Chương 146: Đại hội nhậm chức



Vương An Na quả nhiên ngày hôm sau liền bay trở về, ước định thời gian gặp mặt Phùng Thiến Như.

Phùng Thiến Như ở công ty máy tính Tân Vũ tham quan hết một ngày, rất có hứng thú với công ty. Cô cảm thấy ngành sản xuất này rất có tiềm năng phát triển. Bởi vậy, đối mặt với lời mời nhiệt tình của Vương An Na, cũng liền thuận nước đẩy thuyền đáp ứng đến công ty làm thử.

Vương An Na lập tức triệu tập ban giám đốc công ty. Kỳ thật thì thành viên hội đồng quản trị cũng chỉ có bốn người, trong đó bao gồm cả thành viên hội đồng quản trị trên danh nghĩa Bành Viễn Chinh. Ban giám đốc rất nhanh chóng thông qua, quyết định bổ nhiệm Phùng Thiến Như làm Phó chủ tịch chấp hành công ty máy tính Tân Vũ.

Dưới sự đề nghị của Vương Bưu, Vương An Na đã đem số phần trăm cổ phần của Bành Viễn Chinh, thông qua thủ tục pháp luật chuyển cho Phùng Thiến Như. Bởi vậy, Phùng Thiến Như liền trở thành Phó tổng giám đốc kiêm một trong những người sáng lập công ty.

Phùng Bá Đào trong một buổi sáng đã tìm hiểu về công ty máy tính Tân Vũ. Ông biết được bối cảnh trước đó của công ty Tân Vũ là công ty máy tính Thiên Nhất ở Mỹ. Vương An Na là con gái út của Chủ tịch hội đồng quản trị kiêm người sáng lập công ty máy tính Thiên Nhất bác sĩ Vương Lan, nên cũng ngầm đồng ý cho Phùng Thiến Như công tác ở đây.

Ông là lãnh đạo của Ủy ban Kế hoạch quốc gia, nắm trong tay toàn bộ kinh tế quôc dân, tất nhiên biết được ngành sản xuất máy tính trong tương lai sẽ có tốc độ phát triển rất cao.

Còn về phần Phùng lão, cũng không để trong lòng. Ông cho rằng, để Phùng Thiến Như thử thách mình một chút cũng không sao. Chờ thêm một năm rưỡi nửa, Phùng Thiến Như sẽ chủ động rời khỏi, chấp nhận sự an bài trong nhà, thành thành thật thật là một người vợ hiền mẹ tốt. Phải nói, trong tiềm thức của Phùng lão vẫn là chủ nghĩa đại nam tử.

Đủ loại nhân tố thúc đẩy Phùng Thiến Như gia nhập vào công ty máy tính Tân Vũ. Điều này đã trở thành một trong những điểm nút quan trọng trong con đường nhân sinh của Phùng Thiến Như. Trong tương lai mười năm tới, Phùng Thiến Như sẽ biểu hiện ra được khả năng quản lý thiên phú và ý tưởng kinh doanh của mình; lãnh đạo và thúc đẩy công ty máy tính Tân Vũ trở thành một công ty siêu cường về máy tính kể cả trong nước lẫn quốc tế.

Công ty máy tính Tân Vũ sau này được thành lập thành tập đoàn Tân Vũ. Ngành nghề kinh doanh đi từ kỹ thuật máy tính đến đầu tư tài chính, khai thác bất động sản, phát triển nguồn năng lượng mới. Hai năm sau đã rất thành công ở thị trường Hongkong, đứng đầu các doanh nghiệp tư nhân về ngành công nghệ cao trong cả nước. Mà bản thân Phùng Thiến Như cũng trở thành một trong những nữ doanh nhân người Hoa nổi tiếng thế giới.

Đây là chuyện nói sau.

Khi Phùng Thiến Như đồng ý vào làm việc cho công ty máy tính Tân Vũ, Bành Viễn Chinh đã trở về thành phố Tân An, đến thị trấn Vân Thủy nhậm chức.

Một thị trấn tuy nhỏ nhưng là một thị trấn mạnh về kinh tế như thị trấn Vân Thủy thì đội ngũ cán bộ cũng thật "khổng lồ".

