Chương 225 -


Tào Tuyết Cầm bỗng nhiên thay đổi thái độ khiến cho Chu Ngọc Thanh cảm thấy rất kỳ lạ, tuy biết đứa cháu họ của mình bụng dạ hẹp hòi nhưng riêng mặt đãi khách nhận quà thì cũng khá khéo léo. Dù sao cũng xuất thân từ một gia đình lớn, ít ra cũng hiểu chút lễ nghi. Với thân phận của bà thì không tiện trực tiếp hỏi đã xảy ra chuyện gì, nhưng bà cũng muốn xem xem cậu thanh niên khôi ngô tuấn tú đó là ai liền đứng lại bên cạnh, không đi ngay.

Tào Tuyết Cầm thấy Chu Ngọc Thanh đứng lại thì như mở cờ trong bụng, nếu như có thể kéo bà ta về cùng chiến tuyến với mình thì tốt quá, liền chỉ mặt Diệp Thu nói: " Dì, hắn chính là vệ sĩ kiêm bạn trai của tiểu thư nhà chúng tôi đấy."

Sau khi Trầm lão gia qua đời, Tào Tuyết Cầm cảm thấy gánh nặng trên đầu khiến mình nghẹt thở bấy lâu nay bỗng chốc tan biến, cả con người bỗng trở nên nhẹ nhõm. Giống như cá được thả sức bơi, chim được sải cánh bay giữa bầu trời cao rộng. Nhà họ Trầm lúc này không một ai đủ đức cao vọng trọng chủ trì đại cục, thực ra cũng đã rơi vào cảnh li tán. Trầm Nhi Hiền cha của Trầm Mặc Nùng vẫn chưa đủ uy tín, hơn nữa ông ta tính tình yếu đuối, kể cả có tiến cử ông ta thì người khác chưa chắc đã phục.

Không có sự trói buộc, áp chế của người khác, Tào Tuyết Cầm cảm thấy hoa như thơm hơn, không khí trong lành hơn, thế giới này bỗng trở nên tươi đẹp lạ thường. Vừa rồi Trầm Nhi Lập mới leo lên người mình đút vào hai cái đã tiết ra, nàng cũng không làm hắn khó xử, còn hết sức an ủi, nói rằng mình đã thỏa mãn. Nguồn: http://truyenyy.com
Nếu như là người khác, Chu Ngọc Thanh chắc chắn sẽ không dễ gì mở miệng. Nhưng nghe nói cậu thanh niên này chính là tên vệ sĩ đã cướp mất con dâu của nhà mình thì sắc mặt bà ta liền thay đổi.

Bối gia là một trong những gia tộc có thế lực ở đất Tô Hàng này, biết cao người mơ ước cuộc sống như họ. Có một gia thế như vậy, thêm vào đó là tấm lòng người mẹ luôn cho rằng con trai mình phải giỏi giang hơn người khác. Để mắt đến Trầm Măch Nung, đó cũng là điều may mắn của con bé, không ngờ lại bị Trầm Mặc Nùng từ chối, lại còn đập vỡ Bảo Phượng Minh Trạc ngay trong bữa tiệc mừng thọ lão gia.

Chu Ngọc Thanh là người đàn bà ưa thể diện, tuy sự việc này xảy ra đã lâu nhưng chuyện Bối gia bị từ chối hôn sự giống như cái nhọt âm ỉ trong lòng bà ta mà không cách nào hút ra được. Bà cảm thấy bất kể bà đi đến đâu đều có vô số người chỉ trò vào mình.

" Nhà Trầm gia các người xảy ra chuyện gì thế? Hôm nay có rất nhiều khách, phải tìm thêm hai người ra giữ cửa, đến cả hạng chó mèo cũng cho vào, thì còn quy tắc gì nữa không? Nếu có người tiện tay lấy đi một số thứ , các người cũng làm sao mà để ý được? Những công việc hiếu hỉ như thế này còn cần có một người chuyên nghiệp chỉ đạo." Chu Ngọc Thanh liếc Diệp Thu một cái, sau đó nhìn Tào Tuyết Cầm đang đứng bên cạnh nói.

" Dì dạy rất đúng, hôm nay mọi người đều quá bận rộn, đều không chú ý dến điểm này. Vốn dĩ cứ tưởng rằng những người đến đây đều là những nhân vật có tầm cỡ, có máu mặt, ai có thể để ý đến kiểu lợi dụng này? Thật không ngờ vẫn có kẻ thừa nước đục thả câu. " Tào Tuyết Cầm quay sang Chu Ngọc Thanh mỉm cười, nhưng khi quay sang phía Diệp Thu thì lại là một khuôn mặt khác.

Diệp Thu quay đi, chỉ vào cái cột bê tông mà mình đang dựa vào, nói: " Bà cảm thấy có thể lái được cái xe này, còn phải quan tâm mấy trò không đáng tiền của bà sao? Tôi là bạn của tiểu thư Trầm, cũng là bạn vong niên của Trầm lão gia. Được biết ông cụ đã ra đi, trong lòng vô cùng đau xót, nên vội vàng từ Yến Kinh về đây phúng viếng. À, đúng rồi, bà là ai của nhà họ Trầm?"

