Anh Rất Cường Tráng Và Rất Dịu ...


Khi Đỗ Long tới rạp phim, Kỷ Quân San đã ở đó, không kiên nhẫn nổi nữa, nhưng vẫn dịu dàng hỏi:

- Đỗ Long, anh đi đâu thế? Sao vội vã thế? Chạy đến mồ hôi đầy đầu rồi. Phim sắp chiếu đấy, chúng ta nhanh vào thôi.

Kỷ Quân San lau mồ hôi trên trán Đỗ Long, hắn cười ha hả nói:

- Có chút việc, bị Chủ tịch thành phố gọi tới chửi thông não.

- Có quỷ mới tin anh!

Kỷ Quân San ấn ấn ngón tay vào Thái Dương hắn, nói:

- Đi thôi, không vào sẽ tắt đèn mất.

“Tắt đèn càng tốt.” Đỗ Long vừa thầm nghĩ vậy, bị Kỷ Quân San kéo vào rạp. Cô cầm vé đổi hai cặp kính 3D, đưa cho hắn một cái, đột nhiên hơi do dự một chút, nói:

- Đỗ Long, kính của anh thì sao? Xem phim 3D không sao chứ?

Đỗ Long cười rạng rỡ như mặt trời, tháo kính râm xuống, nhìn cô nói:

- Em xem mắt anh có giống có chuyện gì không?

Kỷ Quân San cẩn thận nhìn nhìn mắt trái của hắn một chút, chỉ thấy mắt hắn hoạt động tự nhiên, không khác gì bên phải, nên vui vẻ nói:

- Không sao là tốt rồi. Nếu không còn gì nữa sao cả ngày anh cứ đeo kính râm vậy?

- Đeo kính râm nhìn rất oách đấy. Còn có nhiều chỗ tốt. Ví dụ như khi nói láo người khác không thể nhìn thấy ánh mắt của em, khi nói chuyện người ta sẽ cảm thấy em bí hiểm, còn có… anh là anh dũng bị thương, cứ đeo kính mọi người sẽ nhớ chiến công to lớn của anh, hoặc sẽ lặng lẽ tuyên truyền cho anh. Nhiều cái lợi như thế đương nhiên anh phải đeo rồi.

Đỗ Long vừa dứt lời, phụt một cái đèn trong rạp tắt tối thui, đưa tay không thấy năm ngón, Kỷ Quân San oán giận trách:

- Tốt rồi, bây giờ không tìm được chỗ nữa.

Đỗ Long kéo tay cô, đón lấy bịch bỏng ngô cô đang cầm, cười nói:

- Đeo kính đen còn có chỗ tốt là trong bóng tối anh vẫn có thể nhìn được rõ ràng. Đi thôi tiểu công chúa, chỉ cần em đi theo sát anh, tuyệt đối sẽ không bị lạc. Bây giờ để anh đưa em đến chỗ ngồi.

Quả nhiên Đỗ Long thuận lợi đưa Kỷ Quân San đến chỗ của mình, vừa ngồi xuống thì phim bắt đầu.

Phim 3D chân thật hơn phim thường rất nhiều, nhiều người cảm thấy như lạc vào cảnh giới kỳ lạ. Ban đầu Đỗ Long còn lo Kỷ Quân San sẽ sợ cảnh máu tanh bạo lực 3D trong phim, không nghĩ tới khi khủng long ăn thịt người, không ngờ cô lại mải mê xem, ngay cả ngón tay đang lần tìm trong bịch bỏng ngô cũng ngừng động.

Đột nhiên Đỗ Long nhớ tới công việc của cô, người ta là y tá cấp cứu đó. Có máu me nào chưa nhìn qua? Nhiêu đó trong phim quả thực chưa đủ đâu.

- Oa…

Trong rạp phim rất phấn khích, thi thoảng lại vang lên tiếng kinh hô, Đỗ Long và Kỷ Quân San cũng hét váng lên. Tay Kỷ Quân San nắm chặt lại, Đỗ Long không hề khách khí nắm chặt tay cô, ngón tay cái không ngừng vuốt ve trên mu bàn tay non mềm.

