Chương 362: Nam nhi cuồng vọng.


Đi từ căn nhà nhỏ cũ nát ra, Diệp Thu đột nhiên cảm thấy mình giống phượng hoàng cõi niết bàn, có mùi dục hỏa tinh thần thoải mái, lâu ngày cảm giác áp lực đảo qua, nói chuyện làm việc đều không áp đặt đúng quy đúng củ như ngày trước, có khuếch trương và cuồng vọng của người trẻ tuổi.

Nam nhi cuồng vọng.

Đó là câu nói của một nhóm học sinh lúc trước tới nghe bài lúc ngẫu hứng đã tặng yêu sư Mạc Ngôn, lúc trước cũng có người nói với hắn như vậy, nhưng bị tính cẩn thận của hắn tự động quên rồi. Lúc người đàn ông có bàn tay thần kỳ nói với hắn như vậy, Diệp Thu liền cảm thấy toàn thân mình tràn đầy năng lượng .

"Tiểu đội số 5 hiện giờ nắm giữ trong tay Yến Thanh Phong, là tiền vốn hắn nhờ bảo vệ tính mạng, rất nhiều người mơ ước có lực lượng hùng mạnh như vậy, nhưng không ai có thể đoạt được từ trong tay hắn". Phí Tường theo sau Diệp Thu, cười nói.

"Một miếng ăn không thành người béo được" Diệp Thu cười nói, "Tôi sẽ gia nhập tiểu đội Tử La Lan trước, đó cũng là nơi cha tôi từng làm đội trưởng."

"Người phụ nữ kia, có thể đứng về phía chúng ta không?"

Diệp Thu chần chờ một chút, sau đó rất nhanh tràn đầy tự tin nói: "Không gia nhập tiểu đội Tử La Lan, tôi không thể gia nhập vào tiểu đội số 5 thần bí hơn, cho dù thế nào, cô ấy nhất định phải đứng về phía chúng ta".

Hắn từng mấy lần thăm dò cô gái đó, thái độ của cô đều là từ chối không cho ý kiến, đến lúc phải để cô ấy củng cố lòng tin rồi.

Mặc dù là mình làm việc tư lợi làm, hắn cũng không hi vọng người con gái từng yêu cha mình rơi vào tay của đối thủ.

"Vậy thì an toàn của Đường Thị làm thế nào?"Phí Tường nhớ ra người phụ nữ danh tiếng nhất trên tin tức tài chính, cười hỏi. Yêu sư nói không sai, người làm chủ mình hiện giờ đúng là vận đào hoa quanh người.

"Cô ấy.." Diệp Thu thở dài nói, "Lúc tôi rời đi, sẽ giúp cô ấy chế tạo một hệ thống bảo vệ có hiệu xuất nhất, trung thành nhất. Hơn nữa.Tu La cũng sắp trở về rồi, có hắn ở đó, tôi cũng yên tâm. Gần đây nếu cậu không có việc gì, giúp tôi lưu ý bên đó, tôi luôn cảm thấy, chuyện ở quảng trường thành phố Thiên Hà lần trước vẫn chưa kết thúc, tổ chức đó….Chỉ mong lần này Tiểu Bạch trở về có thể mang tới cho tôi ít tin tức tốt lành."

"Ừ" Phí Tường gật đầu nói.

Hai người đi vào một ngõ nhỏ tối om, không ngờ một đám con gái tụ tập quanh bãi đậu xe, thấy hai người đi tới, vù một tiếng lại vây quanh lại đây.

"Anh à, mệt rồi chứ, chơi chút đi, rất rẻ. Nếu hai người cùng chơi, giảm 50% cho các anh, bằng với giá tiền của một người.

"
Anh à, tuần lễ rút thăm trúng thưởng của trung tâm giải trí Mỹ Lệ đã bắt đầu, chỉ cần anh chọn một em ở quán, có thể tham gia rút thăm trúng thưởng của quán, giải nhất chính là một chiếc máy giặt".

