Chương 452: Bà cô này muốn đi hiến thân (2)


Vương Cẩm Tú hướng ánh mắt chăm chăm vào bên ngoài, nhưng đợi mãi vẫn không thấy Đường Quả đi ra.

Anh ta biết, Đường Quả sẽ ra về sau 30 phút nữa, nếu như làm thêm ca, thì không có cách nào xác định chính xác thời gian rồi.

"Mong rằng hôm nay cô ấy không làm thêm giờ." Vương Cẩm Tú cầu trời khấn phật.

Tâm lý chờ đợi thật sốt ruột, thời gian chờ đợi cũng thật dài, Đường Quả vẫn chưa xuất hiện.

Bốn mươi phút đã qua, Vương Cẩm Tú đã bắt đầu bỏ cuộc với kế hoạch ngày hôm nay, ngày mai lại tiếp tục, thì thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc reo lên một tiếng, Đường Quả cùng một đám người đi xuống.

Vương Cẩm Tú vui như mở cờ trong bụng, vôi vàng xông ra. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

"Chủ tịch Đường" Vương Cẩm Tú chặn trước mặt Đường Quả, mỉm cười chào cô.

"Có chuyện gì?" Đường Quả chau mày, hỏi.

Chẳng nhẽ tên này không hiểu tiếng người sao? Mình nói rõ ràng thế rồi mà anh ta còn chai mặt vác xác đến đây?

"Đúng vậy, chủ tịch Đường, tôi có chút chuyện cần nói riêng với cô." Vương Cẩm Tú cười nói, lộ ra hai cái núm đồng tiền nhỏ mà chẳng đẹp đẽ tí nào trong mắt Đường Quả.

"Không rảnh. Có chuyện gì thì nói luôn đi. Tôi còn phải về thăm cha tôi." Đường Quả nói chẳng chút khách khí.

Hừ, loại thủ đoạn tán gái hạ cấp này, chẳng lẽ anh tưởng tôi sẽ tin sao?

Chẳng biết não con trai thế nào, đến tán gái cũng không rành. Nếu mình mà là đàn ông, thì loại đàn ông nào…Không, loại đàn bà nào là thoát được tay mình?

"Nói bây giờ, có phần bất tiện." Vương Cẩm Tú nhìn đám vệ sĩ bên cạnh Đường Quả và đám người đang hướng mắt về phía này.

"Vậy thì thôi." Diệp Thu nói, đang định lách qua trước mặt Vương Cẩm Tú.

"Chủ tịch Đường, đợi chút đã." Vương Cẩm Tú tức thầm trong bụng, nhưng vẫn giữ thái độ bình thường, nói: "Tôi có một tập tài liệu, cô nhất định sẽ rất hứng thú."

"ừm?" Đường Quả biểu lộ ý mình, người vệ sỹ đứng đằng trước đưa tay ra lấy tập tài liệu Vương Cẩm Tú đưa cho.

Đường Quả xem qua mấy tờ giấy, mặt biến sắc, mắt như hai hòn lửa, tức giận nói: "Vương Cẩm Tú, anh dám theo dõi Diệp Thu?"

"Chủ tịch Đường, không phải là tôi theo dõi, tôi chỉ là vô tình phát hiện ra anh ta có mối quan hệ ám muội với người con gái khác, vì thế tôi mới điều tra một chút. Tấm lòng của tôi cô còn không hiểu sao? Tôi không muốn nhìn thấy cảnh người tôi thích lại bị lừa dối và chọc ghẹo. Những tài liệu đó đều là chân thực. Nếu có gì là giả, tôi nguyện bị thiên lôi sấm sét đánh."

Vương Cẩm Tú biết thời gian anh ta biểu diễn đã đến rồi, thành bại ở tại phút này đây.

Ánh mắt bi thương nhìn Đường Quả, trên mặt đầy lòng cảm thông và sự phẫn nộ thay cho Đường Quả. Lại còn giơ tay phải, làm ra vẻ thề thốt nghiêm chỉnh lắm.

Phụ nữ hình như đều thích chiêu này.

Nhưng. Đường Quả lại không phải là dạng phụ nữ bình thường.

"Diệp Thu có quan hệ ám muội với người con gái khác thì liên quan gì đến anh? Anh có tư cách gì mà đi theo dõi người ta? Tấm lòng của anh quan hệ quái gì đến tôi? Tôi đã từng nói là không thích anh, có nghĩa là không thích anh. Tại sao tôi phải thích anh? Anh có gì đáng để tôi thích chứ? Không đủ cao, cũng chẳng đủ đẹp trai, cả ngày cười tít cả mắt. Xem ra có vẻ phong độ lắm nhưng thực chất chỉ là ngụy quân tử. Tôi sẽ thích loại người như vậy sao? Tôi chưa nhổ nước bọt vào mặt anh đã là tốt lắm rồi đấy."

