Chương 215: Bà lão và cô gái trẻ.


"Chúc ngủ ngon." Diệp Thu cười nói. Nhìn bóng Đường Quả đi về,, nghĩ bụng, cô gái này ngắm từ đằng sau quả thật làm người ta rất muốn làm chuyện xấu.

Đường Quả về rồi, nhưng Diệp Thu vẫn không có ý định đi ngủ. Vốn muốn gọi điện cho Phí Tường hỏi thăm tình hình, nhưng giờ này còn gọi điện thoại đi thì không được thích hợp cho lắm. Hơn nữa, hắn cũng biết cho dù mình không hối thúc, thì Phí Tường cũng sẽ dốc hết sức để đi tìm, có tin tức gì nhất định sẽ báo cho mình sớm nhất.

Tìm thấy một bao thuốc trong ngăn kéo liền châm thuốc hút một hơi, trong lòng mới cảm thấy bình tĩnh trở lại. Diệp Thu không hề muốn ngủ, quyết mặc quần áo chỉnh tể, tắt điện, rồi từ cửa sổ trèo ra ngoài không một tiếng động,

Nhớ lại lần trước khi mình trèo cửa sổ từ ngoài về bị Trầm Mặc Nùng phát hiện, cuối cùng mình vẫn mặt dày chiếm giường của người khác. Quay đầu lại nhìn lên lầu, mấy căn phòng đều đã tắt hết đèn rồi, có lẽ ba người bọn họ đã ngủ rồi.

Đợi khi bóng Diệp Thu ra khỏi cổng lớn, rèm cửa ở căn phòng bên cạnh phòng Diệp Thu khẽ đung đưa, một khe hở nhỏ bị người ta kéo chặt lại.

Tiếng gió vù vù thổi vào mặt, không gian như bị một tấm vải màu đen chụp lấy, không thể nhìn thấy trăng và sao đâu cả. Người qua đường rất ít, thỉnh thoảng mới thấy một cái xe lướt qua bên mình, chỉ để lại những tàn ảnh đen trắng. Đêm thu thật lãnh lẽo và cô đơn.

Một đêm như thế này chỉ phù hợp cho trộm người chứ không thích hợp để bỏ chạy.

Diệp Thu không biết tại sao mình lại ra ngoài nữa, hắn chỉ cảm thấy mình nằm trên giường nhưng không muốn ngủ, nghĩ đến một người con gái hiền lành vô tội vì mình mà chịu liên luỵ, bị người ta bắt cóc, trong lòng hắn thầm oán hận bản thân.

Bọn người đó đều phải chết.

Dù thành phố có phồn hoa hơn nữa thì cũng phải có lúc nghỉ ngơi, Diệp Thu thả bước vô định, xuyên qua từng con phố lớn đén những ngõ nhỏ, bất giác đi đến cửa một quán Bar.

Diệp Thu vỗ vỗ trán nghĩ thầm, sao lại đi đến chỗ này nhỉ, là do bị mê hoặc bởi những tiếng nhạc huyên náo hay vì mình đột nhiên muốn uống rượu?

Đằng nào thì cũng đã đến rồi, vậy thì vào làm một ly vậy. Quyết định xong Diệp Thu liền mở cửa, bước vào quán Bar có cái tên rất kêu Gào Thét. Uống rượu vào lúc này dường như không đàng hoàng cho lắm nhưng ngoài cách đó ra còn có cách giết thời gian nào tốt hơn đây?

Có người thuộc về ban ngày, cũng có người thuộc về bóng tối. Có người bản lĩnh dồi dào, ban ngày làm sếp, tối đến vẫn có thế đảm nhiệm thêm một công việc khác nữa. Hiển nhiên, những người mà giờ này vẫn đang quay cuồng trong những tiếng gầm rú của DJ trên sàn nhảy, bọn họ là những người thuộc về ban đêm.

" Một cốc bia." Diệp Thu ghé đến trước quẩy ba nói với người pha rượu khá đẹp trai mà để một bên tóc dài che cả mắt, một bên lại cạo trọc lốc.

" Đợi chút." Tên pha rượu giọng khàn khàn nói.

Diệp Thu kinh ngạc: " Cậu là phụ nữ sao?"

" Điều này có quan hệ gì với bia mà anh gọi không?" Động tác của người pha rượu vừa đẹp mắt vừa chuyên nghiệp đẩy đến trước mặt Diệp Thu một cốc bia.