" Tôi là con dâu nhà họ Trầm, sao hả?" Tào Tuyết Cầm cười nhạt nói.

" Là vợ của Trầm Nhi Lập phải không?" Diệp Thu cười hỏi.

"Thì đã sao? Không cần cậu phải hỏi chuyện đó." Tào Tuyết Cầm trả lời với vẻ không vui.

"Nếu là vợ của Trầm Nhi Lập thì có thể hiểu được. Hồi tôi ở Yến Kinh đã từng nghe nói, Trầm lão gia có hai người con trai, con trai cả Trầm Nhi Hiền tính tình trung hậu khoan dung, vợ ông cũng hiền lành đảm đang. Còn cậu hai Trầm Nhi Lập thì hữu danh vô thực. Không những không thể độc lập, mà còn lấy phải một cô vợ, lòng dạ hẹp hòi, không biết đối nhân xử thế, lại thích kết giao với đám đàn bà hay buôn chuyện. Ai ai cũng nói may mà bà là vợ của Trầm Nhi Lập, không đại diện cho chính thống của Trầm gia. Nếu không thì chắc tôi cũng chẳng vào được nhà họ Trầm."

Lúc nói chuyện, Diệp Thu còn cố ý liếc sang Chu Ngọc Thanh, hình như bà ta cũng là người hay cùng với Tào Tuyết Cầm cả ngày buôn chuyện không đâu.

" Con người cậu thật không biết phép tắc gì hết, ai là kẻ hay buôn chuyện ở đây?" Chu Ngọc Thanh giận đến run người, ngần này tuổi đầu bà chưa từng bị ai sỉ nhục như thế.

" Tôi cũng chỉ là nghe người khác kể lại, không biết có đúng như thế không." Diệp Thu nhún vai nói.

" Cậu mới là người có ý đồ không tốt. Thật nực cười, cái gì mà truyện truyền miệng ở Yến Kinh chứ. Rõ ràng là từ miệng cậu mà ra." Tào Tuyết Cầm bình thường đều cảm thấy mình rất tốt, giờ lại bị Diệp Thu nói những lời khó nghe như vậy, đương nhiên trong lòng lửa giận đùng đùng.

" Không tin thì đến đường Yến Kinh mà xem. Chỉ cần bà hô một tiếng bà là Tào Tuyết Cầm ở Tô Hàng thì chắc chắn sẽ có rất nhiều trứng gà thối chọi thẳng vào người bà. Người Yến Kinh đều mượn tên bà để doạ trẻ con lúc đêm khuya đấy. Trẻ con nhà ai nửa đêm vẫn còn khóc thì mẹ nó sẽ doạ: không được khóc, khóc nữa mẹ sẽ cho con đến làm con trai Tào Tuyết Cầm đấy. Thế là đứa trẻ lập tức ngoan ngoan đi ngủ."

Diệp Thu nhìn khuôn mặt của Tào Tuyết Cầm từ trắng chuyền sang đỏ, rồi lại từ đỏ chuyển sang tím, trong lòng nghĩ, muốn cãi nhau với tôi hả? Mình tôi thách cả nhà bà đấy.

" Người không có tố chất, nói chuyện quả nhiên cũng thô tục. Hôm nay tôi dứt khoát không cho anh vào trong cửa nhà này." Tào Tuyết Cầm đứng chặn ở cửa nói. " Đến đây, cậu có bản lĩnh thử đánh tôi xem nào."

" Tôi quả thật chưa từng thấy bà lại ti tiện như thế. Bị người ta cho một cái bạt tai còn không biết liêm sỉ sao? Bà có cho tôi đánh thì tôi cũng chả đánh, chỉ làm bẩn tay."

Những ồn ào ở ngoài cổng gây sự chú ý của không ít khách khứa, còn làm cho một số khách ở Tô Hàng đến viếng Trầm lão gia cũng bị chặn lại ở cửa. Chu Ngọc Thanh cũng hiểu mình và Tào Tuyết Cầm không thể đứng mãi ở đây làm khó người ta mãi, cũng không muốn mất mặt giữa đám đông, liền kéo tay Tào Tuyết Cầm, ngầm bảo cô ta giữ tác phong. Lúc này trong mắt mọi người, không đáng để nổi giận với tên tiểu nhân này.

Tào Tuyết Cầm không cam tâm, tuy bị Chu Ngọc Thanh kéo đi, nhưng vẫn cố ngoái lại nói với tên vệ sĩ nhà họ Trầm: "Hắn không có quan hệ gì với Trầm gia, chặn hắn lại, không cho hắn vào."

" Cậu ấy tại sao lại khônh thể vào?" Một giọng nói điềm tĩnh vang lên, lại là Trầm Mặc Nùng gương mặt lạnh lùng bước ra.

