Chương 639: Thùng thuốc nổ bị châm ngòi (1)!



Người Hoa Hạ có thói quen ưa náo nhiệt, đặc biệt là khi nghe tiếng kêu thảm thiết như vậy, đám người xem càng như ăn xuân dược, càng tăng lòng hiếu kì của mọi người, trong lòng ai cũng thầm nghĩ, hôm nay vô luận thế nào cũng phải xem cho kì được.

Diệp Thu trong lòng thầm nghĩ trò quỷ của Độc xà tổ chức, Hùng đã thuận lợi nhậm chức chấp hành giả thiên giới, nếu mục đích của họ chỉ đơn giản như vậy, cũng thực sự quá đơn giản, không ai tin tưởng chuyện này.

Diệp Thu đoán bọn họ chắc chắn sẽ có hành động phía sau.

Nghe có người la lớn, Diệp Thu thần kinh lạnh băng, lập tức phát hiện chuyện có liên quan đến độc xà.

"Nhưng bọn họ hẳn phải hạ thủ với mình mới đúng? Vì sao người đầu tiền bị công kích lại là người khác?" Diệp Thu có chút kinh ngạc.

Nhìn qua kẽ hở giữa đám người, Diệp Thu thấy vị được đề cử trong danh sách chấp năng giả Thụy sĩ lão binh đang chỉ vào mặt mình gào rú, không biết là đang giận dữ cái gì, cũng không hiểu hắn nói cái gì.

"Biết hắn nói cái gì không?" Diệp Thu hỏi, hắn biết Ngân Nhãn đang đứng sau lưng hắn, bởi hắn có thể ngửi thấy mùi vị cơ thể nàng, hắn không hiểu ngôn ngữ của Thụy sĩ lão binh, chỉ có thể xin giúp đỡ của nàng, nói không chừng nàng nó thể hiểu.

"Hắn nói bên trong rượu có rắn." Ngân Nhãn ánh mắt lóe lên một chút, nói.

"Bên trong rượu có rắn độc? Chén rượu sao lại có rắn độc?"

Nhìn Thụy sĩ lão binh như một con sói bị thương, khuôn mặt thô ráp đầy lệ khí, hai con mắt đỏ đậm tớ máu, khiến cho người khác nhìn thấy mà giật mình.

"Chuyện này nhìn thật quái dị." Diệp Thu âm trầm nói.

"Có phải anh đã nhìn ra chút cục diện rồi?." Ngân Nhãn có chút suy nghĩ nhìn Diệp Thu hỏi.

Diệp thu không ngờ cô nàng này nhạy cảm thế, đúng là bị nàng đoán trúng, lẽ nào mình có biểu hiện gì? hẳn là không chứ.

"Tôi chỉ là người xem, không liên quan tới tôi." Diệp Thu phủ nhận nói.

"Thực sự không liên quan gì?" Ngân Nhãn híp mắt cười hỏi, Diệp Thu không ngờ cô nàng lại lắm chuyện đến vậy, sát thủ cần phải chú ý giữ thân phận, sát thủ lắm lời vô ích thế làm gì?

Nhìn thấy bên này có đoàn người vây quanh, người công tác của thiên giới đại hội đã đi tới, dẫn đầu là một trung niên hơn ba mươi, ánh mắt thâm thúy, tóc màu xám nắng hơi cuộn nổi lên, mặc âu phục màu bạc, trên ngực có thêu biểu tượng chim tung cánh của Thiên Diệp gia tộc.

"Xin chào, tôi là người phụ trách Yến Hội, tên Khải Thụy, xin hỏi có chuyện gì xảy ra?" Người đàn ông dùng tiếng anh nhìn Thụy Sĩ lão binh hỏi.

"Hắn nói ở trong rượu có rắn độc." Một người chỉ vào Thụy sĩ lão binh nói.

Khải Thụy sắc mặt trầm xuống, nói: "Không có khả năng, không thể xảy ra chuyện như vậy được, những ly rượu này đều qua kiểm tra nghiêm ngặt của chúng tôi."

