Chương 594: Sinh nhật Khả Tâm


"Lam Khả Tâm, em lên giải thích xuất xứ lích sử của đồng tiền cổ. Nhanh" Trần Hoài Ân đứng trên bục giảng, đột nhiên lên tiếng đưa ra câu hỏi,
"A, thưa thầy, thầy nói gì ạ? " Vẻ mặt Lam Khả Tâm hoang mang đứng dậy, ngỡ ngàng hỏi lại.
Trần Hoài Ân kỳ lạ nhìn Lam Khả Tâm một cái. Cô bé này là học xinh chăm chỉ nhất trong lớp, lần nào lên lớp cũng ngồi ngay ngắn, ghi bài chăm chú cẩn thận, lúc nào đưa ra câu hỏi hỏi cô, cũng đều trả lời trôi chảy.
Có thể nói, sau khi Diệp Thu rời trường, Lam Khả Tâm là học sinh ông xem trọng nhất, thậm chí có suy nghĩ sẽ chú trọng bồi dưỡng cô. Hôm nay cô lại có tình trạng tư tưởng không tập trung, đây là lần đầu tiên thấy cô như vậy.
Trần Hoài Ân lấy tay ra hiệu, nói với Lam Khả Tâm: "Không sao, e ngồi xuống đi".
Lam Khả Tâm hôm nay lên lớp thất thần, đây là chuyện rất ít khi xảy ra.
Hôm này là sinh nhật thứ hai mốt của cô, vốn cũng không có gì đặc biệt. Trước đây đều đón sinh nhật tùy ý, thậm chí nếu không phải người nhà gọi điện tới nhắc, cô cũng quên luôn chuyện hôm đó là sinh nhật mình.
Nhưng, sinh nhật lần này lại khác.
Đầu tiên là mấy bạn cùng phòng ngủ nghe nói hôm nay là sinh nhật mình, đều ồn ào muốn mình mời mọi người, cũng không biết sao Minh Hạo lại có được tin này, cũng tới tham dự, nói là tối nay mời mọi người ra ngoài ăn cơm, hơn nữa còn là vì chúc mừng sinh nhật mình.
Minh Hạo cũng là học sinh của đại học Thủy Mộc, nhưng đã tốt nghiệp hai năm rồi, là ông chủ của công ty trường học Thanh Minh Khoa Sang. Mặc dù xuất thân danh giá nhưng có thể trong thơi gian ngắn hai năm trở thành triệu phú, học sinh thế này cũng không nhiều. Thanh Minh Khoa Sang mặc dù là doanh nghiệp cổ phần, nhưng hắn là người đầu tư và người tổng phụ trách chính. Với lượng cổ phần 70% trong công ty, còn có tin đồn hậu thuẫn của Minh Hạo không bình thương, ít nhất chuyện hiệu phó trường học là cậu hắn thì ai cũng biết.
Nhân vật như vậy, tất nhiên là "chàng hoàng tử" trong mắt những nữ sinh này rồi.
Hơn nữa Hạo Minh tướng mạo anh tuấn, bề ngoài phong lưu, là mỹ nam tiêu chuẩn, thường xuyên lái BMW sáu hệ của mình tơi trường học, vô cùng thu hút. Minh Hạo và ca sĩ vườn trường Vương Chính được sinh viên đại học Thủy Mộc phong làm "tuyệt đại song kiêu". Vì Vương Chính đã ký hợp đồng với một công ty giải trí, nghe nói công ty đã bắt đầu chuẩn bị cho ra đời album âm nhạc đầu tiên của anh ta.
Thật ra, Minh Hạo và Vương Chính là bạn bè, đều là người nổi tiếng trong trường, tất nhiên có rất nhiều cơ hội gặp gỡ.
Lúc quán bar của Minh Hạo khai trương, mời Vương Chính tới hát, Vương Chính kéo một đám bạn tới ủng hộ, làm cho lễ khánh thành trở thành nơi biểu diễn nhỏ. Minh Hạo cảm động nhớ tới tình nghĩa của hắn. Hai người thường xuyên qua lại, quan hệ cũng càng ngày càng tốt.
