Chương 443 : Tân đội trưởng nhận chức! (1)


20 thành viên của tiểu đội Tử La Lan lần lượt phát ngôn, dưới sự cầm đầu của Phong Cẩu (chó điên), tất cả đều kiên định đứng sau lưng Diệp Thu, ánh mắt như thách thức cục trưởng Lí đang sắp bạo nộ và Lâm Lập ánh mắt đang cháy hừng hực ngọn lửa chiến đấu.

Họ biết, những người này là đến để tranh vị trí đội trưởng tiểu đội Tử La Lan, những việc họ phải làm là giúp Diệp Thu giữ được vị trí này.

Ngoài Diệp Thu ra, ai họ cũng không phục.

Nói thật, Diệp Thu đối với họ cũng chẳng ra làm sao cả. Ngày đầu tiên đến đã một mình thách thức cả tiểu đội Tử La Lan, làm cho các thành viên của cả tiểu đội Tử La Lan trong một thời gian dài không ngóc đầu lên được. Sau này trong cuộc chiến phục thù, bất luận là ai khiêu chiến với Diệp Thu, hắn đều không từ chối, sau đó đánh cho đối thủ nằm bò ra đất, không chút kiêng nể đến tình đồng đội.

Mấy người bọn họ đều là từng thất bại trong tay Diệp Thu, người không bị hắn đánh cho trọng thương là không có. Thế nhưng cũng chính là như vậy, mới làm cho họ có sự nhận thức đầy đủ về thân thủ của Diệp Thu.

Người mà kẻ mạnh tôn trọng nhất chính là người mạnh hơn mình, họ hiểu rõ khoảng cách giữa mình với Diệp Thu.

Vào thời điểm đó, mọi người tuy có sự nhận thức đầy đủ về thân thủ của Diệp Thu, nhưng hoàn toàn không có kiểu tình cảm bảo vệ như này, mà ngược lại, nếu như có cơ hội, họ sẽ không bỏ qua cơ hội lén lút đạp cho hắn mấy cái.

Thật sự làm cho tiểu đội Tử La Lan biến thành một tập thể đoàn kết, làm cho họ bắt đầu có ý thức bảo vệ Diệp Thu, bảo vệ vinh dự của tiểu đội Tử La Lan được bắt đầu từ đại hội tỉ võ đặc chủng binh.

Cần phải biết, một số những nội dung thi đấu mang tính tập thể vốn dĩ là cách hay để kết nối nhân tâm. Ví dụ như ở Olympics Bắc Kinh 2010, vốn dĩ những thành phố hay chửi bới lẫn nhau, công kích lẫn nhau, trong thời gian diễn ra Olympics đột nhiên kết nối với nhau thành một khối, tất cả cùng chung ý chí, tất cả đều đồng tâm hiệp lực hô hào cổ vũ cho vận động viên của nước mình, trong lòng họ chỉ có một cái tên, đó là long đích truyền nhân (truyền nhân của rồng), không còn sự phân cách giữa khu vực và kì thị lẫn nhau.

Đại hội tỉ võ đặc chủng binh cũng là như vậy, lúc đó, tất cả những thành viên có cơ hội lên sân đều ra sức nỗ lực, vì vinh dự của mình, vì vinh dự của tiểu đội Tử La Lan mà liều mạng chiến đấu với đối thủ. Còn những thành viên không thể ra sân thì đều hò hét cổ vũ cho đồng đội của mình, hi vọng họ có thể đánh bại đối thủ giành được thắng lợi.

Diệp Thu không làm cho họ thất vọng, hắn giống như là nuốt phải thuốc kích dục vậy, trận sau dũng mãnh hơn trận trước, trận sau càng cường hãn hơn trận trước, những đối thủ chặn trước mặt hắn lần lượt bị hắn đánh bại, cuối cùng dẫn dắt tiểu đội Tử La Lan giành được thành thích thứ hai đồng đội tại đại hội, đồng thời bản thân hắn đích thân gặt hái vòng nguyệt quế nội dung cá nhân.

