 247: Liên thủ giết địch (thượng).



Hai thước… Một thước… Nửa thước… Bàn tay của Hắc Nha càng lúc càng tiếp cận với bờ vai của Thiên Dạ Lang Vương trên mặt đất.

Đúng lúc này…

Mi tâm Thiên Dạ Lang Vương chợt lóe, rồi đột nhiên bắn ra năm đạo quang mang, Ngũ Linh Phân Thần trùy nhanh như thiểm điện, hóa thành năm đạo quang mang, mạnh mẽ vọt về phía đặc sứ Hắc Nha.

Nhanh… Nhanh không gì sánh được.

Đồng thời, Thiên Dạ Lang Vương đột nhiên mở to hai mắt, hai tay đánh một trảo về phía đặc sứ Hắc Nha, trong sát na kim quang chợt lóe, hai tay biến thành một cự trảo lớn đủ một trượng.

Nào còn có bóng dáng Thiên Dạ Lang Vương? Một đầu kim long dài tới hơn sáu mươi trượng thình lình xuất hiện, hai cự trảo lớn đủ trượng rưỡi nhất tề chộp mạnh vào đầu Hắc Nha.

Đồng thời cái miệng Kim Long mở lớn, một ngụm viêm hỏa phần thiên phun ra. Hỏa diễm thuần một màu trắng, vừa nhìn đã biết nhiệt độ cực kỳ cao, nếu như bị phun trúng, cho dù là thân thể yêu tu Kim Đan kỳ cũng phải bị thương tổn.

Nói thì chậm, tất cả quá trình diễn ra cực nhanh, từ đầu tới cuối giống như trong chớp nhoáng.

Cho dù Hắc Nha có tu vi Kim Đan sơ kỳ, thế nhưng bị Cổ Thần đột nhiên đánh lén cũng không thể trở tay kịp, hoàn toàn không kịp sử dụng pháp bảo phòng ngự.

Bất quá, yêu tu Kim Đan kỳ, trong cơ thể đã kết thành kim đan, pháp lực đã đạt tới cảnh giới tự động ngăn địch, Ngũ Linh Phân Thần trùy hóa thành năm đạo quang mang vừa mới tiếp cận gần Hắc Nha khoảng cách chừng hai tấc, đột nhiên một đạo quang tráo pháp lực vô hình xuất hiện, che chắn trước thân thể Hắc Nha.

Thoạt nhìn quang tráo pháp lực này giống như hư vô, thế nhưng cường độ lại phi thường to lớn, Ngũ Linh Phân Thần trùy đều là pháp bảo công kích trung phẩm, kích vào quang tráo pháp lực như hư vô này không thể tiến thêm nửa phần.

Bất quá, trong sát na viêm hỏa phần thiên trong miệng kim long cùng với long trảo thật lớn đồng thời phủ lên người Hắc Nha.

Viêm hỏa phần thiên phủ lên quang tráo pháp lực hư vô, quang tráo pháp lực vẫn không sứt mẻ như trước, lực phòng ngự cực kỳ mạnh mẽ, kiếp này Cổ Thần hiếm thấy.

Bất quá công kích của Cổ Thần còn chưa kết thúc, hai long trảo màu vàng mang theo lực lượng vô cùng to lớn hầu như đồng thời với viêm hỏa phần thiên chụp mạnh vào quang tráo pháp lực.

Ầm….

Một tiếng nổ rung trời chuyển đất đột nhiên vang lên.

Va chạm sản sinh sóng chấn động trong nháy mắt khuếch tán bốn phương, trong phương viên hơn mười trượng xung quanh nhất thời nổi lên cơn gió mạnh, vô số lá cây đá vụn, đất cát nhất thời bị cơn gió thổi bay lên không trung. Giống như tầng tầng cuộn sóng, lấy điểm va chạm giữa hai long trảo và quang tráo pháp lực, đẩy đi bốn phương.

Quang tráo pháp lực của Hắc Nha chỉ là tự động hình thành trong thời gian cực ngắn, lần đầu tiên chặn được công kích Ngũ Linh Phân Thần trùy, lần thứ hai chặn được công kích viêm hỏa phần thiên, tuy rằng hai lần đều hoàn toàn ngăn cản được công kích của Cổ Thần, thế nhưng đã tiêu hao không ít pháp lực.

Lần thứ ba, hai long trảo thật lớn của Cổ Thần đồng thời công kích vào quang tráo pháp lực, lực công kích vượt qua Ngũ Linh Phân Thần trùy và viêm hỏa phần thiên. Dù sao cường độ thân thể chính là vốn liếng lớn nhất của Cổ Thần. Dưới Thiên Cương Thối Thể đại pháp đệ thất trọng cường hóa, hơn nữa biến thành kim long, thân thể của Cổ Thần hoàn toàn đã đạt tới mức độ miểu sát Bồi Nguyên hậu kỳ, cách Kim Đan kỳ không xa.

Quang tráo pháp lực của Hắc Nha lay động kịch liệt, dù sao cũng là quang tráo pháp lực tự động hình thành trong lúc bất chợt, không phải là hắn toàn lực thôi động, cho dù thực lực của Cổ Thần không bằng Hắc Nha, nhưng dưới ba vòng công kích vòng sau mạnh mẽ hơn hẳn vòng trước cũng đã xuất hiện vết rách phá hủy.