Minh Hạo biết bản lĩnh của Vương Chính, trên tình trường gần như là vô địch. Nhưng nghe lời nói hắn đã vấp ngã trước một cô gái, liền rất hiếu kỳ với chuyện này. Vương Chính bị ắn hép tới bất đắc dĩ, cũng liền chỉ Lam Khả Tâm nói : "Chính là cô gái này không để ý tới mình".
Lần đầu tiên nhìn thấy Lam Khả Tâm, Minh Hạo đờ người ra, cô gái này, sao lại quen như vậy nhỉ?
Mặc dù Lam Khả Tâm xinh đẹp, nhưng không phải loại người khiến người ta kinh ngạc. Nhưng đôi mắt trong veo và vẻ mỏng manh yếu đuối của cô lại khiến lòng hắn bỗng nhiên tràn đầy ham muốn chinh phục và ý muốn bảo vệ. Vì một số nguyên nhân gia đình, lúc nhỏ Minh Hạo sống ở quê vài năm. Ở đó, anh đã thích một cô bé ngay thơ chất phác lương thiện.
Sau này, a về lại Yến Kinh, cũng mất liên lạc với cô bé, nhiều năm trôi qua như vậy, không những anh không quên, mà ngược lại càng nhớ rõ khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú đó. Ở nơi đô thị phồn hoa náo nhiệt này, anh cũng chưa từng gặp cô gái nào có đôi mắt trong veo xinh đẹp tới vậy. Ngược lại, những cô gái bôi son trát phấn ăn mặc để lộ cả ngực lại đầy ngoài phố.
Càng như vậy, anh càng nhớ vô bé ngây thơ ngày còn nhỏ. Sự xuất hiện của Lam Khả Tâm khiến anh cho rằng đó là ông trời giải mộng giúp anh.
Anh lúc đó đã nói với Vương Chính: "Mình thích cô ấy, mình phải có được cô gái này".
Vì vậy, Minh Hạo bắt đầu thu thập tư liệu về Lam Khả Tâm, cố gắng tiếp cận bạn cùng phòng cô hơn nữa lấy lòng các cô. Tất cả những chuyện này đều âm thầm tiến hành trong tình trạng Lam Khả Tâm không hề biết. Vì bình thường Lam Khả Tâm ngoài học ra lại tới thư viện. Hình như ngoài sách ra, bạn không thể tìm ra cô còn có sở thích nào khác.
Khi Minh Hạo đột nhiên mang hoa hồng xuất hiện trước mặt Lam Khả Tâm, Lam Khả Tâm giống như thỏ bị giật mình bỏ chạy. Cô chưa từng gặp chuyện thế này, cũng không biêt nên xử lý thế nào. Cho dù với Diệp Thu chỉ là thỉnh thoảng khoác khoác tay, hắn cũng chưa bao giờ là chuyện thế này trước mặt đông người.
Thấy phản ứng của Lam Khả Tâm, trong lòng Minh Hạo lại càng yêu thích cô gái đơn thuần này.
Từ ngày hôm đó, tin Minh Hạo thích mỹ nữ Lam Khả Tâm khoa khảo cổ nhanh chóng đươc truyền đi khắp trường. Còn ba người bạn cùng phòng bị mua chuộc của Lam Khả Tâm cũng bắt đầu với trách nhiệm của mình, vô tình hay cố ý khen ngợi điểm tốt của Minh Hạo trước mặt Lam Khả Tâm.
Lam Khả Tâm cố gắng từ chối, nhưng thế tấn công của Minh Hạo càng lúc càng mạnh mẽ, hoàn toàn không có ý dừng lại. Lam Khả Tâm bất đắc dĩ, đành chuyển tới chỗ Diệp Thu, nói mình đã có bạn trai rồi.
Minh Hạo cho rằng Lam Khả Tâm cố ý mượn cớ vì từ bạn cùng phòng Lam Khả Tâm anh biết được, từ trước tới nay chưa từng có con trai tới tìm cô, cũng chưa từng nghe thấy cô gọi điện thoại với con trai, vì thế liền nói mời bạn trai cô cùng ăn cơm.
