Chương 369: Âm mưu của Hà Trường Thanh


Nguồn: Sưu Tầm
Trần Thiên Minh nhận được điện thoại của Sở Phàm thì nhấc lên nghe:
 
- Alo, Sở Phàm à?

- Là tôi đây, Cục trưởng Trần đêm nay có bận gì không?

- Không, không bận gì cả. Có việc gì à?
 
Trần Thiên Minh dường như nghe ra ẩn ý trong lời nói của Sở Phàm, vội vàng hỏi lại.

- Có chút việc, đến lúc đó có thể phải phiền ông một chút, cho nên gọi điện thoại hỏi ông trước xem sao.

- Ái dà, tôi thấy cậu nói câu này là có ý tứ gì đây không biết. Rõ ràng không coi tôi là bạn bè rồi. Trước kia tôi gặp nhiều chuyện như vậy đều gọi điện thoại cho cậu, cậu không nói hai lời đến ngay hỗ trợ tôi. Tình nghĩa này của cậu tôi vẫn ghi nhớ trong lòng. Giờ cậu có việc, cậu đã nói thì dù tôi có bận thế chứ bận nữa cũng lập tức tới ngay.
 
Trần Thiên Minh có vẻ trách cứ.

- Haha, đã vậy thì để tôi nói rõ ra luôn nhé. Hà Trường Thanh hẹn gặp mặt Triệu Hoa. Tôi cảm thấy việc này có chút kỳ quái. Nói không chừng buổi gặp gỡ tối nay sẽ có phát sinh một số chuyện không thể tưởng tượng được. Tôi muốn mời Cục trưởng Trần chuẩn bị sẵn một số nhân thủ. Nếu đến lúc xảy ra chuyện gì thật sự cần thiết thì tôi sẽ gọi điện thoại cho Cục trưởng Trần để thông báo. Thế có được không?

- Hóa ra là việc này à. Có thể, có thể. Không thành vấn đề. Nếu vậy đêm nay tôi sẽ ở nhà chờ điện thoại của cậu. Có điều là nếu như thật sự không có chuyện gì thì cậu cũng gọi báo cho tôi một tiếng chứ đừng để tôi chờ cả đêm nhá.
 
Trần Thiên Minh vui vẻ đáp.

- Đương nhiên rồi, đương nhiên rồi. Thế phải cảm ơn Cục trưởng Trần nhiều rồi.
 
Sở Phàm cũng cười vui vẻ rồi gác máy.

Khách sạn Vạn Hào.

Khách sạn cao cấp này có 27 tầng, khung cảnh xa hoa, khí thế khoáng đạt. Bên trong khách sạn lại càng nguy nga lộng lẫy, nhìn toàn cảnh rất sang trọng, quý phái.

Một chiếc Mercedes màu đen chạy như bay đến, rẽ luôn vào bãi đỗ xe của khách sạn. Ở bãi đỗ xe có một người bảo vệ ra hướng dẫn chỗ đỗ. Đỗ xe xong, Triệu Hoa đi ra. Anh ta mặc đồ Âu đi giày da, rất phong độ, sau khi xuống xe thì đi luôn vào bên trong khách sạn.

Lúc này, Sở Phàm cũng lái chiếc BMW vào trong bãi đỗ xe, nhưng lại đỗ ở phía bên kia, để có thể nhìn thấy xe của Triệu Hoa được.

Sở Phàm vừa dừng xe lại thì Triệu Hoa gọi điện thoại tới:
 
- Sở Phàm, tôi đang đi vào rồi, ở lô ghế số 3166 trên lầu 3.

- Được rồi. Anh đi đi. Anh chú ý đừng đánh rơi mất máy nghe trộm gắn trên người anh nhé. Lúc đến đó thần sắc tự nhiên một chút, đừng tỏ ra căng thẳng. Có vấn đề gì thì nói với tôi một câu, tôi lập tức đến ngay.

- Được rồi, cứ vậy đi.
 
Triệu Hoa nói xong thì gác máy.

- Chủ nhân…
 
Ngân Hồ nhẹ giọng gọi.

- Ơi, làm sao thế?
 
Sở Phàm nhìn về phía cô thì lại thấy ánh mắt của Ngân Hồ đang nhìn chằm chằm về phía trước.

