Chương 532: Trong rượu có rắn (2).


Thật ra, mọi người đã sớm chán ghét khuôn mẫu một số tiệc rượu phương Tây. Đột nhiên tổ chức một yến hội cổ điển mang phong cách xưa như vậy, ngược lại khiến người ta có cảm giác tâm thích mắt vui.

Hết khúc nhạc, dưới đài tiếng vỗ tay như sấm.

Lão kia cũng không có ý đứng lên cúi người chào hoặc nói lời cảm ơn, mà lại hồn nhiên gảy một khúc khác không biết tên.

Lúc này, từ lầu hai đi xuống một cô gái. Cô gái mặc sườn xám màu đỏ tím, màu sắc sườn xám tịnh lệ, hoa văn phía trên từng cụm từng cụm mẫu đơn quý phái lớn tụm quanh một chỗ. Phối hợp như vậy không những không khiến người khác cảm thấy tục khí, ngược lại còn có loại cảm giác hoa lệ tôn quý.

Giày cao gót màu đen trên chân cô gái giẫm trên bậc thang gỗ, mỗi một bước đều vang thùng thùng. Tầm mắt của người trong đại sảnh cũng theo bước đi của nàng mà di chuyển, không biết cô gái này đi ra ngoài làm gì.

Cô gái đi hết bậc thang cuối cùng, sau khi người dừng lại, đầu tiên là cúi người hành lễ với mọi người, sau đó ý cười đầy mặt mà ngẩng đầu lên, nói với mọi người: "Hoan nghênh các vị đi vào Tảo Tuyết Cư, bây giờ, để tôi nói cho mọi người chủ đề yến hội tối nay, là tiệc rượu do thiếu gia Tư Không tỉ mỉ tạo ra vì mọi người".

Thấy mọi người vẻ mặt mờ mịt, cô gái thản nhiên cười, nói tiếp: "Văn hóa Trung Quốc có nguồn gốc sâu xa. Mà văn hóa rượu, càng trải qua trăm ngàn năm mà không suy. Rượu tây mấy năm, mấy chục năm liền xưng là giai thuần, mà tên rượu Trung Quốc lại đã nổi lên mấy trăm năm mà không được như thế. Trình tự nổi lên càng rườm rà vô cùng".

Thấy hứng thú mọi người đã được gợi lên, cô gái nói tiếp: "Thiếu gia Tư Không Đồ vì cảm ơn chư vị tới đây, cố ý dâng một chai rượu giá trị trăm vạn mình trân quý khoản đãi khách quý".

Mọi người kinh hô, dùng rượu giá trị mấy trăm vạn một mình để chiêu đãi khách, Tư Không Đồ thật đúng là cam lòng bỏ tiền vốn.

Nhưng mà, rốt cuộc là rượu gì mà giá trị trăm vạn?

Ở đây ánh mắt mọi người đều tập trung lên người Tư Không Đồ, gã đứng ở trong đám người cười mà không nói, chỉ gật đầu mỉm cười với những người chạm mắt gã. Những thục nữ kia tức thì bị khí độ ném một trăm vạn của gã thuyết phục, không ít người mượn danh nghĩ cảm ơn đi tới gần gã. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Cô gái dẫn chương trình xinh đẹp kia làm thủ thế, lập tức có hai cô gái xinh đẹp mặc cổ trang dùng khay gỗ cùng mang một bình rượu đi ra.

Cái bình hiện màu nâu sậm, bề ngoài bình thường, từ ngoài nhìn vào, so với những rượu tây gió hơn mấy chục vạn đôla, thật sự là kém quá xa.

Nhưng nếu Tư Không Đồ đã lấy ra, chắc hẳn sẽ không kém lắm.

Người dẫn chương trình đợi hai người này đặt bình rượu nhẹ nhàng ở trên bàn nhỏ trước mặt xong, nhẹ giọng ngâm: "Cười duyên hương ngập gặp giai nhân, tuổi đưa hơn mười tám. Phù dung chưa nổi trên mặt nước đã đỏ, trông ngày thành phượng, đều giấu trong động. Ngọc Quỳnh Dao tương tư cao thủ, tâm nguyện giấu trong rượu. Ai nói rượu ngon chỉ cần mi tú, ngàn chuyện ủ ngầm, đều say ở lòng. Thông qua bài thơ nhỏ này, khách quý ở đây có thể đoán ra đây là rượu gì không?"

"Nữ nhi hồng". Có người lên tiếng. Mọi người quay đầu lại, thấy một gã mập tướng mạo bỉ ổi đưa ra đáp án, liền đồng loạt hiểu ý mà nở nụ cười.