Một cái khe, vậy là đủ rồi…

Trong cái khe chợt lóe bạch mang, cái khe này vừa lúc ngay bên cạnh Băng Linh Trùy, nhất thời Băng Linh Trùy tận dụng thời cơ, trong nháy mắt đã xuyên thấu qua quang tráo pháp lực của Hắc Nha, một đạo bạch mang mạnh mẽ đâm thẳng vào ngực phải của Hắc Nha, Hắc Nha hừ thảm một tiếng, thân thể nhoáng lên.

Băng Linh Trùy vừa vào cơ thể, lập tức điên cuồng tàn phá mọi thứ cản đường đi, kim mạch, xương cốt của Hắc Nha trong nháy mắt bị thụ thương.

Nếu như Ngũ Linh Phân Thần trùy là pháp bảo cực phẩm, vậy thì chỉ cần một Băng Linh Trùy đủ sức miểu sát Hắc Nha trong nháy mắt, cho dù là pháp bảo thượng phẩm cũng đủ khiến Hắc Nha đo đất không dậy nổi.

Bất quá Băng Linh Trùy của Cổ Thần đã từ pháp bảo cực phẩm thoái hóa thành pháp bảo trung phẩm, tu vi của Hắc Nha lại đạt tới Kim Đan sơ kỳ, còn là yêu tu, cường độ thân thể trời sinh mạnh mẽ hơn rất nhiều so với tu sĩ nhân tộc, pháp bảo trung phẩm gây ra thương tổn đối với hắc không phải quá nghiêm trọng.

Băng Linh Trùy tạo thành thương tổn đối với Hắc Nha chỉ là vết thương nhẹ mà thôi, không phải trí mạng, ngay cả thương nặng cũng chưa tới.

Thế nhưng Ngũ Linh Phân Thần trùy tương đối bá đạo, nếu như không kịp thời khu trục, cho dù là một Băng Linh Trùy nho nhỏ, theo thời gian trôi qua có thể tạo thành thương thế cực nặng đối với Hắc Nha.

Băng Linh Trùy vào cơ thể, Hắc Nha không thể để nó tự do tàn phá, khiến hắn phải phân ra một bộ phận pháp lực, trong nháy mắt đẩy Băng Linh Trùy vào một góc, nhất thời đẩy bật Băng Linh Trùy ra khỏi cơ thể.

Cái khe trên quang tráo pháp lực phía trước đã sớm biến mất, giống như hoàn toàn không bị thương tổn. Cự trảo màu vàng của Cổ Thần lại một lần nữa kích vào quang tráo pháp lực. Lúc này Hắc Nha đã phản ứng lại, không chỉ phân ra một bộ phận pháp lực bức Băng Linh Trùy ra khỏi cơ thể, đồng thời còn truyền vào quang tráo pháp lực rất nhiều pháp lực, nhất thời cường độ quang tráo pháp lực giống như tường đồng vách sắt, cho dù Cổ Thần dùng long trảo công kích cũng không thể lay động trong thời gian ngắn.

- Muốn chết…

Hắc Nha bạo rống một tiếng, thân thể trong nháy mắt thú hóa, hoàn toàn biến thành đầu hổ, trên trán có một chữ vương thật lớn, thân thể cũng từ độ cao người thường trong nháy mắt biến thành cao năm trượng, một cây hổ đầu trượng dài tới mấy trượng, màu đen bóng trong nháy mắt xuất hiện trên tay Hắc Nha.

Hắc Nha quát lên một tiếng, hổ đầu trượng thật lớn mạnh mẽ đánh xuống, một tiếng vỡ vụn chói tai nhức óc vang lên, không gian bị Hắc Nha bổ xuống tạo thành vết rách, sản sinh cơn gió cường liệt, trong nháy mắt truyền đi trăm trượng. Trong sát na phạm vi phương viên trăm trượng, mặt đất sinh ra vài vết nứt nẻ, vô số cát đá bùn đất theo cơn gió mạnh giống như vài đầu thổ long thật dài, khuếch tán đi bốn phía.

Uy lực một trượng này đối với tu sĩ Bồi Nguyên hậu kỳ có một miểu sát một, có hai miểu sát hai, cho dù Cổ Thần dưới trạng thái long hóa cũng có khoảng cách nhất định, không thể mạnh mẽ liều mạng…

Cổ Thần lui nhanh về phía sau, miệng lớn hé ra, hai kiện pháp bảo trung phẩm lập tức bay ra, cả hai kiện đều là pháp bảo phòng ngự, nhất thời hóa thành hai mặt quang thuẫn pháp lực thật lớn, chắn giữa Cổ Thần và Hắc Nha.

Trong huyệt động tại sơn cốc sâu thẳm, Cổ Thần giết mấy trăm yêu tu, thu được hơn hai mươi kiện pháp bảo trung phẩm, trong đó có hai kiện pháp bảo phòng ngự.

Sau sáu tháng bế quan, tất cả các pháp bảo đều đã bị Cổ Thần luyện hóa, có thể phát huy trăm phần trăm uy lực của pháp bảo. Truyện Tiên Hiệp TruyệnYY.com

Kiện pháp bảo phòng ngự trung phẩm đầu tiên bị hổ đầu trượng bổ xuống, chỉ trong thời gian nháy mắt, nghe thấy tiếng răng rắc vang lên, nhất thời biến thành vô số mảnh nhỏ, hoàn toàn bị hủy hoại, phiêu tán bốn phương tám hướng. Phá hủy một kiện pháp bảo, hổ đầu trượng tiếp tục đánh về phía trước, lại bổ vào kiện pháp bảo phòng ngự trung phẩm thứ hai.

Chân Tiên - Chương #247


Báo Lỗi Truyện
Chương 247/1021