Chương 112: Ta biết ngươi là ai (1+2)



Từ câu trả lời của Thân Nguyên, xem ra tin đồn mà bọn Cổ Thần tung ra đã có hiệu quả.

- Tiểu Bạch, tẩy kí ức.

Thấy hỏi không ra vấn đề gì, Cổ Thần vỗ vỗ đầu Tiểu Bạch.

Ánh sáng quỷ dị trong mắt Tiểu Bạch lại biến, liên tục biến huyễn chín lần, ánh mắt Thân Nguyên càng trở nên mông lung, tất cả kí ức liên quan đến Cổ thần đều bị tẩy hết.

- Tiểu Bạch, mê hồn.

Cổ Thần nói, đợi Tiểu Bạch thi triển xong kì thuật "mê hồn" mới nói tiếp:

- Thân Nguyên...

- Có

- Nhớ kĩ, Lý Nghiêm xuất hiện gần Hắng Châu Thành, tin tức này vô cùng chính xác, tuyệt đối chính xác.

- Vâng, Lý Nghiêm xuất hiện gần Hằng Châu Thành, hoàn toàn chính xác.

- Ngươi phải báo lại thông tin này về cho gia tộc.

- Vâng...

- Tiểu Bạch, được rồi.

Cổ Thần lại xoa đầu Tiểu Bạch, hai mắt Tiểu Bạch lóe lên một đường tinh quang, hình ảnh ngược trong mắt Thân Nguyên lóe lên, mi mắt sụp xuống, hôn mê bất tỉnh.

Cổ Thần thu Tù Linh Tác, nói:

- Chúng ta đi thôi, qua nửa tiếng nữa, hắn sẽ tỉnh dậy, đến lúc đó, hắn sẽ kiên định truyền thông tin "Lý Nghiêm xuất hiện gần khu vực Hằng Châu Thành" về cho Thân gia, cộng thêm thông tin mà những tu sĩ khác truyền, Đế Đình chắc chắn sẽ để ý, tập trung phong tỏa khu vực đó, từ gần Hư Thiên Tông, di chuyển lại gần Hằng Châu Thành, đến lúc đó, ta có thể dễ dàng đến Hư Thiên Tông.

Cổ Thần nhanh chóng rời khỏi đó, phi độn về hướng Bắc, chỉ để lại Thân Nguyên bị kì thuật của Tiểu Bạch làm cho hôn mê.

Mê hồn, tẩy kí ức, phân thần, mê sương...

Tu vi của Tiểu Bạch càng mạnh, pháp thuật kì dị mà nó học được càng nhiều. Đây là pháp thuật kí ức mà Tiểu Bạch truyền thừa, tất cả đều tồn tại trong kí ức, chỉ cần đạt đến tu vi cần thiết, tự động học được, dễ hơn Cổ Thần học pháp thuật nhiều.

Mê hồn, tẩy kí ức, hai loại kì thuật này chỉ có lúc kẻ thù không thể kháng cự, hơn nữa, tu vi thấp hơn Tiểu Bạch mới có hiệu quả.

Phân thần, mê sương, hai loại kì thuật này cũng sản sinh tác dụng với kẻ thù có tu vi cao hơn Tiểu Bạch, chỉ có điều, tu vi càng cao, tác dụng càng nhỏ.

Mặc dù Tiểu Bạch vẫn chưa biết pháp thuật công kích nào, nhưng dựa vào bốn loại kì thuật này, hoàn toàn có thể dễ dàng giết chết tu sĩ cùng cấp, có thể khiến kẻ thù trong lúc chiến đấu phân thần, chết mà không rõ lý do, dị thuật kì dị này, ngay cả Cổ Thần cũng phải ngưỡng mộ.



Tin đồn mà Cổ Thần và Mao Vinh tung ra quả nhiên có hiệu quả. Rất nhanh, mọi tu sĩ đều biết: Tội phạm truy nã Lý Nghiêm đang ở gần Quỳnh Châu Thành.

Cộng thêm Thân Nguyên bẩm cáo về Thân gia, tin tức này càng thêm chắc chắn, lập tức thu hút sự chú ý của Đế Đình, chuyển trọng điểm phong tỏa sang gần Quỳnh Châu Thành, phạm vi hàng ngàn dặm xung quanh Quỳnh Châu Thành tiến hành tìm kiếm trải thảm.

Tu sĩ trong thiên hạ, một số mang suy nghĩ xem náo nhiệt, một số mang suy nghĩ đục nước béo cò, tất cả tề tựu lại gần Quỳnh Chây Thành, nhất thời, số lượng tu sĩ gần Quỳnh Châu Thành trở nên vô cùng đông đúc.

