Chương 70 : Song tử tuyết long báo đích nhận chủ


Tử từ trong suy tư phục hồi tinh thần lại, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh như băng, xoay người, nhìn về phía phương nam, thì thào tự nhủ:
-Cổ đế, ngươi nhất định phải hảo hảo sống sót. Mẫu thân của ta không phải cũng vĩ đại như thế sao. Mối thù giữa chúng ta, không lâu nữa sẽ giải quyết.
Tử mạnh mẽ xoay ngang người, nhìn về phía ba đầu băng cực ma viên, khí tức của Tử nhất thời càng thêm âm lãnh, tử quang trong mắt đại phát, sát khí mơ hồ lóe ra.
-Tử đế, van cầu ngài, không nên giết ta hai đệ đệ của ta. Chúng ta cũng không có biện pháp khác. Vì có thể sinh tồn, chúng ta chỉ có thể lựa chọn công kích tuyết long báo. Nếu không ai biết được lúc nào chúng ta trở thành thực vật của nàng.
Băng cực ma viên đã hiến tế linh hồn khổ sở cầu khẩn. Hai ma viên bị thương không nhẹ kia trong mắt cũng lộ ra vẻ cầu khẩn, không cần Tử nói, tự mình đã phóng ra linh hồn chi hỏa. Trong tay mỗi người đều cầm một tiểu sinh vật
-Tử đế, đây là hài tử của kim văn kiếm xỉ hổ vương và hài tử của cụ phong mãng vương, chúng ta khi phát hiện tuyết long báo có thai đã bắt hài tử để bức bách hai người bọn họ ra tay. Ngài đã có bằng hữu là loài người, vậy giao bọn nó cho ngài. Bây giờ chúng nó vẫn là ấu sanh kỳ, rất dễ thiêm đính khế ước.
Diệp Âm Trúc tức giận hừ một tiếng
-Hèn hạ.
Tử vỗ vỗ bả vai Diệp Âm Trúc, nhìn Địch Tư gật đầu, há mồm phun ra một ngọn lửa màu lam, đúng là linh hồn chi hỏa mà băng cực ma viên trước đây đã hiến tế.
-Các ngươi không xứng làm thuộc hạ của ta. Bắt đầu từ bây giờ, các ngươi thuộc về Địch Tư.
Địch Tư mừng rỡ hết sức, mặc dù chỉ là hạ vị, nhưng cũng là cửu cấp ma thú a! Có thể có ba tiểu đệ như vậy, tuyệt đối là một chuyện tốt. Có linh hồn chi hỏa hiến tế, ba tiểu đệ này sau này chính là thủ hạ trung thành nhất của mình. So với Bạch Ngân bỉ mông cũng mạnh hơn không ít, còn có thể bù đắp cho khuyết điểm không có công kích ma pháp của mình. Vội vàng tạ ơn Tử, tiến lên một bước, mở ra cái miệng rộng của hắn hút ba linh hồn chi hỏa vào trong bụng.
Hiến tế cho tử tinh bỉ mông và hiến tế cho hoàng kim bỉ mông tuyệt không giống nhau, ba băng cực ma viên nhất thời trở nên đau khổ rất nhiều, mặc dù trong lòng rất không cam chịu, nhưng vì bảo trụ tính mạng cũng không thể tránh được, đối mặt với Diệp Âm Trúc đang phẫn nộ cùng với vợ chồng Minh Huy, hơn nữa Tử và Địch Tư, chúng nó nào dám phản kháng.
Địch Tư một tay một người bắt lấy hài tử của cụ phong mãng vương và kim văn kiếm xỉ hổ vương, đắc ý nói:
-Mấy tiểu đệ, sau này các ngươi đi theo lão đại ta lăn lộn. Gọi các ngươi là viên nhất, viên nhị, viên tam đi. Đây là tên sau này của các ngươi. Bây giờ đều biến thành hình người hết cho ta, nhớ kỹ, không có sự phân phó của lão tử, không cho lộ ra bản thể.
-Vâng, lão đại.
Ba băng cực ma viên xem như nhận mệnh, thân hình nhoáng lên một cái, dưới sự bao phủ của lam quang đồng thời biến thành hình người.
Thân thể rắn chắc giống nhau, da tay màu trắng, tóc cũng là màu trắng, viên nhị, viên tam đang bị thương, khí tức nhìn qua không tốt lắm, đều đang ôm lấy vị trí gãy xương của mình, hai quyền của Địch Tư ít nhất làm mỗi người bọn chúng gãy mất năm cái xương. nhưng bọn hắn dù sao cũng là cửu cấp ma thú, cũng không cần trị liệu, chỉ cần có một đoạn thời gian, tự nhiên sẽ khôi phục lại.
