Chương 174: Hắn không là hoàng tử , ta cũng không làm công chúa.


Thuật đầu hàng là vận dụng trùng độc đặc chế hoặc tố dược làm mồi dẫn, khiến người ra vô tình uống phải, trong cơ thể sinh ra một dược tính đặc biệt hoặc độc tính từ đó làm hại người hoặc mục đích khống chế một người, hoặc vận dụng sức mạnh linh giới như linh hồn, thông qua người bị danh tính tám chữ và vật phẩm liên quan mà tạo thành tin tức của người làm phép, cuối cùng đạt được mục đích chế phục hoặc là sát hại người trúng độc. Pháp thuật này là pháp thuật của Đông Nam Á, trong đó người Thái Lan quen dùng

Rượu trong ly của Diệp Thu và Trần Di mặc dù màu đỏ, nhưng theo lý nói có thể thấy bóng, mà váy màu trắng trên người Trần Di càng khiến tỷ lệ thành công của thuật giả tăng lên rất nhiều lần.

Diệp Thu đặt ly trong tay xuống, nói: "Xem ra cô cũng đã bại lộ rồi".

"Vậy phải làm thế nào?" Trần Di cuối cùng mất đi bình tĩnh, sắc mặt có chút khó coi hỏi. Làm nghề như bọn họ, thất bại rất có khả năng sẽ bị người khác đuổi giết.
"Không cần lo lắng". Sau khi Diệp Thu ghé tai nghe động tĩnh bên ngoài, nói: "Tạm thời vẫn chưa biết ai đã xuống tay với chúng ta, chưa chắc đã phải là chính phủ Mỹ, có lẽ là đối thủ khác."

"Chúng ta phải làm gì tiếp theo?"Trần Di khó xử nói. Kế hoạch không thể thay đổi nhanh như vậy, bọn họ đã nhiều lần tính toán đưa ra rất nhiều kế hoạch, nhưng vẫn bị những biến cố không ngừng phát sinh này làm rối loạn lên. Bây giời bọn họ đều phải bắt đầu lại từ đầu, hơn nữa hoàn toàn đều phải dựa vào chính mình giải quyết từng bước tình huống không ngừng phát sinh.

"Phải nghĩ cách liên lạc với trong nước, sau đó chuẩn bị lui lại công việc". Diệp Thu quả quyết nói.

"Cái gì? Rút lui?"Trần Di kinh ngạc thốt lên. Ngươi biết để hoàn thành nhiệm vụ này chúng ta đã hi sinh bao nhiêu người không? Ngươi biết chúng ta phải trả giá đắt thế nào không?Khó khăn lắm mới có cơ hội tiếp cận mục tiêu, vậy mà ngươi lại bảo chúng ta rút lui?

"Rút lui hay không tùy cô" Diệp Thu bĩu môi nói: "Tôi tôn trọng sự trung thành của cô, nhưng tôi không tán thưởng sự ngu ngốc của cô. Cô chắc hẳn nhìn thấy tình thế hiện giờ phức tạp tới mức khó mà tưởng tượng được. Mỗi người đều là thợ săn, mỗi người cũng đều có thể là con mồi của người khác. Cô cảm thấy mình ở lại bên này còn có ích gì nữa? Cô, còn có những người khác nữa. các người đều chỉ là vật hi sinh. Càng tệ hơn là sự hi sinh của các người khó mà mang tới bất kỳ giá trị nào, cho nên tôi mới nghĩ cần phải cứu vãn tính mạng của các người."

"Cấp trên sẽ không đồng ý" Trần Di chán nản nói. Cô hiểu rõ, Diệp Thu nói là sự thật. Sự hi sinh của bọn họ đã không còn bất cứ ý nghĩa nào nữa.

"Ta sẽ liên lạc với cấp trên. Nhiệm vụ bên này giao cho tôi là được rồi, mình tôi càng tiện hành sự hơn. Các người chuẩn bị xong thì rời khỏi đây đi đi."

"Được. Bây giờ tôi đi liên lạc với bọn họ" Trần Di đứng dậy nói. Lúc đi tới cửa, đột nhiên quay người, sắc mặt có chút cảm kích nhìn Diệp Thu, nói: "Cảm ơn cậu đã cứu bọn họ".

