Chương 132: Tiên Thiên cảnh tầng chín (hạ).



Mười hai đường Chân khí tiên thiên cường đại tương dung, Cổ Thần chỉ cảm thấy tim nhói lên một cái, nhanh chóng xẹp xuống như quả bóng da bị xuyên thủng.

Phụt...

Cổ Thần há miệng, một đường khí tiễn bắn ra từ miệng, hóa thành thực chất, vù một tiếng, bức tường bị đường khí tiễn đâm thủng một lỗ lớn như nắm tay, khí tiễn ngưng thành cương mang màu trắng, xuyên qua lỗ thủng, bắn xa hàng chục trượng.

Cổ Thần mở mắt, trời lúc này đã sáng, một ngày mới lại bắt đầu, một hơi thở bây giờ đã nhiều hơn thời gian một đêm, so với lần trước, duy trì lâu hơn một chút.

Nhưng... Cổ Thần thầm tiếc, vào thời điểm quan trọng nhất, vẫn chưa thể đột phá được bình cảnh Tiên Thiên cảnh tầng tám, đến giới hạn đột phá thì Linh Kình Thuấn Tức quyết lại thiếu mất một chút, nếu như thời gian một hơi thở, Cổ Thần có thể giữ lâu hơn một khắc, như vậy, bình cảnh Tiên Thiên cảnh tầng tám sẽ trực tiếp bị đột phá.

Cổ Thần cũng không buồn, đến thời điểm này, hắn gần như đã bước một chân vào Tiên Thiên cảnh tầng chín, lần này suýt chút nữa thì đột phá, có thể hôm nay, cũng có thể ngày mai, trong quá trình trùng kích, tức tường tầng tám sẽ bị Chân khí tiên thiên cường thịnh của Cổ Thần đánh đổ.

Hai ngày sau, khi trời vừa sáng rõ, từ căn phòng của Cổ Thần đột nhiên truyền đến một tiếng sấm rền. Liền sau đó, một đường cương khí màu trắng bay qua nóc nhà, xông thẳng lên trời, bắn xa gần bốn mươi trượng rồi mới dần dần biến mất.

Trong phòng, Cổ Thần ngẩng đầu nhìn, đường cương khí màu trắng đó chính là khí tiễn mà hắn vừa bắn ra, còn tiếng sấm rền là âm thanh tạo ra bởi luồng khí tiễn đó.

- Ha ha ha ha...

Cổ Thần nhảy xuống giường, sung sướng cười nói:

- Tiếng như sấm rền, tầng thứ năm của Linh Kình Thuấn Tức quyết, mình cuối cùng đã luyện thành, ha ha... Cuối cùng đã bước vào Tiên Thiên tầng chín cảnh giới, chỉ còn thiếu một bước là tu xuất Thần Hải, đúc thành đạo thai, tiến vào con đường tu tiên chân chính, Thần Hải chi cảnh.

Bình cảnh Tiên Thiên cảnh tầng tám đã bị phá, Cổ Thần chính thức bước vào Tiên Thiên cảnh tầng chín.

Cổ Thần cảm thấy, thân thể mình như to hơn, nếu như nói, trước đây cơ thể hắn chỉ lớn độ một thùng nước thì bây giờ tương đương với một giếng nước lớn, số lượng Chân khí tiên thiên dung nạp tăng lên vô số lần.

Thân thể vốn dĩ đang căng lên như một quả bóng hơi bây giờ như miếng bông mất nước, co lại, Cổ Thần vận chuyển Linh Kình Thuấn Tức quyết, chân khí âm dương sản sinh lập tức bị thân thể nuốt chửng, mãi mà không dừng lại.

Vừa tiến vào Tiên Thiên tầng chín, căn bản vẫn chưa ổn định, cần phải có một lượng lớn Chân khí tiên thiên bù đắp năng lượng cần thiết sau khi cường hóa cơ thể. Lấy một viên nguyên linh đan cực phẩm, nuốt chửng, tay cầm hau miếng linh thạch, Cổ Thần lập tức thu triển Phệ Linh quyết, nhanh chóng chuyển hóa linh khí, bổ sung năng lượng bản thân.

