Chương 654: Đau bụng (1)



Cảnh sát Hong Kong ở vào năm 1973 thành lập nên một chi đội Thần Thương Thủ (Tay súng thiện xạ), tháng 7 năm 1974 sửa đội Thần Thương Thủ thành đội chống khủng bố, cũng đổi tên là đội đặc nhiệm ECIALDUTIESUNIT, tên gọi tắt là đội đặc công SDU.

SDU là cảnh sát thuộc bộ đội cơ động PTU cùng đóng ở trong tổng bộ bộ đội cơ động. Mà thành viên do nhân viên cảnh sát cử tới tổng đôn đốc, cũng là một cảnh tư. Nó biên chế chia thành 3 tổ, theo thứ tự là tổ huấn luyện và chi viện, tổ hành chính và tổ hành động.

Cứu viện khẩn cấp lần này là do tổ hành động SDU đảm nhiệm, chia làm ba tiểu đội Phi Ưng. Phân biệt là đội Phi Ưng 1, đội Phi Ưng 2 va đội Phi Ưng 3. Mà đội Phi Ưng 3 ngoại trừ ngươi điều khiển máy bay, những ngươi còn lại là do thành viên tiểu đội Lôi Đình tạo thành.

Chi bộ đội này được gọi là đội Thần Thương Thủ (đội súng thiện xạ), nhưng hôm nay sau khi thấy trận so tài giết người giữa hai cô gái. Bọn họ rốt cuộc cũng ngại mang danh hiệu này.

Lần này SDU cũng có một gã cảnh tư tới phụ trách hành động lần này, mà vị trưởng quan họ Trịnh này lại nắm tay Diệp Thu nhiệt tình không chịu buông ra.

"Mở rộng tầm mắt. Thật sự là mở rộng tầm mắt. Diệp đội trưởng, không sợ anh chê cười, chi tiểu đội này của chúng tôi còn có một danh hiệu, gọi là đội Thần Thương Thủ. Mọi ngươi tập luyện ở mặt súng ống đều khắt khe phi thường. Nhưng hôm nay lại may mắn được thấy kỹ thuật súng của hai nguời bạn anh, thật là hổ thẹn".

Anh mắt Trịnh Cảnh Thái nhìn Tiểu Bạch và Ngân Nhãn đứng sau lưng Diệp Thu đầy vẻ tham lam, nói: "Diệp đội trưởng, tôi có một yêu cầu quá đáng mong Diệp đội trưởng có thể cân nhắc."

"Ừm. Trịnh đội trưởng cứ nói. Nếu có thể giúp đỡ... tôi nhất định sẽ cân nhắc". Diệp Thu nhớ tới việc ngươi ta cứu viện ngàn dặm vào đêm khuya, cắn răng nói.

"Là như vậy, tôi muốn mời hai người bạn này của anh, dạy mấy khóa cho đội viên SDU chúng tôi, anh xem... có quá trì hoãn thời gian của bọn họ không? Tôi đồng ý lấy giá thuê người hướng dẫn đặc biệt của quốc tế để thuê bọn họ". Trịnh Cảnh Thái cưới ha hả nói. Cho tới lúc này, gã vẫn chưa buông tay Diệp Thu ra, luôn một bộ dáng anh không đáp ứng tôi liền không buông.

Diệp Thu nhìn Tiểu Bạch, lại nhìn Ngân Nhãn, hỏi ý kiến hai người. Thật ra Diệp Thu biết, ý kiến Tiểu Bạch mình căn bản không cần hỏi. Cho dù mình bảo nàng làm gì, nàng cũng sẽ không từ chối. Nhưng Diệp Thu vẫn dựa theo hỉ nộ của nàng để an bài cho nàng.

Còn Ngân Nhãn... bảo một vị sát thủ đi dạy kỹ thuật súng cho cảnh sát? Diệp Thu tưởng tượng đã cảm thấy có chút hoang đường.