"Chỉ tò mò thôi." Diệp Thu gật đầu, nhẹ nhàng nhấm nháp thứ bia trong cốc, không có ý nói gì thêm. Tuy rằng kiểu phụ nữ như thế này rất thú vị khi ở trên giường nhưng Diệp Thu đến đây không phải là để tìm thứ khoái lạc ấy.

Một mùi hương bay tới, một người phụ nữ mặt trát đầy phấn nhưng không hề xinh đẹp dính chặt lấy Diệp Thu, một ngón tay gõ gõ lên vai Diệp Thu, giọng eo éo: " Anh chàng đẹp trai, có thể mời tôi một ly rượu không?"

" Được thôi." Diệp Thu gật đầu, nói với người pha rượu: " Lấy cho cô ta một ly rượu."

Người pha rượu nhìn Diệp Thu bằng đôi mắt đầy miệt thị, rồi lại nhìn người phụ nữ đã lớn tuổi rồi còn giả làm thiếu nữ đáng yêu hỏi: " Uống gì?"

"Lam sắc chi dạ." Người phụ nữ không ngờ Diệp Thu lại dễ bắt chuyện như thế, trong lòng mừng thầm, biết rằng anh chàng này không phải là một tên ngốc cũng là một anh chàng đầu óc trẻ con. Thế nên mới liền gọi một ly rượu loại khá đắt trong quán.

Người pha rượu chân tay nhanh nhẹn bắt đầu công việc của mình, phong thái cũng như động tác liền nhau đều vô cùng thành thục, không hề dừng lại một phút nào. Diệp Thu bị cái phong thái pha rượu ấy chinh phục hoàn toàn. Trong bụng nghĩ thầm, nếu mình cũng học được mấy ngón này thì ra ngoài cơ hội tán đổ các cô gái tăng thêm đến mấy phần trăm. Trong khi Diệp Thu đang ngắm đến mê mẩn, thì bịch một cái, cốc chất lỏng được đẩy đến trước mặt người phụ nữ, miếng chanh tươi trên bề mặt thứ chất lỏng màu xanh giống như một chiến thuyền đang nhẹ nhàng lắc lư.

" Cảm ơn." Người phụ nữ kéo lấy người Diệp Thu, chu miệng hôn đánh chụt một cái lên mặt Diệp Thu. Sau đó cười hì hì đi nhấm nháp một bữa ăn khuya khó mà có được này. Bình thường rất ít khách mời cô ta một món rượu đắt tiền như thế.

" Không cần khách sáo." Diệp Thu không hề từ chối những tiếp xúc thân mật của một người phụ nữ, mặc dù hắn biết rằng người phụ nữ này thân mật với hắn chỉ vì ly rượu trên tay cô ta.

Lặng lẽ uống chỗ bia trong cốc, tai nghe tiếng nhạc DJ sập sình mà Diệp Thu cũng không nghe rõ ca từ của bài hát nữa. Những cô gái, chàng trai còn trẻ hoặc là giả vờ mình đang còn trẻ nhảy nhót ở trong đó, giống như những con quay bị roi quất, không hề ngừng lại.

" Anh chàng đẹp trai, sao muộn thế này rồi mới đến uống rượu?" Người phụ nữ kiếm được rượu của người khác, đương nhiên là phải trò chuyện với người ta vài câu rồi. Hơn nữa, sự hào phóng của Diệp Thu còn khiếp cô ta mừng thầm trong bụng, chuẩn bị coi hắn là mục tiêu đêm nay.

Trời sắp sáng rồi, mà cô ta vẫn chưa bắt đầu hành nghề.

" Có chút chuyện riêng." Diệp Thu nhếch mép cười. Đứng từ vị trí của một người phụ nữ mà nói, Diệp Thu lúc này vô cùng hấp dẫn. Không kiềm chế được, người phụ nữa lại áp sát người mình vào phía Diệp Thu. Lúc này những người uống rượu đã ít dần. Người phụ nữ pha rượu cũng đang lắc lư thân hình theo bản nhạc, không thèm để ý động tác của đôi cẩu nam nữ đang đứng trước mặt mình. Thấy hai người nhanh chóng dính chặt lấy nhau, cô ta một lần nữa hừ mũi đầy lạnh nhạt.

"Có tâm sự gì thế? Có thể kể tôi nghe được không? Tôi mà người lắng nghe rất tốt đấy." Người phụ nữ chớp chớp đôi lông mi giả, khuôn mặt đầy vẻ tò mò.