Tên mập thấy mình bỗng nhiên nổi tiếng hấp dẫn ánh mắt mọi người ở đây, vẻ mặt càng đầy vẻ đắc ý.

"Không sai. Vị tiên sinh này trả lời chính xác. Vò rượu này từng được giai sĩ ở Luân Đôn năm 1997 bán đấu giá, giá bán là 161 ddoola. Đã từng trúng cử bảng xếp hạng tên rượu Forbes. Đương nhiên, bán ra cũng không phải lượt này, mà là lượt chị em".

Từ rượu tiên Trung Quốc cất vào hầm tránh mặt trời, trăng lên, trời lặn, ủ mười tám năm mới được cực phẩm Nữ Nhi Hồng".

Nghe giá thực tế của rượu, không ít người sợ hãi than. Nhưng Diệp Thu lại cảm thấy nước bọt trong miệng đột nhiên tiết nhanh hơn.

Nếu có thể nghĩ cách kiếm một vò cho ông, trao đổi điều kiện gì với ông, chắc hẳn ông rất khó cự tuyệt?

Tư Không Đồ đúng lúc này đi tới bên cạnh người dẫn chương trình, tự mình dùng dao cạo mở nắp vò, vạch một tầng vải màu không rõ, lại mở nắp sứ lên, một mùi rượu nồng đậm liền tỏa ra ngoài, ngập cả đại sảnh.

"Thơm thật".

"
Ừ. vẫn rượu người Trung Quốc chúng ta tốt nhất. Mùi thơm quá nồng".

"
Ngửi thấy liền muốn say rồi. Ngửi thấy liền muốn say".

Bên cạnh tên mập vừa rồi thông qua bài thơ liền đoán ra rượu này tên là Nữ Nhi Hồng một đám con gái bu quanh, đang nghe gã ở đó khoe khoang tài văn chương: "
Mỗi tuổi đông đi lại mưa thu, ai giấu xuân đi đâu mất rồi? Đỗ quyên xinh đỏ không lưu buồn, không ngừng cầu nguyện ủ trong rượu. Không nói mười tám ngày xuân xa, ví von tìm tiêu khiển. Chuyện lấy chồng ẩn ngầm trong chén rượu, mông lung say nhìn hoa Nhi Hồng nở bên cạnh".

Tên mập bây giờ cảm thấy mình rất có khí khái văn nhân Ngụy Tấn, ánh mắt sùng bái của đám vợ bé kia khiến gã rất hưởng thụ.

Con mẹ nó, ban đầu bố mày chạy tới Mỹ học nghiên cứu chuyên ngành cổ ngữ Trung Quốc, sau khi về bị người ta cười nhạo một phen. Lần này để ta đòi lại hình tượng đi?

Lần đầu tiên trong đời người, tên mập phát hiện ra học tiếng Trung Quốc có ưu thế hơn học ngôn ngữ khác.

Tư Không Đồ ôm lấy vò rượu, tự mình lấy một cái ly thủy tinh trong suốt rót nửa chén Nữ Nhi Hồng. Loại rượu này ủ gần hai mươi năm, đã đọng lại vị nồng hậu, màu như hổ phách, trong veo, giống như dầu lạc Kim Long.

Tư Không Đồ bưng chén rượu, đi thẳng tới trước mặt Lâm Bảo Nhi đang nhìn dáo dác dưới bục, khẽ cười nói: "Chén rượu đầu tiên này, tôi muốn kích cho vị tiểu thư này. Tư Không lần nãy nói xin lỗi lần nữa, hy vọng nàng có thể trải qua một đêm tuyệt vời ở đây".

Lâm Bảo Nhi cười khanh khách, đắc ý mà liếc Diệp Thu một cái, nói: "
Chén rượu đầu tiên không ngờ của em nha. Có muốn uống thử không? Nếu muốn uống cứ gọi một tiếng chị Lâm là được".

"
Em xem em là Lâm Đại Ngọc chắc? Còn gọi chị Lâm nữa chứ. Cũng chỉ là một cô bé xấu xa mà thôi". Diệp Thu cười lắc đầu, từ chối giao dịch của Lâm Bảo Nhi. Nhưng trong lòng càng hiếu kỳ về tầm mắt của Tư Không Đồ.

Người đàn ông này thể hiện quá rõ ràng, thân phận Lâm Bảo Nhi xem ra đã sớm bại lộ.