Nhưng nếu người ta đã nói ra, chung quy mình cũng cần hỏi một chút. Cứ từ chồi thẳng như vậy, sẽ phá hỏng quan hệ tốt đẹp giữa hai bên.

Không cần hỏi kỹ, Diệp Thu cũng biết thân phận của mình chắc chắn đã bị bọn Lạc Thiên Quân nói ra.

Mình bây giờ không phải thân phận một ngươi, mà là thân phận một gã đặc chủng, quân nhân tinh anh của nước Trung Quốc. Quân nhân trực thuộc quốc gia thỉnh cầu mình phái ngươi chỉ điểm kỹ thuật súng cho bọn họ, mình sao có thể tùy tùy tiện tiện từ chối chứ?

Thầy ánh mắt Diệp Thu chuyển sang, Tiểu Bạch tất nhiên là gật đầu đáp ứng. Nàng chưa từng từ chối Diệp Thu.

Nhưng Ngân Nhãn thì lại do dự một phen, nhưng sát thủ cũng có nguyên tắc. Nếu không có Diệp Thu, nói không chừng lần này mình cũng sẽ chết rét ở trong biển sâu, nên cũng khẽ gật đầu.

Thấy hai ngươi đều đồng ý, lúc này Diệp Thu mới xoay người trả lời chắc chắn cảnh tư Trịnh Cảnh Thái, nói: "Được. Hai nàng đều đồng ý rồi. Nhưng sắp xếp thời gian dạy, xin Trịnh cảnh tư chiếu cố tình huống của các nàng nhiều hơn chút còn nữa, người bạn kia của tôi không thể nói chuyện, nên có thể trao đổi sẽ có vấn đề. Có điều, nàng cũng không thích nói chuyện, tôi nghĩ, tất cả mọi ngươi đều không phải là tay mơ mới sờ tới súng. Những thứ căn bản đều đã rất rành, đội viên của anh nhất định có thể học được nhiều thứ từ trong thực chiến của nàng".

"Vâng. Vô cùng cảm tạ. Vô cùng cảm tạ". Trịnh Cảnh Thái buông tay Diệp Thu ra, sải bước tới bắt tay Ngân Nhãn, Tiểu Bạch.

Đó là một kẻ thông minh, trước khi hai người chưa đồng ý, biết chỉ có nhờ Diệp Thu mới có cơ hội thực hiện mục tiêu của mình. Bây giờ bọn họ đều đồng ý rồi, gã tất nhiên phải đi cảm tạ người trong cuộc.

Các đội viên SDU đứng ở một bên nghe được tin Tiểu Bạch và Ngân Nhãn sẽ giảng dạy bọn họ, cả đám lộ vẻ hưng phấn. Bọn họ đã tận mắt nhìn thấy kỹ thuật súng thần kỳ của hai người mà.

Bởi vì nhân sĩ dị năng Thiên giới rơi xuống nước lần này quá nhiều, cho nên đội Phi Ưng 2 và đội Phi Ưng 3 cũng không cách nào đưa tất cả bọn ho trở về. Những người không có cách gì kéo lên, bọn họ đều vứt phao cứu sinh, đệm khí và thiết bị cứu viện khác.

Còn phi Thuyền do Hắc Long hội lái, sau khi người ra mặt đều bị bộ đội cảnh sát tiêu diệt toàn bộ, những phi thuyền này cũng thành chỗ đặt chân tạm thời của nhân sĩ dị năng Thiên giới.

Ở trước lúc bọn Diệp Thu trở lại Hong Kong. Trịnh Cảnh Thái đã bảo tinh huống cho tổng bộ. Tổng bộ đã phái một đội thuyền qua tiếp ứng bọn họ.

Tin chắc bọn họ rất nhanh sẽ trở về.

"Diệp đội trưởng, anh xem, những người được cứu viện này giờ phải làm gì?" Trịnh Cảnh Thái đi tới nhỏ giọng thương nghị với Diệp Thu. Nhiệm vụ cứu viện lần này cấp trên giao toàn quyền cho gã xử lý, gã đối với mấy gã thoạt nhìn rất xa lạ này rất nhức đầu.