"Anh ấy với người khác thế nào, tôi biết lâu rồi. Cần anh nhúng múi vào à? Tôi còn cứ để cho người ta đến lừa mình nhưng người ta còn không lừa cơ đấy. Tôi thích Diệp Thu, thì đã làm sao? Anh làm gì được tôi? Người khác cũng thích anh ấy chứng tỏ anh ấy rất xuất sắc, con mắt nhìn người của tôi không sai. Thích anh mới chứng minh con mắt của tôi có vấn đề đấy…Trời đánh thánh đâm, hừ, trời đánh thánh đâm anh thì liên quan quái gì đến tôi? Tôi với anh có quan hệ gì với nhau à?"

"Vương Cẩm Tú, tôi cảnh cáo anh, anh cút đi cho tôi, đừng để tôi thấy mặt nữa. Tôi thẳng tính, cũng ghét nhất là loại ngụy quân tử. Một người thì thôi, hai người tôi sẽ mắng mỏ người ta đấy. Anh há hốc mồm ra thế làm gì? Không thấy tôi mắng người khác bao giờ phải không? Đấy là bình thường bà cô ngươi vui vẻ, không chấp nhặt với anh. Lần sau mà còn dám dây vào tôi, hoặc là để tôi biết anh lại đi điều tra về Diệp Thu, thì đừng trách tôi xử lý anh."

"Cút." Đường Quả xé tan tành đống tài liệu, rồi giận đùng đùng đi qua mặt Vương Cẩm Tú đang sững sờ.

****, Không ngờ lại dám điều tra Diệp Thu, loại sống dở chết dở này. Thật là muốn rút giày ra đập vào mặt hắn quá.

Vương Cẩm Tú, đừng tưởng có cha anh đứng sau anh là dám làm loạn trước mặt tôi. Tôi muốn mắng anh là sẽ mắng anh, anh làm gì được tôi. Còn cả tên Vương Hậu Hoa nữa, ông tưởng động tác nhỏ ấy của ông tôi không nhận ra ư? Mở một cái công ty ảo, định chuyển dời tất cả nghiệp vụ của tập đoàn à?

Hừ, cứ đợi mà xem, đến lúc ấy nợ cũ chồng nợ mới, hai cha con ông cứ cút cho khuất mắt tôi.

Đường Thị là của Đường Quả, đừng có ai nghĩ đến chuyện cướp nó đi.

Diệp Thu cũng vậy.

Nhìn bóng Đường Quả đang khuất dần, người ở bãi để xe mắt chữ O miệng chữ A.

"Lão Lý, mắt tôi không hoa chứ? Người vừa nãy mắng anh ta là chủ tịch Đường à?"

"còn ai vào đây nữa? Trời ơi, có phải ngày tận thế đến rồi không? Chủ tịch Đường không ngờ lại…Lại mắng người giữa chốn công cộng."

"Không phải là mắng người, mà là mắng con trai của chủ tịch Vương."

"Thật giỏi, Chủ tịch Đường của chúng ta giỏi quá." Một cô gái trẻ thời thượng ôm lấy bạn, nói: "Chủ Tịch Đường cool, chủ tịch Đường cool, về sau cô ấy sẽ là thần thượng của tôi."

"Chưa bao giờ thấy chủ tịch mắng người khác giữa đường giữa chợ thế, mà cũng chưa bao giờ thấy chủ tịch mắng người khác hay đến thế…"

Người của bộ bảo an càng hứng chí hơn, dưới sự dẫn dắt của Lữ Bưu, tất cả mọi người vỗ tay ồ lên

Đường Quả ngày càng tức giận, sau khi lên xe lập tức gọi điện thoại cho Diệp Thu, không đợi cho anh trả lời, liền mắng xối xả: "Anh thật là ngốc, bị người ta theo dõi cũng không biết. Anh là heo à, đi hẹn hò sao không nhìn tứ phía?....Buổi tối hôm trước anh chạy đi đâu rồi? Tôi gọi điện cho anh, anh bảo anh đang bận, thì ra là chạy đi hẹn hò với đại minh tinh…."

"Sao thế?" Diệp Thu bị Đường Quả mắng mà không hiểu gì, ngạc nhiên hỏi.