Một canh giờ sau, khi những tia nắng đầu tiên xuất hiện từ đằng Đông, Cổ Thần mở trừng hai mắt, xung quanh hắn, đã có sáu miếng linh thạch bị hút cạn, lần này, thân thể hắn không còn cảm giác đói khát nữa mà là tràn đầy năng lượng, tu vi của hắn lại nâng lên một bậc nữa.

Ra khỏi phòng, mất nửa canh giờ chăm sóc vườn hoa, Cổ Thần nhìn lên đỉnh Bắc Bách Thảo Phong, đó là nơi Hư Tử Uyên sống.

Tiên Thiên cảnh tầng chín là cửa ải đầu tiên của con đường tu luyện. Qua được nó, sẽ là Thần Hải cảnh đại tu sĩ, có pháp lực vô biên, là bước vào con đường tiên đạo chân chính. Không qua được nó, sẽ mãi mãi ở lại cảnh giới Tiên Thiên, con đường tu chân không bao giờ kết thúc.

Bước vào Tiên Thiên cảnh tầng chín, cách Thần Hải cảnh chỉ còn một khoảng cách ngắn, tu luyện mặc dù quan trọng, nhưng sau khi trùng kích xong, tâm tư Cổ Thần lại bắt đầu hướng về phía Hư Tử Uyên.

Cổ Thần đang nhìn lên cao thì đột nhiên trên trời lóe lên lục mang, một đường độn quang bắn thẳng về hướng Cổ Thần, hai mắt Cổ Thần nhất thời sáng rực, miệng cười rạng rỡ.

Độn quang đến rất nhanh, chớp mắt đã thấy đáp xuống trước mặt Cổ Thần. Độn quang tiêu tán, thiếu nữ áo lục xuất hiện trước mắt, tóc cài một đóa an thần hoa, mặt như phù dung xuất thủy, lông mày như vẽ, Cổ Thần nhìn mà không nỡ chớp mắt.

Trừ Hư Tử Uyên, còn cô gái nào có mê lực như vậy?

- Tử Uyên sư tỷ...

Cổ Thần cười ngoác miệng.

Hư Tử Uyên cũng nở một nụ cười tươi tắn, liếc sang vườn linh dược, thấy vườn linh dược gọn gàng ngăn nắp, không có một tia lộn xộn, nói:

- Cổ sư đệ, xong việc nhanh vậy sao?

Cổ Thần gật đầu nói:

- Chỉ cần làm xong công việc mỗi ngày, kì thực cũng không có quá nhiều việc, chỉ là sửa sang một chút thôi.

- Tưới nước chưa?

Hư Tử Uyên hỏi.

- Tưới rồi...

Cổ Thần gật gật đầu, hỏi:

- Tử Uyên sư tỷ đến đây có việc gì không?

Hư Tử Uyên mỉm cười, nói:

- Không có việc thì không được đến sao?...

Cổ Thần đang định nói "được" thì đột nhiên Hư Tử Uyên nhìn hắn giật mình thảng thốt:

- Cổ sư đệ, mấy ngày trước đệ còn là Tiên Thiên cảnh tầng một tu vi, sao bây giờ đã Tiên Thiên cảnh tầng hai rồi?

Cổ Thần sau khi bước vào Tiên Thiên cảnh tầng chín, nâng tu vi bên ngoài lên Tiên Thiên cảnh tầng hai, hơn nữa, thời gian ở Hư Thiên Tông rất dài, cứ cách một khoảng thời gian, Cổ Thần lại nâng tu vi lên một tầng, như vậy tu vi mặc dù có nâng lên, nhưng cũng không đến nỗi quá rõ ràng.