Trầm Mặc Nùng lúc đó nhận được điện thoại của nhà, phản ứng đầu tiên là muốn tìm Diệp Thu đưa cô quay về. Dù sao lần trước Diệp Thu cũng đã đưa cô về một lần. Nhưng nghĩ đến mấy ngày nay hắn ta bận đến không thấy bóng dáng đâu, Trầm Mặc Nùng cũng không tiện tìm hắn. Hơn nữa vì lần trước khi đưa cô về, Diệp Thu cũng đã đắc tội với không ít người ở Tô Hàng.. Nếu lần này lại kéo hắn về cùng, khó mà đảm bảo hắn sẽ không gặp nguy hiểm gì.

Chuyện của chị em nhà họ Tống cũng khiến cô là người ở giữa cũng cảm thấy vô cùng xấu hổ, mặc dù nhà họ Lâm đã đứng ra bồi thường cho họ với một mức độ nhất định, nhưng Diệp Thu lại xuất hiện trước mắt người ta, chẳng trách người ta lại nổi giận. Lúc cô sắp đi còn chú ý dặn Đường Quả, nhất định không được để cho Diệp Thu đuổi theo đến Tô Hàng, không ngờ Diệp Thu vẫn đến.

Trầm Mặc Nùng thấy Diệp Thu, tâm trạng vừa mừng vừa lo. Lo cho chuyện an toàn của hắn, còn mừng vì hắn đã đến đây, cô giống như đột nhiên có một chỗ dựa vững vàng, làm việc cũng sẽ không còn cảm giác mất phương hướng nhưa bây giờ. Sự việc cứ rối như tơ vò, cô cũng không biết nên bắt đầu từ đâu nữa.

" Trầm Mặc Nùng, cô đừng quá đáng. Tôi vẫn là con dâu của nhà họ Trầm này, đến cả cái quyền đuổi một tên vệ sĩ bé con con của nhà họ Trầm cũng không có sao?" Những lời Diệp Thu nói lúc trước quả là làm cho người ta bị tổn thương, lại thêm thái độ lạnh lùng của Trầm Mặc Nùng, thật là tức hộc máu mũi, Tào Tuyết Cầm cũng không sợ làm cho cả hai cùng mất mặt liền lớn tiếng quát.

" Ai nói Diệp Thu là vệ sĩ? Tôi là cháu nội của ông, người con trai của tôi lại không có tư cách đến viếng ông nội tôi sao? Ai cho thím cái quyền cản trở cháu rể của nhà họ Trầm vào đây? Nếu muốn cản, thì người đó phải là bố mẹ tôi, thím dựa vào cái gì chứ? " Trầm Mặc Nùng có phần chán ghét nhìn sang Tào Tuyết Cầm, đối mặt châm chích.

Trầm Mặc Nùng vốn dĩ tính cách rất giản dị, lúc gặp chuyện thường thích giữ trong lòng, kể cả không thích ai cũng không bao giờ trở mặt nói xấu người ta. Lần trước ở Yến Kinh, vợ của Trầm Nhi Lập đến tận nơi bức thân, nhưng cô cũng không hề trở mặt với họ.

Nhưng cái chết của ông nội khiến cô hết sức nghi ngờ. Trong lòng cô, chú thím hai là đối tượng tình nghi lớn nhất, vốn trong lòng cũng đầy căm ghét đối với bọn họ. Lần này lại gặp đúng lúc bọn họ đang làm khó Diệp Thu, lại càng không thể kiềm chế những uất giận trong lòng.

Khi không thể nhịn được nữa, cô cũng không muốn tiếp tục nhịn nữa.

" Cô…hắn ta thành con rể nhà chúng ta từ khi nào thế?" Tào Tuyết Cầm giận đến mức không nói nên lời. Lúc trước bà ta cố ý nói tên vệ sĩ này là bạn trai của Trầm Mặc Nùng, là vì muốn công kích Trầm Mặc Nùng và mẹ cô, khiến cho họ khó xử. Nhưng trong lòng hoàn toàn không hề nghĩ Trầm Mặc Nùng lại tìm một tên vệ sĩ làm bạn trai của mình. Thật không ngờ Trầm Mặc Nùng thật sự nhận hắn là con rể nhà họ Trầm trước mặt bao nhiêu người.

" Bây giờ chính là con rể nhà họ Trầm." Trầm Mặc Nùng bước lên trước khoác tay Diệp Thu, kéo vào sân sau.

Chu Ngọc Thanh và Tào Tuyết Cầm trố mắt nhìn nhau, nhưng không có lý do gì để chạy lên chặn lại. Bà ta không phải là mẹ đẻ của Trầm Mặc Nùng, làm sao có quyền chặn bạn trai của con gái vào nhà được?

Cận Thân Bảo Tiêu - Chương #225


Báo Lỗi Truyện
Chương 225/750