Chương 435: Tuyệt chiêu tán gái (2)


Diệp Thu nhìn sắc mặt nghiêm túc của Đường Quả, đúng là cười không được khóc không xong. Chịu thua việc cô ấy được tờ báo "Wall Stress Finance" đánh giá là một trong mười cô gái trí tuệ nhất Trung Quốc. Nào có ngốc đến mức liên hợp với người ngoài để đào góc tường công ty mình.

Có điều, sự quan tâm và tình cảm sâu nặng làm cho Diệp Thu không khỏi xúc động, cô ấy không muốn mình gặp phải bất kì nguy hiểm gì.

Đáng tiếc, ý tốt như vậy, nhưng Diệp Thu chỉ có thể từ chối.

"Được, đây đúng là một chủ ý không tồi, anh cứ mở đại một công ty gì đó, dưới sự chiếu cố của chủ tịch HDQT tập đoàn Đường Thị, nhất định sẽ sống rất là thoải mái đây". Diệp Thu vừa cười vừa nói.

"Anh đồng ý rồi?". Đường Quả vui mừng nói. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

"Ừm, anh đồng ý". Diệp Thu gật đầu: "Có điều, cho anh một chút thời gian, những việc anh làm hiện nay, có liên quan đến sự tôn nghiêm của một người đàn ông, không hề có liên quan gì đến tiền bạc. Anh bắt buộc phải hoàn thành nó, mới có thể không cảm thấy hổ thẹn với lương tâm, cũng là để có thể ăn nói với nhiều người đã không hối hận không oán trách mà trả giá đó".

"Aizz, biết ngay là anh sẽ không đồng ý". Ánh mắt của Đường Quả bỗng trở nên ảm đạm: "Có điều, bất luận thế nào, anh đều phải chú ý an toàn đấy".

Diệp Thu vỗ vào đùi của Đường Quả, nói: "Yên tâm đi, không ai có thể làm hại anh".

Sau khi vỗ xong, Diệp Thu mới cảm giác có gì đó không đúng lắm.

Đường Quả đại tiểu thư đã rất nhiều năm không mặc quần bò rồi, người ta hiện nay là đi theo đường lối tinh anh, nhà thiết kế nổi tiếng người Pháp là Blacen thiết kế cho cô bộ quần áo công sở vừa thời thượng vừa khít người, bó chặt lấy cơ thể tuyệt vời của cô, chỗ nào cần lồi là lồi ra cả, chỗ nào cần lõm thì lõm hết cỡ luôn, váy vừa ngắn vừa gợi cảm.

Hơn nữa, cô lúc này đang ngồi ưỡn người trên ghế, chiếc váy ngắn vốn dĩ vừa vặn đó có lập tức có chút bó căng đùi, tất nhiên là vải sẽ co lên trên một đoạn, chỗ mà Diệp Thu giơ tay ra vỗ đó, chính là chỗ bẹn trắng phau phau của Đường Quả.

"Anh không phải là cố ý đâu". Diệp Thu ngượng ngùng nói. Mối quan hệ giữa hai người đang tốt đẹp trở lại, nhưng cũng không lập tức tốt đến nỗi vuốt ve đùi cô nương nhà người ta.

Đương nhiên trước đó cũng chưa tốt đến mức này.

"Đồ háo sắc". Đường Quả xấu hổ đỏ hết mặt, kéo váy ngắn xuống dưới, che đi phần đùi và chiếc quần lót nhỏ màu đen gợi cảm.

Diệp Thu do vội quá, cho nên biểu hiện ra kĩ thuật lái xe tốc độ, cũng may là đoạn đường từ bệnh viện Thiên Phúc đến nội thành có ít người đi đường và xe cộ qua lại, cho nên Diệp Thu có thể phóng mà không sợ gì cả.

Đỗ xe trước cửa tòa lầu tập đoàn Đường Thị, Diệp Thu nói với Đường Quả: "Đừng làm việc nhiều quá, về sớm một chút nghỉ ngơi".

"Ừm, em biết rồi". Đường Quả gật đầu một cách ngoan ngoãn.

Diệp Thu mở cửa xe, bước ra ngoài.

"Diệp Thu". Đường Quả đột nhiên chui ra khỏi xe, gào to tên của Diệp Thu.

Diệp Thu quay đầu lại, mỉm cười nhìn Đường Quả.

"Nhanh quay về đi, uống nhiều canh một chút, nếu không em sẽ không còn đủ vốn để đọ xem ngực ai to hơn với Bảo Nhi đâu". Diệp Thu nét mặt tinh quái, nói.

Đường Quả bàng hoàng nhìn xuống ngực của mình, cùng với sự gầy đi của cơ thể, ngực đúng đã nhỏ đi một chút. Xem ra Diệp Thu nói đúng, về nhà phải uống nhiều canh một chút.

Đường Quả bĩu bĩu môi, làm ra vẻ như rất xem thường lời nói của Diệp Thu, giơ tay phải ra ngang vai ngắm về phía Diệp Thu, làm thành như một khẩu súng bằng ngón tay.

"Bùm!". Đường Quả hét.

"Á!".

Diệp Thu tạo dáng như vừa bị trúng đạn, ôm ngực, ánh mắt không cam tâm nhìn Đường Quả, thân người từ từ đổ ra phía sau.

Đầu sắp chạm xuống đất rồi, nhưng hai chân hắn vẫn giữ được tư thế đứng, thân người thể hiện ra một trạng thái cong gập 130 độ, hắn đang để lộ ra công phu thiết bản nhất tự mã của mình.

Những người qua lại trước của tòa lầu Đường Thị nhộn nhịp, thấy Diệp Thu giở tuyệt chiêu, ai nấy đều ào ào vỗ tay kêu hay.

