Chương 219: Mộc Lôi Ấn (hạ)



Chỉ trong chốc lát, cự chương màu xanh lập lòe lôi điện ban đầu bị thiên lôi oanh kích, hầu như đã biến thành một lôi chưởng, chói sáng vô cùng, người khác không thể nhìn thẳng, phạm vi phương viêm trăm trượng dưới lôi chưởng đều bị phong tỏa, Cổ Thần không thể hành động.

Thẳng tới khi lôi chưởng hấp thu thiên lôi hoàn tất, trở nên rực rỡ như mặt trời, đột nhiên nổ ầm ầm, mây đen trên bầu trời tan hết, toàn bộ không trung chỉ còn lại một lôi chưởng chói mắt, mạnh mẽ vỗ xuống mặt đất phía Cổ Thần.

Mi tâm Cổ Thần chợt lóe, Hư Thiên Lệnh trong nháy mắt bay ra khỏi mi tâm, Hư Thiên Lệnh biến khổng lồ mấy trượng, từng đợt bí văn phù chú xoay vần trên Hư Thiên Lệnh, vây quanh bốn phía Hư Thiên Lệnh, bắn ra đạo đạo quang mang.

Chỉ là, đạo đạo quang mang bắn ra từ Hư Thiên Lệnh, so sánh với Mộc Lôi Ấn tựa đom đóm so với ánh trăng, trong sát na Mộc Lôi Ấn oanh kích vào Hư Thiên Lệnh. Tiếng nổ mạnh kịch liệt, phương viên mấy trăm dặm cũng có thể nghe thấy rõ ràng, Mộc Lôi Ấn tỏa quang mang vạn trượng trong nháy mắt bao phủ Hư Thiên Lệnh bên trong, Hư Thiên Lệnh lớn tới mấy trượng hoàn toàn không nhìn thấy hình bóng.

Thần thức của Cổ Thần có liên hệ với Hư Thiên Lệnh, tuy rằng mắt thường chỉ nhìn thấy trên bầu trời có một đoàn lôi quang, thế nhưng hắn có thể cảm giác được Hư Thiên Lệnh còn tồn tại, đồng thời chặn công kích Mộc Lôi Ấn, đang giằng co không dứt, chưa bị Mộc Lôi Ấn phá hủy.

Công kích từ Mộc Lôi Ấn còn mạnh hơn cả hai chưởng cương trước đó cộng lại, nếu Hư Thiên Lệnh không phải là một kiện pháp bảo phòng ngự thượng phẩm, chỉ cần thay bằng bất cứ pháp bảo nào khác khẳng định sẽ bị hủy diệt. Thế nhưng độ kinh khủng của Mộc Lôi Ấn không chỉ có như vậy, chương cương bình thường tuy có uy lực mạnh nhưng cũng chỉ tại thời điểm chớp mắt va chạm với công kích, sau khi chặn đứng được cái chớp mắt này có thể coi như ngăn cản được, mà Mộc Lôi Ấn tuy rằng bị Hư Thiên Lệnh ngăn cản, thế nhưng lực công kích của nó hầu như không có chút giảm thiểu nào

Tàng Thiên Cơ đứng trong hư không, pháp ấn hai tay không đổi, tuy rằng lôi quang của Mộc Lôi Ấn theo thời gian không ngừng giảm đi, nhưng được pháp lực của Tàng Thiên Cơ duy trì, uy lực vẫn mạnh mẽ không gì sánh được.

Rắc rắc…

Đột nhiên, một đạo thanh âm vỡ vụn vang lên trên đầu, trong lòng Cổ Thần vừa động, thầm nghĩ không tốt.

Quả nhiên, thần thức dò xét được, Hư Thiên Lệnh đã xuất hiện một vết nứt.

Hư Thiên Lệnh không địch nổi Mộc Lôi Ấn, tuy rằng sản sinh vết rách, nhưng vẫn chưa hủy hoại toàn bộ, nhất thời nhỏ đi, hóa thành một đạo lưu quang bay vào trong mi tâm Cổ Thần.

