Chương 692: Người đàn ông không đánh đàn bà


"Không quen" Y Đằng Huân nói một cách vô cảm.Trong lòng lại buồn rười rượi, xem ra hôm nay lành ít dữ nhiều rồi. Hắn đã nhận ra mình. Chẳng lẽ ngụy trang của mình chẳng có tác dụng gì với hắn sao?

"Vậy sao?" Diệp Thư cười lạnh lùng, lấy từ trong túi áo ra một tấm hình quăng qua. nói: "Tôi thấy cô gái trong hình có vẻ giống cô, cô có quen không ?" Y Đằng Huân đón lấy tấm hình, dưới ánh đèn sáng tỏ, ả có thể nhìn rõ những hình ảnh được in trên chất liệu giấy. Trên hình là tình cảnh mình và Thiên Diệp Huân đang bước vào hội sở của Hồng Diệp, không biết họ đã thông qua đường nào mà có được tấm hình này.

Xem ra đúng là mình đã xem thường đặc vụ của nước Hoa Hạ, vốn dĩ còn tưởng có thể âm thầm đi qua Trần Thương, nhưng vừa mới đặt chân đến Thâm Châu thì đã bị họ phát hiện rồi. Không nói không rằng, một cánh tay của Y Đằng Huân đưa ra phía sau, ra hiệu để cho đồng bọn của ả chuẩn bị đột kích. Nhìn thấy Diệp Thu lấy tấm hình ra, Uông Kiếm Hàn lúc này như mới được tỉnh ngộ.

Tất cả các thành viên trong tổ đột kích trước khi hành động đều đã nhận rõ mấy mục tiêu chủ yếu trong hình, cũng có thể là do sức hút khác giới trời sinh xui khiến, nên ai ai cũna nhìn kỹ đối với Y Đằng Huân, một nhân vật nữ duy nhất trong đám người này. Theo lý mà nói, Uông Kiếm Hàn cũng từng gặp qua Y Đằng Huân, vốn dĩ phải dễ dàng nhận ra cô ta mới phải.

Nhưng Y Đằng Huân của lúc đó mặc trên người áo da quần da màu đen, tóc dài khăn choàng, đánh phấn mắt màu đậm và tô son môi màu đỏ. nhìn giống một cô gái rất dữ dằn. Còn Y Đằng Huân bây giờ lại trang điểm nhẹ nhàng, mặc một chiếc Kimono rộng, dáng vẻ vô cùng thanh tú. Trước sau như hai người hoàn toàn khác biệt, đó cũng là nguyên nhân mà Uông Kiếm Hàn suýt tý nữa đã bỏ qua tên sát thủ ở trước mặt hắn này.

"A, tôi nhận ra rồi, thì ra cô chính là cô gái áo đen đó. Hi hi, vẫn là đội trưởng có nghiên cứu đối với đàn bà, suýt tí nữa là tôi đã thả họ đi mất rồi." Uông Kiếm Hàn chỉ vào Y Đằng Huân lớn tiếng nói, rồi quay sang nhìn Diệp Thu với ánh mắt bội phục.

Hắn nghĩ hoài cũng không hiểu, lúc hắn chặn mấy cô gái này, Diệp Thu vốn không có mặt, sao hắn lại biết đám người này lại chính là nhân vật mục tiêu chứ? "Tôi không biết người các anh nói là ai." Y Đằng Huân cố gắng giữ bình tĩnh, ả lo lắng những người này đang lừa gạt ả.

"Tôi muốn giữ quyền truy tố đối với sự khiêu khích nhiều lần và sự thiếu tôn trọng của các anh với những thương nhân đến Trung Quốc đầu tư. Tôi còn có việc, không nhất thiết phải ở đây cùng với các anh. Nếu các anh cứ cố tình ngăn cản, chúng tôi đành liên hệ với những nhân viên công tác ở đại sứ quán vậy." Vừa nói vừa đưa tay cho thuộc hạ đưa điện thoại, ả ta muốn đích thân liên lạc với những nhân viên công tác ở đại sứ quán, để họ phái người đến đón ả ta đi.