Sự tình phát triển, quả nhiên đúng như Cổ Thần dự liệu, hắn cùng Mao Vinh, tiếp tục đi về hướng Bắc.

Mặc dù Đế Đình đã chuyển trọng điểm phong tỏa sang Quỳnh Châu Thành, nhưng hai người vẫn không lơi là cảnh giác, mỗi ngày đều uống thuốc biến hình rồi mới lên đường, bay được hai ba ngàn dặm lại tìm một hoang sơn nào đó, bắt một con yêu thú nướng ăn.

Nghe ngóng thông tin, hai người dễ dàng vào trong một số trấn nhỏ, hai ba ngày sau, hai người đã phi độn được hơn bảy ngàn dặm về hướng Bắc, cách Hư Thiên Tông chỉ còn hơn vạn dặm.

Ngày thứ ba, hai người Cổ Thần đụng phải một tu sĩ tuần tra của Thân gia, chỉ là tu vi Tiên Thiên cảnh tầng tám, bị Cổ Thần và Mao Vinh nhanh như chớp, liên thủ giết chết, ngoài ra cả quãng đường không gặp phải bất cứ vấn đề gì.

Hôm nay, Cổ Thần và Mao Vinh lại vào một trấn nhỏ, Huyền Phong Trấn, gần Hư Thiên Tông một vạn dặm, Mao Vinh không thể tiếp tục tiến lên, hai người ngồi trong một tửu lầu, cùng nhau uống rượu lần cuối, coi như cáo biệt.

- Mao huynh, cạn...

- Lão đệ, cạn...

Mỗi người cầm một vò rượu, tu ừng ực, Mao Vinh nói:

- Cổ lão đệ, ta chỉ có thể tiễn đệ đến đây thôi, uống xong vò rượu này, ta sẽ quay về Lam Không Sơn.

- Có Mao huynh đi cùng, tiểu đệ vô cùng cảm ơn, đây, đệ kính huynh...

Cổ Thần vui vẻ cười nói.

Cùng nhau cụng vò, mỗi người uống một ngụm, Mao Vinh nói:

- Lần này xuất núi, việc khiến ta vui nhất là được quen lão đệ, chậc, còn cả lấy ngọc quỳnh tiên nhưỡng nữa... Hôm nay từ biệt lão đệ, không biết bao giờ mới có thể gặp lại, được ăn thịt do lão đệ nướng, ha ha...

Cổ Thần nói:

- Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng, ha ha... Theo như ta thấy, ta với Mao huynh chắc chắn có duyên, sau này sẽ còn cơ hội tương phùng.

Mao Vinh ha ha cười, nói:

- Được... Nếu như có cơ hội gặp lại lão đệ, lúc đó ta nhất định sẽ đi Nhưỡng Tiên lấy thêm một ít ngọc quỳnh tiên nhưỡng, ha ha... Để cùng lão để thưởng thức.

Cổ Thần cười nói:

- Nếu được như vậy thật, Mao huynh nhớ chuẩn bị thêm một phần cho Tiểu Bạch, ha ha... Nó uống ngọc quỳnh tiên nhưỡng xong, mãi chẳng thể nào quên được.

- Chít chít... chít chít...

Tiểu Bạch từ trong tay áo Cổ Thần, thò đầu ra ngoài, gật gật.

- Ta nhất định lấy mấy bình cho Tiêu Bạch, hắc hắc... Để ta sờ xem nào...

Mao Vinh cười nói, thích thú nhìn Tiểu Bạch, giơ tay định xoa đầu nó.

Tiểu Bạch trừng mắt, rụt vào tay áo Cổ Thần, Cổ Thần nhún nhún vai, Tiểu Bạch mặc dù thích uống rượu của Mao Vinh, nhưng trừ Cổ Thàn ra, không ai được nó nể mặt.

Mao Vinh cười trừ, đột nhiên sắc mặt nghiêm lại, nói:

- Lão đệ, ta phát hiện ra một chuyện rất kì lạ.

- Ờ...

Cổ Thần nghi hoặc nhìn Mao Vinh!

Mao Vinh nói:

- Đệ còn nhớ vị đạo sĩ xem tướng mà chúng ta gặp ở Mặc Thạch Trấn chứ?

Cổ Thần gật gật đầu, nói:

- Có ấn tượng!

