Chương 487: Đàm phán không thành



Thái độ của Bành Viễn Chinh lạnh đi, Mạnh Kiến Tây cũng cười lạnh:

- Chúng tôi gánh trách nhiệm gì? Chủ tịch huyện tiểu Bành, là do nông dân ở huyện các vị cố tình gây sự, không chỉ yêu cầu vô lý, còn ngăn trở thi công, phá hoại công trình xây dựng, nếu việc xây dựng công trình bị chậm trễ, các vị trong huyện phải gánh toàn bộ trách nhiệm!

Là đơn vị thi công, chúng tôi có quyền báo cáo lên thành phố, chọn xây dựng nơi khác! Nếu Chủ tịch huyện tiểu Bành nói như vậy, thì chúng tôi nói thẳng, chúng tôi cho các vị thời gian nửa tháng, nếu đén lúc đó vấn đề vẫn chưa được giải quyết, chúng tôi nhất định phải sẽ dùng biện pháp mạnh!

Thái độ của Mạnh Kiến Tây cứng rắn, đột nhiên đứng dậy, chuẩn bị tiễn khách.

Thấy hai người đàm phán không thành, Cảnh Đại Niên lúng túng xoa xoa tay, nhưng không biết phải làm thế nào để giảng hòa.

Từ khi tái sinh mấy năm nay, dù là ở cơ quan thành phố hay ở huyện và thị trấn, cho tới bây giờ, Bành Viễn Chinh chưa bao giờ gặp phải một người ương ngạnh như Mạnh Kiến Tây. Hắn hiểu rõ tâm thái của Mạnh Kiến Tây, đơn giản là cao cao tại thượng, cho rằng đơn vị mình là chủ thể dự án, dự án này xây ở huyện Lân là có sắc thái "giúp đỡ người nghèo", mà công ty của y là "ân nhân" của huyện Lân.

Bành Viễn Chinh lạnh lùng cười gằn:

- Bản thân tôi muốn chờ xem, Mạnh tổng làm cách nào cưỡng chế thi công! Cáo từ!

Bành Viễn Chinh quay đầu, giận dữ bỏ đi.

Mạnh Kiến Tây ngạo mạn đập bàn, hừ một tiếng. Cảnh Đại Niên vốn định đưa Bành Viễn Chinh ra ngoài, thấy vậy, thầm than một tiếng, dừng bước.

Huyện quan không bằng hiện quản, y là cấp phó của Mạnh Kiến Tây, y đành đắc tội Bành Viễn Chinh chứ không thể khiến Mạnh Kiến Tây không vui.

Bành Viễn Chinh sải bước đi xuống lầu, trầm mặt lên xe, Hoắc Quang Minh biết cuộc đàm phán giữa hắn và Mạnh Kiến Tây đã không thành.

Tài xế nổ máy xe, đột nhiên Bành Viễn Chinh trầm giọng nói:

- Lão Hoắc, lát nữa sau khi trở về, lấy danh nghĩa Ủy ban nhân dân huyện, lập tức thảo một báo cáo. Ghi lại đầu đuôi sự việc này và công việc cụ thể của chúng ta, kể cả cố gắng đàm phán không thành với đơn vị thi công. Viết xong, trực tiếp báo cáo với Phó chủ tịch thành phố Mạnh Cường.

Hoắc Quang Minh dạ, không dám nhiều lời.

Trở lại huyện, Bành Viễn Chinh trở lại phòng làm việc của mình. Hoắc Quang Minh đi làm báo cáo. Đã có sẵn chuyên đề báo cáo của Ủy ban nhân dân huyện, Hoắc Quang Minh chỉ chỉnh sửa đi một chút, bổ sung thêm nội dung "Huyện đã liên tục liên hệ, phối hợp với đơn vị thi công, nhưng không có kết quả", rồi in ra, mang đến cho Bành Viễn Chinh xét duyệt.

