Chương 272: Tắm xong rồi hãy chết.(1)


Có trời mới biết cô gái cao như vậy sao lại sợ loại gián nhỏ bé này, hơn nữa Diệp Thu nhìn một vòng cũng chẳng thấy con gián kia ở đâu, nghĩ thầm nàng là thấy mình đẹp trai nên cố ý tìm cớ chiếm tiện nghi mình cũng không chừng.

Chỉ là bị nàng nhảy dựng như vậy, hai tay ôm cổ mình, cặp đùi thon dài săn chắc quấn ở eo mình, trong nháy mắt Diệp Thu đã tìm được đáp án vấn đề. Thật ra, tư thế này áp dụng rất tốt cho tình nhân nữ cao nam lùn. Chẳng qua là yêu cầu lực của nam nhân phải lớn hơn một ít. Cho dù là lực cánh tay hay là sức eo đều phải khác hẳn người thường.

Diệp Thu vỗ vỗ cái mông đầy đặn vểnh cao của Bố Bố, nói: "Tôi không ngại ôm cô lâu hơn một chút đây, nhưng nếu chúng ta không tắt nước, phòng bếp sẽ ngập mất".

"Hả?" Bố Bố quay đầu nhìn lại, vòi nước vẫn đang chảy xối xả, mà bồn chứa đã đầy, nước không ngừng tràn ra, sàn nhà cũng đã thấm ướt. Còn con gián nhỏ lúc nãy cũng chẳng biết chạy đi đâu rồi. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Bố Bố buông cổ Diệp Thu, hai chân từ trên eo hắn thả xuống, vội vã chạy đi đóng vòi nước. Cũng không dám nhìn vẻ mặt hài hước của Diệp Thu, cầm khăn lau nước đọng trên đất sạch sẽ, mượn công việc để che dấu cảnh xấu hổ vừa rồi.

"Chân của cô quả thật rất tuyệt". Diệp Thu cười nói, cũng không nhìn thân thể Bố Bố đột nhiên cứng ngắc và trên mặt nhanh chóng đỏ lên, bắt đầu bưng thức ăn ra phòng ăn.

Con gái có thể làm mình xinh đẹp như vậy đã là một bản lãnh rất lớn, không ngờ còn có thể có một tay nấu ăn ngon nữa. Điều này khiến ấn tượng của Diệp Thu với Bố Bố lại tăng thêm mấy phần.

Vẻ mặt lão già hưng phấn mà nói với Diệp Thu: "Cậu nói không sai. Chiếc nhẫn này có thể là bảo bối thông linh. Ta dùng qua phương pháp điện cao áp, phương pháp đóng băng, phương pháp nhiệt độ cao cùng với dụng cụ thí nghiệm năng lượng để nghiên cứu năng lượng ẩn trong nó. Nhưng nó vẫn không chút sức mẻ, thậm chí không có chút phản ứng nào".

"Thứ duy nhất không bình thường chính là, ta tăng nhiệt độ không ngừng, mà nó vẫn không bị nung chảy, bề mặt vẫn lạnh tanh. Lấy từ trong lò luyện nhiệt độ cao ra, tay cũng không cảm thấy nóng. Đây hoàn toàn khác với những khí cụ kim khí khác mà ta nghiên cứu. Những vật kia sau khi trải qua luyện nhiệt độ cao, không có một thời gian để nguội lại, ta căn bản là không dám đụng".

Diệp Thu vừa ăn thức ăn do Bố Bố làm, vừa nghe lão già giảng giải chỗ đặc biệt của chiếc nhẫn. Vốn là Trần Hoài Ân đề nghị muốn uống một chút rượu, nhưng bị lão già từ chối thẳng, may là Bố Bố làm một nồi súp sò tươi, khát cũng chỉ có thể ăn canh.

"Nếu không phải toàn thân nó lãnh băng băng, ta cũng định buông tha nó. Nghĩ tới cậu cố ý cầm một vật không đáng giá chạy tới dây dưa với ta, cậu đã nói nó có thể thu thập năng lượng, vậy nếu ta chẳng cách nào dò xét năng lượng của chiếc nhẫn, thế thử năng lượng trong lồng nuôi cấy thì sao?"