Tử nói với Diệp Âm Trúc:
-Đi thôi, chúng ta về trước đi, sau đó đến băng quyển một chuyến. Nếu ta đoán đúng. Trong băng quyển rất có thể còn hậu đại của bằng hữu của tổ tiên ta năm đó. Cũng thuận tiện giải quyết mấy tiểu ma thú này một chút. Đều là hậu đại của cửu cấp ma thú, vừa lúc có thể cho ba người thiêm ước. Coi như không để bọn họ đi không một chuyến.
Thi thể của kim văn kiếm xỉ hổ vương và cụ phong mãng vương cũng không có lãng phí, Tử để cho Diệp Âm Trúc thu lấy hết, nhất là tinh hạch trong cơ thể hai ma thú, là ngọn nguồn năng lượng của cửu cấp ma thú, giá trị không phải dùng kim tiền là có thể so sánh được.
Bởi vì cái chết của tuyết long báo, trên đường quay trở về, tâm tình Diệp Âm Trúc có chút trầm uất, cho đến khi trở lại băng cốc vẫn chưa khôi phục được.
Tô Lạp chờ bên trong băng cốc đã sớm vô cùng sốt ruột, băng sâm nguy hiểm như thế, Diệp Âm Trúc bọn họ đi đã lâu mà không trở về, Tô Lạp đã không thể giữ được bình tĩnh rồi. Mắt thấy Diệp Âm Trúc dưới tác dụng ma pháp của vợ chồng u minh tuyết phách từ trên trời hạ xuống, Tô Lạp vội vàng tiến lên đón tiếp, sau khi phát hiện Diệp Âm Trúc hoàn hảo không tổn hao gì, trên mặt mới lộ ra vẻ tươi cười. Nhưng vẻ tươi cười trên mặt Tô Lạp rất nhanh đã tiêu thất, bởi vì Hải Dương cũng đã lên đón, ánh mắt ôn nhu của nàng đang ân cần nhìn Diệp Âm Trúc.
-Âm Trúc, ngươi làm sao vậy?
Hải Dương hỏi, Diệp Âm Trúc đối với tâm tình của mình cũng không giỏi che dấu, nàng tự nhiên nhìn ra được hắn đang thương cảm.
Miễn cưỡng cười, Diệp Âm Trúc nói:
-Không có việc gì. vừa rồi chúng ta gặp một ít ma thú.
Tô Lạp đột nhiên nghi hoặc nói:
-Bọn họ là ai?
Diệp Âm Trúc nhìn theo ánh mắt của Tô Lạp, chính là ba huynh đệ ma viên. Làm thích khách, động sát lực của Tô Lạp cực kỳ nhạy cảm, là người thứ nhất phát hiện ra sự tồn tại của người lạ.
Địch Tư cười a a, nói:
-Tô Lạp huynh đệ, đây là ba tiểu đệ của ta, ta phái bọn họ đến băng sâm làm tiền trạm trước, vừa lúc gặp nên dẫn bọn hắn cùng quay lại.
Nghe xong Địch Tư giải thích, thần sắc nghi hoặc của Tô Lạp mới khôi phục lại bình thường.
Địch Tư đưa tay thả hai tiểu tử kia xuống, ấu tử của kim văn kiếm xỉ hổ nhìn qua cực kỳ đáng yêu, toàn thân chỉ có một cái răng nanh còn non trong miệng, một chút cũng không biết phụ mẫu đã tử vong, một đôi mắt to tò mò nhìn chung quanh, đối với khí tức của cửu cấp ma thú bên người dĩ nhiên sinh ra cảm giác sợ hãi.
Hài tử của cụ phong mãng vương vóc người rất nhỏ, toàn thân đều có một tầng hoa văn màu xanh nhạt, mặc dù còn nhỏ nhưng ánh mắt đã rất âm lãnh, cũng không có hoạt bát như kim văn kiếm xỉ hổ vương, ánh mắt trong đôi mắt nhỏ đọng lại, sau khi bị phóng trên mặt đất cũng không loạn động.
Thấy hai tiểu tử đáng yêu này, mọi người không nhịn được đều kinh ngạc xông tới, là những học sinh tài năng của Thước Lan học viện, bọn họ tự nhiên biết hai tiểu ma thú này có ý nghĩa gì, đó chính là ma thú có thể thiêm đính khế ước còn nhỏ a! Hơn nữa nơi này là băng sâm, kém cỏi nhất cũng là hậu duệ của thất cấp ma thú có trí tuệ. Ánh mắt Mã Lương và Thường Hạo đồng thời trở nên nóng rực lên. Có thể có một ma thú có trí tuệ làm bằng hữu tương lai của mình, đối với thực lực bản thân mà nói cơ hồ là tăng lên gấp mấy lần.