- Phim xuất sắc như vậy dài thêm chút nữa thì tốt.

Khi hết phim Kỷ Quân San vẫn chưa thỏa mãn.

- Không thể tưởng được em cũng thích xem thể loại phim “Đại tiện” này…

Đỗ Long cố ý bóp méo hai chữ, Kỷ Quân San nghe vậy ban đầu là sửng sốt, sau đó cười khanh khách. Cô đánh đánh hắn vài cái, nói:

- Nói linh tinh. Trước kia em đã thích xem “Công viên kỷ Jura” rồi, phần một hai ba em đều xem đi xem lại rất nhiều lần. Không nghĩ tới chờ bao nhiêu năm vậy mới có phần bốn. Spielberg là một trong những đạo diễn em hâm mộ nhất đấy. Hai người kia là Lucas và Cameron.

Đỗ Long cũng thích ba đạo diễn này. Có điều, nghe Kỷ Quân San nói vậy, hắn lại dõng dạc:

- Anh không sính ngoại. Ba đạo diễn anh hâm mộ nhất đều là người trong nước, là lão Trương, lão Trần và lão Khương. Bọn họ đoạt được vô số giải thưởng điện ảnh quốc tế, tuyên dương văn minh Hoa Hạ chúng ta, khiến cho người ta không hâm mộ không được.

Người tan cuộc đi qua nghe Đỗ Long nói vậy đều ngoái lại đằng sau nhìn hắn, ánh mắt hoặc ít hoặc nhiều cũng lộ ra một tia khinh thường. Cái này cũng khó trách, nhiều người tới xem phim “Đại tiện” của Hollywood là không vừa ý với sản phẩm trong nước, hắn ở đây nói vậy không bị khinh bỉ mới lạ.

Kỷ Quân San đá hắn một cái, nói:

- Đừng có nói hươu nói vượn nữa, hại em cũng bị cười lây. Đi nhanh đi, không còn sớm nữa đâu, em phải về.

Đỗ Long cầm bịch bỏng còn một nửa đi ra ngoài, đột nhiên ơ một tiếng, ôm bụng:

- Không ổn, bụng anh…

Kỷ Quân San cả kinh hỏi:

- Anh sao thế? Bụng khó chịu à? Có cần đi wc một chút không?

Đỗ Long tác quái một trận, khiến cho cô vô cùng lo lắng, một lúc sau hắn mới hít vào một hơi, nói:

- Đỡ hơn rồi. Bụng anh đang biểu tình, nó muốn ăn khuya.

Lúc này cô mới biết hắn bày trò, tức giận mắng:

- Anh ăn hết nửa bịch bỏng này đi. Hơn mười giờ rồi đấy, còn chưa về mẹ em sẽ lo lắng.

- Ăn chút gì đó gần đây thôi được không? Vừa rồi em mải mê xem phim thế cũng chưa nói được gì. Chúng ta khó lắm mới hẹn nhau được một lần, nói chuyện còn chưa đủ trăm câu, anh cũng ngại nói.

Dù biết Đỗ Long đang kiếm cớ, nhưng Kỷ Quân San ngẫm lại thấy cũng có lý, bèn nói:

- Ai bảo anh tới trễ, anh tới sớm một chút chúng ta đã có thể nói được rất nhiều chuyện rồi. Như vậy đi, em sẽ đi ăn chút gì đó với anh, nhưng nhất định em phải về nhà trước mười một giờ. Nếu không em cũng không gạt được mẹ nữa.

- Không gạt được thì thôi.

Đỗ Long cười hì hì, thấy Kỷ Quân San muốn đi, hắn vội vàng giữ lại:

- Được rồi được rồi, anh cam đoan sẽ đưa em về đến nhà trước mười một giờ. Thời gian ngắn lắm.

