Chương 157: Hấp dẫn vô cùng.



Sở Phàm ôm Trần Mộng Lâm đang trần như nhộng vào trong phòng xông hơi. Hắn mở hơi nước nóng, đứng một lúc đã thấy đầu đầy mồ hôi.

Sở Phàm dùng mấy chiếc khăn tắm trải lên nhau thành vài lớp trên mặt đất, sau đó đặt Trần Mộng Lâm nằm thẳng trên đó. Hắn để đầu Trần Mộng Lâm hướng về một bên, sau đó xoa bóp hai huyệt thái dương của cô, một lúc sau lại dùng thủ pháp bấm huyệt của Nam Thiếu Lâm tác động lên huyệt Nhân Trung của cô.

Tiếp theo hai tay Sở Phàm đặt trên tấm lưng nhẵn nhụi của Trần Mộng Lâm. Hắn dùng thủ pháp xoa bóp đặc biệt của Nam Thiếu Lâm xoa bóp dọc theo kinh mạch của Trần Mộng Lâm, theo huyệt phế du đến quyết âm du, tâm du, thận du rồi lại quay trở lại, lực đạo từ nhẹ tới mạnh, chậm rãi chà sát khiến tấm lưng trắng nõn như ngọc của Trần Mộng Lâm đỏ hồng lên. Chính nhờ phụ trợ của hơi nước nóng cho nên cơ thể Trần Mộng Lâm không ngừng toát mồ hôi.

Sau đó hai tay Sở Phàm chuyển xuống vòng eo thon nhỏ của Trần Mộng Lâm. Năm chặt vòng eo nhỏ đó vuốt ve lại có một cảm giác cực kỳ mềm mại kích thích. Loại cảm giác mềm mại nở nang này dường như muốn nói rằng đây là một thân thể ôn nhu như nước, đang đợi người tới yêu thương che chở.

Hai tay Sở Phàm lướt theo vòng eo nhỏ của Trần Mộng Lâm, chậm rãi đặt lên cặp mông đầy đặn gợi cảm của cô. Những ngón tay Sở Phàm khi vuốt ve đều chìm sâu vào trong cặp mông mềm mại kia, mà một khi buông tay ra, những vết ngón tay vừa lõm xuống lại lập tức phục hồi, quả thực là co dãn mười phần, mềm dẻo mười phần. Mà nơi này của Trần Mộng Lâm đã bị Sở Phàm xoa năn như vậy đến say mê. Hắn vuốt ve cặp mông tròn trịa này như quên cả thời gian. Rất rõ ràng là hai tay Sở Phàm dừng lại ở đây lâu hơn nhiều so với khi đặt trên lưng hay eo cô.

Có thể thấy rõ là ku cậu này cũng chẳng thuần khiết gìkhi mát xa cho Trần Mộng Lâm.

Cuối cùng, hai tay Sở Phàm lưu luyến rời khỏi cặp mông của Trần Mộng Lâm, tiếp tục mát xa. Trong quá trình mát xa, Sở Phàm phát hiện ra cặp đùi Trần Mộng Lâm rất đầy đặn, sờ vào đặc biệt thoải mái. Ấy, sao lại gọi là sờ, đâu có phải là "sờ" chứ? Là mát xa, đúng. mát xa đó!

Cặp đùi của Trần Mộng Lâm săn chắc, đầy đặn, cũng rất là đàn hồi. Mát xa ở đây quả thật vô cùng thích thú, đồng thời cũng thật hấp dẫn. Một cô gái xinh đẹp quyến rũ, thân thể mịn màng bày ra trước mắt, tùy ý để anh mát xa, có thể thấy được là hấp dẫn mãnh liệt thế nào rồi.

Sở Phàm mát xa phía sau xong liền lập Trần Mộng Lâm nằm ngửa lại. Tất nhiên là nhìn từ phía trước, Trần Mộng Lâm lại càng hấp dẫn. Khuôn mặt xinh đẹp, quyến rũ hút hồn, hai vú cao ngất, vùng bụng phăng lỳ, cuối cùng là một dải thung lũng nơi khe suối kia .... Sở Phàm cảm thấy miệng khô lưỡi đắng, vốn trong buồng xông hơi đã nóng rồi, nhìn thấy thân thể Trần Mộng Lâm mềm mại ôn nhu như nước càng khiến cả người hắn như bị hỏa thiêu. Cũng bởi vậy mà đầu hắn đầy mồ hôi, dục hỏa trong cơ thể bốc lên bừng bừng.

Sở Phàm khẽ cắn môi, dọc theo bộ ngực Trần Mộng Lâm mà xoa bóp. Khi chạm vào bộ ngực tròn trịa mềm mại kia, tim Sở Phàm đập "thình thịch". Hai vú đầy đặn cỡ C của Trần Mộng Lâm như mời gọi hắn, hai điểm đỏ bừng kia như thiêu đốt hắn, hết thảy đều tràn ngập hấp dẫn. Thân thể Trần Mộng Lâm cũng giống như tính cách của cô, đều khiến người ta khó mà tự chủ được.