Trong số những người đến đây, Nguyệt Minh và Minh Tuyết đã giải trừ khế ước, không cách nào thiêm đính lại, Tô Lạp đã có ngân long, Diệp Âm Trúc và Tử càng không cần phải nói. Chưa có ma thú chỉ có Mã Lương, Thường Hạo và Hải Dương ba người. Đương nhiên trong nhận thức của bọn họ, Tử và hai vị hoàng kim bỉ mông cũng không có ma thú.
Vẻ mặt Hải Dương rất bình tĩnh, phảng phất như không chứng kiến hai tiểu ma thú kia, lúc này ánh mắt nàng và Tô Lạp đều đặt trên người Diệp Âm Trúc, so sánh với ma thú, các nàng ngược lại càng thêm quan tâm đến tâm tình của Diệp Âm Trúc. Mã Lương và Thường Hạo mặc dù trong lòng nóng rực, nhưng lặng lẽ nắm lấy tay của Diệp Âm Trúc, dùng hành động an ủi tâm tình không được bình tĩnh. Bọ họ đương nhiên biết, trong chuyến đi lần này ba người của Tử có tác dụng lớn nhất. mặc dù trong lòng khát vọng, nhưng cũng không có biểu lộ quá rõ ràng.
Mã Lương nói với Tử:
-Tử tiên sinh, đây là do các người đem về, theo lý thì nên thuộc về các người.
Tử lắc đầu, nói:
-Chúng ta đều không cần ma thú. lần này Âm Trúc mang bọn ngươi lại, chủ yếu là trợ giúp ta tìm kiếm ma thú đặc thù trong băng sâm này, hai ma thú này, coi như là thù lao của các ngươi. Huống chi trong trận chiến với ma thú lúc trước, Âm Trúc mới là người mang đến chiến thắng, không phải ta. Các ngươi không cần khách khí.
Mã Lương sửng sốt một chút, đè nén sự vui sướng trong lòng, quay đầu nhìn về phía Diệp Âm Trúc, tâm tình Diệp Âm Trúc lúc này đã khôi phục một ít, gật đầu, nói:
-Tử nói đúng, bọn họ không cần ma thú. Mã Lương, Thường Hạo, còn có Hải Dương, ba người các ngươi nhận đi, ta còn có một cái trứng của tuyết long báo. Ba chủng loại ma thú, trong đó tuyết long báo là hậu đại của cửu cấp ma thú thượng vị, hai tiểu tử kia là cửu cấp hạ vị, các ngươi tự mình lựa chọn đi.
Vừa nói, trong tay hắn quang mang chợt lóe, trứng tuyết long báo lưu lại đã xuất hiện trên mặt đất.
Diệp Âm Trúc cũng không có bởi vì quan hệ mập mờ giữa mình và Hải Dương mà đem trứng của tuyết long báo lặng lẽ cho nàng, Mã Lương và Thường Hạo đều là bằng hữu của hắn, hắn và Hải Dương càng thân cận thì hắn lại càng muốn chia đều đồ tốt ra, chỉ có như vậy mới có thể làm hắn an tâm. Là đội trưởng, hắn nhất định phải công bằng.
Mã Lương và Thường Hạo liếc nhau, đồng thời thấp giọng kinh hô:
-Hậu đại của cửu cấp ma thú. Âm Trúc, các ngươi ……
Diệp Âm Trúc than nhẹ một tiếng, nói:
-Ba loại ma thú này đều mất đi thân nhân của chúng, ở lại băng sâm chỉ uổng mạng. Không bằng đem chúng nó rời đi. Ba người các ngươi tự mình lựa chọn đi.
Vừa nói, hắn kéo Hải Dương đi, đem trứng của tuyết long báo đặt ở giữa hai tiểu tử kia. Đồng thời cũng đem tinh hạch do tuyết long báo lưu lại ra, đặt ở trên trứng.
Hải Dương đứng ở bên người Diệp Âm Trúc, mỉm cười, trong đôi mắt to của nàng không có một tia dục vọng, hướng Thường Hạo và Mã Lương gật đầu, nói:
-Các ngươi đều là đệ tử năm đầu, ta là năm hai, có thể nói là học tỷ của các ngươi. Ta tự nhiên không thể ý lớn hiếp nhỏ, các ngươi chọn lựa trước đi.