Diệp Thu suy nghĩ một chút, nói: "Phát mỗi người một bộ quần áo, một hộp cơm, sau đó để bọn họ rời đi".

"Cứ để bọn họ rời đi như vậy sao?' Trịnh Cảnh Thái có chút khó xử nói.

"
Ừ. Chẳng lẽ anh còn muốn trả thẻ căn cước của bọn họ sao?". Diệp Thu nhìn Trịnh Cảnh Thái cười tủm tỉm, vừa cười vừa nói.

"
Ha ha, chuyện này..." Trịnh Cảnh Thái ngượng ngùng lắc đầu. Gã nghĩ là cứu về nhiều
người như vậy, lại đả kích trầm trọng hải tặc vùng biển quốc tế, là một cơ hội nở mày nở mặt nhất của SDU sau nhiều năm như vậy.

Nếu có thể tìm truyền thông đưa tin này mà nói, mình có thể cảm nhận cảm giác nói trước ti vi rồi.

Nói không chừng truyền thông Hong Kong liền cho mình một danh hiệu "Anh hùng bắt trộm", nếu thế, con đường thăng chức của mình không thể nghi ngờ sẽ bằng phẳng rất nhiều.

"
Không nên trêu chọc bọn họ. Ngàn vạn lần không nên". sắc mặt Diệp Thu ngưng trọng nói. "Bọn họ đều là nhân vật nguy hiểm, nhân vật ngụy hiểm cực đoan. Chuyện này tỏi sẽ trao đổi với cấp trên anh. Bọn họ sẽ hiểu vì sao tôi làm thế". Nguồn: http://truyenyy.com

Trịnh Cảnh Thái thấy Diệp Thu đột nhiên sắc mặt nghiêm túc như vậy, cũng tỏ thái độ nói: "
Tôi hiểu. Tôi sẽ làm theo lời anh nói, về phần có thể thả bọn họ không, con phải đợi cấp trên truyền mệnh lệnh cho tôi mới được. Bản thân tôi không có quyền này".

"
Vậy là tốt rồi. Tối nay đã phiền các anh". Diệp Thu vừa cười vừa nói.

"
Không cần khách sáo. Đây là trách nhiệm của chúng tôi. Cá nhân tôi cũng rất vinh hạnh có thể kết bạn với anh kiệt như Diệp đội trưởng và Lạc đội trưởng". Trịnh Cảnh Thái bày tỏ thái độ khiêm tốn.

Diệp Thu cố ý đi gặp mặt người Thiên giới, một mặt tỏ vẻ an ủi, mặt khác cũng kích động một phen, để bọn họ càng hận người Nhật sâu sắc. Đương nhiên, quan trọng nhất là muốn bọn họ nhớ kỹ khuôn mặt đẹp trai của mình.

Mình là ân nhân cứu mạng của bọn họ, dù thế nào cũng phải đi hai vòng trước mặt bọn họ để nhận sự cảm kích của bọn họ mới đúng.

Cùng với người SDU phân biệt chia ra, từ chối lời mời cơm của Trịnh Cảnh Thái, Diệp Thu dẫn Tiểu Bạch, Ngân Nhãn, Long Nữ, Christina và nhóm người tiểu đội Lôi Đình rời di, thấy ở cửa cao ốc tổng bộ của SDU có một dãy xe xếp dài.

Thấy bọn Diệp Thu đi ra, quản gia gia tộc Tây Môn bước nhanh lên đón, cung kính nói: "Diệp tiên sinh, thiếu gia phái chúng tôi đi đón anh trở về".

"
Cám ơn". Diệp Thu vừa cười vừa nói. Tâm tư Tây Môn Hướng Đông này thật đúng là tinh tế, loại chuyện nhỏ nhặt này cũng chuẩn bị thỏa đáng như thế.

