Chương 445 : Nụ hôn đại nghịch bất đạo! (1)


Giang Án Tử là một đội trưởng đạt tiêu chuẩn, kể cả là bình thường cô lúc nào cũng lầm lì, cực kì ít nói, rất ít khi cô giao lưu trò chuyện với các đội viên. Nhưng sự quan tâm của cô đối với các thành viên ẩn nấp dưới khuôn mặt lạnh lùng đó và tinh thần cống hiên tất cả vì tiểu đội Tử La Lan của cô đã làm cho cô giành được sự yêu quý và bảo vệ của tất cả các thành viên.

Trước lúc Giang Án Tử được điều đi, cô vĩnh viễn là đội trưởng của Tử La Lan, có cô ở đây, kể cả Diệp Thu có biểu hiện xuất sắc hơn đi chăng nữa, thì cũng chỉ được xếp ở vị trí thứ hai mà thôi, không có ai cảm thấy hắn có giá trị tồn tại hơn đội trưởng của họ.

Về việc cô rời đi, những thành viên của tiểu đội Tử La Lan đều cảm thấy vô cùng nuối tiếc, nhưng đối với những người quân nhân đặc chủng này mà nói, sự không nỡ rời xa này sẽ chỉ giữ chặt trong đáy lòng, họ tuyệt đối sẽ không biểu hiện ra mặt.

Diệp Thu sẽ tiếp nhiệm đời đội trưởng tiếp theo của tiểu đội Tử La Lan, điều này đối với các thành viên của tiểu đội Tử La Lan mà nói thì cũng xem như là một chuyện đáng vui mừng. Nếu như không có Lâm Lập chen ngang vào thì mọi người vẫn cảm thấy Diệp Thu tiếp nhiệm chức đội trưởng là điều đương nhiên, chỉ sợ là sự hưng phấn sẽ không được mãnh liệt như này. Nhưng sau khi trải qua một hồi tranh đấu, họ đã cùng với Diệp Thu cướp lại vị trí đội trưởng tiểu đội Tử La Lan, điều đó làm cho họ càng cảm thấy trân trọng.

Những thứ không dễ dàng đạt được mới làm cho con người ta có cảm giác trân trọng.

Cho nên, phụ nữ đứng trước mặt người đàn ông mà mình yêu, kể cả là muôn vạn lần đồng ý hiến dâng thân mình, nhưng vẫn sẽ kẹp chặt hai chân, ánh mắt tràn đầy tình cảm mà nói câu "Em không muốn".

Đó không phải là sự giả tạo, mà là vì phụ nữ thông minh, cấu tạo đặc biệt của cơ thể người phụ nữ làm cho họ trở thành những nhà tâm lí học bẩm sinh, sự nghiên cứu đối với nhân tính, chỉ sợ đàn ông không bao giờ có thể bằng.

Giang Án Tử vẫn là tiếc lời như tiếc vàng. Kể cả là cô sắp phải rời xa nơi mà cô đã cống hiến 20 năm này, cô cũng không có ý nói chuyện tán gẫu với mọi người thêm vài câu.

Chỉ là ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt của các đội viên, tình cảm chân thành, nói: "Cảm ơn sự ủng hộ của mọi người nhiều năm qua, bảo trọng".

Thời gian tuyên bố hai chuyện này không đến 5 phút, cuộc họp nhỏ này đã xong xuôi. Hiệu suất công việc quả thật làm người ta khâm phục.

"Diệp Thu, theo tôi đến phòng làm việc để bàn giao". Giang Án Tử nhìn Diệp Thu một cái, nói một cách lạnh lùng, sau đó quay người bước về phía phòng làm việc.
Roạt!

Toàn thể thành viên của tiểu đội Tử La Lan, bao gồm Diệp Thu trong đó, đều nghiêm trang kính lễ với Giang Án Tử từ sau lưng.

Bước chân của Giang Án Tử bỗng ngập ngừng, nhưng cô vẫn không quay đầu.

Ở chỗ mà họ không nhìn thấy, sắc mặt lạnh lùng mà cô cố tình giả vờ bỗng dần dần biến mất, khóe miệng cô lộ ra một nụ cười.

