Trút Bỏ Sự Tức Giận


- Đường của gã đi là đường Dương Quan (ý nói đường lớn), đường đi của mình chỉ như cầu độc mộc, tốt nhất là đừng cản trở, nếu không... Hừ, sự tình không giải quyết đơn giản như vậy đâu!

Đỗ Long tâm tình không tốt, hắn lười ngồi xe, chỉ bước chầm chậm để đi về nhà, dọc đường hắn vừa đi vừa tính toán nếu gặp lại Phùng Vi Ngũ thì làm như thế nào để chỉnh gã một trận ra trò.

- Ba ba, mau nghe, có thể là cô em xinh đẹp đấy...

Chuông điện thoại di động của Đỗ Long lại vang lên, nhạc chuông vang lên giọng trẻ em trong trẻo rất dễ thương, Đỗ Long nhận điện thoại, cười nói:

- Sếp Hoàng, có tin tức tốt à?

Thanh âm của Hoàng Kiệt Hào có chút trầm trọng nói:

- Tin tốt thì không có, nhưng thật ra có một tin xấu. Đỗ Long, việc tôi đáp ứng cậu hiện không thể hoàn thành, hôm nay lúc bàn bạc về việc thuyên chuyển công tác cho cậu, phòng Nhân sự cứ soi mói hồ sơ của cậu, nói cậu còn chưa có biên chế chính thức, kinh nghiệm lý lịch cũng không đủ vân vân, cuối cùng tôi mới hiểu được, hoá ra có người cứng rắn muốn nhét một người khác vào chỗ tôi. Đỗ Long, thật không phải với cậu, thật không nghĩ tới việc này sẽ có kết quả như vậy.

Lửa giận khó khăn lắm mới có thể kiềm chế được nay lại bị dấy lên, Đỗ Long trầm mặc chừng một cái chớp mắt, sau đó hắn bình tĩnh nói:

- Sếp Hoàng, cái này cũng không trách ngài được, kỳ thật cũng không có gì, trong lý lịch của tôi kinh nghiệm quả thiếu nhiều, ở cơ sở tiếp tục rèn luyện một chút xem ra cũng có lợi đấy. Sếp Hoàng, tôi thật sự không có việc gì, tôi chỉ muốn biết lai lịch của người từ trên trời rơi xuống này?

Hoàng Kiệt Hào nói:

- Cũng là sinh viên vừa mới tốt nghiệp thôi, Đại học chính trị pháp luật Tây Nam, theo như trên hồ sơ xem ra cũng không tệ lắm, bất quá y cũng họ Thẩm, tên là Băng Thanh, cậu đã rõ chưa? Tôi không biết Thẩm Ngọc Khiết chui đường gì nữa, không ngờ dám đem em trai của gã nhét vào đội chúng tôi.

- Thẩm Băng Thanh? Nam?

Đỗ Long kinh ngạc hỏi ngược lại câu, ngẫm nghĩ một chút, Đỗ Long nói:

- Y cũng là năm nay tốt nghiệp? sao hiện tại mới được phân công công việc nhỉ?

Hoàng Kiệt Hào nói:

- Tôi cũng không rõ ràng lắm, có lẽ từng được phân tới các đơn vị khác, hoặc nán lại không chịu đi, cố gắng nghĩ biện pháp để được điều tới đây. Đỗ Long, thật sự rất xin lỗi.

Đỗ Long bình tĩnh nói:

- Sếp Hoàng, rất cảm tạ ngài đã cho tôi cơ hội, nhưng tôi còn trẻ, cơ hội còn có rất nhiều, Sếp Hoàng, vụ án mạng kia điều tra được những gì rồi? Tôi còn có cơ hội đi hiện trường học tập không?

Hoàng Kiệt Hào nói:

- Đồn công an các quận trong thành phố đều được thông báo, họ bắt đầu kiểm tra khu vực chính mình quản và đã phát hiện ra vài mục tiêu khả nghi, hiện đang cử người theo dõi. Nhân viên phòng Kỹ thuật Điều tra cũng đã kiểm tra cái thẻ nhớ USB rồi, phá giải mật mã thẻ nhớ USB, tìm được trong đó không ít tư liệu mật, bao gồm bản ghi chép nói chuyện phiếm. Mặc dù không có mật mã QQ, nhưng khi phá giải Nhạc Băng Phong cũng đọc qua bản ghi chép chuyện phiếm, đã tập trung chú ý tới một người bạn trên mạng có nickname là “Huyết sắc thương thiên”. Chỉ cần hung thủ chưa rời khỏi thành phố Ngọc Minh, chỉ cần hắn còn muốn gây án, chúng ta nhất định có thể kịp thời vây bắt hắn! Vụ án này nếu có tiến triển gì, tôi sẽ thông báo cho cậu ngay lập tức. Sau này nếu như cậu có rảnh, tôi sẽ gọi cậu tới giúp tôi một tay đấy, bất quá tôi cũng không có tiền trả lương cho cậu đâu.

Đỗ Long cười nói:

- Không thành vấn đề, quyết định vậy nha. Sếp Hoàng ngài cung đi làm việc đi, tôi đi ăn cơm đã.

Hoàng Kiệt Hào lại nói tiếng xin lỗi, sau đó cúp điện thoại. Đỗ Long tiếp tục chậm rãi đi về nhà, tuy ngoài mặt hắn rất bình tĩnh, nhưng trong đôi mắt bị kính râm che khuất không ngừng xuất hiện nhưng tia lửa giận, b. Ba sự kiện liên tiếp thật sự làm Đỗ Long phát bực:

- Dễ dàng bắt nạt bố đây như vậy sao? Ta nhất định sẽ không để yên cho các người đâu!