Diệp Thu mang đến cho họ sự tôn nghiêm và vinh dự, cho họ khoái cảm được người khác tôn trọng. Còn họ cũng dần dần tiếp nhận người đồng đội như Diệp Thu, thậm chí là coi hắn như người đứng vị trí thứ hai trong đội.

Tuy thông tin Giang Án Tử sắp được điều đi nơi khác vẫn chưa được công khai, nhưng mọi người đều biết chuyện này. Họ cho rằng, sau khi Giang Án Tử được điều đi, chắc chắn Diệp Thu sẽ tiếp nhiệm chức đội trưởng tiểu đội Tử La Lan. Không ngờ bên trên lại phái một thằng cha họ Lâm đến để tranh vị trí này.

Vậy làm sao được? Họ không bao giờ đồng ý.

Thấy sự biểu lộ thái độ của những người này, cục trưởng Lí bắt đầu cảm thấy chán nản, sầu não.

Lần này, chỉ sợ nhiệm vụ của mình hỏng bét rồi.

Diệp Thu, hắn chẳng lẽ là yêu quái sao? Tại sao trong thời gian ngắn như vậy có thể làm cho đám người cứng đầu cứng cổ này tử tâm tháp địa?

Cục trưởng Lí vẫn muốn nói gì đó, nhưng bị Lâm Lập dùng ánh mắt ngăn lại.

Cảm giác thất bại mãnh liệt lan tràn khắp toàn thân, trong lòng hắn tràn đầy sự không cam tâm, nhưng lần này hắn thua một cách tâm phục khẩu phục.

Diệp Thu quả nhiên là một đối thủ mạnh ya.

Lâm Lập cố gắng khôi phục sự bình tĩnh trên mặt, rồi dùng ánh mắt tham lam nhìn tấm huân chương người bảo vệ TQ đeo trước ngực Diệp Thu, trong lòng nổi sóng nhấp nhô, có kẻ nào có thể cự tuyệt được sức cuốn hút của huân chương người bảo vệ TQ? Chỉ cần là một quân nhân, lại có ai không muốn trở thành người anh hùng cứu nước cứu dân tộc?

Đáng tiếc, trời không cho ta cơ hội ya.

Ánh mắt của Lâm Lập từ ngực của Diệp Thu dịch chuyển lên trên, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Diệp Thu, vừa cười vừa nói: "Diệp Thu, tôi thừa nhận, tôi bại rồi, lần này tôi thua một cách tâm phục khẩu phục, vị trí đội trưởng tiểu đội Tử La Lan tôi cũng không tranh nữa, so sánh ra mà nói, anh càng thích hợp làm đội trưởng của họ, họ cũng càng cần anh hơn".

"Cám ơn". Diệp Thu cười đáp lời. Nếu như Lâm Lập có thể chủ động từ bỏ, vậy thì sự việc sẽ dễ dàng giải quyết hơn nhiều. Nếu không, hành vi của mình nếu như chọc tức Lâm Gia, kể cả là làm được đội trưởng tiểu đội Tử La Lan thì cũng là được không bằng mất.

Án Thanh Phong, ngươi hiện giờ chắc rất đắc ý nhỉ?

"Có điều, anh phải đáp ứng một thỉnh cầu của tôi". Lâm Lập đột nhiên nói, con mắt dưới đôi lông mày rậm bừng cháy chiến ý.

"Ửm?". Diệp Thu nhìn vào mắt hắn, tuy đã đoán ra hắn muốn gì, nhưng vẫn đợi hắn chủ động nói ra.

"Biết anh là quán quân đại hội tỉ võ đặc chủng binh lần này. Tôi rất tiếc không được tận mắt chứng kiến phong thái của anh". Lâm Lập nói: "Hôm nay cũng xem là tìm được một cơ hội, đánh với tôi một trận, thế nào?".