" Có một số thứ không tiện." Diệp Thu cười lắc đầu.

" À, được thôi. Vậy bất cứ khi nào cậu muốn đều có thể kể cho tôi nghe. Anh chàng đẹp trai, không thì chúng ta kiếm chỗ khác ngồi một lát đi?" Người phụ nữ nói với vẻ mặt rất thản nhiên, nhưng sự chờ đợi trong mắt cô ta đã bị Diệp Thu dễ dàng nhìn ra.

Diệp Thu uống một hơi hết sạch chỗ bia trong cốc, quay người nhìn thẳng vào mặt người phụ nữ, nói giọng cũng rất thản nhiên: " Tôi hiểu ý của cô, nhưng xin lỗi, tối nay tôi không có tâm trạng ở cùng phụ nữ. Muộn thế này rồi, cô cũng nên nghỉ ngơi đi."

Diệp Thu rút ví da ra, lấy ra mấy tờ tiền, đặt trước mặt người phụ nữ nói: " Chỗ tiền này chắc cũng đủ để cô nghỉ ngơi một ngày chứ."

Trả tiền rượu xong, Diệp Thu liền nhét lại ví vào trong túi, rồi đi thẳng ra cửa.

" Này!" Người phụ nữ pha rượu hét.

Diệp Thu quay đầu lại nhìn, ánh mắt cô gái pha rượu nhìn thẳng vào mắt Diệp Thu, nói: " Rượu Kê Vĩ do tôi pha cũng rất hay đấy, lẽ nào anh không muốn thử sao?"

Diệp Thu cười lắc đầu, chỉ vào người phụ nữ đang ngây người ra với số tiền trước mặt nói: " Tôi vừa nói với cô ta rồi, đêm nay tôi không muốn ở cùng phụ nữ."

Trong lúc sắc mặt của cô gái pha rượu cứng ngắc lại, Diệp Thu liền quay người đi thẳng ra ngoài cửa. Uống một cốc bia, trong lòng cũng cảm thấy khá hơn nhiều.

Trong lúc Diệp Thu đang suy nghĩ xem có nên tiếp tục lang thang trong đêm nữa không, hay là nhân lúc trời còn chưa sáng quay lại chung cư xanh thì một loạt những tiếng bước chân hỗn loạn truyền đến.

Một cậu thanh niên thân hình gầy guộc đang chạy thục mạng về phía trước, một đám người tay lăm lăm cầm dao truy đuổi phía sau. Cậu con trai không ngờ đằng trước lại có người xuất hiện, nên muốn chạy vòng qua bên cạnh người Diệp Thu. Trong đám người đang đuổi theo đằng sau có làm tuột mất cây côn dài, vừa đúng đánh trúng lưng của người thanh niên.

Cậu thanh niên bị trúng một đòn rất nặng, chạy lảo đảo về phía trước mấy bước, rồi ngã đúng ở trước mặt Diệp Thu.

Trong lúc người con trai bị đánh ngã, đám đông đang đuổi đằng sau nhanh chóng xông lên, vây chặt lấy người con trai đang ngã trước mặt Diệp Thu, một tên mặc đồ đen đầu trọc lốc nhảy lên trước dùng mũi giầy da đánh đá hắn dã man.

Diệp Thu nhìn cảnh ấy hoàn toàn vô cảm, khuôn mặt cũng chẳng có chút biểu hiện cảm xúc nào. Những chuyện này chẳng liên quan gì đến hắn, khi mà hắn còn chưa biết chân tướng sự việc thì sẽ không bao giờ ra tay cứu người. Có lẽ tên tiểu tử này cướp vợ nhà người ta, lật tung mộ tổ nhà người ta lên thì sao?

Diệp Thu đưa mắt nhìn, thấy phía trước là một chỗ rẽ, phía đó có rất nhiều xe Taxi đang đợi khách, liền quay người định bỏ đi.

" Đứng lại." Tên trọc đầu đang đánh đá tên thanh niên thấp bé lên tiếng quát.

Diệp Thu quay đầu lại nhìn, rồi lại một lần nữa quay người đi về phía trước.

"Con mẹ mày, anh Minh của chúng tao bảo mày đứng lại. Con mẹ mày bị điếc à?" Một tên nhuộm tóc vàng, tai đeo khuyên vàng sáng loá trên tai ít nhất cũng có năm sáu cái lỗ chạy đến chạy Diệp Thu lại mắng.