Cửu cấp thượng vị và cửu cấp hạ vị chênh lệch thực ra rất lớn, nàng nói thế chính là đã bỏ qua cho trứng của tuyết long báo. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Lúc chưa có ma thú, Thường Hạo và Mã Lương mỗi ngày đều mong đợi mình sẽ có một ma thú, nhất là Mã Lương, làm hậu nhân họa tông, triệu hoán ma pháp sư, thời gian để thi triển ma pháp của hắn so với các ma pháp sư khác càng dài hơn, bởi vì triệu hoán hệ ma pháp sư không phải là phát ra năng lực ma pháp, cho dù hắn đạt tới tử cấp thì lúc gọi về ma thú cũng phải dùng họa bút vẽ ra. Hắn vẫn rất muốn có một ma thú, nhưng ma pháp sư cả đời chỉ có một lần thiêm đính khế ước với ma thú, hắn vẫn chờ cơ hội nhưng không tìm được ma thú thích hợp. Dù sao ma thú có trí tuệ cũng rất khó tìm, cho dù có thì giá cũng rất cao, hắn tuyệt đối không thể tiếp nhận được.
Lúc này có ấu thú của ba loại cửu cấp ma thú trước mặt, bọn họ không ngờ lại do dự, ai mà không muốn có cửu cấp ma thú thượng vị đây? Nhưng cái này không chỉ đơn giản là lựa chọn, Diệp Âm Trúc cái gì cũng chưa nói, nhưng bọn họ biết, với tính cách của Diệp Âm Trúc, bất luận bọn họ lựa chọn như thế nào cũng sẽ không có vấn đề gì. Nhưng làm như vậy thì trong lòng bất an, ba loại ma thú này đếu là bọn Diệp Âm Trúc đem trở về, thật sự có thể tự tư lựa chọn tuyết long báo cường đại nhất sao? Nhưng thật sự có thể bỏ qua sao? Ai cũng không muốn hối hận cả đời, nhưng lý trí lại làm bọn họ không thể đường hoàng mà lựa chọn, trong lúc nhất thời bị vây trong tình trạng tiến thoái lưỡng nan.
-Các ngươi không cần khó xử. Muốn trở thành bằng hữu của cửu cấp ma thú, nhất là cửu cấp ma thú thượng vị cũng không phải dễ dàng. Rất rõ ràng, tuyết long báo là mạnh nhất trong ba loại ma thú này, nếu các ngươi cảm thấy khó xử thì để nó tự lựa chọn là được rồi. Mỗi người đều có một cơ hội công bằng. Như vậy bất luận cuối cùng kết cục như thế nào, cũng không có ai oán hận gì cả.
Tử đột nhiên mở miệng, ánh mắt của mọi người đều tập trung cả lên người hắn.
Diệp Âm Trúc có chút kinh ngạc nói:
-Ma thú cũng có thể lựa chọn sao? Nhưng tuyết long báo vẫn còn chưa sinh ra.
Tử đi tới bên người Diệp Âm Trúc, nhìn trứng tuyết long báo, nói:
-Cửu cấp ma thú là ma thú trí tuệ cao nhất, trí tuệ của chúng nó hoàn toàn có thể so sánh với loài người. Chúng nó tự nhiên biết mình thích dạng chủ nhân gì. Ta thấy như vậy là tốt nhất, nếu Hải Dương quyết định nhường cho Thường Hạo và Mã Lương lựa chọn trước, vậy các ngươi thử câu thông với tuyết long báo trước. Ai được nó chấp nhận tự nhiên sẽ trở thành đồng đội của nó, nếu cả ba người đều không được tuyết long báo chấp nhận thì sẽ tính tiếp.
Nói đến đây, ánh mắt hắn đảo qua trên người ba người, Tử và Diệp Âm Trúc tâm ý tương thông, tự nhiên biết hắn muốn duy trì sự công bình, có thể đi theo hắn đến đây dĩ nhiên đều là huynh đệ.Dọc theo đường đi, Mã Lương không ngừng triệu hoán xuất tọa kỵ, nỗ lực nhiều nhất, nhưng dưới tác dụng tinh thần cộng hưởng của Âm Trúc, tinh thần của hắn cũng tăng lên không ít. Còn ma pháp trận của Thường Hạo cũng giúp chúng ta tránh không ít phiền toái, công lao cũng không nhỏ nhưng nhận được rất ích, ta cho rằng do Thường Hạo bắt đầu, sau đó là Mã Lương, cuối cùng là Hải Dương.
Mã Lương có chút xấu hổ nói:
-Chúng ta là nam nhân, sao có thể để Hải Dương học tỷ lựa chọn sau cùng. Bất luận như thế nào cũng phải là Hải Dương học tỷ thử trước mới đúng.