Mao Vinh đảo mắt, nói:

- Bây giờ tất cả tu sĩ đều biết thông tin "Lý Nghiêm đang ở gần Quỳnh Châu Thành" và đều tụ tập ở đó, vị đạo sĩ này mặc dù tu vi thấp, nhưng phải đi xem náo nhiệt mới đúng, nhưng cũng giống như chúng ta, ông ta đi về hướng Bắc, từ Mặc Thạch Trấn, đến tận Huyền Phong Trấn này.

Cổ Thần gật đầu nói:

- Nếu vậy, đúng là có chút kì quái! Mao huynh muốn kiểm tra một chút không?

Mao Vinh lắc lắc đầu, nói:

- Ta chỉ cảm thấy có chút kì quái thôi, ông ta đi đâu liên quan gì đến ta, uống xong vò rượu này ta quay về Lam Không Sơn, nghe lời sư phụ, chưa tu luyện đến cảnh giới Thần Hải cảnh thì không xuất núi.

Cổ Thần nâng vò rượu, nói:

- Nào, chúc Mao huynh sớm tu xuất Thần Hải, kết thành đạo thai... Truyện Sắc Hiệp - http://truyenyy.com

Mao Vinh cũng nâng vò rượu, nói:

- Lão đệ cũng vậy, chúng ta cạn...

Uống xong rượu, hai người ra khỏi tửu lầu, Mao Vinh nói:

- Lão đệ bảo trọng, hòa thượng ta đi trước.

Cổ Thần lấy ra một chiếc hộp, nói:

- Trong này có mười mấy viên thuốc biến hình, Mao huynh và Nhưỡng Tiên Các kết thù. lại lộ diện ở Hằng Châu Thành vì ta, số thuốc biến hình này, mang bên mình chắc chắn sẽ có tác dụng.

Mao Vinh nhận hộp thuốc, nói:

- Đa tạ, hòa thượng đi đây...

Nói đoạn, tung phi kiếm, hóa thành một đường hào quang, bay thẳng lên trời.

Nhìn đường độn quang biến mất trên trời, Cổ Thần mới thu ánh mắt.

Lão đạo sĩ tay cầm gậy trúc, trên gậy trúc treo một mảnh vải trắng, trên đề một chữ "tướng", chậm rãi đi thẳng về hướng Bắc trấn.

Khóe miệng Cổ Thần hơi nhếch lên, lập tức đi theo.

Sau khi đi ra khỏi trấn được trăm trượng, đạo sĩ mới ném một món pháp khí, hóa thành một đường hào quang, phi độn về hướng Bắc.

Cổ Thần ngự khí bám sát đằng sau, qua hàng trăm dặm, đến một đỉnh hoang sơn, độn quang của đạo sĩ đột nhiên tan biến, đáp xuống bên cạnh một vách núi, ánh mắt hướng về phía Cổ Thần.

Cổ Thần chỉ cách đó hơn trăm trượng, chớp mắt đã đuổi đến, độn quang cũng tan, đáp xuống trước mặt đạo sĩ, miệng cười hớn hở tiến đến.

- Tại sao ngươi lại đi theo ta?

Lão đạo lên tiếng hỏi, giọng nói có chút trầm đục.

Cổ Thần cười nói:

- Ta có chút hiếu kì, tại sao không đến Quỳnh Châu Thành góp vui, Quỳnh Châu Thành ở phía Nam, còn ngươi thì lại đi về phía Bắc?

- Chuyện ở Quỳnh Châu Thành, liên quan gì đến ta?

Lão đạo sĩ trầm giọng, có chút không vui.

Cổ Thần nhìn chằm chằm lão đạo, cười nói:

- Ta biết ngươi là ai!

- Ta chỉ là một đạo sĩ xem tướng già sắp chết mà thôi.

Lão đạo không đổi sắc mặt, nói:

- Trừ phi ngươi muốn tìm ta xem tướng.

- Xem tướng?

Cổ Thần cười nói:

- Cả quãng đưỡng ta gặp ngươi vô số lần, nhưng chưa từng thấy ngươi xem tướng cho ai, ha ha... Nhưng, ngươi có thể xem cho ta, tướng ta thế nào?

Lão đạo dừng ánh mắt trên mặt Cổ Thần, nói:

- Ta thấy ngươi có nạn máu me, mệnh không dài, nếu như bớt quản chuyện người khác, có lẽ sẽ tránh được kiếp nạn!

Cổ Thần lắc đầu nói:

- Ta nói tướng thuật của ngươi hơi bị kém đấy, còn chẳng bằng ta, ta nói có đúng không? Lý Nghiêm!

- Ngươi nói cái gì?

Lão đạo biến sắc, giật mình nói.