Diệp Thu mỉm cười gật đầu, thầm nghĩ người con gái này cũng coi như thông minh, hiểu trong cái gọi là kế hoạch cá mập đó bọn họ nhóm mấy người đó đều là con mồi.

Bọn họ đều đi rồi, mình không phải trở thành mồi sao?

Diệp Thu lúc đêm khuya mới đợi được Long Nữ tới, cô gái này xuất quỷ nhập thần, luôn thích ra ngoài ban đêm.

"Chị an toàn là tốt rồi" Diệp Thu mỉm cười nói, thấy Long Nữ không việc gì hắn thật sự rất vui.

"Chỉ là một tên ngu ngốc mà thôi. Không đáng nhắc tới". Long Nữ mỉm cười nói, "Thì ra em muốn mượn lực lượng bên này. Thực lực của hắn vẫn không bằng em."

Diệp Thu nhìn Long Nữ vẻ đẹp họa nước họa dân, nói: "Nếu em trở thành ma đầu tà ác, chị sẽ không giết em chứ?"

"Không" Long Nữ khẽ cười thản nhiên lắc đầu, "Chị sẽ nhập ma cùng em".

Diệp Thu đi tới nhẹ nhàng ôm Long nữ vào lòng, nói: "Người cô độc ôm lấy nhau, mới có thể cảm thấy ấm áp. Em là thế, chị cũng vậy".

"Người như chúng ta, chắc chắn là rất khó có bạn bè. May mà còn có em, chị liền cảm thấy giống một người mẹ chứng kiến đứa con từ từ trưởng thành , Đó chính là niềm vui của chị."

"Mẹ?"Trong lòng Diệp Thu cảm thấy có chút khác thường, gượng cười nói: "Mặc dù chị luôn thích gọi chị là bà xã, nhưng khuôn mặt chị không hề già. Chị nói như vậy luôn khiến em có cảm giác tội ác. Như ngày hôm qua, có được tính là có bình thường không?"

"Tính chứ. Cho nên sau này em không thể khi phụ chị nữa."Long nữ nói quyến rũ.

Cơ thể Diệp Thu bỗng giống như có luồng điện chạy qua, bỗng trở nên nóng bừng, câu nói đó của cô giống như liều thuốc dục tình, khiến Diệp Thu rất muốn bây giờ lại bắt nạt cô một lần.

Thấy ngọn lửa toát ra trong ánh mắt Diệp Thu, Long nữ hé miệng cười duyên: "Có cần để chị sắp xếp em gặp Bork không?"

"Sao chị biết em muốn gặp hắn?" Diệp Thu cười hỏi.

"Bởi vì hắn có thứ mà em cần"

"Hắn ra tay rồi".

"Tạm thời thì chưa. Nhưng, dựa vào thực lực của câu lạc bộ La Mã, chính phủ Mỹ cũng chưa chắc đã có thể khống chế được vật đó sẽ không truyền ra ngoài."

"Sao chính Phủ Mỹ không bắt Bork lại?" Diệp Thu nghi hoặc hỏi.

"Em cảm thấy bọn họ dám đối phó với một tổ chức khủng khiếp có thực lực ảnh hưởng tới suy thoái kinh tế toàn cầu như vậy sao?"

"Vậy thì chờ cơ hội gặp mặt Bork đi. Tốt nhất là xác định thời gian bọn họ có được kỹ thuật đó. Đúng rồi công chúa Atlantis đâu? Không có tin tức sao?" Diệp Thu vẫn luôn rất tò mò với chuyện này, có thể gặp được một nhân vật như thế, quả thực là một chuyện đáng kiêu ngạo.

"Cô ta ở trong chỗ tối" Long Nữ cười nói.

Nhiễm Tinh Thần là tổng chỉ huy kế hoạch cá mập trong nước, sau khi cô tiếp nhận mã hóa bí mật từ New York, lập tức vội vàng chạy xe trở về nhà cũ.

"Ông nội ở đâu?" Nhiễm Tinh Thần đột nhiên hỏi người đàn ông đeo kính đứng ở cửa ra nghênh đón cô.

"Đang luyện quyền ở tiểu hoa viên" Người đàn ông đeo kính cười nói. Nguồn: http://truyenyy.com

" Đừng cho người tới làm phiền"Nhiễm Tinh Thần nói một câu, liền chạy về hướng tiểu hoa viên phía sau biệt thự.