Nghĩ tới sắp được gặp Diệp Thu rồi, trong lòng Lam Khả Tâm tràn đầy hạnh phúc.
Tiếng chuông tan học vang lên, Trần Hoài Ân lại nghi hoặc nhìn Lam Khả Tâm, sau đó bưng chén trà của mình đi ra.
Lam Khả Tâm thu dọn sách vở, cầm quyển sách ghi chép từ bàn bên cạnh lên, đặt cùng sách của mình. Cô dùng sách ghi chú để nhận chỗ, mặc dù Diệp Thu đã rời khỏi rất lâu rồi.
Nhưng cô vẫn giữ thói quen như vậy. Lần nào tới lớp đầu tiên là lau sạch bàn ghế, đặt sách ghi chú lên, sau đó mới lau vị trí gần cửa sổ.
Ban đầu còn có nam sinh có mưu đồ gây rối ngồi cùng cô, lần nào chủ động tiếp cận cô, cô đều nói với người ta, chỗ đó có người rồi. Nếu có nam sinh nào nhanh chân tới trước chiếm dụng chỗ của cô cô sẽ chọn ngồi ở một góc khác.
Cuối cùng, cho dù là người mặt dày nhất trong lớp cũng không muốn tiếp tục tranh chỗ với cô gái cố chấp này nữa.
Lam Khả Tâm đang cầm sách vở về phòng ngủ, ba bạn cùng phòng ngủ đã đợi một lúc lâu, thấy cô về, ba người nhìn nhau cười, đại tỷ Lý Trân chạy tới nói: "Khả Tâm, cuối cùng bạn đã về rồi, nhanh thay quần áo đi, tí nữa Minh Hạo sẽ tới đón chúng ta ra ngoài ăn cơm".
Ba người bọn họ buổi chiều không có tiết, sớm đã thay quần áo rồi, chỉ còn đợi nữ nhân vật chính Lam Khả Tâm thôi.
Lam Khả Tâm ngượng ngùng gật gật đầu, bỏ sách vở xuống bắt đầu hao tâm tổn sức lựa chọn quần áo.
Thấy vẻ mặt khó xử của cô, Tiết Linh và Lăng Phỉ cũng lên hỗ trợ tham mưu. Biểu hiện của Lam Khả Tâm khiến các cô mừng thầm trong lòng, xem ra là muốn chấp nhận tình cảm của Minh Hạo.
Điều các cô không biết chính là, Lam Khả Tâm hoàn toàn không nghĩ tới chuyện đó. Vì Diệp Thu nói sẽ quay lại đón sinh nhật cùng cô, cô tất nhiên muốn ăn mặc xinh đẹp để gặp hắn rồi.
Con gái không phải vì vui thích mà diện đẹp, mà là vì đã vui nên mới diện.
"Bộ này được đấy, mặc quần áo màu trắng đi, thêm một áo ngoài cộc tay, vừa mốt, vừa gợi cảm".
"Mình cảm thấy Khả Tâm không hợp đi trên con đường gợi cảm, hay là đi trên con đường thuần khiết đi, Minh Hạo thích như thế hơn".
" Mặc quần bò đi, bám sát người, có thể toát lên ưu thế của Khả Tâm, ***cong như vậy, không lộ ra đúng là phung phí của trời".
"Khả Tâm, đeo khuyên tai CK của bạn nhé? Rất nữ tính. "
Dưới sự chỉ điểm quân sư của ba cô gái, Lam Khả Tâm cuối cùng cũng ăn diện xong, soi soi gương, đúng là băng cơ bảo triệt, minh, xinh đẹp hơn người.
Đúng lúc này, chuông điện thoại của Lam Khả Tâm vang lên.
Trái tim Lam Khả Tâm đột nhiên co lại, sau đó cả mặt đầy vẻ vui mừng, không nhìn rõ số gọi tới nữa liền ấn nút nghe, nói: "Diệp Thu, anh ở đâu ? Đúng là đã quay về sao? "
"Diệp Thu? Ai là DIệp Thu? " Lời nói từ miệng Minh Hạo đột nhiên nghẹn lại, giọng nặng nề hỏi.