Kích nứt Hư Thiên Lệnh đã khiến uy lực Mộc Lôi Ấn giảm đi đáng kể, thế nhưng so với hai chưởng cương đầu tiên vẫn mạnh hơn nhiều, Mộc Lôi Ấn không có ngăn cản, nhất thời chụp xuống Cổ Thần bên dưới.

Đôi lông mày Cổ Thần nhăn lại, ngoại trừ Côn Ngô Ấn, hắn đã không còn pháp bảo nào khác có thể ngăn cản được công kích từ Mộc Lôi Ấn, thế nhưng nếu như Côn Ngô Ấn bị hư hỏng, vậy thì phong ấn Như Ý Linh Lung Bảo tháp kia sẽ không thể giải trừ được, hành trình tới bí địa Lý gia trở nên không ý nghĩa.

Hắn cần Như Ý Linh Lung bảo tháp, như vậy mới có thể giúp sư tỷ Hư Tử Uyên sống thêm một đoạn thời gian, như vậy Cổ Thần mới có nhiều cơ hội tìm kiếm phương pháp bài trừ huyền âm tuyệt mạch.

Bằng không mà nói, Hư Tử Uyên tại thời điểm ba mươi ba tuổi, Cổ Thần bất quá mới hai mươi chín tuổi, khi đó có thể khôi phục được tu vi kiếp trước hay không còn chưa nắm chắc mười phần, muốn tìm được phương pháp giải trừ Huyền Âm tuyệt mạch quả thực hết sức khó khăn…

Sử dụng Côn Ngô Ấn, khả năng từ nay về sau vô duyên với Như Ý Linh Lung bảo tháp, nếu không dùng Côn Ngô Ấn, có khả năng sẽ bị mất mạng!

Hai bên so sánh với nhau, hiện tại bảo vệ tính mạng vẫn quan trọng hơn, nếu không có tính mạng thì mọi chuyện không còn gì nữa rồi.

Đang trong thời điểm Cổ Thần đắn đo suy nghĩ, quyết định phóng Côn Ngô Ấn ra, lúc này một đạo bạch quang từ phía sau Cổ Thần chợt lóe, Tiểu Bạch nhất thời nhảy ra ngoài!

Tiểu Bạch cấp tốc biến thành một trượng rưỡi, quang mang quỷ dị trong mắt chợt lóe lên, cách nghìn trượng nhìn chằm chằm vào Tàng Thiên Cơ.

Đột nhiên xuất hiện một con chồn bạc thật lớn khiến Tàng Thiên Cơ ngẩn ra, không tự chủ được mở to hai mắt nhìn, nhất thời một đạo công kích hư huyễn bắn trúng hai mắt hắn, khiến trong đầu hắn đột nhiên trở nên hoảng hốt.

- Hử?

Tàng Thiên Cơ là loại nhân vật gì? Tu vì gì?

Rất nhanh hai mắt chợt lóe tinh quang, khôi phục tỉnh táo bình thường.

Một tiếng kêu thét từ trong miệng Tiểu Bạch phát ra, theo đó là một ngụm máu tươi, thân thể nhanh chóng thu nhỏ lại, giống như bị trúng đòn nghiêm trọng bắn ngược trở về.

Tiểu Bạch công kích tuy rằng không khiến Tàng Thiên Cơ thực sự phân thần, thế nhưng coi như sinh ra một điểm ảnh hưởng, ngay trong lúc chớp mắt Tàng Thiên Cơ bị hoảng hốt, pháp ấn bàn tay thoáng biến đổi, nhất thời Mộc Lôi Ấn công kích chệnh sang bên cạnh một chút. Cổ Thần lẫn Tiểu Bạch đã tránh được trung tâm công kích.

Trong nháy mắt phong ấn không gian trở nên đình trệ, tuy thương thế càng thêm nặng nhưng Cổ Thần khôi phục lại năng lực hoạt động bình thường.