"Chỉ đành vậy. không còn cách nào khác nữa rồi, cứ để Đại sứ quán nói chuyện với họ, họ luôn có cách giải quyết khó khăn của mình mà." Trong lòng Y Đằng Huân thầm nghĩ.

"Tất cả chú ý, chuẩn bị." Diệp thu đột nhiên hét to.

Xoẹt xoẹt!

Theo mệnh lệnh của Diệp Thu, toàn bộ các binh sĩ có mặt đều giương súng lên nhắm chuẩn vào đám người Đông Doanh đang bị vây ở giữa. Hơn nữa, vẻ mặt nghiêm túc mà mở hết chốt an toàn của súng, và lưỡi lê ra.

Vì biết tính đặc thù của nhiệm vụ lần này, nên những vũ khí mà bộ đội cơ động đã phân phát cho các binh sĩ đều là loại có hỏa lực mạnh nhất. Loại súng này tính ổn định rất cao, lực xuyên thấu của đạn mạnh, lại sử dụng dễ như trở bàn tay. Chỉ cần Diệp Thu hét lên một tiếng "Bắn", họ sẽ nổ súng ngay, biến đám quỷ Đông Doanh này thành... (Không biết)

"Các anh muốn làm gì?" Y Đằng Huân đã gọi được cho bên đại sứ quán, nhưng lại không nói chuyện. Ả biết, nếu họ nghe được giọng nói của ả, sẽ dựa theo hệ thống định vị mà tìm đến vị trí của mình. Đại sứ quán vốn có trách nhiệm hỗ trợ hành động của mình, nên khi họ nhận được điện thoại cầu cứu của mình, thì sẽ mau chóng hành động ngay.

"Đưa điện thoại cho tôi" Diệp Thu bước đến gần.

"Đứng lại" Hai tên cao thủ Hắc Long hội đứng trước mặt Y Đằng Huân mau chóng xông ra.

Bắn!

Diệp Thu không hề do dự, đã giơ súng lên bắn vào đầu của một thành viên Hắc Long hội. Người đó không ngờ Diệp Thu lại dám bắn vào thương nhân vĩ đại của Đại Hòa dân tộc, lại càng không nờ kỹ thuật bắn súng của Diệp Thu lại nhanh đến lạ thường. Khi gã phát hiện Diệp Thu giương súng lên, định chạy trốn thì, đột nhiên cơ thề bỗng trở nên cương cứng và chậm chạp hẳn.

Bốp!

Cả đầu gã bị nổ tung. giống như một trái hồng bị vỡ tung vậy, chất nước màu đỏ văng khắp nơi, nước và thịt lẫn vào nhau, bay đầy mặt đầy áo của những người xung quanh. Y Đằng Huân sững cả người, một tên Hắc Long Hội khác đang định ra tay với Diệp Thu cũng bị khựng lại, những người có mặt đều lặng cả người.

Đám binh sĩ cũng không ngờ rằng cái người chỉ huy nhỏ bé này lại là người đầu tiên nổ súng, càng không ngờ súng mà hắn dùng lại bá đạo như vậy. Không phải viên đạn đi xuyên qua cơ thể người, mà là khi gặp phải vật cản thì sẽ phát nổ, tất cả những thứ dám cản đường của nó đều sẽ bị nổ tan tành nát vụn.

Diệp Thu giơ cây súng Tử Mầu Đoạt Hồn lên, mặt cười đểu đi về phía Y Đằng Huân.

Tên cao thủ Hắc Long hội định cản lại tiếp, tay súng Diệp Thu chỉ về phía gã, gã giống như gặp phải quỷ vậy liền lui lại về phía sau.

Mấy tên bảo tiêu mà Anh Mộc Đại Hộ tuyển về để hộ tống ả, lúc này không bị sợ đến đứng không vững đã là khá lắm rồi, chứ đừng nói chi đến dũng khí để mà cản lại.