Cổ Thần cười nói:

- Không cần phủ nhận, tất cả tu sĩ đều đến Quỳnh Châu Thành góp vui, chỉ có ngươi là đi về hướng Bắc, hắc hắc, chứng tỏ ngươi biết thông tin đó là giả.

Sắc mặt lão đạo hồi phục lại vẻ bình thản, nói:

- Không phải ngươi cũng đi về hướng Bắc sao?

- Thông tin này là do ta truyền, ta đương nhiên biết nó là giả.

Cổ Thần nói,

- Đế Đình coi ta là cái bóng của ngươi, ta cũng bị Đế Đình truy nã, nên ta muốn chuyển trọng điểm phong tỏa của Đế Đình sang chỗ khác, như vậy ta mới có thể an toàn đi về hướng Bắc, không ngờ lại giúp luôn ngươi, hắc hắc....

- Hừ... Ta không biết ngươi đang nói gì?

Lão đạo thản nhiên nói:

- Ta chỉ là một đạo sĩ Tiên Thiên cảnh trung kỳ xem tướng bình tường, nếu như là tội phạm truy nã thì phải có Thần Hải cảnh tu vi mới đúng.

Cổ Thần cười nói:

- Tiên Thiên cảnh trung kỳ? Ha ha... ngươi thấy tu vi của ta ở cảnh giới nào?

Nói đoạn, Cổ Thần không ngừng khống chế Tiên Thiên chân khó của mình, lúc thì ở Tiên Thiên cảnh nhất tầng, lúc thì ở Tiên Thiên cảnh nhị tầng, đột nhiên lại đến Tiên Thiên cảnh lục tầng, cuối cùng, một chút Tiên Thiên chân khí cũng không có, lùi lại Hậu Thiên cảnh giới.

Lão giả sắc mặt hơi biến, nhìn Cổ Thần, ánh mặt lộ vẻ lạnh lẽo.

Cổ Thần chẳng coi ánh mắt lạnh lẽo đó ra gì, nói:

- Thân là một trong cửu đại tu tiên thế gia, sao có thể không biết bí pháp ẩn giấu tu vi chứ? Nếu như ngươi không biết ẩn giấu tu vi, không biết thay đổi tướng mạo, không biết uống đơn dược ngay cả thần thức cũng không thể phát hiện thì ngươi sao có thể trốn được khỏi sự truy bắt của Tàng gia mấy tháng nay?

- Ta... đoán có đúng không?

Cổ Thần tiền lên trước một bước, ha ha cười

- Ha ha ha ha... đột nhiên, lão đạo bật cười điên cuồng, bỗng chốc trở nên vô cùng lanh lẹ, một đường thần quang quét qua Cổ Thần, nói:

- Tiểu tử, ta mới xem bói cho ngươi, ngươi có nạn máu me, bớt quản chuyện người khác đi thì mới thoát được kiếp nạn này, xem ngươi không phải là người ngu ngốc, tại sao lại tự tìm đến cái chết? Nếu như ngươi đã biết nhiều như vậy thì chuẩn bị chịu chết đi...

Giọng nói già nua bỗng chốc trở nên trẻ trung, cuối cùng hắn cũng chịu thừa nhận mình là Lý Nghiêm.

Lý Nghiêm là tu sĩ Thần Hải cảnh, còn Cổ Thần, chỉ có tu vi Tiên Thiên cảnh hậu kì, lúc nãy Lý Nghiêm dùng thần thức quét qua, gần đây không có tu sĩ nào khác, sát cơ đột nhiên xuất hiện.

Cổ Thần nhún vai, nói:

- Sao phải giận như vậy? Ta cũng có thù với Đế Đình, chi bằng chúng ta liên thủ, ta chỉ muốn biết, bên trong mật địa Lý gia, rốt cục giấu thứ gì? Mà có thể khiến Tàng gia ra tay mạnh như vậy, không tiết công huyết tẩy toàn bộ Lý gia?

Nhắc đến chuyện Lý gia bị Đế Đình huyết tẩy, hai mắt Lý Nghiêm lập tức lóe lên hai đường hồng quang, có vẻ rất phẫn nộ.

Lý Nghiêm nói:

- Tất cả những kẻ muốn tham lam bảo tàng Lý gia, đều phải chết...

Cổ Thần cười lạnh, nói:

- Nói đùa, dù ngươi đã có được thứ trong mật đại Lý gia cũng không phải đối thủ của Đế Đình, bảo tàng Lý gia nếu như lợi hại như vậy, sao lại bị Đế Đình tiêu diệt? Chi bằng giao cho ta, để ta đối phó với chúng, như vậy có thêm vài phần hi vọng.