Không nói hai lời, Cổ Thần cắn răng ôm lấy Tiểu Bạch, thân thể chợt lóe liền tiến vào trong truyền tống trận, một trận quang mang từ trong truyền tống trận bắn ra, bao phủ Cổ Thần bên trong. Nguồn: http://truyenyy.com

Cúi đầu nhìn Tiểu Bạch, chỉ tiếng miệng Tiểu Bạch liên tục phun ra máu tươi, đã hôn mê bất tỉnh, hiển nhiên bị phản phệ không nhẹ.

- Tàng Thiên Cơ…

Cổ Thần đứng trong truyền tống trận, ngón tay chỉ vào Tàng Thiên Cơ trong hư không nghìn trượng, quát lớn:

- Hôm nay ngươi chưa thể giết ta, kiếp này ngươi chắn chắn chết trong tay ta!

- Làm càn…

Lông tóc Tàng Thiên Cơ dựng thẳng, thực lực bành trướng, tu vi Linh Anh trung kỳ dĩ nhiên trực tiếp phóng ra khí tức kinh khủng của Đoạt Xá sơ kỳ.

Chỉ thấy song chưởng kết xuất Mộc Lôi Ấn, quay sang Cổ Thần một lần nữa đánh ra, lúc này đây Tàng Thiên Cơ đã vận dụng thông huyền linh thể, đánh ra một kích mạnh nhất của bản thân.

Đột nhiên, một chưởng cương màu xanh lớn hơn nghìn trượng xuất hiện phía trước Tàng Thiên Cơ mấy trăm trượng, trong chưởng cương lập lòe lôi quang, tiếng xẹt xẹt vang lên không dứt.

Trong sát na, bầu trời ầm ầm chấn động, không trung phạm vi vạn trượng trở nên tối sầm, vô số đạo lôi điện to như thân người tuôn ra, nhất tề oanh kích vào chưởng cương, trong chớp mắt chưởng cương màu xanh lỏa ra điện quang vạn trượng, hầu như toàn bộ đã hóa thành lôi điện.

Ầm… Mộc Lôi Ấn nhanh như thiểm điện, một chưởng chụp xuống truyền tống trận.

Uy lực một chưởng này đủ sức hủy diệt cả một tòa thành trì, thổi bay cả ngọn núi lớn, sản sinh uy áp vô cùng to lớn, tu sĩ, con người trong phạm vi nghìn dặm đều cảm giác được uy áp to lớn này, cả đám run như cầy sấy, nửa bước khó đi, có người còn gập người cúi đầu trên mặt đất, không thể nhúc nhích.

- Tìm chết cho ta!

Tàng Thiên Cơ hét lên một câu, vang vọng thiên địa.

Truyền tống trận muốn khởi động cần có một chút thời gian, cũng đủ cho Mộc Lôi Ấn oanh kích tới, bất quá Cổ Thần đứng trong truyền tống trận, trong ánh mắt không có một chút sợ hãi, cười to:

- Tàng Thiên Cơ… Ha ha ha ha…, chỉ bằng ngươi, quả thực là không biết tự lượng sức mình.

Đối với tòa truyền tống trận cổ xưa này, Cổ Thần có lòng tin tuyệt đối, một khi truyền tống trận đã vận chuyển, cho dù là chư tử bách thánh tái thế cũng không thể ngăn cản.

Ầm…

Một tiếng nổ vang vọng thiên địa, trong vòng phương viên nghìn trượng, một đám mây hình nấm nổi lên, tất cả bị chấn tới không còn bóng dáng.

Phạm vi nghìn trượng xung quanh truyền tống trận bị Mộc Lôi Ấn chụp xuống, toàn bộ mặt đất hầu như đã chìm sâu xuống dưới mười trượng, hình thành một hố lớn thật sâu, đứng từ trên cao nhìn xuống có thể thấy rất rõ ràng, một số sâu này chính là dấu bàn tay lớn chừng nghìn trượng.

Chân Tiên - Chương #219


Báo Lỗi Truyện
Chương 219/1021