Nụ cười rất nhạt rất nhạt, nhưng đẹp đẽ vô cùng.

Đáng tiếc, tất cả các thành viên của tiểu đội Tử La Lan đều không nhìn thấy.

Thứ mà Giang Án Tử lưu lại trong lòng họ, chỉ là một bóng dáng kiên định, trước giờ luôn là như vậy.

Diệp Thu gõ gõ cửa, bên trong vang ra tiếng mời vào của Giang Án Tử.

Trong phòng khói thuốc mù mịt, Giang Án Tử lại ngồi trên chiếc ghế mềm đó nuốt mây nhả khói. Loại thuốc lá giành cho nữ này dài hơn loại thuốc giành cho nam một đoạn, cũng bé hơn, kẹp giữa hai ngón tay nõn nà của cô , giống như một người đẹp trần truồng nằm trong lòng một người đàn ông vậy, không ngờ tạo cho Diệp Thu cảm giác gợi cảm, lôi cuốn.
"Hút ít thuốc thôi". Diệp Thu không hề khách khí ngồi đối diện trước mặt cô, nói. Sau đó với tay lấu bao thuốc trên bàn, rút một điếu.

Bị ảnh hưởng của Giang Án Tử, diệp thu giờ thành ra quen với mùi vị của loại thuốc nữ này. Khi hút thuốc giành cho nam, không ngờ cảm thấy hơi có chút sặc. Đây là di chứng do việc chiếm tiện nghi nhiều quá.

Giang Án Tử trong lòng bỗng cảm thấy ấm áp, có thể nói với mình câu nói này, hiện nay cũng chỉ không quá hai người.

Cô cố tình như không nghe thấy lời của Diệp Thu, nói: "Lâm Lập đã tự mình thừa nhận rút khỏi cuộc cạnh tranh chức đội trưởng lần này, chắc sẽ không lật lọng. Chỉ là thái độ của Lâm Gia…có điều anh có huân chương người bảo vệ Trung Quốc, cũng không sợ họ làm khó dễ quá. Lâm Gia tuy thế lực mạnh, nhưng sự khoan nhượng của họ vẫn là có. Tôi sẽ đánh một báo cáo lên cấp trên, quyết định việc này".

"Lệnh điều động tuy nói là để tôi trong vòng ba ngày đến bộ phận mới nhận chức, tôi hôm nay sẽ rời đi. Bắt đầu từ ngày mai, tiểu đội Tử La Lan giao cho anh. Tôi đã gánh vác 20 năm rồi…cũng nên giao vào tay người khác rồi. Cũng may người đó là anh, tôi cũng không có gì phải lo lắng cả".

"Phong Cẩu tính cách xốc nổi, nhưng tâm tư tinh tế, khi chấp hành nhiệm vụ có thể phối hợp với Bạo Hùng, Chi Thù sát tính quá nặng, có thể tổ thành một đội với khoái đao. Lạc Đà và Cuồng là cộng sự cũ, tỉ lệ thành công khi chấp hành nhiệm vụ là rất cao…đương nhiên, đây chỉ là kiến nghị của tôi, tôi đi rồi, văn phòng này giao cho anh. Năm đó phụ thân anh cũng ngồi ở vị trí này để làm việc, hi vọng anh sẽ càng xuất sắc hơn ông ấy".

Ở trước mặt Diệp Thu, Giang Án Tử mới thỉnh thoảng bộc lộ ra tình cảm thật sự, lúc bàn giao những công việc lặt vặt trong đội, ánh mắt cô chốc chốc lại nhìn chằm chằm về một nơi xa xăm, ánh mắt tham lam như muốn đem tất cả những gì trước mắt in sâu vào đáy mắt.

Rời xa rồi, 20 năm gian khổ chống đỡ và theo đuổi, cuối cùng cũng được giải thoát rồi. Thể xác và tinh thần đều được thả lỏng, nhưng bỗng chốc cảm thấy trong lòng trống rỗng, có gì đó hụt hẫng.

Những việc mình chưa hoàn thành, anh ta nhất định sẽ hoàn thành rất tốt, còn có gì nuối tiếc nữa?

"Tạo sap lại phải làm như vậy?". Diệp Thu dí điếu thuốc vào gạt tàn, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Giang Án Tử, hỏi.