" Việc của các anh không liên quan gì đến tôi, tôi sẽ coi như không nhìn thấy gì." Diệp Thu quay đầu lại nhìn tên đầu trọc nói.
Rồi đột nhiên Diệp Thu ra tay nhanh như chớp, một tay túm lấy tai tên tóc vàng nói: "Nhưng vì mày vô cớ mắng tao, nên phải xin lỗi tao."

"Tao xin lỗi cái con mẹ mày - Á - " Tên tóc vàng còn chưa nói dứt câu đã cảm thấy trên tai đau nhức như bị ai xé rách, suýt chút nữa thì ngất lăn ra đấy.

Không phải đau như bị xé rách tai sao? Diệp Thu đang nhổ từng cái đinh trên tai hắn xuống. Hơn nữa cách làm lại vô cùng tàn bạo, máu tươi ướt đẫm. Mỗi cái đinh bị nhổ ra đều có dính một ít thịt, cho đến khi Diệp Thu nhổ đến cái đinh cuối cùng thì tên tiểu tử đó đã mềm oạt ra nằm lăn trên đất. Máu tươi chảy ra thấm ướt cả mặt và tóc, cái thân thể nằm vật trênn đất kia vẫn còn đang co quắp.

Diệp Thu làm rất thẳng tay, hơn nữa còn là quá trình hưởng thụ sự huỷ hoại. Lúc này trong lòng hắn rất mãn nguyện, hoặc nói cách khác là rất dễ chịu. Cuối cùng cũng có thể thả lỏng một chút, không phải lo lắng đến sự an nguy của Lam Khả Tâm.

Những tên khác nhìn đến trợn trừng mắt, há hốc mồm, bị cách thủ đoạn bạo lực đầy mùi máu này của Diệp Thu làm cho chết khiếp.

"Người an hem, ra tay hơi tàn bạo quá đấy?"Không biết từ lúc nào trên miệng người đàn ông trọc đầu đã cắm một điếu thuốc, còn chưa kịp châm lửa đã nhìn thấy cảnh Diệp Thu giúp người anh em của mình gỡ đồ trang sức ra.

" Hôm nay tâm trạng không được tốt." Diệp Thu thẳng thắn gật đầu. Hắn cũng biết mình ra tay rất tàn bạo, đang muốn tìm người đánh một trận mà không có cơ hội.

Gật đầu với tên đầu trọc xong, Diệp Thu liếc nhìn tên thấp bé đang nằm dưới đất rồi quay người bỏ đi.

"Tao thấy thằng oắt này thật là kiêu ngạo, đánh người mà còn muốn đi sao?"

" Đánh chó thì phải ngó mặt chủ, có biết chúng tao là ai không?"

" Anh Minh, chúng ta loại thằng oắt này đi."

" Chém chết nó đi."

Diệp Thu nghe tiếng hò hét của chúng ở sau lưng nhưng cũng không buồn quay đầu lại. Tên mắng hắn đã bị trừng phạt, những tên còn lại muốn làm gì thì làm. Giết người, phóng hoả, cướp giật, cưỡng hiếp, tuỳ chúng làm gì cũng được, nhưng duy nhất một điều là đừng có động đến hắn là được.

Diệp Thu mới bước được hai bước lại một lần nữa bị chặn lại. Đám người khi nãy bao vây tên thấp bé giờ lại xông đến vây chặt lấy hắn.

" Hôm nay tao không thể để cho mày đi được. Nếu không sau này thằng trọc này không có chỗ đứng ở trên đường phố này nữa." Tên trọc đầu bắt đầu lên tiếng.

" Trừ khử hắn đi." Tên trọc đầu châm điếu thuốc trên miệng vẫy tay nói.

Thế là, cả đám ô hợp vây lấy Diệp Thu như muốn ăn sống nuốt tươi, cùng nhau hò hét xông lên đánh Diệp Thu.

Một phút. Chỉ trong vòng một phút. Đám người khi nãy còn hùng hùng hổ hổ, giờ nằm la liệt trên mặt đất rên rỉ. Mỗi tên đều bị Diệp Thu đánh gãy mất một chân, sự trừng phạt này không nặng nhưng cũng không nhẹ, vừa đủ phạm vi mà Diệp Thu có thể chịu đựng được. Ngoài ra, chỉ cần đánh gãy một chân của chúng, làm chúng mất đi khả năng chiến đấu lần nữa. Kết thúc khá chóng vánh. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Từ sau khi bẻ gãy một chân Hàn Ấu Lăng ở Tô Hàng, Diệp Thu bỗng trở nên thích môn thể thao này. Mỗi ngày đều muốn được bẻ gãy chân một ai đó.