Hiện tại bộ máy Đảng ủy thị trấn Vân Thủy đang có chút giao nhau nhậm chức, bao gồm cả Hách Kiến Niên bên trong.

Bộ máy Đảng ủy thị trấn gồm có Bí thư Hách Kiến Niên, Phó bí thư, Phó chủ tịch thị trấn Lý Tuyết Yến, Chủ tịch Hội đồng nhân dân Vi Minh Hỉ, Ủy viên Đảng ủy, Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật Quý Kiến Quốc, Ủy viên Đảng ủy, Phó chủ tịch thị trấn Chử Lượng, Ủy viên tổ chức Hoàng Hà, Ủy viên tuyên truyền Mẫn Diễm, Ủy viên Đảng ủy Mạc Thư Bình. Ngoài ra còn có một phi ủy viên Đảng ủy, Phó chủ tịch thị trấn Cổ Lượng.

Dựa theo quyết định bổ nhiệm và miễn nhiệm mới nhất của Ban tổ chức, bộ máy Đảng ủy thị trấn Vân Thủy được sắp xếp lại như sau: Hách Kiến Niên, Bành Viễn Chinh, Lý Tuyết Yến, Vi Minh Hỉ, Quý Kiến Quốc, Chử Lượng, Hoàng Hà, Mẫn Diễm, Mạc Thư Bình, Cổ Lượng.

Mặt trời lên cao, thời tiết sáng sủa, không khí cực kỳ nóng bức. Đây là một ngày rất quan trọng trong cuộc đời làm quan của Bành Viễn Chinh sau này.

Tại cơ quan làm việc của thị trấn Vân Thủy, trong phòng hội nghị, hai cái quạt trần chạy vù vù. Nhưng bởi vì người quá đông, nên nhiệt độ trong phòng vẫn rất oi bức. Không khí lưu thông không được tốt. Hơn nữa lại còn có người hút thuốc nên bên trong chướng khí mù mịt.

Cán bộ trung tầng thị trấn Vân Thủy và toàn thể thành viên bộ máy thị trấn, còn có người phụ trách của xí nghiệp, hơn mười người tập trung trong phòng hội nghị, lo lắng chờ đợi Chủ tịch thị trấn mới đến nhậm chức Bành Viễn Chinh. Thường vụ quận ủy, Bí thư Đảng ủy thị trấn Hách Kiến Niên ngồi một mình trên đài chủ tịch, mỉm cười chờ đợi, không nóng vội, thoạt nhìn tâm trạng rất tốt. Ngoài cửa đứng chờ là Phó bí thư, Phó chủ tịch thị trấn Lý Tuyết Yến và Ủy viên Đảng ủy, Phó chủ tịch thị trần Chử Lượng.

Hách Kiến Niên bây giờ là thường vụ quận ủy, thẳng tiến mây xanh, đúng là con đường làm quan đắc ý. Là Bí thư Đảng ủy thị trấn Vân Thủy, ông tất nhiên là không thể đích thân đi nghênh đón cấp dưới Bành Viễn Chinh đến nhận chức. Hách Kiến Niên chậm rãi hút một điếu thuốc, ngồi trên đài chủ tịch, nhìn cán bộ ở dưới đài, ông đột nhiên có một cảm giác cao cao tại thượng.

Liền vào lúc này, cửa phòng họp bị đẩy ra. Lý Tuyết Yến và Chử Lượng cùng Phó trưởng ban Tổ chức cán bộ Quận ủy Lộ Dung và Bành Viễn Chinh chậm rãi bước vào. Hách Kiến Niên mỉm cười, đưa tay dụi tàn thuốc, sau đó kiêu ngạo đứng dậy:

- Phó trưởng ban Lộ, đồng chí Viễn Chinh, hoan nghênh mọi người.

Không thể không nói, hiện tại Hách Kiến Niên đã là một lãnh đạo cấp Huyện cục. Ông ta lại là thường vụ quận ủy, một trong những lãnh đạo trung tâm quận. Còn Lộ Dung chỉ là một Phó trưởng ban tổ chức cán bộ, tất nhiên là phải tỏ ra cung kính với Hách Kiến Niên. Lộ Dung tiến lên bắt tay Hách Kiến Niên, cười nói:

- Bí thư Hách!

