Bí Mật Trong Con Gấu Bông Winnie ...


Cảnh sát hình sự cấp dưới của Trần Bác Hùng là Lưu Thiếu Kiệt báo cáo với anh ta tình hình điều tra:

- Hiện trường bị hung thủ dọn dẹp thật sự sạch sẽ, chúng tôi không tìm được dấu vân tay và dấu chân lạ. Chủ nhà báo bị mất hai chục ngàn tệ tiền mặt và một số trang sức… cùng với hai ổ cứng mà sau khi chúng tôi kiểm tra phát hiện ra.

Trần Bác Hùng nhìn trong phòng chỉ vẻn vẹn có một chiếc máy tính, nói:

- Một máy tính có hai ổ cứng?

Lưu Thiếu Kiệt trả lời:

- Đúng vậy, máy tính được cài đặt hai hệ điều hành song song, nạn nhân và chồng mỗi người đều có một hệ điều hành riêng, không quấy nhiễu lẫn nhau.

Trần Bác Hùng nhíu mày, Mạnh Hạo nói:

- Có lẽ hung thủ không thể đoán được ổ cứng nào là của nạn nhân nên mới lấy luôn cả hai ổ cứng, hắn rất quen thuộc với máy tính đây.

Bên pháp y đã kiểm tra xong thi thể, nạn nhân tử vong vào khoảng chín giờ sáng, là do bị hung thủ bóp cổ một cách tàn nhẫn. Móng tay của cô ta cũng bị cắt đi một cách tỷ mỉ, hơn nữa còn dùng bàn chải đánh răng và nước rửa tay rửa rất cẩn thận. Từ khe móng tay không thể lấy được bất kỳ dấu vết nào.

Từ trên người nạn nhân không thể tìm kiếm được những thứ cần tìm, cũng chỉ có thể từ hiện trường xung quanh tìm kiếm mà thôi. Khó một nỗi hung thủ còn kỹ lưỡng hơn cả người dọn vệ sinh, không ngờ dọn dẹp sạch sẽ mọi dấu vết tại hiện trường, ngay cả dấu vân tay, lông tóc, dấu chân và những thứ khác đều không để lại nửa điểm, điều này khiến người khác không khỏi có chút buồn bực rồi.

- Không sợ tội phạm không văn hóa, chỉ sợ tội phạm học văn hóa. Hiện giờ, hung thủ là người có học ngày càng nhiều, khó khăn khi phá án cũng ngày càng lớn rồi.

Mạnh Hào khoe khoang trình độ văn hóa của mình một chút, lại đưa tới sự hưởng ứng của mọi người. Hiện tại, hung thủ quen với thủ pháp xử lý của cảnh sát, hễ là có dự mưu gây án từ trước thì bọn chúng nhất định sẽ chuẩn bị mọi thứ. Mặc dù những thứ đó không hẳn sẽ có hiệu quả, nhưng lại khiến cho quá trình phá án và bắt giam của cảnh sát gặp không ít phiền toái.

Đỗ Long đi tới trước bàn máy tính, mượn dùng đèn pin xem xét mặt bàn tới bàn phím, Lưu Thiếu Kiệt nói:

- Có khả năng hung thủ đã sử dụng máy tính ở đây, bởi vậy cả bàn phím và con chuột đều được lau chùi rất sạch sẽ, bên trên không có bất kỳ dấu vân tay nào.

Đỗ Long gật gật đầu, ánh mắt vẫn quét tới quét lui trên bàn máy tính. Bàn máy tính dài một mét hai vô cùng sạch sẽ, bên trái và bên phải màn hình có đặt một khung ảnh kỹ thuật số và một con gấu bông Winnie the Pooh. Ngăn kéo bên trái bàn máy tính cũng bị mở ra, bên trong có để một số văn kiện và vật phẩm lẫn lộn.

Mạnh Hạo cầm lên con gấu bông Winnie, cười nói:

- Tôi thấy những người phụ nữ bất kể là mười sáu hay sáu mươi đều rất thích những loại gấu bông có lông xù như thế này, hay là hung thủ nhìn trúng các nạn nhân chính là ở điểm này?