- Tôi cảm giác thấy người bảo vệ này có cái gì đó không ổn.
 
Ngân Hồ nhìn người bảo vệ đang đứng ở bãi đỗ xe cách đó khoảng hơn hai mươi thước, giọng điệu lạnh như băng.

- Vậy ư?
 
Sở Phàm nhíu mày, cũng nhìn về phía người bảo vệ kia.

Hắn cũng ngay lập tức cảm thấy người bảo vệ này có vấn đề. Bởi vì không ngờ là anh ta vẫn đứng trước xe của Triệu Hoa, âm thầm quan sát xung quanh. Khoảng chừng năm sáu phút sau thì anh ta rút di động ra gọi điện thoại, cũng không biết là nói cái gì nhưng bộ dạng rất khả nghi. Sở Phàm nhìn nhìn, ánh mắt dần lạnh lẽo. Cả hắn và Ngân Hồ cùng ở trong xe, qua cửa kính xe nhìn chằm chằm người bảo vệ, xem xem rốt cuộc anh ta tính làm gì.

Người bảo vệ này gác máy xong thì đi tới một chiếc xe Mitsubishi đang đậu ngay bên phải xe của Triệu Hoa, gõ gõ vào cửa kính xe. Cửa xe Mitsubishi mở ra, một người thanh niên mặt đeo kính cận bước ra, trong tay còn cầm theo một cái hộp dụng cụ màu đen.

Sở Phàm nhìn thấy thế thì hạ giọng nói:
 
- Ngân Hồ, dùng DV quay hết tất cả lại. Chắc chắn là ở đây có vấn đề.

Ngân Hồ nghe rồi lấy máy DV ra, mở cửa kính xe, điều chỉnh tiêu cự hợp lý rồi bắt đầu quay lại cảnh vật.

Còn Sở Phàm thì cầm một cái ống nhòm mini bình tĩnh quan sát mọi việc. Qua ống nhòm, hắn nhìn thấy gã thanh niên ở xe Mitsubishi kia đi xuống xe rồi nhìn thoáng qua người bảo vệ, âm thầm ra dấu. Người bảo vệ kia gật đầu, lập tức chuyển ánh mắt, quan sát bốn phía, cảm thấy xung quanh không có vấn đề gì thì mới lui về thủ thế.

Gã thanh niên kia rút ra một chiếc chìa khóa vạn năng, nhấn vào cửa xe của Triệu Hoa một cái, rồi đưa tay lôi kéo là cửa xe mở ra. Mở được cửa xe rồi, gã cầm theo cả cái hộp dụng cụ đen ngòm kia chui vào trong xe của Triệu Hoa. Còn người bảo vệ thì tuần tra loanh quanh đó, đương nhiên là để canh chừng cho gã thanh niên kia rồi.

Khoảng bảy tám phút sau, gã thanh niên rời khỏi xe của Triệu Hoa, trong tay vẫn cầm cái hộp dụng cụ. Nhưng nhìn qua thì cái hộp dụng cụ có vẻ nhẹ đi rất nhiều. Sau khi ra khỏi xe, gã thanh niên đóng cửa xe của Triệu Hoa lại, gật gật đầu ra dấu với người bảo vệ, rồi trở lại xe Mitsubishi của mình. Sau đó, chiếc Mitsubishi này chậm rãi chạy ra khỏi bãi đỗ xe của khách sạn Vạn Hào.

Lúc này, Ngân Hồ đã sớm hạ cửa kính xe xuống rồi. Hai người ngồi trong xe lẳng lặng chứng kiến tất cả.

Sau khi gã thanh niên lái xe Mitsubishi rời đi, người bảo vệ lại rút điện thoại ra gọi, nói vài câu rồi dập máy. Sau đó, anh ta lại như không có việc gì, đi ra chỗ lối vào của bãi đỗ xe, bắt đầu tuần tra. Tình hình giống như chưa từng xảy ra bất cứ vấn đề gì vậy.