"Vì vậy ta thử tích chân không trong lồng nuôi cấy, sau đó khảo sát nồng độ năng lượng trong lồng, lại bỏ chiếc nhẫn vào. Gần mười phút sau khi thí nghiệm, năng lượng trong lồng dao động rồi tăng gấp bốn lần. Trời. Thứ này thật quá thần kỳ... thằng nhóc, suy nghĩ đề nghị của ta một chút đi. Cậu cũng thấy đấy, cháu gái của ta rất không tệ... làm đồ ăn lại ngon..."

Trần Hoài Ân ở bên cạnh vừa cười vừa nói: "Thầy à, chuyện này người không biết rồi. Tình cảm giữa Bố Bố và Diệp Thu phát triển nhanh chóng, vừa rồi cũng đã..." Trần Hoài Ân dùng hai chiếc đũa ví là Diệp Thu và Bố Bố, sau đó hợp hai chiếc đũa lại với nhau.

"Lên giường?" Lão già mở to hai mắt nhìn, miệng há hết cỡ.

"Khụ..." Trần Hoài Ân đang dùng bữa, thiếu chút nữa suýt bị câu nói của thầy gã làm sặc chết, sau khi uống một hớp canh, mới lên tiếng: "Thầy, tư tưởng của người quá thoáng rồi. Sao mà nhanh như thế được?"

"Nhanh? Cái này thì có gì mà nhanh? Đừng tưởng ta già rồi không biết mấy người trẻ tuổi các người nghĩ gì. Người bây giờ không phải đều là mới quen một hai giờ liền phát sinh quan hệ ư? Cháu gái ngoan à, cháu nhất định phải cẩn thận đề phòng, nam nhân bây giờ không có ai tốt đâu. Cũng đừng bị lời nói xạo của bọn chúng lừa... trừ khi hắn cầm chiếc nhẫn để trao đổi".

Bố Bố không ngờ chuyện mình nhảy lên người Diệp Thu vừa nãy lại bị Trần Hoài Ân thấy, hơn nữa còn bị gã lấy ra ở bàn cơm trêu, gia gia còn ở sau thêm mắm thêm muối, tức giận nói: "Các người có muốn ăn cơm không? Nếu không ăn thì cháu rửa".

"Hắc hắc, ăn, ăn chứ. Công việc đợi chút nữa bàn lại. Cháu gái của ta làm đồ ăn rất ngon". Lão già ngoài miệng nói cháu gái mình làm thức ăn ngon, nhưng lại vùi đầu không ngừng ăn cơm. Chỉ một chốc đã ăn xong một chén cơm, sau đó vỗ đũa lên bàn, nói: "Ta no rồi".

Cũng không đợi xem phản ứng của người khác, đã chạy vào phòng thí nghiệm nghiên cứu chiếc nhẫn kia.

Buổi chiều Diệp Thu có tiết, cho nên phải tới trường. Từ trong tay lão già nhận chiếc nhẫn phệ hồn của mình, thần thái lão già kia lưu luyến không rời thiếu chút nữa khiến Diệp Thu mềm lòng, cơ hồ là phải giật chiếc nhẫn từ trong tay lão qua. Thậm chí ngay cả Bố Bố bên cạnh cũng ai oán trừng mắt nhìn Diệp Thu vài lần, chỉ là một chiếc nhẫn mà thôi, có cần phải xem như bảo bối vậy không chứ?

Buổi chiều Trần Hoài Ân có việc muốn làm, nên cũng không tới trường. Vốn định lái xe đưa Diệp Thu và Bố Bố về, nhưng bị Diệp Thu từ chối. Hắn biết Trần Hoài Ân rất bận, sáng hôm nay đã phiền gã nửa ngày rồi.

Đợi xe Trần Hoài Ân đi xa, Diệp Thu nói với Bố Bố lưng đeo cái túi nhỏ, hai tay cắm trong túi áo: "Chúng ta bắt xe về trường ha?"

