Chương 698- Đột phá: Tứ Trọng Kình (Thượng)


Thấy Diệp Thu đang mặt mày đờ đẫn nhìn mình, để mặc cho vết thương ở ngón tay chủ động nhỏ máu vào trong miệng, thậm chí ngay cả động tác nuốt cũng không có, máu màu vàng kim còn chảy ra từ khóe miệng, tạo cho người ta cảm giác cực kỳ quỷ dị.

"Uống đi." Christina nhíu mày, nói.

Máu màu vàng kim.

Chẳng lẽ lời đồn có liên quan tới Atlantis là thật ư?

Trong mỗi một đời, đều có một người được di truyền hoàng kim hồng mạch. Người này sẽ có thể đạt được thành tựu phi phàm.

Hơn nữa, nếu không có bất kỳ tranh chấp gì, người này sẽ là chủ nhân của Atlantis.

"Huyết dịch tôn quý như vậy, cô ấy sao lại cho mình?" Diệp Thu có chút lo lắng, mình sẽ không biến thành quái vật chứ?

Màu máu trông vàng vàng, cứ như là phấn vàng mài nhỏ, nhưng uống vào trong miệng, vẫn khiến người ta trong lòng có một loại cảm giác quái dị.

Có một mùi thơm ngát, loại mùi thơm này và mùi trên người Christina tỏa ra lúc vừa rồi tới gần rất giống nhau.

Chỉ là lúc đó hơi nhạt hơn một chút, hiện tại thì khá đậm.

Nghe thấy tiếng trách mắng của Christina, Diệp Thu lúc này mới từ trong ảo tưởng tỉnh lại, tham lam ra sức hút hai hơi, huyết dịch thơm tho đó ọc ọc chảy vào trong miệng hắn, tình cảnh này lọt vào mắt Thiên Diệp Huân, khiến hắn đại kinh thất sắc.

"Hoàng kim huyết mạch. Cô điên rồi à?" Thiên Diệp Huân trợn tròn mắt nhìn cảnh này, thất thanh hét lên.

Hắn biết, hoàng kim huyết mạch là di sản quý báu nhất của Atlantis, bất cứ người nào có chủ ý với nó, đều sẽ chết không có chỗ chôn thây.

Huống chi, người có thể có hoàng kim huyết mạch, sao lại dễ dàng để người ta uống máu của mình?

Hơn nữa, để bảo vệ gia tộc có người mang hoàng kim huyết mạch, gia tộc Atlantis sẽ phái tứ đại thần sứ của gia tộc theo sát bảo vệ. Đây cũng là nguyên nhân mà đằng sau Christina lúc nào cũng có bốn siêu cấp bảo tiêu đi cùng.

"Đây là quyết định của ta, chẳng liên quan gì tới việc điên hay không cả." Cristiano lườm Thiên Diệp Huân một cái, lạnh lùng nói.

Khuôn mặt của Thiên Diệp Huân có chút vặn vẹo, cười lạnh nói: "Cô cho rằng như vậy là có thể cứu được hắn ư? Cho dù hắn uống hoàng kim huyết dịch này thì sao chứ? Chẳng lẽ có thể trong khoảng thời gian ngắn ngủi này mà đột phá được ư?"

"Những cái này chẳng lên quan gì tới tôi cả." Christina nói.

Thiên Diệp Huân nhìn Christina đưa ngón tay nhỏ nhắn trắng nõn sát vào miệng Diệp Thu, nam nhân đó thì mặt mày sảng khoải mà mút, trong lòng không khỏi đố kỵ. Cái mà hắn uống không phải là đồ uống sang quý, không phải là vang Pháp, mà là hoàng kim huyết dịch mà Atlantis bảo vệ như bảo bối.

Nếu như có thể, hắn cũng muốn uống vài ngụm.

Cũng không phả là một mình hắn có ý nghĩ này, trước đây gia tộc Thiên Diệp và Long gia vì thèm khác hoàng kim huyết mạch của bọn họ, đã từng phái ra những thiếu niên ưu tú nhất ở trong tộc tới Atlantis để đề thân.

Nhưng rất bất ngờ, hai nhà đều bị cự tuyệt.

Để bảo vệ loại huyết dịch này không bị người ngoài kế thừa, bọn họ thậm chí chỉ cho phép họ hàng gần thông hôn với nhau, từ đó có thể thấy được tính trọng yếu của thứ này.

Mà hiện tại, Christina không ngờ lại coi huyết dịch này là nước khoáng cho một nam nhân bình thường uống.

Diệp Thu sau khi uống mấy ngụm, liền chủ động nhả đầu ngón tay của Christina ra.

Christina thò tay ra lau vết thương trên đầu ngón tay, huyết dịch này liền ngưng chảy. Do quá quý báu nên huyết dịch của cô ta không thể để lãng phí dù là một giọt.

"Cảm thấy thế nào rồi?" Christina nhìn Diệp Thu, hỏi. Trên mặt mang theo biểu tình chờ mong.