Mạnh Hạo nói xong thì lắc đầu, đặt con gấu bông Winnie trở lại. Đỗ Long lại phát hiện có chỗ không đúng, hắn cầm con gấu bông Winnie kia lên, sau khi quan sát một lúc thì Đỗ Long mỉm cười.

- Thằng ranh cậu sao lại cười một cách gian xảo như thế?

Mạnh Hạo ngạc nhiên nói.

Đỗ Long cười nói:

- Đơn giản là tôi phát hiện nữ chủ nhân này có một bí mật nhỏ mà thôi, anh xem cho kỹ, đây không phải là gấu bông Winnie, đây là một cái…USB gấu Winnie!

Đỗ Long đột nhiên rút đầu của gấu Winnie ra, bên trong xuất hiện một đầu cắm USB. Mạnh Hạo thấy thế thì giật mình há to miệng. Đỗ Long đưa cái USB được ngụy trang một cách khéo léo này ra trước mặt mọi người, cười nói:

- Sếp Hoàng, sếp Trần, tôi nghi ngờ bên trong cái USB này có cất dấu bí mật chính thức của nạn nhân, thứ này nên được đưa đến phòng kỹ thuật điều tra để kiểm nghiệm một chút!

- Tôi đi cho!

Mạnh Hạo và Lưu Thiếu Kiệt cả hai đồng thanh nói, sau đó hai người liền tự nhìn chằm chằm vào đối phương, giống như hai con trâu rừng đang tranh giành bạn tình.

- Tiểu Kiệt đừng giành nữa, ai bảo cậu không làm việc đàng hoàng, vật chứng rõ ràng như vậy lại không tìm thấy. Chú em hoàng Hoàng, cậu quả nhiên tinh mắt thật, thứ này để người của cậu nhanh chóng đưa đến phòng kỹ thuật điều tra đi, có tin tức gì thì phải nhanh báo cho tôi biết đấy.

Mặt Hoàng Kiệt Hào cũng cảm thấy tỏa sáng, anh ta vui vẻ nói:

- Như vậy tôi sẽ không khách khí, Mạnh Hạo, cậu đi một chuyến, lần này chớ có lãng phí cơ hội đấy nhé.

Mạnh Hạo đáp ứng, vui vẻ rạo rực chạy đi. Sau khi cậu ta đi không lâu thì Lưu Thiếu Kiệt đột nhiên vỗ đầu một cái, cười nói:

- Tôi sao lại quên được nhỉ, đêm nay Băng Phong nghỉ làm, ha ha, tiểu tử Mạnh Hạo kia nhất định sẽ thất vọng thôi, ha ha …

- Thật là không có tiền đồ!

Trần Bác Hùng quát một tiếng, Lưu Thiếu Kiệt vội vàng thu hồi tiếng cười vui sướng khi người khác gặp họa của mình lại. Đỗ Long tò mò, nhỏ giọng hỏi Hoàng Kiệt Hào:

- Tên của người đẹp băng giá thực sự gọi là Băng Phong sao? Rất có cá tính à nha?

Hoàng Kiệt Hào cũng thấp giọng nói:

- Cô ấy họ Nhạc, tên là Băng Phong, băng trong băng lạnh, phong trong cây phong, tên vẫn rất dễ nghe, đáng tiếc có hơi lạnh lùng một chút, người cũng như tên.

Đỗ Long lúc này mới chợt hiểu, hiện trường ở đây cũng không thể giúp mọi người phát hiện thêm manh mối gì, cái USB được ngụy trang bằng con gấu bông kia có lẽ chính là manh mối duy nhất có giá trị rồi. Hoàng Kiệt Hào dạo qua một vòng cũng không phát hiện thêm gì nữa nên liền cùng Đỗ Long rời đi.