Tên trọc đầu nhìn đến trợn tròn mắt, điếu thuốc trên miệng rơi xuống, châm vào cánh tay, lúc này hắn mới tỉnh táo lại nói: "Người an hem, cho biết tên đi."

" Diệp Thu."

" Đi theo ai? Thiên Cửu ca? Tam gia? Hay Thất gia?"

" Đi theo Đường Quả." Diệp Thu nhếch mép cười. Mình chính là bảo tiêu của Đường Quả, không phải là phải chạy theo cô ấy sao?

" Đường Quả?" Tên đầu trọc đầy vẻ nghi ngờ, " Là băng đảng nào?"

Tên đầu trọc vốn dĩ muốn nói chưa nghe thấy băng Đường Quả bao giờ, nhưng nghĩ đến thân thủ đáng sợ của tên oắt này, thì không thể nào nói ra câu đó được.

" Anh cũng phải bị gãy một chân, anh tự làm hay để tôi giúp anh nào?" Diệp Thu không thèm trả lời câu hỏi của hắn, nhìn hắn hỏi.

" Người an hem, làm người nên để cho người ta một lối thoát chứ, sau này còn dễ gặp lại." Tên đầu trọc âm trầm nói. Đầu trọc này cũng là nhân vật có tiếng ở con phố này, lại bị một tên oắt con vô danh tiểu tốt chỉ thẳng mặt nói anh cũng phải bị bẻ gãy một chân, quả thật là không thể nào chịu được.

" Thế thì sau này sẽ không gặp nữa." Diệp Thu vung chiếc gậy dài vừa cướp được dùng để đập bọn chúng khi nãy ra. Một tiếng rắc, tên đầu trọc ngồi bệt xuống đất, ôm chân kêu la thảm thiết.

" Thằng oắt… mày chết đi…"Tên trọc đầu khi nãy còn nghe rõ tiếng xương cốt bị bẻ gãy, từng giọt mồ hôi nhỏ xuống trên trán, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn.

Diệp Thu híp mắt lại không nói gì, hắn không thích nghe sự đe doạ của người khác, đó là biểu hiện chẳng ra gì. Nếu như anh thật sự có bản lĩnh, thì hãy tự đâm mình hai nhát là được rổi. Sự công kích của hàng ngàn vạn câu nói cũng chẳng bằng một cái bạt tai thật sự.

Tên thanh niên thấp bé bị gã trọc đầu dẫm lên chân từ dưới đất bò dậy, tay phải ôm cổ. Máu đỏ từ vết thương ở ngón tay thấm ra. Bước chân nhẹ nhàng đi đến trước mặt Diệp Thu nói: " Cảm ơn anh đã cứu tôi."

" Không cần cảm ơn. Tôi không cứu cậu. Là do bọn chúng làm tôi tức giận." Diệp Thu liếc nhìn khuôn mặt gã thanh niên lắc đầu nói.

" Nếu tôi bị chúng bắt được thì sẽ chết chắc rồi. Sau này, cái mạng này của tôi thuộc về anh." Gã thanh niên vốn không nghĩ thế, nhưng vẫn cố chấp cho rằng Diệp Thu đã cứu hắn, liền nói một cách rất chân thành.

" Không cần đâu. Anh cứ giữ lại mà dùng đi. Đối với tôi, cái mạng hèn của anh chẳng có chút giá trị gì hết." Diệp Thu cười nhạt.

" Chắc chắn sẽ có một ngày có giá trị. Chi bằng anh hãy nhận đi." Gã thanh niên vẫn cố chấp nói.

Diệp Thu nghĩ ngợi một hồi, híp mắt cười nói: " Tôi đã bẻ gãy một chân của hắn rồi, còn một chân nữa để dành cho anh đấy."

" Được." Tên thanh niên thấp bé ôm bụng quay người đi, máu vẫn không ngừng chảy từng giọt từng giọt. Nhưng hắn dường như không hề cảm thấy gì, nhặt lấy khúc côn dài trên mặt đất, bước đến trước mặt đám người đang nằm lăn lóc trên mặt đất, giơ gậy lên phang thẳng xuống. Những âm thanh răng rắc vang lên bên tai.