Cô ta biết, nếu Long nữ không nhanh chóng giải quyết Quỷ Ảnh rồi tới đây, trừ phi là mình tự tay xuất thủ, nếu không, Tôn Hòa chắc chắn phải chết. Nhưng, mình nếu một khi xuất thủ, sẽ dẫn tới việc hai đại gia tộc triệt để trở nên quyết liệt với nhau, đây cũng là chuyện mà Christina không muốn nhìn thấy.

Kỳ vọng duy nhất chính là Diệp Thu sau khi uống hoàng kim huyết dịch có thể đề thăng một lần nữa, cho dù chỉ có thể trị liệu xong nội thương của hắn, cũng có thêm mấy phần cơ hội thủ thắng.

Diệp Thu chăm chú cảm nhận một lúc, nói: "Hơi nóng."

Đúng vậy, huyết dịch này quả thực giống như là linh đan diệu dược trong tiểu thuyết vậy. Sau khi uống xong, một luồng khí nóng sẽ từ đan điền hướng lên trên, sau đó thông qua kinh mạch đưa huyết dịch chạy khắp toàn thân.

Thấy cả người rạo rức, thoải mái không bút nào tả xiết.

Càng kỳ diệu hơn là, thằng em của Diệp Thu không biết từ lúc nào lại cửng lên.

Không có sự gợi tình của phim Nhật Bản, không có sự dụ hoặc của nữ nhân, thậm chí vào thời khắc này, trong đầu của Diệp Thu căn bản không hề nghĩ tới một chút chuyện nam nữ nào. Nhưng thằng em cứ vậy dựng lên cứng ngắc, giống như là thương sắt cột thép, cứng rắn vô cùng.

Chẳng lẽ huyết dịch này còn có tác dụng bổ thận cường tráng ư?

Nếu nghiên cứu ra thành phần của huyết dịch này để làm thuốc tráng dương, tuyệt đối còn hữu hiệu hơn cả Viagra. Cả thế giới có đến mấy tỉ nam nhân, vậy thì thị trường sẽ lớn như thế nào?

"Chỉ vậy thôi ư?" Trong lòng Christina ít nhiều có chút tiếc nuối, kỳ vọng càng cao, thất vọng cũng càng nhiều.

Hay là gia tộc đã thần thánh hóa công hiệu của hoàng kim huyết mạch?

"Đúng vậy... hình như càng lúc càng nóng." Diệp Thu kinh ngạc nói.

Hắn phát hiện, trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, hơi nóng đang len lỏi khắp cơ thể càng lúc càng nóng hơn, giống như là muốn đốt cháy cơ thể vậy. Đây là chuyện gì thế? Chẳng lẽ máu của cô ta và máu của mình đã sản sinh ra một loạn phản ứng hóa học thần kỳ ư?

Nếu bốc cháy thì có cần dùng bình cứu hỏa không nhỉ?

Diệp Thu cúi đầu nhìn nhìn, thở dài trong lòng rồi lắc đầu, lần này đúng là chết chắc rồi.

"Càng lúc càng nóng ư?" Christina cầm cổ tay Diệp Thu, ngón tay cảm nhận mạch của Diệp Thu, nói: "Mạch tượng cuồng bạo, đây là chuyện gì vậy??"

"Chuyện gì ư? Em không biết à?" Diệp Thu vội vàng hỏi, luồng nhiệt đã bắt đầu thiêu đốt cơ thể rồi, người hắn giống như là bị sốt cao vậy.

"Có thể là phản ứng bình thường thôi." Christina nói với giọng không chắc chắn lắm.

"Phản ứng bình thường ư?" Diệp Thu trợn trừng mắt, nhìn Christina, hỏi: "Em bình thường cũng đều như vậy à?"

"Em không có loại hiện tượng kỳ quái này?" Christina nói.

"Cuộc nói chuyện của các ngươi đã kết thúc được chưa? Tôi nghĩ, trên thế giới này không có đối thủ nào dễ tính hơn tôi đâu? Trơ mắt nhìn đối thủ sắp quyết đấu với mình đề thăng thực lực những vẫn thờ ơ." Thiên Diệp Huân lạnh lùng nhìn trạng thái cấp bách của Diệp Thu, mặt đầy vẻ cười cợt, nói.

"Đợi chút đã." Christina nói, cô ta muốn làm rõ xem có chuyện gì đã xảy ra với Diệp Thu.

"Christina, chẳng lẽ cô không cảm thấy rằng cô đã can thiệp vào chuyện của bọn ta ư? Hiệp ước năm đó giữa ba gia tộc cô chẳng lẽ không biết?" Thái độ của Thiên Diệp Huân đối với Christina cũng có chút không khách khí.

Cùng là hậu nhân của ba gia tộc tài quyết giả lớn, hắn cũng không muốn tỏ ra yếu kém trước mặt người khác.