Sở Phàm ngồi trong xe xem lại một lượt đoạn phim mà Ngân Hồ đã dùng máy DV ghi lại. Ánh mắt hắn trở nên dày đặc, hắn hạ giọng nói:
 
- Ngân Hồ, nhớ kỹ bộ dạng của gã bảo vệ này. Từ đêm nay trở đi cô phải theo dõi hắn, tra rõ ràng tình hình chi tiết của hắn cho tôi. Chỉ cần khống chế được gã bảo vệ này thôi thì gã thanh niên kia cũng không khó tìm đâu. Gã bảo vệ này với gã thanh niên kia quen biết nhau, đương nhiên là đến lúc tra hỏi sẽ biết được gã thanh niên kia là ai, ở đâu, vân vân…

- Vâng thưa chủ nhân.

Sở Phàm lại xem lại đoạn phim, tiếp tục hỏi Ngân Hồ:
 
- Ngân Hồ, cô cảm thấy gã thanh niên này đi vào trong xe của Triệu Hoa là để làm gì?

- Ngân Hồ cảm thấy kẻ đó gài bom vào trong xe của Triệu Hoa.

- Bom à?
 
Sở Phàm tuy đã sớm có dự đoán này trong lòng, nhưng nghe Ngân Hồ nói xong cũng không kìm nổi thoáng thấy kinh ngạc.

- Không sai. Gã thanh niên kia cầm theo cái hộp dụng cụ, bên trong không nghi ngờ gì là có chứa bom rồi. Mục đích của gã rất rõ ràng, chính là muốn làm nổ chết Triệu Hoa luôn.
 
Ngân Hồ phân tích.

Sở Phàm nghe xong cũng bất giác gật gù, trong mắt lạnh lẽo nhưng sắc mặt vẫn bình tĩnh, chậm rãi bảo:
 
- Nói vậy thì lần này Hà Trường Thanh mời Triệu Hoa đến đây quả thật là chẳng có ý tốt đẹp gì. Âm mưu của ông ta đúng là phải nhân dịp Triệu Hoa đến gặp mình thì âm thầm sai người gài bom trong xe Triệu Hoa. Sau khi gặp mặt, Triệu Hoa lái xe đi đến nửa đường thì ô tô phát nổ, Triệu Hoa chắc chắn không thoát được. Âm mưu độc đấy. Việc phạm pháp như vậy chắc một mình Hà Trường Thanh không dám làm, có lẽ là Lam Chính Quốc cũng tham dự vào. Không biết là vị khách quý thần bí kia mà Hà Trường Thanh nói với Triệu Hoa có phải là Lam Chính Quốc hay không nữa.

- Chủ nhân, thế bây giờ định làm thế nào? Có định bắt gã bảo vệ kia luôn không?
 
Ngân Hồ hỏi.

- Không, không, đừng vội. Nhất định không thể đánh rắn động cỏ được. Mục đích của Hà Trường Thanh không phải là làm Triệu Hoa chết đi sao? Thế chúng ta ngại gì mà không cho ông ta thỏa mãn một chút?
 
Sở Phàm cười lạnh, nói.

Ngân Hồ kinh ngạc kêu lên:
 
- Ý của chủ nhân là cứ mặc kệ Triệu Hoa ngồi vào cái xe kia? Rồi mặc kệ cái xe kia phát nổ cho hắn nổ chết luôn á?

- Đương nhiên là không phải rồi. Tôi muốn Triệu Hoa chết giả thôi. Chơi trò "kim thiền thoát xác" vớ Lam Chính Quốc và Hà Trường Thanh..

- Chết giả? Làm sao chết giả được?
 
Ngân Hồ rõ ràng là vẫn chưa hiểu ý tứ của Sở Phàm.

Hắn chậm rãi giải thích:
 
- Triệu Hoa nếu ngồi vào cái xe kia thì chắc chắn khó thoát khỏi cái chết, nhưng nếu như có một người khác giả danh Triệu Hoa ngồi vào cái xe ấy thì sao? Như vậy người chết đi không phải chính là Triệu Hoa giả sao? Triệu Hoa thật đương nhiên sẽ không chết rồi.

Ngân Hồ nghe xong thì đã hiểu ra, nhưng cô lại hỏi:
 
- Thế thì người giả danh này là ai? Kiếm đâu ra người nào có thể giả danh Triệu Hoa được?