"Là anh? " Tâm trạng Lam Khả Tâm bỗng chốc tụt xuống, thờ ơ nói: "Diệp Thu là bạn trai em".
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó Minh Hạo cười sảng khoái nói : " Được rồi Khả Tâm, chúng ta không chơi trò trẻ con này nữa, tâm ý của anh e hiểu, cho dù em có bạn trai cũng không thể ngăn anh thích em ? Chuẩn bị xong chưa ? Anh đã đặt chỗ ở Thủy Tinh Cung, em và mấy người Lý Trân mau tới đi, anh đợi các em ở cửa vào".
Lam Khả Tâm nói : "Minh Hạo, xin lỗi, bạn trai e chút nữa sẽ tới, e phải ở trường đợi anh ấy".
Đầu kia điện thoại lại một hồi im lặng, chỉ là tiếng hít thở nặng nề của con trai.
" Nếu không có việc gì, em cúp máy đây" Lam Khả Tâm nói, cô không quen tiếp tục trò chuyện với một người con trai lạ như vậy, khiến cô cảm thấy rất xấu hổ.
Minh Hạo thở dài nói : "Khả Tâm, cho dù em không thích anh, cùng ăn bữa cơm cũng có thể chứ ? Nếu bạn trai em tới, cũng có thể bảo anh ấy tới cùng, có lẽ, chúng ta còn có thể trở thành bạn bè tốt thì sao. Anh ấy chắc vẫn có chút độ lượng này chứ? "
"Khả Tâm, hôm nay là sinh nhật bạn, mọi người đều rất vui, đừng khiến mọi người thất vọng được không? "
Ba cô gái cùng phòng Lam Khả Tâm cũng nghe được cuộc nói chuyện của hai người. Đại tỷ Lý Trân nháy mắt với Tiết Linh và Lăng Phỉ, ba ngươì liền khuyên nhủ cô.
"Đúng vậy Khả Tâm, cho dù là bạn bè bình thường, cùng ra ngoài ăn bữa cơm cũng không có gì mà".
"Đúng vậy, mình rất muốn tới Thủy Tinh Cung chơi, nhưng không có cơ hội, bạn dẫn bọn mình đi chơi đi mà".
"Khã Tâm, là một người ngoài cuộc, mình cảm thấy bạn nên tới, cho dù bạn trai bạn tới, cũng có thể mời anh ấy tới chơi cùng. Như vậy, cũng có thể chứng thực với Minh Hạo bạn đúng là đã có bạn trai rồi. Chung quy, trốn tránh người ta như vậy cũng không phải cách, bạn nói đúng không ? "
"Đúng, lát nữa bảo bạn trai bạn tới chơi cùng đi, như vậy, cũng tiện cho Minh Hạo hết hy vọng".
Lam Khả Tâm do dự một lát nói: "Được rồi, bây giờ bọn em tới đó thôi".
"Được, anh đợi các em ở cổng chính, chắc Lý Trân nhận ra xe của anh" giọng Minh Hạo vui sướng nói.
Anh từng không ít lần lái xe đưa Lý Trân, Tiết Linh và Lăng Phỉ đi chơi. Ba cô gái đó với anh vô cùng quen rồi, bình thường cũng tặng các cô không ít quà. Nếu không, các cô sao có thể nhọc tâm như vậy?
Tắt điện thoại của Minh Hạo, Lam Khả Tâm lại gọi tới số di động của Diệp Thu, thật ra cô sớm đã muốn gọi tới hỏi, hôm nay rốt cuộc Diệp Thu có về đón sinh nhật cùng cô không, nhưng lại sợ như vậy sẽ ảnh hưởng tới quyết định của Diệp Thu.
"Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi đã tắt máy" trong loa truyền tới giọng nói máy móc. Lam Khả Tâm đột nhiên chân tay lạnh ngắt.