"Thương thế sao rồi? Một chút hiệu quả cũng không có ư?"Christina có chút lo lắng rồi, vốn muốn giúp đỡ Diệp Thu, nhưng không ngờ lại càng khiến sự tình trở nên xấu hơn.

Nhìn thấy vẻ mặt thống khổ, lo lắng không yên, toàn thân giống như bị thiêu đốt của Diệp Thu, Cristiano có chút chán nản, cũng thầm cảm thấy hối hận.

Trong lòng đã thầm hạ quyết tâm, vô luận là phải đối diện với hậu quả gì, lần này mình cũng phải bảo vệ Diệp Thu.

"Thương thế ư?" Miệng Diệp Thu khô khốc, đã có máu từ chỗ nứt nẻ chảy ra, "hình như là không còn đau đớn nữa, nhưng toàn thân nóng lắm, anh sẽ không bị thiêu chết chứ?"

"Không đâu!" Christina nắm tay Diệp Thu, cố gắng truyền tinh thần lực của mình lên người hắn. Muốn dùng tinh thần lực cường đại của mình dập tắt nhiệt lượng trong cơ thể của Diệp Thu.

Bệnh gấp chữa bừa, cứ như vậy tình trạng của Diệp Thu càng hỏng bét hơn.

Tinh thần lực mà Christina truyền vào cùng hoàng kim huyết dịch trong cơ thể vận động mang theo nhiệt khí, hai cỗ năng lượng đan xen với nhau, giống như là một chiếc xe lửa tiến về phía trước với tốc độ cực nhanh, xuyên núi qua động.

Thái dương của Diệp Thu nhô cao, mắt căn bản là không thể mở ra được nữa.

Nhiệt độ của cơ thể càng lúc càng cao, đã đạt tới điểm giới hạn mới rồi, cho dù là Cristiano cũng cảm thấy cổ tay của hắn nóng vô cùng.

"Mau buông anh ra." Diệp Thu đột nhiên há miệng quát lớn.

Rầm!

Tay của Christina bị cổ tay của Diệp Thu hất ra, trên tất cả da thịt lộ ra ngoài, thông qua lông chân lông ở toàn thân ứa ra huyết dịch màu đỏ, dòng máu tuy rất nhỏ, nhưng lại ứa ra từ lỗ chân lông trên toàn thân, rất nhanh, Diệp Thu liền trở thành một huyết nhân.

Trên mặt hắn cũng có huyết dịch ứa ra, cả khôn mặt lộ ra vẻ dữ tợn đáng sợ.

"Diệp Thu." Christina hét lên.

"A!" Diệp Thu há miệng gầm lên một tiếng, trong cơ thể giống như bị tam vị chân hỏa của Thái Thượng lão quân túy luyện, dường như mở miệng hét lớn là có thể bài tiết được nhiệt khí ra ngoài. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Christina càng kinh ngạc phát hiện, bên ngoài cơ thể của Diệp Thu bắt đầu bốc khói trắng, giống như là người đã bắt đầu bị thiêu đốt. Mà lông mày rậm của Diệp Thu đầu tiên là biến thành vàng, sau đó một trận gió thổi qua, liền biến thành xám tro, tiêu tan trong không khí!

Nóng quá!

Phát tiết!

Diệp Thu cần phát tiết!

Lúc này, đã không biết được hắn có còn bảo trì được tỉnh táo nữa hay không.

Hai tay hắn nắm chặt, một quyền vung về phía Christina ở bên cạnh.

Nhưng khi đánh được một nửa đường, hắn nhìn thấy rõ khuôn mặt đang lo lắng của Christina.

Không đánh nữ nhân.

Diệp Thu quay người lại, gào to rồi xông về phía Diệp Thiên Huân ở đối diện.

Đôi thiết quyền mang theo sức nặng ngàn cân, một đi không trở lại dánh về phía ngực của Thiên Diệp Huân.

Thiên Diệp Huân vừa rồi cũng bị phản ứng của Diệp Thu khiến cho sững sờ, sau đó thấy bộ dạng kinh hoàng thất thố của Christina, lại có chút vui mừng trước sự đau khổ của người khác.

"Đáng đời, không phải là muốn giúp hắn ư? Tự làm tự chịu thôi." Nhìn thấy Diệp Thu tinh thần hỗn loạn lao về phía mình, hắn vẫn có lòng khinh thường.

Khi tỉnh táo còn không phải là đối thủ của mình, dưới dạng tình huống này, hắn có coi Diệp Thu ra gì đâu?

Thiên Diệp Huân cũng một tay nắm thành quyền, gầm lớn một tiếng, chuẩn bị lấy cứng chọi cứng đánh ngã Diệp Thu. Hắn biết, căn cơ của thằng ôn này không vững chắc bằng mình.

"Rầm!"

Quyền đầu của hai người va chạm với nhau, thân thể của Thiên Diệp Huân giống như là tên rời cung bay ra.

Cận Thân Bảo Tiêu - Chương #698


Báo Lỗi Truyện
Chương 698/750