Thường Hạo vội nói:
-Đúng vậy! Chúng ta mặc dù kém tuổi Hải Dương học tỷ một chút, nhưng làm nam nhân, chúng ta còn hiểu được cái gì là thân sĩ phong độ.
Hải Dương mỉm cười, nói:
-Các ngươi không nên cãi, ta sẽ không thử trước.
Ngữ khí của nàng rất e thẹn, lần này đi tới cực bắc hoang nguyên, mấy người đến từ Mễ Lan đều phát hiện khi Hải Dương và Diệp Âm Trúc ở cùng một chỗ thì cái danh hiệu lạnh như băng của nàng không còn phù hợp nữa, mỗi ngày đều chỉ hy vọng được ở bên người Diệp Âm Trúc, không hể thể hiện ra năng lực của mình, cũng không có than vãn gì về sự khổ sở trên đường đi, trong đội ngũ thì nàng nói ít nhất.
Mã Lương và Thường Hạo còn muốn nói gì nữa, Diệp Âm Trúc xua tay ngăn cản bọn họ, chính sắc nói:
-Ta là đội trường, các ngươi cũng không nên khiêm nhượng, nghe ta, cứ dựa theo Tử nói mà làm.
Nhìn ánh mắt nhiệt thành của Diệp Âm Trúc, Mã Lương và Thường Hạo không khỏi có chút xấu hổ, ai mà không có chút tự tư trong lòng? Được câu thông trước với một ma thú cực mạnh, cho dù câu thông thất bại cũng có thể có một cửu cấp ma thú hạ vị. Chuyện tốt như vậy sợ rằng cả đời cũng chỉ có một lần này.
Ánh mắt xấu hổ từ từ xảy ra chút biến hóa, bất luận là Mã Lương hay Thường Hạo đều là đệ tử xuất sắc nhất trong tông, nếu không cũng sẽ không được đến Mễ Lan học viện học tập, bọn họ đều có sự kiêu hãnh của riêng mình, đều không nguyện ý cúi đầu trước người khác. Nhưng giờ phút này, bọn họ có thể cảm giác rõ ràng chênh lệch giữa mình và Diệp Âm Trúc, ngạo khí trong lòng lặng lẽ biến mất, một cảm giác thần phục lặng lẽ sinh ra.
Liếc nhau, hai người đồng thời hướng Diệp Âm Trúc cung kính hành lễ
-Vâng, đội trường.
Hải Dương nhìn Diệp Âm Trúc mỉm cười, nàng ít nói chuyện không có nghĩa là nàng nhìn không ra điều gì, phản ứng của Mã Lương, Thường Hạo hai người đã nói cho nàng rất nhiều chuyện, nàng cũng cảm thấy cao hứng thay cho Diệp Âm Trúc.
Tử nói:
-Thường Hạo, ngươi đi tới trước mặt trứng của tuyết long báo, ba người các ngươi đều là ma pháp sư, câu thông với cửu cấp ma thú là dùng tinh thần. Ngươi phải mở ra tinh thần lạc ấn của mình, thử liên lạc với nó, nếu có thể liên lạc thành công, tự nhiên sẽ có dị tượng xuất hiện, sau này ngươi sẽ là chủ nhân của nó. Khế ước thông qua loại tinh thần trao đổi này có thể giúp quan hệ giữa chủ nhân và ma thú mật thiết hơn, vĩnh viễn đều là đồng đội tốt nhất. Về phần làm sao trao đổi qua tinh thần lực thì phải xem chính các ngươi. Mỗi người có thời gian một giờ, các ngươi tận lực tranh thủ đi.
Thường Hạo gật đầu, nếu đã quyết định thì hắn tuyệt không lưu tay, hạ quyết tâm toàn lực tranh thủ sự chấp nhận của tuyết long báo. Đi tới trước mặt trứng của tuyết long báo, vội vã mở ra tinh thần lạc ấn của mình, không gian giới chỉ trên hai tay đồng thời sáng lên. Thường Hạo có đến hai không gian giới chỉ, một đen một trắng, trong khi sử dụng thì không gian giới chỉ màu trắng xuất ra một tinh thạch cũng màu trắng, mà giới chỉ màu đen thì xuất ra tinh thạch màu đen, mặc dù nhan sắc cố định không thay đổi nhưng tinh thạch lần này dường như đã qua xử lý đặc thù, mặc dù thi triển mấy ma pháp trận khác nhau nhưng đều chỉ sử dụng hai tinh thạch này. Đây hiển nhiên là bí mật của Kỳ tông, ngay cả Mã Lương quan hệ với hắn rất tốt cũng không biết huyền bí trong đó.