Lúc Nhiễm Tinh Thần tới hậu hoa viên. Ông nội bình thường thích nghiêm mặt mặc bộ quần áo nhà đường đang đánh quyền. Mặc dù tuổi tác đã lớn, nhưng quyền phong vẫn rất mạnh mẽ.

Nhiễm Tinh Thần biết tính cách khác lạ của ông nội. lúc ông ăn cơm, đánh cờ, đánh quyền đều không thích người khác quấy rầy. Nhưng việc này gấp rút, cô không thể không lên tiếng gọi: "Ông nội, nghỉ ngơi một chút, cẩn thận không mệt đó"

Quyền thế của ông quả nhiên giảm đi rất nhiều, sau khi đánh xong phần cuối của quyền pháp, thu tay về hỏi: "Chuyện gì?"

"Ông nội, kế hoạch cá mập có biến cố lớn. Tin tức Chính phủ Mỹ lấy được thành quả nghiên cứu mới nhất của Trung Quốc bị người ta truyền ra ngoài, hiện giờ bên đó rối loạn, tình hình vô cùng nguy cấp, nhân viên chúng ta phái sang đó có cần rút lui về không ạ?"

"Rút lui? Bọn họ còn là quân nhân Trung Quốc nữa không, có nguy hiểm thì muốn rút lui" Mặt ông tối sầm, tức giận nói.

"Bọn họ nói đầy là yêu cầu của Diệp Thu, nói bọn họ ở bên đó ngược lại sẽ ảnh hưởng tới hành động của Diệp Thu?" Nhiễm Tinh Thần giải thích.

"Diệp Thu?" Ông lão suy nghĩ một chút, nói: "Vậy thì rút lui đi".

" Nhưng Diệp Thu làm thế nào?Một mình hắn ở bên đó không phải là rất nguy hiểm sao?" Nhiễm Tinh Thần lo lắng nói.

Nhiễm lão gia lấy khăn lông lau mặt, trầm ngâm chốc lát, nói: "Người nhà họ Nhiễm chúng ta không nhu nhược rút lui. Nếu hắn muốn có được sự tín nhiệm của chúng ta, thì nhất định phải tăng lên đứng trên cùng."

Nhiễm Tinh Thần biết ông nội cả đời dâng hiến vì quốc gia, tư tưởng rất cứng nhắc, lợi ích quốc gia trong mắt ông cao hơn tất cả. Cho dù bảo ông làm bất cứ việc gì cũng sẽ không tiếc, biết mình không khuyên được ông, liền nói chuyện với ông vài câu rồi ra ngoài.

Vừa đi tới phòng khách, liền thấy Nhiễm Đông Dạ chạy tới kéo tay cô, liên tục chạy xuống hai tầng mới dừng lại.

"Đông Dạ, em làm gì vậy?mau dừng lại đi. Chị còn có việc quan trọng phải làm." Nhiễm Tinh Thần không cách nào thoát khỏi tay em gái, chỉ đành lên tiếng quát.

Nhiễm Đông Dạ bỏ tay chị ra bộ ngực phập phồng, mắt to sáng quắc nhìn chị, hỏi: "Diệp Thu có nguy hiểm phải không?"

Nhiễm Tinh Thần sửng sốt, nhìn em gái hỏi: "Em cũng nghe thấy rồi?"

"Vầng, hắn có nguy hiểm phải không?" Nhiễm Đông Dạ cố chấp nói.

"Rất nguy hiểm." Nhiễm Đông Dạ không thể nói dối em gái mình.

"Chị nhất định phải để hắn sống trở về" Nhiễm Đông Dạ cắn môi, cứng rắn nói.

"Đông Nhi, chị đã nói với em, Diệp Thu không hề thích em, sao em phải cố chấp như vậy?" Nhiễm Tinh Thần vừa đau lòng vừa tức giận nói.

"Em biết. em vẫn luôn biết thế. Nhưng hắn không phải là hoàng tử, em cũng có thể không làm công chúa" Lòng Nhiễm Đông Dạ chua xót nói.

Muốn cười, nhưng lại thấy mắt ươn ướt.

Cận Thân Bảo Tiêu - Chương #174


Báo Lỗi Truyện
Chương 174/750