"
Anh à, vừa nãy không phải anh thấy hứng thú với người dọn vệ sinh sao? Em cho người mang tới rồi, anh xem có hợp khẩu vị không?"

Vừa nói, một bác gái mặc quần áo vệ sinh màu đất xám, trên đầu còn đội một chiếc mũ vệ sinh, trên vai khiêng một cây chổi bị đẩy tới trước ngực Diệp Thu.

"
Không phải là tôi hứng thú, tôi chỉ tò mò hỏi chút thôi". Diệp Thu tay chân luống cuống muốn đẩy người dọn vệ sinh ra.

"
Tò mò mới nên hiểu cặn kẽ một chút"

"
Anh à, rốt cuộc các anh là người của cửa hàng nào, cho em số điện thoại, có thời gian bọn em sẽ tới chỗ các anh".

Vì khoản tiền lớn của Phí Tường vừa nãy, đám con gái đứng đường này xem bọn họ thành con dê béo, vài cô tạm thời vẫn chưa có việc liền đợi bên cạnh xe của họ, quả nhiên là đợi bọn họ đi ra.

Phí Tường bất đắc dĩ sau khi lại quăng tiền sang một bên hai người mới vội vàng chui vào xe, sau đó nổ máy mà chạy

"Phù" Diệp Thu thở dài một hơi, nhìn Phí Tường nói: "Xem ra ra ngoài vẫn nên chuẩn bị nhiều tiền một chút mới được".

"
Ừ, tiền mặt là cách tán gái hàng đầu, tới các nơi tiêu khiển, không thể rút thẻ bo cách em được, tiền mặt vẫn tiện hơn" Phí Tường cười nói, "Diệp thiếu gia, buổi tối có cần tìm nơi nào tiêu khiển chút không?"

Diệp Thu nghĩ ngợi, buổi tối trở về thật sự cũng chẳng có việc gì. Lam Khả Tâm đã khai giảng rồi, hiện giờ phần lớn thời gian đều sống ở ký túc trong trường. Chỉ có thứ bảy và chủ nhật mới về ở hai tối, giúp dọn dẹp phòng một chút, cô ấy luôn xấu hổ, ngại không cho bạn cùng ký túc biết chuyện mình sống chung với con trai bên ngoài.

Mặc dù chuyện thế này đã rất phổ biến ở trường học rồi.

"Có chỗ nào hay không?" Diệp Thu cười hỏi.

"
Chỗ hay rất nhiều, không biết Diệp thiếu gia thích kiểu phục vụ thế nào?"

"
Ha ha, giết chút thời gian là được rồi" Diệp Thu cười nói. Hẳn hiểu ý Phí Tường hỏi như vậy, chơi đùa với các em là được rồi, không cần phải chen lấn ở những quán rượu lộm nhộm.

"
Nếu muốn giai điệu cao, có một nơi Diệp thiếu gia nên tới nhiều xem" Phí Tường cười nói.

"
Nơi nào?"

"
Câu lạc bộ Thiên An".

"
Tên tuổi rất lớn, tôi đã nghe nói cái tên này, sao lại phải tới đó" Diệp Thu hỏi nghi hoặc. Hắn thật sự không quen thuộc Yến Kinh, đối với nơi các kinh thành quyền quý lại càng không rõ, có rất nhiều vấn đề chỉ có thể thỉnh tháo Phí Tường người am hiểu kinh thành này.

"
Nói thế này nhé, hội Hiên Viên, câu lạc bộ Thiết Huyết, những nơi này chỉ có một số tầng lớp đặc biệt mới có thể vào, tôi nghe nói qua về câu lạc bộ Thiết Huyết nhưng tôi không vào trong được. Hội Hiên Viên, chúng ta có thể vào trong, nhưng phần lớn mọi người không có tư cách vào trong. Còn câu lạc bộ Thiên An này lại khác. Không chỉ các bậc quyền quý Yến Kinh thích tới đây chơi, hơn nữa người có tiền nơi khác đã tới Yến Kinh cũng chọn nơi này tụ tập. Đây là chỗ hỗn độn phức tạp, đủ mọi loại người, là nơi dễ dàng kết nạp bạn bè và thu được tin tức vỉa hè. Phần lớn thời gian tôi cũng trà trộn ở đó, bởi vì ở đó còn có sân golf lớn nhất Yến Kinh". Phí Tường biết Diệp Thu không quen với những tình hình này, cho nên rất kiên nhẫn giải thích.