"Được". Diệp Thu sảng khoái gật đầu đồng ý.

Nghe thấy Diệp Thu sắp đánh nhau với người khác, các thành viên của tiểu đội Tử La Lan ai nấy đều vui ra mặt. Nếu như bản thân không muốn bị ngược đãi, chỉ có thể hi vọng người khác chủ động khiêu chiến với Diệp Thu. Thậm chí đến phó tổng tham mưu Quác Trí Dũng trong lòng cũng cảm thấy có chút mong ngóng, nhìn tên tiểu tử này tỉ võ với người khác, luôn làm cho người ta có cảm giác nhiệt huyết sôi sục. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Lâm Lập đã rút lui khỏi cuộc tranh giành chức đội trưởng này, không còn muốn đấu đá ngầm với Diệp Thu nữa, mà hiên ngang đứng trên sàn đấu trong căn cứ.

Đây là nơi mà ngày thường Diệp Thu đánh đập bọn Phong Cẩu và Chi Thù, thấy Lâm Lập đứng trên đó, người của tiểu đội Tử La Lan ai cũng nhếch mép cười lén.

Tên tiểu tử này, sắp gặp phải tai ương rồi ha.

"Hi vọng chúng ta có thể dốc toàn lực". Lâm Lập nói. Hắn sợ Diệp Thu vì việc hắn rút lui mà cảm thấy áy náy hoặc nghĩ cách bù đắp, cho nên hạ thủ lưu tình với mình.

"Yên tâm đi, chỉ cần là đối thủ có thể làm tôi tôn trọng, tôi sẽ dốc sức đánh ngã hắn". Diệp Thu nhún vai, nói.

"Được". Lâm Lập nói, chữ được còn đang vang bên tai, thân người hắn đã lao đến như sét đánh, một cú đấm móc phải 35 độ lao đến cằm Diệp Thu.

Đội đột kích Mãnh Hổ, đơn vị bộ đội mạnh nhất đóng ở Tây Tạng, có thể trở thành đội trưởng của đội đột kích Mãnh Hổ, tất nhiên là cũng có mấy phần bản lĩnh.

Nói thực, tốc độ của Lâm Lập cũng nhanh, thậm chí còn nhanh hơn hai phần so với Khoái Đao (tốc độ tốt nhất đội), nhưng trong mắt Diệp Thu mà nói thì vẫn là quá chậm.

Đến cao thủ của đơn vị bộ đội số 5 là Tham Lang cũng không thể nào so tốc độ với Lâm Lập, càng huống hồ là Lâm Lập?

Cú đấm với tốc độ nhanh đó trong mắt Diệp Thu là chậm chạp vô cùng, cho đến khi nắm đấm cách người hắn 3cm thì hắn mới xuất quyền nhanh như sấm chớp.

Uỳnh!

Ầm!

Thân người Lâm Lập bay ra ngoài, thậm chí còn đập vào đám người đang đứng ở mép sàn đấu.

Nhị trọng kình.

Đây là một sức mạnh không thể chống đỡ, cũng là sức mạnh mà Lâm Lập trước giờ chưa từng được thể nghiệm.

Lâm Lập ngã ngồi lên mặt đất, nhìn nắm đấm vẫn còn đang tê dại của mình, bộ mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Rốt cuộc là chuyện gì vậy nhỉ?

Rõ ràng là một quyền đối nhau, sao lại có hai đường lực?

Một luồng mạnh, luồng kia còn mạnh hơn. Lúc mình đang định thu chiêu, nhanh quá không kịp phòng liền bị luồng lực đạo cực mạnh của hắn đẩy bay ra xa.

Chẳng nhẽ là ảo giác của mình?

Cận Thân Bảo Tiêu - Chương #443


Báo Lỗi Truyện
Chương 443/750