Không có người không sợ chết, mà trước tiên chỉ cần bạn dấy lên được lòng sợ hãi của họ.

Tên thành viên Hắc Long hội bị nổ tung đầu chính là tấm gương tốt nhất, khiến họ phải chính mắt nhìn thấy và khiếp sợ cái thứ giống như ác quỷ đang ẩn sâu trong nội tâm này.
Diệp Thu cười cười, chứ không hề nổ súng thật.
Lại một lần nữa, tiến về phía Y Đằng Huân, giật lấy điện thoại từ trong tay ả
ta.
Để bên tai nghe thử, bên đầu kia đúng là có người đang dùng tiếng Đông Doanh xì xà xì xồ nói gì đó.

"Chào anh, xin hỏi đây có phải là trung tâm massage Mỹ Lệ không?" Diệp Thu hỏi.

"Cái gì?" Đầu bên kia điện thoại im lặng, sau đó, một cô gái dùng tiếng Hoa Hạ hỏi.

"Tôi hỏi, chỗ này có phải là trung tâm massage Mỹ Lệ không ? Tôi muốn đặt hai cô Mỹ Mỹ và Lệ Lệ." Diệp Thu có vẻ bất mãn nói.
"Xin lỗi, anh gọi nhầm số rồi." Cô gái cúp máy một cái rụp.
"Anh muốn làm gì?" Y Đằng Huân đanh mặt lại hỏi.

Cái tên lưu manh này dám hỏi đại sứ quán của dân tộc Đại Hòa là trung tâm masage, đúng thật là đáng ghét.

Diệp Thu không trả lời, mà đưa tay sờ vào má của Y Đằng Huân.
Ơ!
Tất cả binh sĩ đều mở to mắt, đã từng theo không ít vị lãnh đạo đi chấp hành mệnh lệnh, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy lãnh đạo có hành động vô lễ với con gái ở trước mặt họ như vậy.

"Xem ra trên mặt cô không có mặt nạ, chẳng lẽ đây là khuôn mặt thật sự của cô sao? Cũng khá xinh đấy" Diệp Thu lẩm bẩm tự nói. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Hắn vì muốn trà trộn vào Hồng Nhân hội, không muốn bị phát giác nên đã dùng mặt nạ, trong lòng cũng sợ Y Đằng Huân dùng mặt nạ.

Hắn và tổ chức rắn độc đã trao đổi nhiều, biết đám người này đều không thể dùng khái niệm thường để cân đo được, tác phong làm việc của họ tàn nhẫn độc ác, chỉ cần không cẩn thận sẽ bị họ hại chết.

Đó cũng là nguyên nhân mà Diệp Thu sờ vào mặt của người ta, chứ thật ra Diệp Thu cũng chẳng thèm, hắn còn sợ mình không có đàn bà sao?

Ngực của Thẩm Mặc Nùng còn to hơn cô ta, da cùa Lâm Bảo Nhi còn nuột hơn cô ta, Đường Quả thì trẻ trung xinh đẹp hơn cô ta, đôi chân dài của Bố Bố tuyệt đối là cực phẩm trong nhân gian... À, còn có sự thẹn thùng của Khả Tâm, sự ngây thơ của Đông Dạ và cả cái khoái cảm cực độ khi được chinh phục đại minh tinh nữa chứ. Bao nhiêu cô gái cực phẩm như thế, đều đang chờ đợi sự sủng hạnh của hắn, nói một cách nghiêm túc thì Diệp Thu rất là bận rộn đấy.

"Anh muốn làm gì? Anh biết anh đang làm gì không? Anh đang có những cử chỉ thô tục với một cô gái của dân tộc Đại Hòa, điều này đối với chúng tôi mà nói là một sự sỉ nhục lớn, anh nhất định sẽ phải trả giá cho hành động ngu xuẩn của mình." Y Đằng Huân biết, hy vọng đối với đại sứ quán đã không còn nữa rồi.