"Gì cơ?". Giang Án Tử hỏi.

"Tại sao lại chủ động từ chức?". Giọng nói của Diệp Thu có một chút gì đó sự tức giận. Trước đó hắn cứ cho rằng Giang Án Tử là được bên trên điều đi bộ phận khác, không ngờ hôm nay nghe được sự giới thiệu của Quách Trí Dũng, hóa ra người phụ nữ ngốc nghếch này chủ động từ chức.

Hà tất phải như vậy?.

"Bởi vì…tôi mệt rồi". Giang Án Tử né tránh ánh mắt của Diệp Thu, khẽ nói.

Đồ ngốc, nếu như tôi không rời đi, không nhường lại vị trí này, thì anh phải đợi đến khi nào? Chẳng nhẽ anh không hiểu hoàn cảnh của mình bây giờ sao? Có nhiều thêm một phần sức mạnh, sẽ nhiều thêm một hi vọng thành công. Còn nữa, tôi truy tìm đã 20 năm nay mà không tìm ra đáp án, cũng chỉ còn biết cách phó thác nơi anh thôi.

Tôi biết, anh sẽ làm càng xuất sắc hơn tôi.

"Là vì tôi, phải không?". Diệp Thu đứng dậy, thân người cúi về trước, đầu hắn từ từ ép sát đến Giang Án Tử, mắt hai người cách nhau không đến 10cm, hai bên có thể nghe thấy tiếng hơi thở của đối phương. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

"Không phải, tôi nói rồi, tôi mệt rồi". Giang Án Tử muốn né tránh ánh mắt đó của Diệp Thu, nhưng cô phát hiện ra làm thế nào cô cũng không thể rời ánh mắt đi được.
Sắp phải ra đi rồi, không còn có thể ở bên nhau như trước đây. Nhìn nhiều thêm một chút, sau này chỉ sợ không thể thường xuyên nhìn thấy đôi mắt sáng trong này.

"Tôi biết cô là vì tôi nên mới ra đi". Diệp Thu nói một cách khẳng định.

Giang Án Tử không nói gì, người đàn ông tự tin này….ở một số phương diện, còn tự tin hơn cả phụ thân anh ta năm đó.

"Cô làm điều này là vì tôi, tôi đều biết cả, tôi cũng rất cảm kích. Nhưng cô không nhiết thiết phải đi ya. Cô ở lại tiểu đội Tử La Lan, không chỉ không có chút ảnh hưởng gì đến tôi, mà còn có rất nhiều sự giúp đỡ. Hơn nữa, chúng ta hợp tác đã lâu như vậy, tôi quả thật….không nỡ rời xa cô". Diệp Thu nói một cách thẳng thắn.

Giang Án Tử bỗng cảm thấy giật mình, trong lòng cảm thấy kinh ngạc, cô nhìn Diệp Thu. Thằng cha giảo hoạt này, bình thường toàn là thích ăn nói ẩn ý, không ai biết trong lòng hắn đang nghĩ gì cả.

Nhưng hiện nay, anh ta lại chủ động nói ra tình cảm của mình, đúng là làm người khác kinh ngạc.

Có điều tôi bắt buộc phải đi ya.

Nếu cứ ở bên nhau thế này, tôi nếu như càng lún sâu vào thì làm thế nào?

Thời gian này, trong đầu Giang Án Tử lúc nào cũng xuất hiện hình ảnh của Diệp Trọng và Diệp Thu, hình bóng hai người tách nhau ra, rồi lại hợp lại, sau khi hợp lại lại bị cô cố gắng kéo tách ra. Nhưng đến cuối cùng, hình bóng dần dần rõ nét dần chính là Diệp Thu, còn Diệp Trọng….

Cô không cho phép chuyện này xảy ra, cho nên, sự ra đi của cô còn có một lí do quan trọng hơn là để trốn tránh Diệp Thu.

Nhưng hiện nay Diệp Thu nói hắn không nỡ rời xa cô, điều này làm cho Giang Án Tử trong lòng bắt đầu cảm thấy dao động.

Hay là không đi nữa?

Cận Thân Bảo Tiêu - Chương #445


Báo Lỗi Truyện
Chương 445/750