"Diệp Thu, cho dù anh không thể về, e cũng không trách anh" Lam Khả Tâm thầm nói, nhét điện thoại vào trong túi, nói với ba bạn cùng phòng: "Chúng ta đi thôi".
Hôm nay cho dù thế nào, cũng phải giải thích rõ với Minh Hạo, cô là cô gái đơn thuần, thích cuộc sống đơn giản. Học bài, nghe nhạc hay lên thu viện, khi cô mệt, chỉ muốn bên cạnh Diệp Thu.
Mặc dù có lúc chờ đợi vô vọng khiến mình hoang mang, thậm chí sẽ đợi tới đau lòng, nhưng, đó chỉ là cảm xúc nhất thời, sau khi cô điều chỉnh lại , lại trở lại trang thái cuộc sống ban đầu.
Nhưng, từ khi Minh Hạo đột nhiên chủ động tấn công mình, Lam Khả Tâm cảm thấy cuộc sống của mình thật phức tạp.
Bạn cùng phòng không ngừng nhắc tới anh ta trước mặt mình, đi tới đâu cũng bị người khác chỉ chỉ trỏ trỏ, còn lo lắng phòng bị Minh Hạo chờ ở cổng trường, khiến cô có cảm giác khó xử.
Cuộc sống như vậy sẽ khiến cô cảm thấy khó chịu, cô rất không thích. Cho nên, cô phải nói rõ với đối phương, để anh đi tìm một cô gái thích hợp với anh hơn.
" Yes ! Chúng ta sắp tới Thủy Tinh Cung" Ba cô gái vui vẻ hét lên.
Thủy Tinh Cung, nơi vui chơi giải trí vip nhất Yến Kinh, ở đó điên cuồng một đêm, e là mất với vạn tiền. Đối với những cô gái có điều kiện gia đình không tốt lắm mà nói, đó là nơi rất khó tới, bình thường ngưỡng mộ tiếng tăm đã lâu, nhưng lại không có cơ hội vào đó.
Lần này, nhờ có Lam Khả Tâm, cũng khó trách bọ họ lại vui đến như vậy.
Lúc máy bay đáp xuống sân bay quốc tế Yên Kinh, đã là hơn năm giờ chiều, trong lòng Diệp Thu thở dài nhẹ nhõm. Nếu thời tiết bên Hông Kong tiếp tục chuyển biến xấu, hôm nay máy bay không thể cất cánh, không làm được chuyện đáp ứng với Khả Tâm, nhất định sẽ khiến cô ấy rất thất vọng.
Diệp Thu nói với Đường Quả và Lâm Bảo Nhi đang theo sau mình: "hai em muốn đi đâu? Anh đưa hai em tới đó".
"Anh đi đâu vậy? " Lâm Bảo Nhi chớp đôi mắt lớn hỏi.
"Anh đi…căn cứ" Diệp Thu không dám mang hai đại tiểu thư vô pháp vô thiên này tới đón sinh nhật với Khả Tâm được. Khả Tâm tính cách yếu đuối như vậy, e là sẽ bị hai người họ ăn hiếp đến khóc lên cũng không chừng.
Lâm Bảo Nhi liền nói: "Sao vừa về đã tới căn cứ rồi ? Được rồi, đưa em về đi, em phải về thăm bà, chị Đường Đường, chị cũng tới nhà em đã chứ ? Bà e rất quý chị đó".
Đường Quả vối muốn tới công ty xem thử, nghe thấy lời mời của Lâm Bảo Nhi liền gật đầu. Đường Quã và người của Lâm gia đều quen cả. Bà Lâm cũng rất thích cô, yêu thương cô như cháu ruột.
Mình cùng Bảo Nhi tới Hồng Kong, lại cùng về, không tới Lâm gia thăm hai lão nhân, đúng là không ổn.
Diệp Thu còn đang lo lắng hai người bọn họ chia ra các nơi khác nhau, như vậy, mình phải chia ra đưa đi, e là chậm trễ việc chính mất.
Chủ động kéo tay hai cô gái nói : "Nhanh đi thôi, trời sắp tối rồi".