Cổ Thần mặc dù miệng thì cười, nhưng hai Tử Vong Chi Kỳ, Hủy Diệt Chi Châu, Sát Lục Chi Giới đều đã cầm sẵn trong tay, hơn nữa, tập trung toàn bộ tinh thần, chuẩn bị đối diện với công kích của Lý Nghiêm bất cứ lúc nào.

Những lời Cổ Thần nói, quả nhiên khiến Lý Nghiêm thẹn quá thành giận, quát lớn:

- Câm miệng.

Nói đoạn, Lý Nghiêm đột nhiên chỉ về phía Cổ Thần, một tòa tháp nhỏ mau vàng bất ngờ bay ra, tháp nhỏ đón gió nở ra, hóa thành một tòa tháp cao chục trượng, kim mang bạo trướng, trực tiếp chụp xuống đầu Cổ Thần.

Tòa kim tháp này, là pháp bảo tiêu chí của Lý gia, tên gọi Trấn Thiên Tháp, là một món pháp bảo vô cùng lợi hại, nếu như bị Trấn Thiên Tháp chụp trúng, cho dù là tu sĩ Thần Hải cảnh, cũng khó chạy thoát.

Cổ Thần luôn giữ tinh thần cảnh giác cao độ, bảo tháp vừa xuất hiện, trên lưng Cổ Thần lập tức xuất hiện một chiếc áo choàng màu đen, thân thể hơi động, tốc độ bạo tăng, nhoáng một cái đã thấy xuất hiện cách đó mười trượng, Trấn Thiên Tháp đến rất nhanh, Cổ Thần vừa rời đi, "binh..." một tiếng đã thấy rơi xuống mà hắn vừa đứng.

Cổ Thần cung hai tay, Tử Vong Chi Kỳ và Hủy Diệt Chi Châu bay ra, bày ra Tam Tuyệt đại trận trong nháy mắt, nói:

- Nghe nói Lý gia là hậu duệ của Bảo Tháp Thiên Vương, một trong thiên đình tứ đại thiên vương thời kì Thái Cổ, ha ha... không biết nếu Bảo Tháp Thiên Vương biết được tình hình hiện tại của Lý gia thì có giận đến đội mồ sống dậy không nhỉ?

- Tiểu tử muốn chết...

Lý Nghiệm giận đến hai mắt đỏ ngầu, bị Cổ Thần kích thích, càng giận hơn, đồng thời có vài phần kinh ngạc, mặc dù chuyện Lý gia là hậu duệ của Bảo Tháp Thiên Vương không phải bí mật gì lớn, nhưng số người biết rất ít, nhìn bộ dạng Cổ Thần, chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi, sao có thể biết được truyền thuyết thời kì Thái Cổ?

Trấn Thiên Tháp bật lên, Lý Nghiêm vung tay về phía Cổ Thần, Trấn Thiên Tháp tốc độ nhanh hơn lúc nãy rất nhiều lần, chụp xuống Cổ Thần.

Cổ Thần chỉ về phía trước, một đường hồng mang bắn ra, đi qua Hủy Diệt Chi Giới, Tử Vong Chi Kỳ, hóa thành chín đường cương khí màu đen, bắn đến trước mặt Trấn Thiên Tháp, Cổ Thần bây giờ tu vi Tiên Thiên cảnh tầng tám, sử dụng tam tuyệt đại trận, công kích lực nâng cao rất nhiều, ngay cả tu sĩ vừa mới vào Trúc Thai kỳ cũng khó chống đỡ.

Nhưng, Lý Nghiêm rõ ràng không phải tu sĩ Trúc Thai kỳ, từ hắn, Cổ Thần cảm nhận được khí tức không hề thua kém Tàng Truy Dương, tu vi có lẽ gần bằng Thân Minh Hải.

Mặc dù Thân Minh Hải bị Nam Thiên đạo nhân một đạp đánh ngất, nhưng đấy là trước mặt Nam Thiên đạo nhân, còn đối với Cổ Thần mà nói, tu vi vẫn là tương đối cao, không cần nghĩ cũng biết, thực lực Lý Nghiêm vô cùng mạnh.

Chín đường cương khí màu đen đánh trúng bề mặt Trấn Thiên Tháp, phát ra những tiếng nổ lớn, Trấn Thiên Tháp bị chín đường cương khí màu đen đánh trúng, dừng lại một chút, rồi lại chụp xuống Cổ Thần.

Tam Tuyệt địa trận công kích chỉ có thể chặn Trấn Thiên Tháp trong giây lát, căn bản không thể tạo nên thiệt hại gì.

Chân Tiên - Chương #112


Báo Lỗi Truyện
Chương 112/1021