"
Được rồi, tới xem thử đi" Diệp Thu cười gật đầu.

Câu lạc bộ Thiên An ở ngoại ô Yến Kinh, gần với quán rượu Vương Phủ Đại, Quán rượu Vương Phủ Đại là dùng phủ đệ của một vị vương gia thời Thanh cải tạo thành, cho nên sắc cổ , hương cổ. Còn câu lạc bộ Thiên An bên cạnh lại là kiến trúc hiện đại thời thượng, tòa nhà kính thép hóa trong suốt, nhìn một cái bao quát có thể nhìn thấy sân golf không thấy bờ lớn nhất Yến Kinh.

Còn có tập thể hình, bơi lội, boling, cầu lông, tennis, khúc quân cầu..vvv đủ các hạng mục giải trí.

Toàn bộ tòa nhà đèn đuốc sáng rực, dòng xe bên ngoài nối liền không dứt, thỉnh thoảng còn có một chiếc xe đua cao quý thời thượng dừng ở cửa. Câu lạc bộ Thiên An và quán rượu Vương Phủ Đại bên cạnh tôn thêm vẻ đẹp cho nhau, được xưng là hai khối minh châu của đường Vương Phủ.

Diệp Thu theo Phí Tường vào đại sảnh, lập tức có em xinh đẹp mặc sườn xám màu đỏ ra tiếp đãi.

"Hai vị tiên sinh, xin hỏi có thể giúp gì cho hai vị" Cô gái dáng người cao gầy, mắt to, da trắng nõn nà.

Lẽ nào Hàn Cần nói bây giờ mỹ nữ lên giường nhiều hơn cả mỹ nữ trên phố, hơi xinh thì ở quán rượu, xinh chút thì ở câu lạc bộ, rất xinh thì ở trong lòng ông chủ câu lạc bộ.

"
Giúp bạn tôi mở một thẻ hội viên" Phí Tường rút thẻ hội viên của mình đưa tới, nói với tiểu thư tiếp đón phía trước.

"
Được, mời hai vị tới khu dùng trà đợi chút. Chúng tôi sẽ giảng giải chi tiết cách sử dụng và quyền hạn của các loại thẻ hội viên."

"
Có rất nhiều loại thẻ?" Diệp Thu tò mò hỏi.

"
Có thẻ thủy tinh, thẻ phỉ thúy, thẻ chí tôn, ba loại thẻ này lại phân thành thẻ tháng, thẻ mùa, thẻ nửa năm, thẻ năm..vv mấy loại hình. Các hạng mục phục vụ và ưu đãi của các loại hình thẻ không giống nhau". Cô gái thản nhiên cười với Diệp Thu một cái, giải thích tỉ mỉ.

"
Uh, làm thẻ chí tôn năm đi" Phí Tường nói.

Sau đó lại giải thích bên tai Diệp Thu, "
Loại thẻ này sẽ tiếp xúc với người tầng lớp cao một chút. Bởi vì các tầng lầu sử dụng các loại thẻ không giống nhau."

"
Được rồi". Diệp Thu gật đầu nói.

"
Được, hai vị chờ một chút, tôi đi lấy phiếu cho ngài". Cô gái cười ngọt ngào, lấy thẻ của Phí Tường tới xin phiếu mới. Mỗi lần lôi kéo được một hội viên mới gia nhập hội, các cô sẽ được trích phần trăm rất cao. Khách hàng trực tiếp làm thẻ chí tôn năm như Diệp Thu, trích khấu phần trăm của họ phải có hơn một vạn nhân dân tệ.