Bành Viễn Chinh xem một lượt, rất tán thưởng đối với trình độ viết báo cáo của Hoắc Quang Minh, câu chữ biểu đạt rất đúng chỗ, cảm xúc rất chừng mực.

- Tốt, cứ như vậy đi. Anh lập tức lên thành phố, báo cho thư ký của Chủ tịch thành phố Mạnh. Vừa rồi, tôi đã gọi điện thoại cho thư ký của Chủ tịch thành phố Mạnh, anh tranh thủ đi, Chủ tịch thành phố Mạnh còn đang ở thành phố!

Hoắc Quang Minh nhận lện đi. Bành Viễn Chinh gọi Điền Minh, cùng lên xe tới hiện trường công trình.

Thật ra thì công trình vẫn đang trong giai đoạn thăm dò và khoanh vùng, chưa thật sự bắt đầu thi công. Máy móc thi công vừa mới đưa vào hiện trường, đã bị nông dân thôn Tam Trì ngăn lại.

Gió thu xào xạc, bóng chiều tà đỏ quạch, Bành Viễn Chinh đứng ở rìa công trường, chăm chú quan sát. Trên sườn núi, hơn trăm nông dân, hoặc ngồi, hoặc đứng, hoặc châu đầu ghé tai nhau, hoặc hút thuốc lá tán gẫu. Một biểu ngữ giăng giữa hai cây đào, với mấy chữ to cẩu thả: Có cây ăn quả, mới có cơm ăn! Bảo vệ lợi ích hợp pháp của nông dân!

Chỗ sườn núi này giống như một gò đất nhỏ, do nông dân thôn Tam Trì khai hoang, trồng cây ăn quả rậm rạp. Những cây ăn quả này giá trị không cao, nhưng rất nhiều nông dân trong thôn trông cậy vào những cây trái này để có chút tiền cho con đi học, nếu mất đi vườn cây trái này, họ sẽ mất đi một phần thu nhập.

Người của đơn vị xây dựng dường như đã rút lui, tronng huyện cũng không có người ở hiện trường.

Bành Viễn Chinh nhíu mày, quay lại nói:

- Người trong huyện đâu? Người của Ủy ban Xây dựng đang làm cái gì vậy? Điền Minh, lập tức đi gọi điện thoại, gọi Vi Minh Hiên đến cho tôi!

- Dạ.

Điền Minh đi gọi điện thoại, Bành Viễn Chinh sải bước đi về phía gò đất. Một người vóc dáng cao lớn xuất hiện trong tầm mắt của hắn, người này mặc áo da đen, cao chừng một mét tám, dung mạo anh tuấn, đang mỉm cười đứng đó nói chuyện với mấy nông dân, trong tay cầm một điếu thuốc.

- Quách Vĩ Toàn?

Bành Viễn Chinh kinh ngạc. Quách Vĩ Toàn quay lại thấy Bành Viễn Chinh, cũng hơi bất ngờ, chợt cười lớn đi tới chủ động giơ tay ra nói:

- Chủ tịch huyện Bành! Đã lâu không gặp!

- Lão Quách, tôi không nghĩ là anh lại sẽ tới huyện Lân công tác. Anh đang…

Bành Viễn Chinh cười, bắt tay Quách Vĩ Toàn.

Quách Vĩ Toàn cười cười:

- Tôi xuống nông thôn, đang trên đường quay về. vừa lúc đi ngang qua nơi này, tới nói chuyện với các nông dân. Thật ra thì tôi cảm thấy yêu cầu của họ cũng không thể gọi là quá đáng, theo phương án đền bù hiện tại, họ nhận được số tiền quá ít, rất khó bù đắp cho tổn thất.

Nông dân ở hiện trường vừa nghe nói là Phó chủ tịch thường trực huyện Bành Viễn Chinh tới, ồ lên một tiếng, xúm tới vây quanh, gào to yêu cầu Bành Viễn Chinh làm chủ cho họ. Có mấy người cao giọng hô lên mấy câu khẩu hiệu.