Thụy sĩ lão binh vừa rồi tức giận nên mới nói bằng tiếng thụy sĩ, hiện tại đã nghe nhân viên dùng tiếng anh giải thích, cũng dùng tiếng anh phản bác: "Ông nói là tôi cố ý gây chuyện sao? Lẽ nào tôi mù? Tôi nói ở trong rượu có rắn độc, chẳng lẽ là đặt điều?"

Sau đó quay ra xung quanh quát: "Là ai? Là ai muốn giết ta? Đứng ra quang minh quyết đấu." Những người đứng xem chỉ cười nhạt, hoặc sắc mặt âm trầm nhìn chém rượu vỡ tan dưới đất.

"Tiên sinh, xin ngài không nên kích động, chuyện này chắc chắn có uẩn khúc, chúng tôi sẽ tra rõ và trả lời cho ngài."

"Không nên kích động? Mày có phải muốn tao không nên kích động?" Thụy sĩ lão binh túm áo Thụy Khải nói: "Có phải là chúng mày cố ý thả ra? Các người muốn giết chúng ta nên cố ý thả rắn độc? Mục đích của chúng mày là gì?"

Thế nhưng trong nháy mắt Thụy Khải điều chỉnh lại tâm tình, vẫn nho nhã nói: "Tiên sinh, tôi nghĩ ông hiểu lầm rồi, chúng tôi sao có thể tùy ý động thủ với nhân sĩ thiên giới? Hơn nữa ông nói trong rượu có rắn độc? Chuyện này không có khả năng xảy ra."

"Mày còn không thừa nhận?" Thụy sĩ lão binh buông cổ áo Thụy Khải ra, chỉ vào bãi rượu đỏ dưới đất nói: "Trong rượu có rắn độc, hơn nữa tôi còn nhận ra là xà vương xuyên tâm hồng."

Xuyên Tâm Hồng?

Nghe được tên này, hiện trường một trận xôn xao.

Có người bỏ ly rượu của mình đi, còn có người chăm chú nhìn trong ly rượu cố gắng kiếm xem có phải bên trong có xuyên tâm hồng hay không?

Xà vương đại danh đỉnh đỉnh, quái vật này toàn thân đều là độc, không thể không khiến cho người ta cẩn thận.

Khải thụy ngồi xổm xuống, móc ra từ trong túi một cái hộp xinh xắn, sau đó mở ra bên trong có một cái ngân châm, gảy một trận quả nhiên khều lên được một con rắn nhỏ màu đỏ đang ngọ nguậy.

"Xuyên tâm hồng." Sắc mặt Khải thụy xám lại, nhìn chăm chú vào con rắn đang giãy dụa không biết nghĩ cái gì.

Nếu như người thường sợ là căn bản không thể tìm ra con rắn nhỏ như tơ nhện này, nhưng đối với mấy dị năng giả này, không có gì là kì lạ.

Nếu không có năng lực đặc thù, sao có thể tự xưng là người thiên giới?

"Thế nào? Nhân chứng vật chứng đều có, mày còn chối nữa không?" Thụy sĩ lão binh âm lệ nói, đối với những người quái dị như họ, chuyện liên quan đến tính mạng là chuyện không thể bình tĩnh được.

"Tiên sinh, xin ngài tin tưởng chuyện này không phải do chúng tôi gây ra." Khải Thụy lấy một bình nhỏ từ tay thuộc hạ sau đó bỏ con rắn vào trong bình, sau đó binh sĩ cầm mang đi, Khải Thụy ở lại cố dập lửa giận của thụy sĩ lão binh.

"Thuyền là của các người, rượu các người cung cấp, nhân viên cũng của các người... không phải các người thì còn ai vào đây?" Thụy sĩ lão binh rống lớn.