Có điều đây cũng không phải là chuyện gì quá ngạc nhiên, gia tộc Tây Môn gặp chuyện Lâm gia Yến Kinh từ hôn vốn chính là tin tức lớn trong nhóm phú hào Hong Kong. Lần này Lâm Bảo Nhi đi theo mình tới Hong Kong, sợ là một số kẻ có ý đồ đã sớm có được tin tức. Tư Không Đồ vốn không hòa thuận với gia tộc Tây Môn sao có thể không chú ý tới chuyện này chứ?

Vừa rồi ở bên ngoài chém rụng ái tướng trước mặt mọi người, sợ cũng là vì cố kỵ thân phận của Bảo Nhi thôi.

Lâm Bảo Nhi trợn trắng mắt liếc Diệp Thu một cái, cười hì hì nhận ly rượu trong tay Tư Không Đồ, nhìn chất lỏng chỉ ngập đáy chén, nói: "Anh keo thiệt nha. Sao lại ít vậy?"

"
Ha ha, cô có chỗ không biết rồi, loại rượu này ủ hơn mười năm, độ nồng của nó cực cao. Nếu tửu lượng không tốt, chỉ ngửi cũng đã thấy say rồi". Tư Không Đồ cười giải thích.

Lâm Bảo Nhi nghe vậy, lúc này mới quyết định bỏ qua cho gã keo kiệt này, bưng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch, vừa vào miệng thì cảm thấy nồng đậm ngọt mát, sau khi nuốt vào bụng vẫn cảm thấy hương lưu ở răng môi.

"
Rượu ngon. Uống ngon thật". Lâm Bảo Nhi chép chép miệng, nói: "Cho thêm tôi một chén nữa được không?"

"
Đương nhiên có thể". Tư Không Đồ cười gật đầu. Chỉ một chén rượu có thể có được hảo cảm của tiểu công chúa Lâm gia, làm ăn như vậy thật có lời.

Diệp Thu thấy Lâm Bảo Nhi hai má hồng nhuận, đôi mắt cũng trong suốt như nước, biết với tửu lượng của Lâm Bảo Nhi, nàng đã uống quá nhiều. Đợi tới khi khí nóng của loại rượu có độ cao này bốc lên chân chính, sợ là nàng sẽ lập tức say ngã ở đây luôn.

"Bảo Nhi, em không thể uống". Diệp Thu nói.

"
Sao không thể uống chứ? Em cảm thấy... em Diệp Thu, đầu em thấy rất choáng nha. Ha ha..." Còn đang nói chuyện, Lâm Bảo Nhi đột nhiên cảm thấy đầu váng mắt hoa, lời nói cũng không lưu loát, chỉ biết cười ha ha với Diệp Thu.

Tư Không Đồ áy náy nói: "
Xem ra vị tiểu thư này quả thật tửu lượng không cao".

"
Không sao. Nàng chính là ham chơi". Diệp Thu lắc đầu nói, một tay vịn Lâm Bảo Nhi, để thân thể đầy đặn của nàng dựa vào người mình.

Tư Không Đồ gật đầu, sau đó đi qua phân phó người hầu rót rượu vào các ly thủy tinh nhỏ, để khách dùng. Đối với những người khác, gã cũng không có lý do gì tự mình động thủ đi rót rượu.

Tây Môn Hướng Đông cũng từ trên khau trong tay cô gái mặc cổ trang trước mặt này lấy một ly Nữ Nhi Hồng, cười nói: "Khó trách người Hong Kong có thể tham gia yến hội của Tư Không Đồ đều lấy làm vẻ vang, gã quả thật là đối thủ đáng tôn trọng".

Diệp Thu gật đầu, nói: "
Giao tiếp với người như vậy, nhất định sẽ không thoải mái".

Với thân phận bàng quan đánh giá đấu tranh giữa Tây Môn Hướng Đông và Tư Không Đồ, nhưng trong lòng lại nhớ tới đối thủ Yến Thanh Phong của mình ở Yến Kinh và Yến Kỷ Đạo ở nước Mỹ xa xôi. Hai anh em này sao có lẽ quá non nớt phải không?

Bưng chén rượu lên đang muốn tinh tế nhấm rượu cực phẩm trong chén, đột nhiên ánh mắt rùng mình, quát lớn: "Rượu này không thể uống. Trong rượu có rắn".

Trong rượu có rắn?

Người nghe được câu này không biết là nên khóc hay nên cười. Trong rượu sao có thể có rắn? Có độc còn đúng hơn chút.

Nhưng nếu trong rượu có độc, người này sao liếc mắt là có thể nhìn ra chứ?

Cận Thân Bảo Tiêu - Chương #532


Báo Lỗi Truyện
Chương 532/750