Bành Viễn Chinh nhận thấy đây là mấy người cầm đầu. Những hành động tập thể này, không thể không có người tổ chức. Mặc dù Bành Viễn Chinh sẵn lòng tranh thủ một chút lợi ích cho nông dân, nhưng đối với những kẻ cố ý đục nước béo cò này, hắn không có ấn tượng tốt.

Hắn nhíu mày. Quách Vĩ Toàn vội vàng cao giọng hô:

- Bà con không nên kích động, huyện sẽ nhất định tìm biện pháp giúp các vị giải quyết khó khăn thực tế. Mà trên thực tế, Chủ tịch huyện Bành đang cố gắng phối hợp với đơn vị thi công, Chủ tịch huyện Bành mới từ thành phố trở về, xin mọi người kiên nhẫn!

- Chúng tôi rất kiên nhẫn, nhưng nếu không tăng thêm tiền bồi thường, chúng tôi kiên quyết không cho thi công. Chúng tôi có thời gian và kiên nhẫn, xem ai chịu đựng lâu hơn!

Một người đàn ông trung niên ở sau lưng đám người cổ vũ, khiến không ít người phụ họa.



Chủ nhiệm Ủy ban Xây dựng huyện Vi Minh Hiên dẫn theo người của Ủy ban Xây dựng huyện, tách đám người vây quanh ra, đi vào cười nói:

- Chủ tịch huyện Bành, chúng tôi tới muộn!

Bành Viễn Chinh vô cùng bất mãn nhìn Vi Minh Hiên, lạnh lùng nói:

- Vi Minh Hiên, tôi luôn nhấn mạnh, Ủy ban Xây dựng và thị trấn Tam Trì phải lập tổ công tác liên hiệp, phối hợp giải quyết vấn đề tại hiện trường, lúc nãy người của các anh ở đâu? Coi lời của tôi như gió thoảng bên tai, đúng không?

Vi Minh Hiên bối rối cúi đầu. Ủy ban Xây dựng cũng có một tổ công tác, nhưng tới công trường một vòng rồi về, không chút nghiêm túc.

Bành Viễn Chinh nổi giận nói:

- Người của thị trấn Tam Trì đâu?

Bí thư Đảng ủy thị trấn Tam Trì Thừa Đào cuống quít từ đám người bên ngoài đi tới, y mới vừa nhận được tin tức, vội chạy tới, nhưng vẫn chậm.

- Chủ tịch huyện Bành!

Thừa Đào hết sức lo sợ đứng đó.

Bành Viễn Chinh cố kìm nén cơn giận, trầm giọng nói:

- Thừa Đào, anh lập tức tổ chức nhân lực, đàm phán với nông dân, nói rõ với mọi người, không nên tụ tập gây chuyện ở công trường, hãy trở về trước, trong huyện đang làm hết sức mình trong chừng mực có thể để tranh thủ lợi ích tốt nhất cho mọi người!

Nếu có người ác ý quấy rối, trước hết khống chế những người cầm đầu lại! Thừa Đào. Vi Minh Hiên, chuyện này hai người bàn bạc cùng nhau làm, tôi mặc kệ hai người làm như thế nào, trước sáng sớm ngày mai, không cho phép bất cứ ai tới công trường, ngăn trở và phá hoại công trình xây dựng trọng điểm, đây là hành động trái pháp luật!

Giọng Bành Viễn Chinh rất nghiêm nghị và lạnh lẽo.

Thừa Đào và Vi Minh Hiên buồn bã cùng đáp ứng. Bành Viễn Chinh nhìn Quách Vĩ Toàn, sau đó hai người sóng vai rời hiện trường.

Quách Vĩ Toàn vừa đi, vừa cười nói:

- Chủ tịch huyện Bành, lên thành phố nói chuyện thế nào rồi?