Diệp Thu nhìn lạnh nhạt, nhưng trong lòng vô cùng mãn nguyện. Một kẻ như thế này cũng đáng để cho mình bồi dưỡng đấy. Nên đặt cho hắn biệt danh gì bây giờ nhỉ?

Từ phía xa, hai cô gái đang nhìn tất cả những gì xảy ra ở phía bên này một cách thích thú.

Hai cô gái một lớn một nhỏ, một cao một thấp. Một người trông có vẻ chững chạc từ trong ra ngoài, còn một người thì quyến rũ lạ thường, không giống những nhân vật tầm thường, giống như những nhân vật trong trò chơi hoạt hình hoặc là trong phim hoạt hình.

Cô gái chững chạc hơn tuổi chừng mười tám, hay là hai tám, nhưng nhìn kỹ thì lại cảm thấy cô ta lẽ ra phải ba mươi tuổi. Trên người mặc một chiếc sườn xám cổ quái màu sắc loè loẹt, chiếc áo mỏng bay phấp phới trong gió thu giữa đêm khuya khoắt, khiến cho người ta thương xót cô sẽ bị chết cóng. Còn người con gái dáng người hơi thấp nhưng khuôn mặt thanh tú thì lại mặc một bộ áo vương tử màu trắng có viền vàng, dưới chân còn đính đầy hạt xoàn, xem ra rất rực rỡ và bắt mắt, giống như một hoàng tử từ trong lâu đài cổ bước ra vậy. tuấn tú, thanh lịch, đẹp đẽ, ưu nhã, cao quý, tất cả những tính từ này cộng lại cũng không thể tán dương hết được vẻ đẹp của cô. Nữ sinh của Đại học Thuỷ Mộc nếu gặp cô xong, nhất định sẽ không còn gọi Diệp Thu bằng cái biệt danh Hoàng tử nữa. " Chị ơi, bọn họ đều là người của chị à?" Cô gái hỏi bằng một thứ ngôn ngữ rất cổ quái.

" Khắc Lý Tư Đế Nặc, ta đã nói rồi, phải gọi ta là cô. Còn nữa, không được dùng tiếng Phạn, tiếng Trung Quốc có lẽ không hề khó với con mà." Người phụ nữ đưa tay rẽ mái tóc dài trước trán, chút phong tình trong chốc lát nhưng làm đẹp cả đêm khuya với sao mai. " Hắn chính là người đàn ông của ta, con thấy thế nào?"

" Chẳng ra làm sao cả." Cô gái lạnh lùng lắc đầu.

Cô gái trẻ tuổi tóc xanh mắt xanh, khuôn mặt hoàn mỹ như được xử lý qua máy vi tính, mỗi động tác đưa tay nhấc chân của nàng tựa như đã được học những lễ nghi hà khắc nhất của chốn cung đình, mỗi một động tác không chê vào đâu được. Khí chất cao quý sinh ra tự nhiên càng nhiếp nhân tâm phách, làm cho từ đáy lòng người ta sinh ra cảm giác muốn quỳ bái.

"Trên mặt của hắn có chưa lo âu cùng sự mơ màng, nam nhân như vậy khó làm nên việc lớn. Chỉ có tâm chí kiên định mới có thể đạt được mục đích". Christina nói với vẻ mặt không chút cảm xúc, trong thanh âm không mang theo một chút khí tức của xã hội loài người. Giống như là âm thanh của máy móc, nói ra ngôn ngữ Hoa Hạ có phần cứng nhắc.

Long Nữ cười không có phản bác, mỗi người đều có hỉ nộ ái ố, lúc cho rằng không ai chú ý tới mình thì tự nhiên sẽ biểu lộ ra một mặt chân thật hoặc là một mặt yếu nào đó của mình. Mà nữ nhân bên người này chưa từng tiếp xúc qua với người bình thường cho nên mới như vậy, thuộc hạ của nàng nào dám ở trước mặt nàng phát biểu suy nghĩ cùng những điều khó hiểu?

Khó trách nàng muốn nhập thế rèn luyện, kinh nghiệm của nàng còn quá ít. Từng trải quá ít sẽ che lấp sự sáng suốt của con người.

Lông mi của nữ nhân kia nhìu lại, nói: "Trên người của hắn có một cỗ khí tức rất tà ác, một vài khí tức hắc ám bao quanh hắn. Thật là làm cho người ta hiếu kỳ".

Cận Thân Bảo Tiêu - Chương #215


Báo Lỗi Truyện
Chương 215/750