"Nhiều tiền không?" Bố Bố liếc Diệp Thu một cái nói, rồi dùng ngón tay chỉ góc rẽ phía trước, nói: "Chỗ đó có trạm xe bus. Dù sao bây giờ cách giờ lên lớp vẫn còn sớm, chúng ta ngồi xe bus về là được".

Thiên phú phá sản và mỹ đức tiết kiệm của con gái đúng là hợp hai làm một, các nàng có thể ở lĩnh vực mình thích vung tiền như rác mày cũng không nhăn chút nào, ví dụ như trang sức, túi xách, đồ trang điểm,.v.v... Nhưng ở một số phương diện lại cực kỳ tiết kiệm.

Diệp Thu cũng chẳng sao cả, cho dù nàng nói về trường cũng không có quan hệ gì. Vì vậy hai người tới trạm xe bus chờ xe.

"Tôi có thể xem thử chiếc nhẫn của anh một chút được không?" Bố Bố quay sang nhìn Diệp Thu hỏi.

Diệp Thu đưa ngón tay tới. Bố Bố nhìn một lúc, nói: "Còn tưởng là bảo bối gì chứ, thoạt nhìn cũng chẳng có gì đặc biệt".

Trong lòng Bố Bố thầm không cam lòng. Gia gia dùng mình đổi chiếc nhẫn này vài ngày, nhưng lại bị gã này từ chối. Vừa rồi gia gia lại lưu luyến như vậy, mình thấy cũng đau lòng. Nếu có thể, mình cũng muốn bỏ tiền mua chiếc nhẫn kia.

Nhưng khi nhìn người này trân trọng giống như một cái bảo bối. Bố Bố biết ý nghĩ này của mình rất khó thực hiện.

"Vốn cũng không có gì đặc biệt. Chỉ là có ý nghĩa đặc biệt đối với tôi". Diệp Thu cười nói. Nếu là một nam nhân bồng bột, sẽ ước gì ở trước mặt cô nàng xinh đẹp khoe khoang chỗ thần kỳ của chiếc nhẫn kia. Nhưng Diệp Thu biết, bí mật như thế càng ít người biết càng tốt.

Khi xe chạy tới, Bố Bố từ trong túi tiền lấy ra hai đồng tiền xu huơ huơ với Diệp Thu, ý bảo hắn không cần bỏ tiền, sau đó tiên phòng lên xe trước. Diệp Thu cũng theo sát sau mà lên xe, sau khi tới Yến Kinh thì là lần đầu tiên ngồi xe bus. Cuộc sống như thế có lẽ nên thể nghiệm một phen.

Xe bus thành phố lớn giống như xe vận tải, hoàn toàn xem người như gia súc. Ngay cả lực bú sữa mẹ cũng xuất ra, dùng sức mà đẩy người. Tài xế là một đại thúc trung niên vạm vỡ, lớn tiếng hô, bảo người trên xe chen về phía sau. Vấn đề là phía sau đã chật cứng, người căn bản là không thể nhấc chân nổi.

Đừng nói là chỗ ngồi, ngay cả chỗ đứng cũng rất khó tìm ra. Diệp Thu đi một mạch, cũng không biết đã giẫm lên chân bao nhiêu người.

Mặc dù vậy, khi Bố Bố vào xe vẫn khiến mọi người xì xầm. Con gái cao như vậy bình thường rất ít thấy, huống chi đã cao còn xinh đẹp như thế.

Bố Bố nắm một cái móc kéo, Diệp Thu chỉ có thể nắm cột ngang. Hai người mặt đối mặt, theo sự lắc lư của xe, thân thể của hai người cũng thỉnh thoảng đụng vào nhau, ngực của Diệp Thu cũng có thể cảm nhận được sự mềm mại co dãn của bộ ngực Bố Bố.

Bố Bố ngượng ngùng không thôi, nhưng lại không có cách gì không chế thân thể không nghiêng ngả theo xe. Định xoay người lại, nhưng phía sau cũng đầy người, không nói đến sự khó khăn khi xoay người, mà khi xoay qua chỗ khác, vậy chẳng phải là tiện nghi cho người khác ư?