- Trong lòng tôi đã có một ứng cử viên rồi. Đối với kẻ này thì làm thế cũng coi như là một cách giải thoát. Người giả danh Triệu Hoa không cần thiết phải có khuôn mặt giống anh ta. Chỉ cần bóng dáng nhìn qua không sai khác anh ta nhiều lắm là được.
 
Sở Phàm cười cười rồi lấy di động ra gọi cho Trần Thiên Minh.

- Alo, Sở Phàm à? Đang còn chờ điện thoại của cậu. Nhưng mà không phải là cậu gọi điện bảo tôi là đêm nay không có vấn đề gì, cứ ngủ đi đấy chứ?

- Không đâu. Ngược lại, đêm nay có chuyện lớn đấy.

- Hả? Chuyện lớn gì?

- Hóa ra Hà Trường Thanh bí mật hẹn gặp Triệu Hoa đêm nay là định bày mưu hại chết anh ta. Sau khi Triệu Hoa lái xe đi vào đỗ ở bãi đỗ xe của khách sạn Vạn Hào, vừa đi khuất vào trong khách sạn thì có người mở cửa xe của anh ta, lặng yên không tiếng động gài bom trong xe anh ta luôn. Mục đích của Hà Trường Thanh là muốn nổ chết Triệu Hoa đấy.
 
Sở Phàm giải thích vắn tắt.

- Cái gì? Có chuyện như thế sao? Hà Trường Thanh này cũng thật là to gan lớn mật.
 
Trần Thiên Minh khiếp sợ nói.

Sở Phàm lại chậm rãi tiếp tục:
 
- Tôi vừa mới quay lại được toàn bộ hiện trường xảy ra rồi. Để đưa cho ông xem là ông biết ngay thôi. Nhưng chỉ bằng vào Hà Trường Thanh thì làm sao dám làm thế. Sau lưng ông ta chắc chắn là có người sai khiến rồi.

- Vậy cậu cho rằng sau lưng Hà Trường Thanh còn có ai nữa?

- Đừng quên rằng Lam Chính Quốc là anh vợ của Hà Trường Thanh. Mà Lam Chính Quốc, Trương Bằng và Triệu Thanh lại có quan hệ lằng nhằng dây mơ rễ má. Chỉ cần để ý đến một khía cạnh này là không khó nhận biết vì sao Lam Chính Quốc và Hà Trường Thanh lại phải diệt trừ Triệu Hoa.

- Đã thế thì đương nhiên Triệu Hoa không thể chết được.

- Đương nhiên là không thể rồi. Cho nên tôi định bày kế "kim thiền thoát xác" cho Triệu Hoa thoát thân, để cho Lam Chính Quốc và Hà Trường Thanh hiểu nhầm là Triệu Hoa thật sự đã chết rồi. Nhưng mà ở đây cần phải hỏi lại xem Từ Lãng ở chỗ ông gần đây có ổn không?
 
Sở Phàm cười cười hỏi.

- Cậu hỏi Từ Lãng ấy hả? Haha, hắn thì ổn lắm rồi. Sao đây? Không phải là cậu định cho Từ Lãng làm kẻ chết thay cho Triệu Hoa đấy chứ?
 
Trần Thiên Minh lập tức nghĩ thông suốt kế sách của Sở Phàm, vội hỏi.

- Haha, làm thế đối với hắn và với ông chẳng phải là một sự giải thoát quá tốt rồi còn gì? Đỡ phải mất công ông phải lo lắng trông coi hắn nữa.

- Ha ha, không thể không thừa nhận là một chiêu này của cậu thật là rất cao minh. Cậu giờ đang ở khách sạn Vạn Hào hả? Tôi đưa Từ Lãng đến đó bây giờ nhé?

- Được. Nhưng mà ông chuẩn bị cho hắn một bộ âu phục màu xanh nhé, đầu tóc tử tế một chút, đi một đôi giày da. Ăn mặc xong xuôi thì mang hắn tới đây, đấy là cách ăn mặc của Triệu Hoa tối nay mà.
 
Sở Phàm dặn dò cẩn thận.

- Không thành vấn đề. Tôi đến đó rồi sẽ liên hệ lại với cậu.
 
Trần Thiên Minh cười cười rồi dập máy.

Bên này Sở Phàm cũng lộ ra một ý cười bí hiểm.

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương #359


Báo Lỗi Truyện
Chương 359/390