Đường Quả và Lâm Bảo Nhi nhìn nhau. Lâm Bảo Nhi chớp chớp mắt với Đường Quả, Đường Quả trừng mắt với cô, thầm nghĩ thật mừng khi Diệp Thu đột nhiên trở nên chủ động như vậy.
Mục đích duy nhất của Diệp Thu trở về lần này chính là đón sinh nhật cùng Lam Khả Tâm. Sớm ngày mai còn phải ngồi máy bay về Hồng Kong, chuyện bên Hồng kong vẫn chưa giải quyết, đaị hội thiên giới cũng chưa bắt đầu, hắn cũng không thể rời khỏi đó quá lâu.
Cũng không thông báo người bên Yến Kinh tới đón, ba người gọi Taxi đi về phía thành phố.
Lúc xe tới trường Trường An, Tài xế không dám đi lên trước, chỉ chỉ quân nhân vác súng ở ngã tư nói: "Đại ca, xin anh, tiểu đệ cũng chỉ là một lái xe thôi, tôi quả thực không dám vào, tay tôi run cả lên, dù sao con phố này cũng không dài, mọi người tự đi vào trong đi".
Diệp Thu cũng không làm khó hắn nói : "Anh đợi ở đây một lát, lát nữa tôi tới, anh đưa tôi tới nơi khác". Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
"Không thành vấn đề, tôi chờ ở đây". Tài xế vui vẻ đồng ý. Hắn cũng cảm thấy người có thể vào nơi này, sẽ chẳng quỵt của mình mấy chục đồng tiền xe.
Diệp Thu đưa Đường Quả và Lâm Bảo Nhi tới cổng Lâm phủ, nói : "Hai em vào trong đi, anh còn có chút việc phải xử lý, tạm thời không vào được, Bảo Nhi, thay anh hỏi thăm sức khỏe ông bà nhé. Nói là ngày mai anh sẽ tới thăm họ".
Cho dù thế nào, mình cũng là con rể danh dự của Lâm gia, từ Hông Kong về, phải tới thăm hai vị tiền bối của Lâm gia. Chỉ là bây giờ thời gian đã rất muôn rồi. Diệp Thu sợ bị ông Lâm lôi kéo nói chuyện, mấy tiếng không thoát ra được, nhất quyết dày mặt không vào trong.
"Em không nói thay anh đâu, mai anh tới hỏi thăm đi" Lâm Bảo Nhi cười hi hỉ nói, sau đó kéo tay Đường Quả vào cổng Lâm gia.
Diệp Thu lại quay ra, ngồi trên xe taxi đợi ở ngã tư nói : "Anh tài, đưa tôi tới đại học Thủy Mộc".
Lấy điện thoại trong túi ra ấn nút mở máy, hiện thị tin tức có một cuộc gọi lỡ, là Lam Khải Tâm gọi lỡ, có thể cô cũng đang sốt ruột đợi.
Diệp Thu không gọi lại, là gọi tới số của Trương Thắng, nói: "Thứ tôi cần đã chuẩn bị xong chưa? "
Chuyền này vốn dĩ tìm Phí Tường là thích hợp nhất, ai bảo hắn gọi người ta là "Cầm thú trăng hoa" bàn luận niềm vui của con gái, mình mù tịt, càng huống hồn người cẩu thả như Trương Thắng,
Nhưng Phí Tường và người trong Long Phượng đều bị mình phái tới Ma Cao rồi, sắp sửa quyết đấu với gia tộc Duy Thác, tìm người khác không thích hợp, đành giao cho Trương Thắng xử lý.
"Ha ha, Diệp thiếu gia, anh yên tâm đi. Chuyện anh giao phó, em đâu dám chậm trễ. Diệp thiếu gia đang ở đâu vậy? " Trong loa truyền tới giọng nói thân thiết mà mang vẻ kính cẩn của Trương Thắng, đây là người đàn ông có thể biết rõ vị trí của mình.
"Ừm, đưa tới đại học Thủy Mộc đi, tôi đợi cậu ở cổng trường" Diệp Thu nói.

Cận Thân Bảo Tiêu - Chương #594


Báo Lỗi Truyện
Chương 594/750