Diệp Thu theo sự chỉ dẫn của cô gái điền vào phiếu, sau đó do Phí Tường nộp hội phí, liền xin một tấm thẻ ánh kim chói mắt và một chiếc chìa khóa.

"Hai vị, mời đi theo tôi. Khu hoạt động của hội viên thẻ chí tôn ở tầng ba. Mỗi hội viên đều có phòng nghỉ ngơi riêng, nếu cần huấn luyện viên thể hình, có thể đề nghị với nhân viên của chúng tôi, hoặc có thể tự lựa chọn. Trong phòng nghỉ có một tủ sách nhỏ, trên đó có các tài liệu chi tiết về các huấn luyện viên."

Theo nhân viên phục đi thang máy lên tầng ba, lập tức xuất hiện một sân bãi vô cùng rộng rãi. Đây là khu nghỉ ngơi. Nhưng nhân viên phục vụ lại dẫn Diệp Thu tới làm quen với phòng nghỉ của hắn trước.

"
Thẻ của cậu là loại gì?" Diệp Thu hỏi Phí Tường.

"
Thẻ phỉ thúy" Phí Tường cười nói.

"
Sao không làm thẻ chí tôn?" Diệp Thu tò mò hỏi, là hắn nói với mình thẻ chí tôn sẽ tiếp xúc với người tầng lớp cao một chút, bản thân sao lại bỏ qua cơ hội như vậy.

"
Bởi vì tầng lớp tôi không với tới đượcc" Phí Tường cười giải thích.

Hốt Du đại sư Trần An có một câu nói rất đúng người thế nào sẽ kết bạn thế đó. Bạn của trăm vạn phú ông đều là trăm vạn phú ông. Trăm vạn phú ông muốn đi kết bạn với nghìn vạn phú ông, có cái gì đó vô tình lôi kéo họ.

Sau khi quen với phòng nghỉ, Diệp Thu nói: "Không thể hai đại nam nhi ở đây nói chuyện được, tìm sân bãi nào đó chơi tennis chút?"

"
Không thành vấn đề" Phí Tường gật đầu đồng ý.

"
Ở đây chúng tôi có các cô gái tập cùng, nếu hai vị có nhu cầu, tôi có thể sắp xếp trước cho hai vị tiên sinh" Cô gái vẻ mặt chờ đợi nói, rất hi vọng mình có thể trở thành một trong những cô gái như vậy.

"
Cô biết đánh bóng không?" Diệp Thu cười hỏi.
"
Biết ạ".

"
Uh, tìm thêm một người nữa tới, chúng ta cùng chơi" Diệp Thu nói.

Vẻ mặt cô gái vui mừng chạy đi sắp xếp, Diệp Thu và Phí Tường cũng thay quần áo thể thao đánh bóng cho tiện.

Chỉ lát sau, nữ tiếp tân vừa nãy kéo thêm một cô gái cũng xinh đẹp như thế đi tới. Hai cô mặc áo thể thao cộc tay bó sát thân, bên dưới là một chiếc váy tennis ngắn che đi bộ mông, lộ ra cặp đùi trắng như tuyết, vô cùng gợi cảm.

Cô gái phía trước tên là Lý Nhàn, cô gái phía sau được cô kéo tới là Hàn Cần, hai cô đều là sinh viên của học viện âm nhạc Yến Kinh, đều làm thêm ở đây.

Bốn người tìm một sân bãi. Diệp Thu và Lý Nhàn một đội, Phí Tường và Hàn Cần một đội, lúc vừa mới chuẩn bị vào sân, lại có một người đàn ông mặc âu phục chạy tới, nói: "Đợi một chút, sân này đã có người thuê rồi".

"
Ai thuê? Trương chủ nhiệm, vừa nãy lúc tôi đi kiểm tra, không phải vẫn còn trống sao?" Lý Nhàn chạy tới phía trước hỏi.