Bây giờ cô chỉ mong những người này còn biết chút sợ sệt, sợ võ lực và tôn nghiêm của Đại Hòa dân tộc mà không quán thẳng tay trong sự việc lần này. Vì nguyên nhân công việc, Y Đằng Huân thường đến Hoa Hạ, cũng rất thường qua lại với các quan viên ở nước Hoa Hạ. Cô đã quá hiểu họ rồi, chỉ cần nói ra thân phận người Đông Doanh của cô, họ sẽ thay đổi ngay cái thái độ ngạo mạn của họ đối với mình.

"Bốp"

Diệp Thu đánh một bạt tay vào mặt Y Đằng Huân, đánh mạnh đến nỗi khuôn mặt trắng trẻo của cô ta bị sưng đỏ lên.
"Anh..."
Bốp !
Lại là một bạt tay, Diệp Thu vốn không hề có suy nghĩ thương hoa tiếc ngọc.

"Không ngờ rằng tôi sẽ đánh cô chứ gì? Lúc trước tôi không hề đánh phụ nữ." Diệp Thu ưỡn mặt ra nói.

"Nhưng cô có phải là đàn bà không? Cô không phải. Trong cái tổ chức chó chết của cô vốn không có một con đàn bà bình thường nào cả. Đương nhiên, cũng chẳng có ai bình thường cả, toàn bộ đều là kẻ điên. Nói mau, mục đích của cô đến Thâm Châu là gì?"

Diệp Thu lại đánh thêm một bạt tay.

Suy nghĩ một lúc hắn lại bóp cằm cô, ngón tay dơ dáy của hắn đưa vào trong cái miệng ẩm ướt của cô, lục lọi bên trong đó, một hồi sau, từ trong kẽ răng móc ra một viên thuốc màu trắng.

"Vấn đề này cô có thể suy nghĩ thêm rồi sau đó mới trả lời tôi cũng được, Thiên Diệp Huân đâu rồi. Tôi nghĩ, chắc cô cũng mong hắn chết nhỉ ?" Diệp Thu cười ha ha nói.

"Lúc tôi định đưa hắn đi, thì hắn đã biến mất rồi." Y Đằng Huân nói.

Trong lòng có chút hối hận, đều trách mình đã quá tham lam, nên đã buông tha cho con cờ Thiên Diệp Huân này, lại dụ được con cá lớn của Hoa Hạ ra, họ lưỡng hổ phân tranh. Nhưng không ngờ tất cả dự tính đều đã thất bại, còn hại mình ra nông nỗi này.

Người Hoa Hạ chẳng đã nói nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất sao?
Đúng là người Hoa Hạ gian xảo! Đều là kẻ lừa đảo!
"Hắn đi bao lâu rồi?" Diệp Thu sa sầm mặt lại hỏi.

''Nếu anh thích ở đây mà kéo dài thêm một lúc nữa, thì anh ta đã qua đến Hồng Kông rồi." Y Đằng Huân không muốn hoàn toàn bán đứng Thiên Diệp Huân.

Đã gây ra họa lớn thế này, Thiên Diệp Huân đã bị gia tộc Thiên Diệp tẩy chay này quả thật đúng là một trái bom. Nếu anh ta có thể sớm rời khỏi thế gian này, là cái kết quả mà mọi người đều mong muốn.

"
Báo cáo đội trưởng, có một chiếc du thuyền được lái từ câu lạc bộ du thuyền Picasso ra, đã xông ra khỏi phòng tuyến trên biển của chúng ta." Trong ống nghe, văng vẳng giọng nói của một tiểu đội trưởng.

Chẳng lẽ Thiên Diệp Huân đã chạy thoát bằng đường biển rồi sao?

"
Kiếm Hàn, anh phụ trách đưa họ đi khỏi đây an toàn, đội một đội hai theo tôi đi truy bắt tiếp." Diệp Thu to tiếng ra lệnh.

Cận Thân Bảo Tiêu - Chương #692


Báo Lỗi Truyện
Chương 692/750