Quang mang chợt lóe, bảy viên kỳ tử màu trắng (giống viên cờ vây màu trắng–wind^^) tạo thành hình ngôi sao bảy cánh phân bố xung quanh trứng của tuyết long báo, dưới tác dụng tinh thần của Thường Hạo, bảy viên kỳ tử tản mát ra quang mang màu trắng, ngay sau đó lại là bảy viên kỳ tử màu đen, cũng giống như trước xếp thành hình thất tinh, chỉ là phương hướng có biến hóa.
Kế tiếp, từng viên từng viên kỳ tử không ngừng từ trong hai tay Thường Hạo bay ra, giống như linh dương múa sừng, tới là biến mất không tăm tích, nhưng khi hắc bạch quang mang giao nhau thì trở nên cực kỳ mãnh liệt, ngay cả mấy vị cửu cấp ma thú xung quanh cũng bị khí tức của trận pháp quái dị này hấp dẫn.
Ngay khi hai tay Thường Hạo xuất ra một chuỗi kỳ tử cuối cùng, quang mang màu hắc bạch đã hoàn toàn bao phủ thân thể hắn và tuyết long báo bên trong, một tiếng chú ngữ trầm thấp vang lên
-"Tinh la kỳ bố thập bội cảm quan."
Quang mang chợt lóe, hắc bạch lưỡng sắc quang mang giao thế phóng thích, trong pháp trận mặc dù không có nguyên tố ba động mãnh liệt, nhưng khí tức kỳ dị của trận pháp làm mọi người không thể nhìn rõ được. Ngay cả An Kỳ vẫn đang quấn quýt lấy Tử nhìn thấy trận pháp này cũng có chút ngẩn người.
Hắc bạch lưỡng sắc quang mang càng ngày càng mạnh, ai cũng không nhìn thấy Thường Hạo ở trong đó đến tột cùng là làm cái gì, nhưng từ câu chú ngữ cuối cùng cuả hắn có thể mơ hồ đoán được, thập bội cảm quan, có phải là hắn đưa tinh thần lực lên gấp mười lần không? Hoặc là nâng tinh thần cảm quan của tuyết long báo lên mười lần, nếu như vậy hiển nhiên là rất có lợi cho việc câu thông.
Mọi người lẳng lặng chờ đợi, ai cũng không gấp, ba băng cực ma viên dưới sự chỉ đạo của Địch Tư đi tìm chỗ nghỉ ngơi, tiến hành chữa thương. Tô Lạp cũng đến một bên khoanh chân tu luyện, cũng không có chú ý bên này. Diệp Âm Trúc lúc nãy thi triển , lại là trên người cửu cấp ma thú, tinh thần lực tiêu hao rất lớn, lúc này cũng đã ngồi ở bên cạnh Tô Lạp tu luyện.
Một giờ trôi qua rất nhanh, hắc bạch lưỡng sắc quang mang từ thịnh chuyển sang suy, khi quang mang hoàn toàn biến mất thì kỳ tử trên mặt đất cũng hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại Thường Hạo đang cực kỳ mệt mỏi.
Thường Hạo có chút bất đắc dĩ lắc đầu
-Ta hết sức rồi nhưng vẫn không được. Nó cự tuyệt câu thông với ta. Mã Lương, đến ngươi rồi.
Nói xong những lời này, hắn lập tức ngồi qua một bên minh tư khôi phục, từ sắc mặt tái nhợt của hắn là có thể nhìn ra, pháp trận này làm hắn tiêu hao rất lớn.
Mã Lương cũng không có vì Thường Hạo thất bại mà cao hứng, thần sắc ngược lại trở nên ngưng trọng, hắn biết thực lực của mình và Thường Hạo không sai biệt lắm, mà sự thần kỳ trong trận pháp của Thường Hạo hắn thấy không phải một lần. Lúc này hắn đã thất bại rồi, mình có thể thành công không? Bây giờ chỉ có thể hy vọng rằng mình là triệu hoán ma pháp sư nên có thể câu thông dễ dàng hơn.
Từ không gian giới chỉ hắn lấy ra họa bút ma pháp trượng, quang mang màu đỏ nhàn nhạt hiện ra làm cho băng quật rét lạnh này thêm vài phần huyễn lệ, một bình máu xuất hiện trên tay hắn, nếu Diệp Âm Trúc lúc này còn thanh tỉnh, nhất định sẽ kinh ngạc phát hiện bình máu này chính là ngân long huyết mà Mã Lương từng sử dụng. Đối với Mã Lương mà nói, ngân long huyết này là một trong những thứ quý giá nhất của hắn, để đạt được sự chấp nhận của tuyết long báo xem ra hắn cũng đã cố gắng rất nhiều.