Hắn đưa cô đến khu phố ăn đêm gần rạp phim. Ở đây có nhiều món ăn vặt đặc sản của bản địa, ví dụ như bánh xào mà Đỗ long thích nhất, còn có tên là Đại cứu giá. Theo như lời kể thì khi Đại Minh mất nước, Hoàng đế Vĩnh Lịch chạy trốn tới Thiên Nam, đói khát không chịu nổi, dân bản xứ bèn đưa một mâm bánh xào lên, Hoàng đế cảm thán “Bánh xào đã cứu giá trẫm” Từ đó bánh xào được gọi là Đại cứu giá.

Đỗ Long ghé vào quầy đông nhất bên đường mua một đĩa bánh xào, Kỷ Quân San ngẫm nghĩ một chút, chỉ cầm một chút ngó sen chậm rãi ăn.

Nhìn Đỗ Long mồm to miệng rộng nuốt một miếng bánh to, cô khẽ cười nói:

- Xem ra anh đói thật. Ăn từ từ thôi, cẩn thận kẻo nghẹn.

Đỗ Long vẫn nhồm nhoàm ăn, nhồm nhoàm nói:

- Đúng vậy, hôm nay bận rộn cả ngày, chưa ăn được bữa nào tử tế, đói thật đấy.

Kỷ Quân San mỉm cười lẳng lặng nhìn hắn. Hắn hỏi:

- Sao không nói gì?

Cô nghiêng đầu ngẫm nghĩ một chút, trả lời:

- Em cũng không biết nên nói gì cho phải. Không phải anh muốn nói với em sao? Em chờ đây.

- Quân San, quê em không phải ở thành phố Ngọc Minh phải không?

- Đúng rồi, quê em ở một sơn thôn nhỏ trong châu tự trị Đức Hồng.

- Là châu tự trị Đức Hồng của dân tộc Thái Cảnh Pha phải không? Anh còn tưởng em đến từ Tây Song Bản Nạp kia.

Đỗ Long cười:

- Sơn thôn nhỏ? Non xanh nước biếc nuôi mà, bảo sao có thể trổ mã xinh đẹp thế này.

- Em thì tính là xinh đẹp gì, bác gái em mới thực sự là đẹp. Khi còn trẻ bác đẹp hơn em nữa.

Đỗ Long cũng đắc ý nói:

- Đúng thế, khi mẹ anh còn trẻ, người theo đuổi có thể xếp hàng từ Bắc Kinh đến tận thành phố Ngọc Minh đấy.

Kỷ Quân San cười nói:

- Thật đáng tiếc, em thấy hình như anh không di truyền được của bác gái chút gì.

Đỗ Long ớ ra, lắp bắp:

- Cái này… Khi còn trẻ cha anh cũng rất tuấn tú đấy. Nếu không sao lọt được vào mắt mẹ anh? Anh được di truyền không ít điểm tốt từ cha đấy. Ồ, em nhìn kỹ chút đi, có phải cũng rất đẹp trai không?

Kỷ Quân San nhìn hắn chớp chớp mắt, che miệng cười khẽ:

- Em còn chưa thấy ai tự khen mình đẹp trai đâu…

Cô vừa dứt lời, một người đàn ông ở bàn bên cạnh lớn tiếng nói tiếp:

- Đúng thế. Anh cũng chưa từng thấy ai da mặt dày như thế. Em gái, người này vừa nhìn cũng biết không phải người tốt, em đừng có nghe lời hoa ngôn xảo ngữ của hắn. Loại công tử bột thế này sẽ dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạt tình cảm của các cô gái. Loại đàn ông này càng quăng sớm đi càng tốt, Muốn tìm người tốt thì phải tìm người như anh đây này. Em xem, anh tuy không đẹp trai, nhưng rất cường tráng, hơn nữa lại còn rất dịu dàng. Em phải thử qua mới biết thế nào là đàn ông tốt!

Cảnh Lộ Quan Đồ - Chương #34


Báo Lỗi Truyện
Chương 34/1215