Nếu như vậy, còn không bằng tiện nghi còn người trước mắt còn hơn, ít nhất hai người cũng coi như quen nhau. Chỉ là trong lòng ngầm bực bản thân vì sao vừa rồi không nghe lời người này ngồi taxi tới trước, dù sao cũng không phải mình bỏ tiền.

Diệp Thu ngược lại có thể khống chế thân thể mình không nghiêng theo xe này, nhưng mà, mình sao phải làm cái việc ngu ngốc đó chứ?

Bố Bố một tay cầm móc kéo, tay còn lại che trước ngực, để lúc Diệp Thu va vào người nàng không tách ra được đẩy mạnh hắn một phen. Đầy ngẩng cao cao, làm bộ không chú ý đến chuyện tiếp xúc giữa thân thể Diệp Thu với ngực mình.

Đột nhiên, Bố Bố lộ vẻ tức giận nhìn chằm chằm Diệp Thu.

"Anh lại sờ?"

"Sờ gì?" Diệp Thu nghi hoặc hỏi.

"Sờ mông".

Sống nhiều năm như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên có nữ sinh đưa ra yêu cầu như thế với mình. Mặc dù Diệp Thu cảm thấy giọng Bố Bố đầy sát khí, nhưng vẫn rất biết điều mà nghe lời đưa tay sờ mông nàng một chút.

Xúc cảm quả nhiên quá tuyệt vời, chuyện này hắn nghĩ trong lòng nửa ngày, những vẫn không ngờ cô gái này lại giống như theo dõi tâm linh mình như thế, chủ động đưa ra thỉnh cầu như vậy.

Mặt Bố Bố biến thành đỏ tìm, con mắt nhìn chằm chằm Diệp Thu vừa thẹn vừa giận, răng nghiến ken két, giống như muốn nhào lên cắn rách một miếng thịt của Diệp Thu vậy.

"Sờ đủ rồi chứ?"

"Chưa". Diệp Thu lắc đầu. Làm sao có thể đủ rồi được? Cho dù nàng vểnh mông lên bảo mình sờ mông cũng không thấy nhàm nữa là. Hơn nữa, Diệp Thu còn muốn sờ cả đùi nàng. Chỉ là người ta không có yêu cầu đó, Diệp Thu cũng ngượng.

"Cũng không ngờ anh hạ lưu như thế". Bố Bố nghiến răng nghiến lợi nói.

"Hạ lưu? Chuyện này tôi thừa nhận, nhưng cũng mới sờ lần đầu. Mà chẳng phải cô bảo tôi động vào sao?"

"Lần đầu tiên gì chứ? Mà tôi bảo anh động vào lúc nào?"

"Lần đầu tiên?" Diệp Thu cảm thấy tình huống không đúng. Mình chỉ mới sờ một lần, sao còn lần đầu tiên với lần thứ hai chứ?

Diệp Thu một tay kéo Bố Bố vào lòng mình, sau đó liền thấy phía sau nàng có một gã vẻ mặt bỉ ổi xỏ tay vào quần, tay còn đang làm một loại vận động mãnh liệt sôi trào.

Diệp Thu ngẩn cả người, hắn cho tới bây giờ cũng chẳng ngờ trên thế giới này còn có cực phẩm như vậy. Trước kia ngược lại ở trên internet đã từng thấy qua sự kiện quấy nhiễm tình dục trên xe bus như thế. Nhưng cứ nghĩ loại chuyện này cách mình rất xa. Nhưng bây giờ lại phát sinh trắng trợn trước mắt.

Nói thật, Diệp Thu rất bội phục vị nhân huynh này. Là một nam nhân bình thường, nhìn thấy bắp đùi thon dài của Bố Bố, chỉ sợ cũng sẽ tìm một góc hẻo lánh trong đầu nghĩ tới khuôn mặt cùng vóc người của Bố Bố, sau đó để năm ngón tay vận động.

Nhưng mà có thể làm ở trước mặt đám đông, phần can đảm này không phải người thường có thể sánh được.

"Thích không?" Diệp Thu cười hỏi.

Cận Thân Bảo Tiêu - Chương #272


Báo Lỗi Truyện
Chương 272/750