- Thái độ của phía công ty khí than rất cứng rắn, tôi đã đi gặp người đứng đầu Mạnh Kiến Tây, nhưng người này rất khó chịu, không thể đàm phán. Tôi đang thông qua lãnh đạo thành phố làm công tác, xem có thể giải quyết được hay không.

Bành Viễn Chinh cười.

- Lâm Trường Hà đột nhiên bị song quy, khối lượng công việc của y cũng không nhỏ, bây giờ anh phải gánh vác, trọng trách không nhẹ!

Trong câu nói của Bành Viễn Chinh khó tránh khỏi có ý dò xét Quách Vĩ Toàn. Quách Vĩ Toàn hơi trầm mặc một chút, rồi cười nói:

- Tôi mới đến, bây giờ vẫn đang ở trong giai đoạn tìm hiểu và học tập. Khi tôi tới, lãnh đạo Thành ủy đặc biệt gặp tôi nói chuyện, bảo tôi hỗ trợ thật tốt công tác kinh tế cho cậu. Có thể thấy, Thành ủy hết sức coi trọng đối với công tác ở huyện Lân!

Bành Viễn Chinh mỉm cười. Quách Vĩ Toàn dã biểu lộ thái độ một cách thẳng thắn như vậy, hắn cũng không cần phải làm ra vẻ khiêm tốn. Đọc Truyện Online Tại http://truyenyy.com

- Ừ, lãnh đạo Thành ủy rất coi trọng đối với huyện chúng ta. Thật ra thì cũng không thể khác được, bởi vì huyện Lân thật sự quá nghèo, kinh tế phát triển không nổi, khiến thành phố cũng bị ảnh hưởng! Bây giờ vừa liên tiếp gặp chuyện không may, lòng người không yên, cơ quan rung chuyển, thành phố chắc chắn càng chú ý hơn.

Bành Viễn Chinh cười cười, lấy thuốc lá ra, đưa một điếu cho Quách Vĩ Toàn:

- Hút thuốc đi!

- Ồ, tôi bỏ thuốc rồi!

- Bỏ thuốc?

Bành Viễn Chinh ngẩn người, tự mồi thuốc.



Hoắc Quang Minh cầm bản báo cáo đến Ủy ban nhân dân thành phố cho thư ký của Phó chủ tịch thành phố Mạnh Cường. Thư ký của Mạnh Cường đem báo cáo vào cho Mạnh Cường, Mạnh Cường xem từ đầu đến cuối, nhíu mày, nhấc điện thoại lên gọi cho Bành Viễn Chinh, nhưng không ai tiếp máy.

Mạnh Cường trầm ngâm một lát, gọi cho thư ký, bảo:

- Cho người của huyện Lân vào đi.

Hqm cung kính và hơi căng thẳng đi vào phòng làm việc của Mạnh Cường:

- Chủ tịch thành phố Mạnh!

Mạnh Cường nhìn Hoắc Quang Minh, nói:

- Tôi đã xem báo cáo của các đồng chí. Lúc trước đồng chí Viễn Chinh cũng từng một lần báo cáo cho tôi. Cho nên, cậu chỉ cần nói về tình huống mới xảy ra gần đây.

Hoắc Quang Minh không dám chậm trễ, lấy lại bình tĩnh, kể lại chuyện Bành Viễn Chinh đại diện cho huyện đến đàm phán với đơn vị thi công, nhưng tổng công ty khí than kiên quyết không chịu nhượng bộ, không thêm mắm thêm muối.

Mạnh Cường im lặng một lát, phất tay một cái:

- Cậu đi về trước đi, nói với đồng chí Viễn Chinh, trước hết phải trấn an nông dân, tuyệt đối không để xảy ra chuyện ầm ĩ, về phần đơn vị thi công, tôi ra mặt giải quyết.

Cao Quan - Chương #487


Báo Lỗi Truyện
Chương 487/660