Hoàng Kiệt Hào đưa Đỗ Long đến đồn công an Lệ Viên, thấy hắn đi lấy chiếc xe đạp điện, Hoàng Kiệt Hào cười nói:

- Đỗ Long, cậu biết chạy xe mô tô không? Tôi sắp xếp cho cậu một chiếc, sau này có thể cậu sẽ phải chạy khắp thành phố, chạy xe đạp điện không tiện cho lắm đâu.

Đỗ Long cười nói:

- Được ạ, tôi biết lái mô tô nhưng không mua bởi vì đội cảnh sát giao thông không cấp biển số. Nếu có thể giải quyết vấn đề biển số thì đương nhiên chạy mô tô sẽ thuận tiện hơn.

Hoàng Kiệt Hào cười nói:

- Vậy quyết định rồi nhé, tôi sẽ cấp cho cậu biển số, cậu tự mình mua một chiếc mô tô, nên mua loại nào tốt tốt một chút, bởi vì sau này bất kể mưa gió thế nào thì cậu mỗi ngày đều phải dùng nó để chạy khắp thành phố đấy.

- Ok, ngày mai tôi sẽ đi chọn một chiếc.

Trong lòng Đỗ Long rất vui, bản thân mua không nổi ô tô, nhưng một chiếc mô tô cũng không tệ, ít nhất thì so với đi xe đạp điện vẫn mạnh mẽ hơn phải không nào? Trời mà mưa thì chiếc xe đạp điện mình để dưới lầu, ngay cả việc nạp điện cũng gặp khó khăn đấy thôi.

Đỗ Long về đến nhà đã hơn mười một giờ, Thi Vân Cẩm còn đang mải mê xem một bộ phim dài tập được phát lại. Đỗ Long đem phiếu trúng thưởng nộp lên nói:

- Mẹ, đây là voucher mua hàng mà con cùng bạn gái rút thăm trúng thưởng có được ở khu thương mại, nhất định phải dùng hết một lần, mẹ xem trong nhà còn thiếu thứ gì không thì xem ngày rồi cùng ba đi mua. Đúng rồi, tối mai Quân San tới dùng cơm, mẹ xem xử lý thế nào nhé, cũng không cần phải long trọng lắm đâu, đừng dọa người ta sợ là được.

- Tốt lắm, đây là chuyện tốt mà, con yên tâm, mẹ chú ý là được…

Thi Vân Cảm vui vẻ cực kỳ, chỉ sợ suốt đêm nay sẽ nghĩ tới chuyện này.

Sáng ngày thứ hai, Đỗ Long đi tới của hàng xe máy của thành phố Ngọc Lan xem xét. Mặc dù hắn không lạ gì đối với mô tô, nhưng vẫn bị nhân viên tiêu thụ quảng cáo tới mức đầu váng mắt hoa, trong lòng hoàn toàn thiếu tự tin. Thấy thời gian không còn nhiều, túi tiền cũng không đủ dày, chỉ có thể dời lại rồi tính sau vậy.

Đỗ Long trở lại quận Tây Sơn, kiếm đại một quán ven đường để lấp đầy bụng. Kỷ Quân San điện thoại tới, cô và Đỗ Long ước định thời gian và địa điểm gặp mặt. Ước chừng mười phút sau, hắn liền gặp được Kỷ Quân San.

Trong tay Kỷ Quân San xách theo một bao lớn, đủ các thứ linh tinh, mệt mỏi đỏ bừng cả khuôn mặt. Đỗ Long vội vàng đỡ lấy, cái bọc vừa rơi vào tay hắn liền trễ xuống một chút, khó trách Kỷ Quân San mệt mỏi như vậy, Đỗ Long cười nói:

- Quân San, em mua hết mọi thứ à? Sao nặng thế!

Kỷ Quân San dùng ống tay áo lau mồ hôi, nói:

- Đồ ăn, đồ dùng đều có đủ, cậu mợ đến giờ vẫn chưa biết La Thắng bị bắt đâu. Em gạt mợ nói là La Thắng cùng ban bè đi ra ngoài làm công, cho nên em phải làm nhiều đồ ăn cho nó một chút.

loading...

Cảnh Lộ Quan Đồ - Chương #24


Báo Lỗi Truyện
Chương 24/1494