Đi tới trước trứng của tuyết long báo, Mã Lương nhẹ nhàng vuốt ve nó , nhìn nó rồi nhìn bình ngân long huyết trong tay mình
-Bất luận có thể trở thành đồng đội của ngươi hay không, hôm nay coi như ta tặng ngươi một phần lễ vật.
Vừa nói, hắn vừa mở bình ngân long huyết, họa bút vung lên, bắt đầu cẩn thận họa xung quanh trứng của tuyết long báo.
Lúc này không phải là đồ án mà là phù hào rất phức tạp, thấy phù hào này, trong mắt Tử không khỏi sáng ngời lên, mặc dù hắn không nhận ra, nhưng hắn biết phù hào này thật sự là một loại văn tự, thuộc về một nền văn minh xa xưa mà cao quý, đúng là văn tự của Đông Long đế quốc a! Lúc này hắn đã mơ hồ hiểu được Diệp Âm Trúc tại sao lại đem Thường Hạo và Mã Lương tới, từ đôi mắt màu đen, mái tóc màu đen đến năng lực của bọn họ mà nói, hiển nhiên cũng là người trong Đông Long bát tông
Nguyên tố toàn hệ ba động do ngân long huyết phát ra tạo thành hồng quang lóng lánh, không ngừng xâm nhập vào bên trong trứng của tuyết long báo,có một chữ "long" ở phía bên trong, lực hấp thu của tuyết long báo đối với long huyết cực kỳ kinh người, trứng tuyết long báo bắt đầu phát ra quang hoa màu trắng.
Mã Lương xuất ra phù hào này có vẻ rất cố sức, mỗi một bút đều cực kỳ chuyên chú, trong hoàn cảnh rét lạnh thế này, nhưng trên đầu hắn đã xuất hiện một tầng vụ khí nhàn nhạt, tinh thần lực hoàn toàn đặt trên trứng của tuyết long báo.
Từng tầng năng lượng ba động bắt đầu mạnh lên, quang hoa màu trắng do trứng tuyết long báo phóng ra cũng bắt đầu trở nên càng ngày càng mãnh liệt. Tâm của Mã Lương đã đạt tới mức độ tập trung rất cao, dưới tác dụng của ngân long huyết và họa tông ma phù đặc thù, tinh thần lạc ấn đã được tuyết long báo tự phong bế tựa hồ có chút run động.
Ngay khi họa bút khắc họa xong phù hào cuối cùng, cả người Mã Lương suýt nữa xỉu trên mặt đất, nhưng trong mắt hắn lại tràn ngập hy vọng, nhìn chằm chằm vào trứng của tuyết long báo phía trước, vào trên huyết sắc phù hào, lo lắng chờ đợi kết quả cuối cùng.
Quang hoa màu trắng đột nhiên bành trướng, mỗi một huyết sắc phù hào lúc này đều sáng lên, làm cho băng quật của u minh tuyết phách lóe sáng, quang hoa màu trắng mang theo khí tức mênh mông không ngừng bành trướng, có thể thấy rõ huyết sắc phù hào đang bị quang hoa màu trắng thôn phệ.
Mã Lương ngưng tụ chút tinh thần lực cuối cùng, toàn lực hướng về phía trứng tuyết long báo thăm dò, ngay khi hắn xuyên qua bình chướng bên ngoài đang định tiến vào trong, đột nhiên quang hoa màu trắng thu lại, tất cả huyết sắc phù hào bị thôn phệ không còn một mảnh, một cỗ khí tức mạnh mẽ đẩy tinh thần lực của hắn ra ngoài, quang hoa thu liễm, tất cả lại khôi phục như bình thường.
Há mồm phun ra một ngụm máu tươi, Mã Lương so với Thường Hạo lúc trước còn chật vật hơn, ngồi bệt trên mặt đất, suýt nữa hôn mê rồi.
Tử tiến lên một bước, giúp hắn đứng lên, một cổ năng lượng màu tím nhu hòa truyền vào trong làm trạng thái suy yếu của Mã Lương giảm đi vài phần. Không cần hỏi, từ vẻ mặt uể oải của Mã Lương là có thể biết hắn đã thất bại.
Miễn cưỡng đứng vững thân hình, Mã Lương cười khổ một tiếng
-Vẫn là năng lực không đủ, nếu tinh thần lực của ta cường thịnh hơn một ít,thì thu phục ma thú này làm sao thất bại được.Xem ra ta vô duyên với tuyết long báo rồi.