Bành Viễn Chinh thản nhiên cười, bước qua bắt tay với Hách Kiến Niên. Hách Kiến Niên sang sảng cười lớn:

- Đồng chí Viễn Chinh, không nghĩ tới cậu có thể đến thị trấn Vân Thủy nhậm chức. Cậu với thị trấn Vân Thủy đúng là có duyên với nhau.

Bành Viễn Chinh mỉm cười:

- Bí thư Hách, tôi mới đến, công tác còn có gì chưa làm được, về sau xin lãnh đạo chỉ ra chỗ sai.

Hách Kiến Niên hạ giọng nói:

- Đồng chí Viễn Chinh, công tác của tôi trọng tâm là ở Quận ủy. Còn trọng trách bên thị trấn Vân Thủy là do cậu đảm nhận.

Ý tứ của Hách Kiến Niên là ông hiện tại đã làm Thường vụ quận ủy, công tác bên quận ủy quan trọng hơn bên đây. Hiện tại ông ta đã ra dáng một lãnh đạo khu, công tác của thị trấn không còn để vào mắt. Nhưng trên thực tế, Bành Viễn Chinh trong lòng biết rất rõ ràng, nhưng cũng chỉ cười cho qua, không để trong lòng. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

Không ai là không thích quyền lực lớn, quyền lực nhiều. Hách Kiến Niên cố nhiên là thường vụ quận ủy, trọng tâm công tác có dời đi, nhưng điều này không có nghĩa là ông sẽ buông lơi quyền lực ở thị trấn Vân Thủy.

Bành Viễn Chinh kiếp trước và kiếp này trong quan trường tổng cộng mấy chục năm, làm sao mà nhìn không thấu chứ?

Hách Kiến Niên và Lộ Dung, Bành Viễn Chinh đơn giản nói vài câu rồi bắt đầu ngồi xuống. Lúc này, Lý Tuyết Yến hướng mọi người phất tay, trong phòng lập tức vang lên tiếng vỗ tay. Cũng không phải là không muốn chào đón, chỉ có điều thời gian quá dài, thời tiết quá nóng, mọi người đều có chút choáng váng, nặng nề, và buồn ngủ.

Hách Kiến Niên ngồi chính giữa, Lộ Dung bên trái, Bành Viễn Chinh bên phải. Ba người ngồi trên đài chủ tịch, còn các lãnh đạo khác thì ngồi ở hàng ghế thứ nhất dưới đài. Đương nhiên, cũng không phải là ngồi tùy tiện, tất cả đều có thứ tự.

Hách Kiến Niên mỉm cười, hắng giọng nói:

- Được rồi, tất cả mọi người lấy lại tinh thần, ngồi thẳng lưng lên. Tắt hết thuốc và tỉnh ngủ lại.

Dưới đài lập tức xuất hiện rất nhiều tiếng động nhỏ. Mọi người không dám chậm trễ, ngồi thẳng người lên. Từ một chi tiết nhỏ như vậy, Bành Viễn Chinh liền nhìn ra được, Hách Kiến Niên rất có quyền uy và lực ảnh hưởng ở thị trấn Vân Thủy.

Nghiêm Khang sau khi bị điều đi, thì ông ta đã nắm hoàn toàn cục diện thị trấn trong tay. Sau khi kiêm nhiệm luôn chức thường vụ quận ủy, quyền uy của ông ngày càng tăng hơn.

- Sau đây xin hoan nghênh Phó trưởng ban tổ chức cán bộ quận ủy đồng chí Lộ Dung lên tuyên bố quyến định bổ nhiệm cán bộ mới nhất của quận ủy.

Hách Kiến Niên nhẹ nhàng nói. Như vậy, đại hội bổ nhiệm kỳ thật đã rõ ràng, không cần nói những lời khách sáo, trực tiếp vào đề.