"Hôm nay tên khốn Vương Cẩm Tú chạy đến tỏ tình với tôi, còn đưa cho tôi tập tài liệu về anh. Bị tôi mắng cho một trận, thật là đáng ghét…Hắn ta tưởng hắn ta là ai cơ chứ, việc gì cũng muốn chõ mũi vào. Tôi vốn đã không thích hai cha con nhà đó, giờ lại còn đến dây với tôi…"

ở đầu dây bên kia, Diệp Thu cười nói: "Sao phải tức giận vì loại người như thế? Nói cho cô biết một tin, người chữa được bệnh cho chú Đường tôi đã tìm được rồi, đã đồng ý chữa bệnh cho chú Đường rồi."

"Sao tôi lại không tức giận cho được? Tôi bị anh làm cho giận đến chết được. Đi gặp mặt tôi thì nhớ mang theo đại minh tinh ấy, đi hẹn hò với đại minh tinh sao không dẫn tôi theo? Tôi….Anh nói gì cơ?" Đường Quả đột nhiên ngỡ ngàng thành tiếng. "Tìm được người chữa bệnh cho cha tôi rồi?"

"Ừm, nhưng tạm thời chưa đến nơi, đợi đến khi người ta tới Yến Kinh rồi tôi sẽ báo cho cô sớm nhất. Đừng lo, nếu người đó đồng ý đến Yến Kinh thì bệnh của chú Đường sẽ chữa khỏi được thôi." Diệp thu cười đáp. Anh không chắc lắm về trình độ y thuật của mình nhưng về trình độ của người đó thì lại rất chắc chắn.

"Diệp Thu, cảm ơn anh." Đường Quả vui đến phát khóc.

Việc cô lo lắng đã lâu giờ có sự chuyển biến tốt đẹp, cha cuối cùng đã không phải nằm bất động trên giường nữa rồi. Người thân nhất của cô, giờ đã sắp trở về bên cạnh cô rồi.

"Cảm ơn gì chứ" Diệp Thu thấy thật tội nghiệp, dịu dàng nói: "Thực ra người phải cảm ơn là tôi mới đúng. Từ ngày đầu tiên tôi đến Yến Kinh cô đã chăm sóc tôi. Mặc dù cô ngoài mắt rấ đanh đá, thích đi kiếm chuyện thị phi, nhưng thật là một cô gái tốt. Hơn một năm rồi, vẫn chưa có cơ hội để nói lời này. Bây giờ nói, vẫn chưa muộn phải không?"

Thời khắc này, Đường Quả chỉ thấy có vật gì đè nặng lên lòng mình. Lòng mình như một khói băng đang tan chảy.

Trong lòng cô bỗng cảm thấy bình yên và có phần chua xót, không chịu được nữa, cô liền thở ra một tiếng.

"Diệp Thu, anh đang ở đâu?" Đường Quả hỏi.

"Có việc gì sao?"

"Bà cô này muốn đi hiến thân." Đường Quả cắn chặt môi nói rít qua hai kẽ răng, như thể có thù gì lớn với bản thân mình lắm vậy, và như thể cô đang vội vàng muốn hiến thân.

Diệp Thu không ngờ hai câu nói của mình lại làm cho Đường Quả có phản ứng mạnh mẽ đến thế, nói thực lòng, anh cũng thấp thỏm gọi điện thoại cho đại ca, còn đại ca có đến Yến Kinh hay không, còn chưa rõ. Anh đã cùng với đại ca bôn bao bao năm, quá hiểu tính đại ca rồi.

Ông già này mặc dù thái độ rất bất lương nhưng lại rất giữ lời hứa. Lời thề thốt ra từ 20 năm trước, 20 năm sau chẳng lẽ lại thất hứa?

Không ngờ sau khi do dự một hồi, ông già lại quyết định đến xem. Đương nhiên, ông già cũng chẳng nói nhất định sẽ đến Yến Kinh, có lẽ là sẽ tìm một chốn dừng chân bên ngoài Yến Kinh.

Bất kể là ở đâu, chỉ cần ông ấy đồng ý rời núi, Diệp Thu đã mãn nguyện lắm rồi. Cho dù ông có xuất hiện ở thành phố Hà Bắc bên ngoài Yến Kinh, hoặc là ở Tô Hàng nơi cách Yến Kinh mấy giờ ngồi xe, họ chỉ cần dùng xe đưa Đường Bố Y đến đó là được rồi.

Cận Thân Bảo Tiêu - Chương #452


Báo Lỗi Truyện
Chương 452/750