"Cứng, người anh em này dũng mãnh lắm, còn học một thân công phu như này để đi tán gái…". Một người đàn ông trẻ tuổi nói một cách ngưỡng mộ.

"Anh nếu như cũng biết chiêu này, tôi cũng để cho anh tán". Một cô gái thời thượng đứng bên cạnh hắn nói một cách mỉa mai.

"Người đẹp, bọn ta thiết bản nhất tự mã không biết, nhưng lão hán đẩy xe (chiêu này hơi lạ, em cũng nghe lần đầu, chắc là tư thế giống kiểu đang đẩy xe bò, hề) thì cực kì tinh thông, có muốn thử chút không?".

"Hạ lưu". (cũng có nghĩa là chảy xuống dưới, chỗ này có chút đặc thù trong cách sử dụng từ ngữ của hoa ngữ)

"Đương nhiên là phải chảy xuống dưới rồi, có cái thứ ấy của ai chảy được lên trên đâu?".

Trong những tiếng vỗ tay hoan hô của quần chúng xung quanh, Diệp Thu và Đường Quả đưa mắt nhìn nhau, Diệp Thu thì cười còn Đường Quả thì mếu máo.

Nhìn theo bóng dáng xa dần của Diệp Thu, Đường Quả khóc nấc không thành tiếng, khóe mắt đỏ ngàu, khuôn mặt đẹp của cô ướt đẫm lệ.

"Diệp Thu, cám ơn anh". Đường Quả tự lẩm nhẩm.

Bốn phía xung quanh có không ít những người mặc đồ đen. Họ chặn lại tất cả những góc độ có thể xảy ra sự nguy hiểm hoặc có thể có sự tấn công, tránh có kẻ làm hại đến cô gái đang khóc lóc một cách thương tâm này.

Mà phía bên ngoài đám người, một người đàn ông đeo kính rút điện thoại trong túi ra, bấm gọi một số điện thoại, khẽ báo cáo với đối phương: "Đạo diễn, nhân vật mục tiêu số 1 và nhân vật mục tiêu số 2 vừa tiếp xúc với nhau. Mục tiêu số 2 vừa rời khỏi, có cần lập tức hành động không?".
"Mục tiêu của chúng ta là người, cũng là cái thứ đó. Trước lúc tung tích của thứ đó chưa được tìm ra, tuyệt đối không được đánh rắn động cỏ, tiếp tục giám sát". Trong điện thoại truyền đến giọng nói trầm tĩnh của một người đàn ông.

"Vâng!".

Đường Quả cuối cùng cũng mở rộng được tấm lòng, làm cho Diệp Thu theo đó cũng thấy nhẹ nhõm hơn. Cô càng tự trách mình thì áp lực càng đè nặng xuống.

Lái chiếc xe Eastar đến căn cứ địa, đại sảnh rộng lớn hoàn toàn không có ai đang tập luyện cả . Lúc bình thường chỗ này lúc nào cũng đông đúc, từ xa đã có thể nghe thấy những tiếng bốp bốp chát chát.

Có điều, các phòng thực nghiệm bên trong căn cứ thì vẫn vận hành bình thường, nhưng nhân viên nghiên cứu khoa học này công việc nhẹ nhàng hơn một chút so với các đội viên đặc chủng binh, họ có thể được nghỉ cuối tuần, cách một thời gian lại có kì nghỉ có lương.

Diệp Thu nhớ lại chuyện La Tú đưa cho hắn lọ thuốc ở trong WC nữ, lúc nào hắn cũng muốn tìm cô ấy để hỏi xem đó rốt cuộc là thứ gì, đáng tiếc đến bây giờ vẫn chưa có cơ hội.

Gõ cửa phòng làm việc của Giang Án Tử, bên trong vang đến tiếng mời vào của Giang Án Tử.

Khói thuốc mù mịt trong phòng, xem ra lúc cô ta đợi mình đã hút không ít thuốc.

"Chuyện gì mà gấp như vậy? Đến cơ hội ăn cơm với người đẹp tôi cũng từ chối rồi, vội vàng quay về đây". Diệp Thu ngồi đối diện với Giang Án Tử, tự động với lấy một điếu thuốc trên bàn châm lửa hút, đồng thời nhét cả bao thuốc và bật lửa vào trong túi.

Giang Án Tử đã quen với cái hành động này của Diệp Thu, giống như là không nhìn thấy vậy.

"Vừa nãy nhận được điện thoại của cấp trên, bên trên đang tiến hành kiểm tra việc anh có thể tiếp nhận chức đội trưởng tiểu đội Tử La Lan hay không". Giang Án Tử sắc mặt nặng nề, nói.

"Kiểm tra thì cứ kiểm tra thôi, mà kiểm tra kiểu gì vậy? Liệu có kiểm tra môn văn hóa với giáo dục tư tưởng không? Vậy thì tôi không có hi vọng gì rồi". Diệp Thu nhún vai, nói. Xem ra trở lực của bên trên là rất lớn. Nếu như mình không đến thăm hỏi chút mấy tên lãnh đạo này, chắc là chuyện này cũng hỏng hết.

Án Gia từ lúc nào có sức ảnh hưởng lớn thế này nhỉ?

"Bên quân đội sẽ phái một đại biểu đến để cạnh tranh vị trí này với anh". Giang Án Tử nói.

"Là người của Án Gia?". Diệp Thu hơi híp mắt lại, nói.

"Không phải". Giang Án Tử lắc đầu.

Cận Thân Bảo Tiêu - Chương #435


Báo Lỗi Truyện
Chương 435/750