Cả đám phân biệt lên xe. Diệp Thu không lập tức trở lại số 3 vịnh nước sâu. Vừa mới từ địa ngục trở về, mặc dù trong lòng hắn có chút nôn nóng mà muốn đi gặp những cô gái kia. NhưngDiệp Thu vẫn còn rất nhiều chuyện cần sắp xếp.

Đoàn xe còn chưa tới Bán Sơn, Christina đã nói muốn xuống xe rời đi. Alantis có rất nhiều bí mật không muốn ai biết, hiển nhiên bọn họ cũng không muốn bại lộ trước mặt nhiều người như vậy.

Christina nói muốn đi. Long Nữ tất nhiên muốn làm bạn cùng nàng rời đi. Diệp Thu cũng không giữ lại, chi lộ vẻ cảm tạ chân thành chuyện Christina trợ giúp mình khi ở trên thuyền.

Christina gật đầu không nói gì. Nhưng Long Nữ lại vừa cười vừa nói: "Đừng quên chuyện anh đã đáp ứng với Christina".

"
Cái gì?" Diệp Thu lập tức có chút mù mờ.

"
Xem phim". Long Nữ liếc Diệp Thu một cái quyến rũ, sau đó đi nhẹ như mây.

Diệp Thu hiểu ý cười, sau đó dẫn mọi ngươi vào biệt thư xa hoa Bán Sơn do Tây Môn Hướng Đông cung cấp cho bọn họ.

Diệp Thu tắm rửa một lượt, thay áo quần sạch sẽ đi ra, sau đó ngồi đối diện với các thành viên tiểu đội Lôi Đình ở đại sảnh, hỏi: "Các người sao lại cùng xuất hiện với người SDU thế?"

Lạc Thiên Quân được Diệp Thu bổ nhiệm chức đội trưởng tạm thời khi rời đi, cũng là người tổng phụ trách cứu viện bên ngoài. Tất nhiên là phải do gã báo cáo, nói: "
Từ sau khi anh lên thuyền, chúng tôi liền truy tìm tín hiệu của anh. Thời gian đầu thì còn tốt, luôn nhận được tín hiệu, chúng tôi liền biết anh đang an toàn. Nhưng đợi sau khi tới vùng biển quốc tế, chúng tôi liền mất đi liên lạc với anh".

"
Bởi vì vị trí anh mất tích quá xa hơn nữa còn ở trên biển, chúng tôi căn bản không có cách gì chạy tới kịp thời. Cho dù thuê một chiếc thuyền đi qua, sợ là cũng tốn không ít thời gian. Đợi tới khi chúng tôi mất thòi gian đuổi tới, nhất định sẽ lỡ cơ hội cứu viện tốt nhất. Ba phương án trước kia chúng ta đặt ra đều vô dụng, cho nên dưới tình huống như thế, tôi chỉ có thể thi hành phương án dự bị thứ tư".

"
Tôi dùng phương thức liên lạc anh lưu lại liên hệ với Tây Môn thiếu gia, sau khi hắn nghe tôi giải thích tình huống lập tức chạy tới tụ họp với chúng tôi. Sau đó lại tự mình cùng chúng tôi chạy tới tổng bộ PTU. Xem ra lực ảnh hưởng của Tây Môn thiếu gia cực kỳ kinh người, bộ đội PTU rất nhanh liền đồng ý phương án cứu viện không trung của chúng ta".

Diệp Thu thầm nghĩ, hắn tất nhiên biết rõ năng lực kinh người của Tây Môn Hướng Đông. Nếu không, hắn cũng sẽ không đưa gã vào trong phương án thứ tư. Có gã ra tay, đừng nói là bộ đội PTU, cho dù là trú quân Hong Kong nói không chừng cũng có thể mời được. [/IMG]

Cận Thân Bảo Tiêu - Chương #654


Báo Lỗi Truyện
Chương 654/750