Chương 215: Côn Ngô Ấn.



Tiên vương tiên tôn thời kỳ thái cổ, chư tử bách thánh thời kỳ thượng cổ, Cổ Hoang đều có truyền thuyết về bọn họ, chỉ có việc bọn họ biến mất thì chưa thấy có một tin tức nào lưu lại, những nhân vật như vậy tuyệt đối không thể không một tiếng gió thổi đột nhiên chết đi, mà nếu là một người đột nhiên chết mà không có chút tiếng gió thổi nào cũng có thể, nhưng toàn bộ đều như vậy thì tuyệt đối không có khả năng, trong phương diện này nhất định có ẩn dấu bí văn kinh thiên gì đó.

Trong lòng Cổ Thần thầm run, tu sĩ vốn có lòng hiếu kỳ rất mạnh, chuyện về những tiên vương, tiên tôn thời thái cổ, hay chư tử bách thánh thời thượng cổ khiến trong lòng Cổ Thần sinh ra hứng thú thật lớn.

Câu đầu tiên do nhóm chữ tổ hợp thành biến mất, rất nhanh lại có một nhóm chữ màu vàng khác từ trong pho tượng Bảo Tháp Thiên Vương trôi ra, rất nhanh phiêu phù trên đỉnh bàn đá, hình thành câu thứ hai:

- Như Ý Linh Lung Bảo tháp tổng cộng có bảy tầng, có bảy tầng diệu pháp, uy lực vô cùng, ta từng dùng qua bảo tháp tru giết vô số ma đầu, vô số đại hung vật, nếu lưu truyền hậu thế chắc chắn sẽ đưa tới một trường hạo kiếp. Ta đã có di lệnh, nếu không phải lúc sinh tử tồn vong, không cho phép Lý gia được sử dụng tháp này, hôm nay ngươi đến đây, nói vậy Lý gia đã xuất hiện một hồi biến cố rồi.

Nhìn chữ viết kim quang, Cổ Thần mỉm cười, thầm nghĩ:

"Lý gia đâu chỉ là biến cố, toàn tộc bị diệt, nếu như ngươi sớm truyền Như Ý Linh Lung bảo tháp cho hậu nhân nói không chừng còn tránh được một hồi tai nạn này!"

Câu thứ hai biến mất, rất nhanh lại có một chuỗi chữ viết màu vàng từ trong pho tượng Bảo Tháp Thiên Vương bay ra tổ hợp thành câu thứ ba:

"Phàm là hậu nhân Lý gia, nếu như có nguy cơ thật lớn có thể đi vào Lăng Tiêu Thành tìm kiếm Thiên Đình trợ giúp, phía sau đại điện có hai thông đạo, thông đạo nối thông với hai nơi khác nhau, thông đạo bên phải có một truyền tống trận, có thể trợ giúp ngươi chạy trốn, thời điểm nguy nan tới, trước tiên cầm lấy vật bên trái, sau đó chạy sang thông đạo bên phải, không ai có thể ngăn cản."

Cổ Thần nhìn thoáng qua hai bên đại điện, quả nhiên có hai thông đạo, thông đạo nối thông với hai nơi khác nhau, từ lâu hắn đã xem qua địa đồ bí địa Lý gia, trong lòng đều rõ ràng tất cả.

Tàng gia diệt Lý gia, suy nghĩ một chút hẳn là muốn lấy vật bên trái.

Trong lòng Cổ Thần vui vẻ, nghe Ngô Tinh nói, Như Ý Linh Lung bảo tháp bị Bảo Tháp Thiên Vương đặt trong Côn Ngô Bí Cảnh, hiện tại nhìn câu nói do Bảo Tháp Thiên Vương lưu lại, vật phẩm bên trong thông đạo bên trái khả năng chính là Như Ý Linh Lung Bảo Tháp, cho dù không phải cũng là vật có liên quan.

Hiện xong ba câu nói, pho tượng Bảo Tháp Thiên Vương không còn kim quang lóe ra, ánh mắt Cổ Thần rơi vào vật phẩm phía bên trái trên bàn đá, hết thảy kiểm tra một lần, kết quả thoáng thất vọng. Truyện Tiên Hiệp TruyệnYY.com

Thư tịch bên trên đều là ghi chép từ thời kỳ thái cổ, vài món vật phẩm cũng đều là vật phẩm bình thường, không hề có chỗ nào thần kỳ.

Ngược lại hàm lượng linh khí nơi này cực kỳ nồng hậu, so với động phủ Cổ Thần tu luyện trên Bách Thảo Phong còn nồng đậm hơn gấp mười lần, chính là một địa phương tu luyện vô cùng tốt.

Cổ Thần nghĩ thầm, nơi này có Lục Long Nhiếp Tâm trận che chở, không có người nào khác tiến vào được nơi này, hắn lấy hết bảo tàng bên trong, vừa vặn dừng lại một đoạn thời gian tu luyện, Tàng Thiên Cơ đã tới bên ngoài trận, hiển nhiên sẽ không từ bỏ ý đồ, bên ngoài đang bố trí thiên la địa võng, chờ hắn đi ra ngoài với tu vi hiện tại khẳng định nguy hiểm đến cực điểm.

Nghĩ tới đây, Cổ Thần mỉm cười:

- Cứ chờ xem, nhìn ngươi có thể kiên trì đến bao giờ? Nơi này có linh khí nồng hậu như vậy, ta lại có vô số đan dược và linh thạch sử dụng, bằng tốc độ tu luyện hiện tại của ta, chỉ cần thời gian mấy năm là có thể đột phá Mệnh Tuyền, đến lúc đó ai có thể ngăn cản?

- Cổ Thần nói với ai vậy?