Sở Phàm vội vàng kìm chế tâm trạng xúc động của mình, nhẹ nhàng mát xa ở huyệt nhũ trung. Vị trí huyệt này là trung tâm đó, vậy nên Sở Phàm ấn lên hai điểm đỏ bừng kia, không ngừng vuốt ve. Sở Phàm cũng cảm nhận được hai vú của cô mềm mại như bóng, lại vô cùng đàn hồi. Cái loại cảm giác này khó mà dùng ngôn ngữ để miêu tả nổi. Tình huống này mê ly vô cùng, lại trong cảnh hơi nước mông lung, nhìn qua càng thiêu đốt tâm tư người khác.

Sở Phàm vừa cố hết sức giữ lại phòng tuyến trong lòng mà xoa bóp huyệt Nhũ Trung của Trần Mộng Lâm. Nói đúng hơn là xoa bóp đôi gò bồng cỡ C của cô. Trong khi xoa bóp, hắn phát giác cơ thể cô đang nóng dần lên, mà hai điểm đang được vuốt ve kia lại từ từ vươn thẳng. Đúng lúc này, Trần Mộng Lâm đang hôn mê lại "ưm"một tiếng. Đôi môi anh đào hé mở, phát ra một tiếng rên tựa như mộng ảo, dường như là vì khoái cảm cực độ do được Sở Phàm vuốt ve mà thốt lên, lại dường như mong chờ Sở Phàm tiến thêm một bước nữa.

Sở Phàm trong lòng cả kinh, vội ngừng động tác, bàn tay trượt xuống an ủi vùng bụng của cô. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

Mà vùng khe sâu thăm thẳm của Trần Mộng Lâm lại có ma lực hấp dẫn hắn vô cùng, khiến hắn muốn đưa tay thăm dò. Nhưng cuối cùng Sở Phàm vẫn nhịn được. Hắn sợ rằng khi mình chạm vào nơi đó của Trần Mộng Lâm rồi, sẽ không thể kiềm chế nổi cảm xúc của bản thânnữa.

Nhưng phản ứng của Trần Mộng Lâm càng lúc càng mạnh. Tiếng rên rỉ yêu kiều từ trong miệng cô phát ra ngày càng lớn, ngày càng mê ly, ngày càng ám muội, ngày càng hấp dẫn.

Lúc này Trần Mộng Lâm đột nhiên mở hai mắt. Sở Phàm nhìn thấy giật thót, bởi lẽ một cô gái nếu gặp tình huống này phản ứng đầu tiên sẽ hét lên:

- Dâm tặc!

Sở Phàm đang muốn mở miệng giải thích thì hắn nhìn thấy đôi mắt mê ly của Trần Mộng Lâm, dường như cô đang mơ, chưa phải đã tỉnh lại.

Trần Mộng Lâm mở to nhưng thần trí dường như chưa hoàn toàn tỉnh táo. Cô vẫn rên rỉ không ngừng, hơi thở dồn dập. Giống như là đã bị khơi dậy những bản năng của phụ nữ vậy. Trần Mộng Lâm hai tay ôm lấy cổ Sở Phàm, miệng mơ hồ nói:

- Em muốn. Em muốn. Mau lên. Em chịu hết nổi rồi.

Thấy phản ứng mãnh liệt của Trần Mộng Lâm, Sở Phàm biến sắc, miệng cũng quên cả khép lại. Lúc này Trần Mộng Lâm đột nhiên nhổm dậy, ôm lấy đầu Sở Phàm. Mà vị trí bộ ngực cô lúc này hoàn toàn tương ứng với đầu Sở Phàm, lập tức dúi đầu hắn vào sâu trong cặp vú cao ngất của cô. Cũng không rõ là trùng hợp hay là sao, điểm trên ngực phải Trần Mộng Lâm lại nhằm ngay cái miệng đang mở của Sở Phàm mà trượt vào.

Hết thảy mọi việc Sở Phàm đêu không hề ngờ được, đến khi hắn hồi phục tinh thần thì đã cảm thấy miệng mình đang ngậm cái hạt

nhỏ cứng cứng trên ngực Trần Mộng Lâm. Bởi vì đang được xông

hơi, người Trần Mộng Lâm đầy mồ hôi, mặt Sở Phàm ép lên bộ ngực

mềm mại kia cũng vì thế mà cảm thấy rất trơn trượt. Tuy nhiên sự

mềm mại nơi ngực Trần Mộng Lâm hắn cũng cảm nhận được vô

cùng chân thực, trong khoảnh khắc làm hắn suýt mất đi lý trí.

Trần Mộng Lâm dường như đang rất hưng phấn, hành độngnhiệt tinh sói nổi, cảm giác như cô không thể kim chế được. Lưng cô xoay khẽ, cặp móng uốn éo, làm ra những động tác nguyên thủy nhất của phụ nữ. Cực kỳ mê ly, hết sức kích thích và tràn đầy hấp dẫn.