Trương chủ nhiệm nhìn khinh thường Lý Nhàn một cái, lại nhìn Diệp Thu và Phí Tường là hai khuôn mặt xa lạ, nói: "
Tất nhiên là Yến công tử cần dùng, lẽ nào cô không biết, Yến công tử thích sân này nhất sao?"

Tất nhiên Lý Nhàn biết đại danh của Yến công tử, vẻ mặt khó xử nhìn Diệp Thu, nói: "
Hay là chúng ta đổi sân khác?"

"
Không cần đổi nữa, tối nay tất cả các sân đều kín rồi" Trương chủ nhiệm đứng bên cạnh nói. Đây cũng là nguyên nhân hắn chạy tới đuổi Diệp Thu. Bởi vì hắn chạy khắp lượt mấy sân bãi chí tôn, chỉ có Diệp Thu và Phí Tường là lạ mặt. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

"
Yến công tử? Yến công tử nào thế?"Phí Tường hỏi.

"
Yến Kinh có thể có mấy Yến công tử?" mặc dù Trương chủ nhiệm không dám dùng thái độ với Lý Nhàn đối đãi Phí Tường, nhưng cũng không biểu hiện sự tôn kính cần thiết, hình như trong mắt hắn chỉ có mình Yến công tử.

"
Yến Kỷ Đạo hay là Yến Thanh Phong?" Diệp Thu híp mắt hỏi.

Lý Nhàn bên cạnh mắt sáng lên, xem ra người thanh niên mình làm bạn này cũng là nhân vật không đơn giản.

Những công tử bình thường cuồng vọng biết bao, lúc nói tới anh em Yến gia, đều giữ vẻ tôn trọng. Thấy người này ngữ khí khinh thường nói ra tên của anh em họ Yến, Trương chủ nhiệm ngược lại lại có chút ngây người.

Người này có lai lịch thế nào? Sao chưa từng gặp?

"Là Yến Kỷ Đạo thiếu gia và vị hôn thê sắp cưới của ngài tới đánh bóng, xin mấy vị nhường sân này lại". Trương chủ nhiệm nhìn Diệp Thu nói chuyện, ngữ khí không khỏi lễ phép lên nhiều.

"
Bảo đích thân Yến Kỷ Đạo tới xin ta" Diệp Thu nói với Trương chủ nhiệm

"
Ngươi…."

"
Lời ta nói ngươi không nghe thấy sao?" Diệp Thu híp mắt, "Cút".

Sắc mặt Trương chủ nhiệm cứng đờ, rồi lại không phát cáu được, tức giận chạy ra ngoài.

"
Nào, chúng ta chơi bóng" Diệp Thu nói.

"
Có thể có phiền phức gì không?" Lý Nhàn lo lắng hỏi. Thời gian cô ở đây không ngắn, tất nhiên biết sự lợi hại của anh em nhà họ Yến.

"
Không sao" Diệp Thu nói, phát bóng đầu tiên.

Mới đánh được hai cái, nghe thấy tiếng bước chân đi tới. Trương chủ nhiệm vừa nãy lại quay lại rồi, theo sau còn có một đám nam nữ.

"
Yến thiếu gia, chính là bọn họ không chịu nhường sân. Tôi đã giải thích rồi, sân này là do ngài bảo để lại trước. Nhưng bọn họ không nghe, còn nói, bảo ngài đích thân tới xin hắn". Trương chủ nhiệm đứng bên cạnh thêm mắm thêm muối.

Trương chủ nhiệm và giám đốc câu lạc bộ này là bạn, bình thường cũng là mắt cao hơn đỉnh, đặc biệt là trước mặt một số nhân viên cấp dưới tác oai tác quái quen rồi, ngoài anh em họ Yến và mấy thiếu gia có tiếng hắn đích thân phục vụ ra, những người khác đều không quá tiếp đón. Hôm nay không ngờ báo đại danh của anh em họ Yến mà vẫn bị người ta chửi cho, tất nhiên là có chút tức giận.

Cận Thân Bảo Tiêu - Chương #362


Báo Lỗi Truyện
Chương 362/750