Tiểu Bạch hiếu kỳ hỏi.

Cổ Thần vỗ vỗ đầu Tiểu Bạch, nói:

- Đi… Chúng ta tới thông đạo bên trái, nhìn xem có bảo vật gì?

Nói xong lập tức đi vào thông đạo phía bên trái, Tiểu Bạch hoan hô nói:

- Tốt nha! Lấy được bảo bối Cổ Thần đi giáo huấn đám người xấu!

Cổ Thần mỉm cười, nói:

- Vì sao ngươi lại không chịu lớn đây?

Tiểu Bạch trợn mắt nhìn, nói:

- Lớn lên làm cái gì? Như bây giờ thật tốt, rất hài lòng!

Cổ Thần lắc đầu, tiến vào trong thông đạo, vừa đi vừa nói chuyện phiếm, rất nhanh vượt qua thông đạo, đi tới một gian phòng rộng dài cao ước chừng hai trượng.

Gian phòng không lớn không nhỏ, thế nhưng rất giống so với Bảo Tháp Điện, rất trống trải, ngoại trừ tận cùng bên trong có một đài cao, còn lại không còn bất cứ thứ gì khác.

Trên đài cao lập lòe một đoàn quang mang màu trắng mông lung, bên trong bạch quang mơ hồ có một chút đường viền, nhìn qua giống như một khối ngọc ấn.

Cổ Thần thoáng thất vọng, có thể thấy được được kia không phải là Như Ý Linh Lung Bảo Tháp, xem ra Ngô Tinh nói không sai, Như Ý Linh Lung bảo tháp đang ở trong Côn Ngô Bí Cảnh.

Cổ Thần vừa mới tiến vào gian phòng tựa hồ chạm vào cấm chế nào đó, quang mang màu trắng trên đài cao cường thịnh hơn rất nhiều, cái bóng của Bảo Tháp Thiên Vương trong quang mang màu trắng thoát ẩn thoát hiện, thanh âm mờ ảo truyền đến:

- Như Ý Linh Lung bảo tháp giết người quá nhiều, đã sinh ra một đạo lệ khí, ta đã phong ấn bảo tháp trong Côn Ngô Bí Cảnh, cho tới giờ hẳn là đã tiêu trừ lệ khí, ấn trên đài cao gọi là Côn Ngô Ấn, dùng ấn này có thể giải trừ được phong ấn bảo tháp, đồng thời tiến vào trong Côn Ngô Bí Cảnh có thể tạm thời thu được linh lực trong Côn Ngô Bí Cảnh, lấy ra Như Ý Linh Lung bảo tháp sẽ không quá khó khăn.

- Côn Ngô Ấn? Tiến vào trong Côn Ngô Bí Cảnh có thể tạm thời thu được linh lực? Vậy chẳng phải nói tu vi trong Côn Ngô Bí Cảnh tăng lên nhiều?

Cổ Thần vui vẻ nói.

Cái bóng của Bảo Tháp Thiên Vương tiếp tục nói:

- Ấn này là một kiện pháp bảo thượng phẩm, khi dùng phải cẩn thận, một khi bị hư hỏng thì phong ấn bảo tháp vĩnh viễn không thể mở ra, ghi nhớ kỹ…

Nói tới đây, cái bóng của Bảo Tháp Thiên Vương từ từ tiêu tán, rất nhanh liền biến thành hư vô, đoàn quang mang màu trắng trên đài cao biến mất, chỉ còn lại Côn Ngô Ấn.

Cổ Thần thấy thế, nói:

- Uy… Ngươi còn chưa nói vị trí Côn Ngô Bí Cảnh ở nơi nào? Uy…

Cổ Thần hô to mấy tiếng, không có người đáp lại, Bảo Tháp Thiên Vương chỉ để lại nơi này một cái bóng ảnh nho nhỏ mà thôi, sau khi truyền lời xong liền biến mất, không thể xuất hiện thêm một lần nữa.

Bóng ảnh Bảo Tháp Thiên Vương đã nói xong hết, nhưng khiến Cổ Thần cau mày chính là, hắn không biết Côn Ngô Bí Cảnh nằm tại địa phương nào, không tìm được Côn Ngô Bí Cảnh sao tìm được Như Ý Linh Lung Bảo Tháp?

Tiểu Bạch nói:

- Cổ Thần, bên kia không phải có một truyền tống trận hay sao? Bảo Tháp Thiên Vương nói trước tiên lấy Côn Ngô Ấn bên trái, sau đó tới bên phải dùng truyền tống trận, có lẽ là nối thông với Côn Ngô Bí Cảnh chăng?

Cổ Thần suy nghĩ một chút, kiếp trước Hư Thiên Tông đã từng phái đệ tử tiến vào Côn Ngô Bí Cảnh, hiển nhiên cửa vào không ở chỗ này, nói:

- Truyền tống trận Bảo Tháp Thiên Vương lưu lại chính là truyền tống trận thượng cổ, khoảng cách truyền tống khẳng định xa phi thường, rốt cuộc nối thông nơi nào, ai biết được! Bảo Tháp Thiên Vương cũng không nói Côn Ngô Bí Cảnh ở nơi nào? Hiển nhiên đã sớm nói cho hậu đại Lý gia vị trí của Côn Ngô Bí Cảnh.

Cổ Thần lại nhìn vào Côn Ngô Ấn trên đài cao, nói:

- Hư Thiên Tông cũng biết được vị trí Côn Ngô Bí Cảnh, đợi khi lấy Côn Ngô Ấn, cuối năm là thời điểm mở ra Côn Ngô Bí Cảnh, đến lúc đó hẳn là biến vị trí của nó rồi!

Chân Tiên - Chương #215


Báo Lỗi Truyện
Chương 215/1021