Sở Phàm đột nhiên thoát khỏi hai tay Trần Mộng Lâm đang ôm hắn nói:

- Tiểu Lâm, Tiểu Lâm, em mau tỉnh lại đi, em làm sao vậy?

Trần Mộng Lâm không đáp lời. Khuôn mặt yêu kiều của cô ửng đỏ, cô dùng hành động để thể hiện tiếng lòng mình. Đột nhiên cô cúi xuống, dùng đôi môi gợi cảm của cô ngăn miệng Sở Phàm. Sở Phàm mở to hai mắt, khó tin nhìn đôi mắt mê ly như đang mơ của Trần Mộng Lâm. Hiển nhiên đối với nụ hôn này của cô, hắn không hề có chuẩn bị tâm lý.

Trần Mộng Lâm hôn càng say đắm, cô liếm đôi môi của Sở Phàm, thậm chí cái lưỡi thơm tho cũng chui vào trong miệng Sở Phàm. Cái lưỡi cô linh hoạt, thơm tho vôcùng, nghịch ngợm với hàm răng của hắn, quấn quanh đầu lưỡi, lập tức hương thơm tràn ngập, kích thích vô cùng.

Sở Phàm giờ mới biết kỳ thuật hôn của Trần Mộng Lâm cực cao siêu. Trước mặt cô Sở Phàm chỉ thấy miệng lưỡi mình hoàn toàn vô dụng.

"Mộng Lâm làm sao lại thế này cơ chứ?"

Sở Phàm trong lòng thầm nghĩ. Đột nhiên linh quang chợt lóe,tự nhủ:

- Đúng rồi. Ở buồng xông hơi khiến độc tố G trong cơ thể Trần Mộng Lâm dần dần được giải. Độc tố yếu bớt lại khiến cho tác dụng kích thích của loại thuốc mê áo nào phát tác, khiến cho Trần Mộng Lâm trong nháy mát tràn đầy dục vọng. Cuối cùng mới dẫn tới tình trạng này.

Sở Phàm ôm lấy eo Trần Mộng Lâm, tách cô ra. Hắn nói:

- Tiểu Lâm, cố gắng lên, cố lên. Chỉ cần chịu đựng một lúc nữa là độc tố G trên người em sẽ được giải hết!

Nhưng Trần Mộng Lâm đang không còn nghe thấy gì nữa. Hơithở cô dồn dập, miệng rên rỉ, dùng cơ thề minh cọ xát vào người Sở Phàm. Thậm chí có còn nám tay Sở Phàm kéo xuống hạ thân minh sờ soạng, trong miệng thỉ thào:

- Sờ em đi, sờ đi. Muốn em, muốn em đi...

Khe sâu phía dưới Trần Mộng Lâm có ma lực cực đại, mê người đến cơ nào chứ. Nhưng Sở Phàm biết minh tuyệt đối không thể đụng vào. Nếu giờ lại kích thích Trần Mộng Lâm thêm, nhất định sẽ khiến cô càng rơi vào ảo giác, ý loạn tình mê. Hắn không đành lòng nhìn Trần Mộng Lâm như vậy.

Tuy rằng thần trí của cô đang không minh mẫn, hắn hoàn toàn có thể chiếm đoạt cô, hưởng thụ cô, thỏa mãn cô, cùng với cô hưởng khoái cảm muốn sống muốn chết. Nhưng hắn không làm như vậy. Nếu hắn làm vậy thì hắn với Lâm Phong chẳng có gì khác nhau cả.

Cho nên Sở Phàm ôm chặt lấy Trần Mộng Lâm. Chỉ ôm chặt lấy cô, dù cô giãy dụa, cắn hắn cũng vậy, Sở Phàm không hề buông tay. Hắn biết chỉ cần cố chịu đựng một lúc, mồ hôi trên người Trần Mộng Lâm toát ra, chất độc G trên người Trần Mộng Lâm nhất định được giải.

Trần Mộng Lâm vẫn vuốt ve lưng Sở Phàm, trong miệng vẫn rên rỉ như vậy, chỉ có điều càng ngày càng nhỏ. Cuối cùng, Trần Mộng Lâm dừng động tác. Cô tựa vào vai Sở Phàm, tựa hồ đã ngủ say.

Sở Phàm nhìn Trần Mộng Lâm, lúc này nét đỏ ửng trên mặt cô còn chưa hết. Tuy vậy hô hấp đã đều đều, nhịp tim ổn định, chân mày giãn ra. Tất cả mọi dấu hiệu đều cho thấy cô đã khôi phục bình thường, độc tố đã được giải hoàn toàn.

Sở Phàm lúc này mới thở phào một hơi. Hắn nhìn Trần Mộng Lâm đang ngủ say, hiểu rằng đó là do cô quá mệt mỏi. Hắn dịu dàng nói:

- Tiểu Lâm, ngủ đi, không sao nữa rồi.

Hắn nói xong mới dùng một cái khăn tẩm sạch sẽ bao toàn thân lấy Trần Mộng Lâm, sau đó đi ra khỏi phòng xông hơi.

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương #157


Báo Lỗi Truyện
Chương 157/390