Khải Thụy bất lực, vô luận hắn giải thích thế nào Thụy Sĩ lão binh đang phát điên căn bản là nghe không vào, cứ thế gào gú đòi đánh giết.

"Mọi người kiểm tra rượu khác xem có phải có người động tay chân không?"Một người hô trong đám đông.

Khải thụy gật đầu, ý bảo thuộc hạ kiểm tra, trong lòng thầm cầu mong không có rắn độc, nếu không một tên quản lý như hắn không thể thoát khỏi can hệ.

...............

Bởi nhận được một cú điện thoại quan trọng, Hùng bắt đầu nói chuyện một hồi lâu với Thiên Diệp Huân sau đó, người của Thiên Diệp Huân đại sự đã thành bọn họ không muốn làm chuyện nhàm chán.

Đóng thiết bị liên lạc bí mật trong tay, Hùng nhàn nhã ngồi thưởng rượu trên sô pha, nói với Brahma: "Lệnh của cấp trên, bảo chúng ta tối nay động thủ, cần phải nghĩ vài biện pháp trừ khử địch nhân."

"vậy ra tay đi, tôi nghĩ không ai có thể cản trở bước chân của chúng ta, chỉ cần chúng ta tẩy rửa thiên giới một lần, vậy đại nghiệp của thiếu gia có thể hoàn thành rồi." Brahma sắc mặt kích động nói

"Thương thế của anh thế nào rồi?" Hùng nhìn vết thương của Brahma hỏi.

"Không sao, thù mới hận cũ, ngày hôm nay ta phải tính hết." Brahma vuốt ve hoàng kim cương xoa đặt trên sô pha, vẻ mặt hung ác nói.

"Lực lượng chúng ta có thể dùng là bao nhiêu?" Hùng tâm lý còn có chút do dự, đối thủ của bọn họ là đông đảo dị năng giả cùng các tổ chức dị năng a. Nguồn: http://truyenyy.com

"Vậy là đủ rồi, chúng ta tiến hành thu mua nhân thủ và tẩy trừ lần một, hiện tại tất cả đang trong khống chế của chúng ta, còn lại sẽ do tướng quân Tá Khi đảm nhận."

"Những tổ chức dị năng giả thì sao?" Hùng liếc mắt nói, đó mới là lực lượng hắn kiêng kị nhất.

Tuy rằng Thần Thánh Hoa Hạ không đáp ứng lời mời tới đại hội, nhưng còn những tổ chức khác thì sao? Nhân thủ trong tay mình liệu có thể đối phó với bọn họ?

"Trong thiên giới, bọn họ sao có thể tùy tiện ra tay?" Brahama cười lạnh nói: "Hùng, anh sợ?"

"Sợ? Tôi sao có thể sợ, ngay cả ám sát thủ tướng tôi còn không sợ, huống hồ mấy tổ chức vớ vẩn này? Mạng tôi do thiếu gia cứu, tôi chỉ sợ không hoàn thành đại sự của thiếu gia thôi." Con ngươi băng lãnh của Hùng đột nhiên trở nên táo bạo, sắc mặt cũng trở nên hồng rực, hùng ác trừng mắt nói với Brahma.

Bầu không khí hiện tại của thiên giới đại hội cực kì áp lực, mỗi người đều có cảm giác nguy hiểm tới gần, nhưng không biết ngọn nguồn từ đâu.

Trên thuyền hiện tại như một thùng thuốc nổ, chỉ cần có một tia lửa sẽ "bùm" một tiếng nổ nát bấy.

"Không sợ là được rồi, lệnh của thiếu gia, chúng ta chỉ cần chấp hành là được, anh hẳn là biết, không có cơ hội nào tốt hơn lần này, sau khi anh nắm giữ phong hỏa lôi tiểu đội, cần gì sợ bọn họ?" Brahma nhấp một ngụm rượu, không thấy Hùng tức giận, chầm chậm nói.

Cận Thân Bảo Tiêu - Chương #639


Báo Lỗi Truyện
Chương 639/750