Lộ Dung mỉm cười, hạ thấp người xuống, rồi sau đó cất cao giọng nói:

- Bí thư Hách, các vị đồng chí thị trấn Vân Thủy. Sau đây, tôi xin đại diện cho Ban tổ chức cán bộ quận ủy, tuyên bố quyết định bổ nhiệm cán bộ mới nhất của quận ủy. Căn cứ vào tinh thần chỉ thị lựa chọn và điều động đội ngũ cán bộ trẻ tuổi làm phong phú cơ sở của Tỉnh ủy và Thành ủy, vì để tăng cường cho lực lượng bộ máy chính Đảng thị trấn Vân Thủy, quyết định bổ nhiệm đồng chí Bành Viễn Chinh làm Ủy viên Đảng ủy, Phó bí thư thị trấn, đồng thời đề danh làm Chủ tịch thị trấn Vân Thủy.

- Đồng chí Viễn Chinh, mọi người hẳn là không xa lạ. Trước đây, anh ấy đã từng là Trưởng phòng Tin tức Ban tuyên giáo Thành ủy kiêm Phó chủ nhiệm Ban tin tức Thành ủy, tốt nghiệp thủ khoa trường đại học Kinh Hoa, nổi danh trong tỉnh là cao thủ về tuyên truyền; là cán bộ thanh niên hậu bị do Ban tổ chức cán bộ Thành ủy quản lý. Đồng chí Bành Viễn Chinh năng lực công tác rất mạnh, tố chất chính trị cao, tác phong vững chắc, tầm nhìn cao. Quận ủy cho rằng, đồng chí Bành Viễn Chinh đảm nhận chức Phó bí thư Đảng ủy, Chủ tịch thị trấn Vân Thủy là rất thích hợp. Cũng hy vọng đồng chí Bành Viễn Chinh sau khi đến nhận chức, có thể đoàn kết chặt chẽ thành viên bộ máy chính Đảng thị trấn Vân Thủy, cố gắng công tác, vì thị trấn Vân Thủy làm ra thành tích cống hiến, không phụ lòng sự ủy thác của quận ủy.

Lộ Dung giới thiệu sơ qua lý lịch của Bành Viễn Chinh, dưới đài vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt. Bành Viễn Chinh ở thành phố rất nổi tiếng, nhất là ở thị trấn Vân Thủy. Thị trấn Vân Thủy sau khi được đài CCTV đưa tin, rồi lại được xưng là một thị trấn điển hình của tỉnh, Bành Viễn Chinh không thể không có công lao. Như vậy, một cán bộ thanh niên rất có năng lực, rất có tiền đồ đến thị trấn làm Chủ tịch, không ít cán bộ trong lòng rất hoan nghênh.

Lý Tuyết Yến ngồi ở dưới đài hưng phấn vỗ tay, trên mặt nhìn không ra một chút thần sắc mất mát nào. Nhưng còn các thành viên bộ máy thì thần thái cứng ngắc, trong lòng không biết là suy nghĩ cái gì.

Hách Kiến Niên phất tay:

- Tốt!

Một chữ "tốt" của ông khiến trong phòng hội nghị vang lên tiếng vỗ tay dồn dập.

- Tôi xin có hai câu. Đầu tiên, xin cảm ơn Quận ủy và UBND quận đã ủng hộ công tác của thị trấn Vân Thủy. Tôi xin đại diện cho Đảng ủy và toàn thể bộ máy chính Đảng thị trấn Vân Thủy kiên quyết ủng hộ. Quận ủy quyết định, nhiệt liệt hoan nghênh đến thị trấn Vân Thủy công tác.

Hách Kiến Niên vỗ tay, dưới đài lại tiếp tục vỗ tay. Chỉ có điều lần này tiếng vỗ tay yếu đi không ít.

Bành Viễn Chinh ngồi trên đài chủ tịch, nét mặt mỉm cười, thần sắc bình tĩnh. Trong mắt lãnh đạo thị trấn và cán bộ bình thường, trước mặt tất nhiên là một gương mặt trẻ tuổi, nhưng lại không gợn sóng, không sợ hãi, mà lại rất điềm tĩnh.

Cao Quan - Chương #146


Báo Lỗi Truyện
Chương 146/660