Đỗ Long không cam lòng để người ta bắt nạt mình như vậy, tâm trí hắn đột nhiên hiện ra một khuôn mặt, chính là Phó bí thư Thành ủy thành phố Ngọc Minh, Chủ tịch thành phố Mã Quang Minh!

Nghĩ đến Chủ tịch Mã, trong lòng Đỗ Long lại hiệ ra một chuỗi con số, đó là số điện thoại di động của Chủ tịch Mã, chỉ cần bấm gọi là sẽ nghe đấy, cũng không phải là đường dây nóng của Chủ tịch thành phố!

Nhớ lại ngày đó tại thời điểm chính mình từ chối thư ký Vương tuyệt đối không thể tưởng được nhanh như vậy đã cần Chủ tịch Mã hỗ trợ, Đỗ Long cười khổ một cái, bắt đầu cẩn thận tính toán hiện giờ nên làm cái gì. Phải biết rằng để được vị Bồ Tát che chở cũng không phải là chuyện dễ dàng, nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì cũng không cần tới đại giá của Chủ tịch thành phố Mã, phải tính toán sao cho hiệu quả đạt được là cao nhất, quyết không thể lãng phí.

Đỗ Long suy trước tính sau một khoảng thời gian rốt cục quyết định tạm thời không gọi cú điện thoại này. Hắn đành gọi điện thoại nói cho mẹ rằng mình có việc không thể về nhà ăn cơm trưa, sau đó ngồi xe bus đi thẳng tới vườn Thi Gia, tìm được chỗ ở của Thẩm Ngọc Khiết. Đỗ Long liền ngồi xổm dưới bóng cây trước nhà Thẩm Ngọc Khiết rồi bấm điện thoại gọi cho Chủ tịch Mã.

- Này? Cậu là ai?

Đầu bên kia điện thoại truyền đến âm thanh nghi hoặc của Chủ tịch Mã. Việc này cũng khó trách, Chủ tịch Mã là lãnh đạo cấp thành phố nên số điện thoại của ông ta cũng có thể coi là cơ mật, có thể biết số điện thoại của ông ta cũng không có mấy người. Nhìn vào số điện thoại xa lạ kia, Chủ tịch Mã không khỏi nhớ tới vài ngày trước cha ông ta nhập viện vì bệnh cấp tính, khi đó ông ta cũng nhận được một cuộc điện thoại lạ báo cho, kết quả ông ta sợ tới mức quá gấp gáp cho nên cũng không nhớ rõ số điện thoại kia.

Đỗ Long trầm giọng nói:

- Chủ tịch Mã, là tôi, Đỗ Long đây, thật xin lỗi vì gọi điện thoại quấy nhiễu ngài. Ngài hiện tại có rảnh nghe tôi phản ánh một ít sự việc không?

Chủ tịch thành phố Mã nhẹ nhàng thở ra, cười nói:

- Đỗ Long? Là cậu sao, cậu nói đi, chuyện như thế nào mà cần trực tiếp phản ánh với tôi.

Đỗ Long đem chuyện bốn tên trộm tố cáo mình nói một lần, hy vọng Mã lão gia có thể ra mặt làm chứng nhận. Chủ tịch thành phố Mã trầm ngâm một chút, nói:

- Đỗ Long, cha tôi lớn tuổi, khả năng ông ra mặt giúp cậu làm chứng là không lớn, chuyện này...

Đỗ Long ồ lên một tiếng, cắt đứt lời nói của Chủ tịch Mã, nói:

- Tôi hiểu mà, Chủ tịch Mã, vậy cũng chỉ có một biện pháp.

Đỗ Long nói xong liền cúp điện thoại, hành vi này vô lễ khiến Mã Quang Minh ở đầu bên kia điện thoại cũng không biết nói gì nữa, thân phận của mình là gì chứ? Đỗ Long là ai? Hắn lại dám cứ như vậy mà tắt điện thoại sao!

Mã Quang Minh không khỏi sửng sốt một trận cười khổ nói:

- Người tuổi trẻ bây giờ ... Chuyện này hoàn toàn có thể thông qua cách khác để giải quyết mà, ôi... Hy vọng biện pháp hắn nói không mang tính cực đoan.

Mã Quang Minh ngẫm nghĩ một chút, dùng máy điện thoại riêng gọi điện cho Viện trưởng toà án nhân dân thành phố Ngọc Minh Tạ Tiên Tường.

Tạ Tiên Tường sau khi bắt máy, lập tức cười nói:

- Chủ tịch Mã, có dặn dò gì à?

Mã Quang Minh cười nói:

- Lão Tạ à, có một việc muốn mời ông giúp tôi chú ý một chút. Hôm trước ở bên Thúy Hồ có bốn tên trộm, bị một cảnh sát nhân dân đang không phải trong phiên trực bắt được, nhưng bọn chúng lại cắn ngược lại một cái, tố cáo vị cảnh sát nhân dân kia cố ý đả thương người, có chuyện này hay không vậy?

Tạ Tiên Tường là người bận trăm công ngàn việc, hơi đâu mà chú ý tới vụ án mấy tên cướp vặt này, nhưng nếu đã kinh động đến Chủ tịch Mã kia đã nói lên hẳn là có chuyện như vậy, Tạ Tiên Tường mở trừng hai mắt, nói:

- Chuyện này ... Tôi đi kiểm tra một chút, bây giờ bọn trộm thật sự quá ngang ngược mà...

Cảnh Lộ Quan Đồ - Chương #27


Báo Lỗi Truyện
Chương 27/1215