Cổ Thần cười nói:

- Đệ nói rồi, ta rất có thiên phú mà, mấy ngày trước ta trùng kích Tiên Thiên cảnh tầng một, mới hôm qua thôi, cuối cùng cũng bước vào Tiên Thiên cảnh tầng hai.

- Ồ...

Hư Tử Uyên gật gật đầu, nói:

- Xem ra đệ đúng là có chút thiên phân, hư viêm quyết thì sao? Đệ tu luyện thế nào rồi?

- Cũng tàm tạm.

Cổ Thần giơ tay, một đóa hỏa diễm trong suốt như hư vô nổi lên giữa lòng bàn tay, đóa hỏa diễm lúc thu lại chỉ còn mấy thước, lúc lại hóa nở ta bằng một bàn tay.

Hư Tử Uyên nhìn xong gật đầu nói:

- Mấy tháng thời gian mà luyện được như vậy, cũng không tệ, thấy đệ có thiên phú như vậy, để ta dạy đệ pháp quyết cao hơn của Hư Viêm quyết, đệ thấy thế nào?

- Thực sự?

Cổ Thần đã biết hết mọi pháp quyết của Hư Viêm quyết, nhưng câu nói này vẫn được thốt ra từ tận đáy lòng.

Hư Tử Uyên nheo mắt cười, nói:

- Ta đã lừa ai bao giờ chưa?

- Cảm ơn sư tỷ.

Cổ Thần hơi cúi người, cười nói.

Ba ngày vừa rồi, lúc nào Hư Tử Uyên cũng nghĩ đến những gì Cổ Thần nói, càng nghĩ nàng lại càng cảm thấy hiếu kì và thích thú. Cho nên, trời vừa sáng, nàng đã tìm đến vườn linh dược.

Lần này không phải đến hái thuốc, mà là tìm Cổ Thần nói chuyện. Thấy Cổ Thần luyện Hư Viêm quyết cũng không tệ, liền thuận miệng nói luôn sẽ dạy hắn.

Ngay cả bản thân nàng cũng cảm thấy ngạc nhiên, việc dạy Cổ Thần phát triển quá tự nhiên, giống như trước đây nàng đã từng dạy hắn vậy, mọi chuyện diễn ra rất thuận lợi. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Kì thực, tất cả công lao đều thuộc về biểu hiện của Cổ Thần. Kiếp trước Hư Tử Uyên lén dạy hắn bao nhiêu thứ, thuật pháp, luyện đan thuật,...vân vân cho nên bây giờ Hư Tử Uyên nói muốn dạy hắn Hư Viêm quyết, Cổ Thần không có nửa phần kinh ngạc hay chấn động, mà đón nhận rất tự nhiên.

Hư Tử Uyên từ nhỏ đã sống trong Bách Thảo Phong, chưa từng rời Hư Thiên Tông bao giờ, nên rất hiếu kì về những chuyện bên ngoài. Còn Cổ Thần kiếp trước đi khắp Đại Doanh Đế Đình và phần lớn Đại Kiền thánh đình, từng gặp qua tu sĩ phật, đạo, nho, ma, yêu... Kiến thức tích lũy được không hề nhỏ.

Hai người nói chuyện với nhau, ban đầu còn là Hư Tử Uyên chủ đạo, nhưng, dần dần, tất cả đều là cổ Thần nói, Hư Tử Uyên chỉ biết tròn mắt nghe Cổ Thần kể về thiên kì bách quái ở thế giới bên ngoài.

Thấy Hư Tử Uyên toàn tâm toàn ý lắng nghe mình nói chuyện, Cổ Thần rất vui vẻ, kiếp trước không có tình huống này, lúc đó Cổ Thần mặc dù từ Lạc Thủy Thành đến Hư Thiên Tông, đi hết mấy năm trời, nhưng kiến thức thật sự không nhiều, mỗi lần nói chuyện đều là Hư Tử Uyên một mình độc diễn, cục diện bây giờ đã thay đổi hoàn toàn.

Chân Tiên - Chương #132


Báo Lỗi Truyện
Chương 132/1021