Tập tễnh đi tới bên người Thường Hạo, khoanh chân minh tư. mặc dù thất bại nhưng bọn hắn đều không quá khổ sở, dù sao đã thử qua rồi, so với việc không thử thì tốt hơn nhiều. Tự mình thất bại thì không oán người khác được. Huống chi còn có hai cửu cấp ma thú hạ vị tồn tại.
Rốt cục đến phiên Hải Dương, nàng vốn chưa từng nghĩ tới còn có thể đến phiên mình, đi tới trước mặt trứng tuyết long báo, khoanh chân ngồi xuống, nàng cũng không có suy nghĩ nhiều, từ khi dung mạo khôi phục lại, nàng phát hiện ngoại trừ Diệp Âm Trúc ra, trong lòng nàng đã không còn chút dục vọng nào khác, ngay cả việc luyện tập cổ tranh mà dĩ vãng mình thích nhất, đại đa số cũng là vì có thể cầm tranh hòa minh với Diệp Âm Trúc, cho nên nàng thậm chí không có tự hỏi làm sao mới được tuyết long báo chấp nhận, chỉ khoanh chân ngồi xuống, lấy cổ tranh của mình ra.
Lướt nhẹ qua mười dây đàn, khóe miệng Hải Dương toát ra một nụ cười, trong đầu không nhịn được nhớ tới tình cảnh lần đầu tiên nhìn thấy Diệp Âm Trúc. Khi đó hắn vừa từ bên ngoài vào thì mình cũng vừa bắt đầu diễn tấu, đúng là nhờ một khúc , làm bọn hắn có lần đầu tiên câu thông. Cũng chính một lần đó làm lòng nàng có thêm một bóng hình.
Mười ngón tay trắng trẻo thon dài, đó là hai bàn tay mà Diệp Âm Trúc cũng phải sợ hãi than thầm, cho dù khắc bằng bạch ngọc cũng không nhẵn nhụi oánh nhuận bằng mười ngón tay của nàng, móng tay trong suốt giống như thủy tinh lóng lánh quang thải nhu hòa, động tác tự nhiên ưu nhã động lòng người.
Tử đứng một bên bất giác cũng sinh ra cảm xúc, sự ưu nhã do Hải Dương lơ đãng toát ra hắn cảm giác được rất rõ ràng, tựa hồ chỉ có thiếu nữ trước mắt này mới tương phối với huynh đệ của mình, bọn họ đều ưu nhã như nhau, nhất là ánh mắt đều giống nhau khi nhìn nhạc khí của mình.
"Thiện nữ u hồn", vẫn là một khúc "Thiện nữ u hồn", chỉ bất quá lúc này đây Hải Dương chỉ đạn tẩu một đoạn,lúc tối hậu có 1 đoạn lạc "chỉ có khi khó khăn mới cảm giác được ánh mặt trời tuyệt vời".
-"Con đường khó khăn đến mấy cũng sẽ có ánh mặt trời soi rọi", tỷ tỷ, tranh khúc của tỷ quá bi thương, tại sao không thể vui sướng một chút?
-Đúng vậy! Ta đã tìm được niềm vui của mình, trong một sát na, tâm tình của Hải Dương cơ hồ dung nhập vào trong tranh huyền của mình, dung nhập vào trong "Thiện nữ u hồn". Thanh âm như tiên ngọc, như long ngâm ông minh phát ra, một vầng sáng màu vàng hiện lên, ngay cả nàng cũng không có chú ý tới pháp lực của mình lại tăng lên một tầng, đạt tới cảnh giới hoàng cấp trung giai.
Cảm giác lạnh như băng bị hòa tan, không còn bi thương, nhìn cổ tranh của mình, nhìn bàn tay của mình, giờ phút này, trong lòng Hải Dương chỉ có một thân ảnh ưu nhã, anh tuấn. Giờ phút này, nàng đột nhiên phát hiện mình rất vui, chút do dự cuối cùng trong nội tâm trong sát na này cũng biến mất. Nhẹ giọng hát:
"Nhân gian lộ
Khoái nhạc thiếu niên lang
Hồng trần lý
Khoái nhạc hữu đa thiểu phương hướng
Nhất ti ti tượng mộng đích phong vũ
Lộ tùy nhân mang mang
Nhất ti ti tượng mộng đích phong vũ
Lộ tùy nhân mang mang"


Thanh âm nhu mỹ làm tất cả mọi người đều động tâm, ngay cả băng cực ma viên lần đầu tiên nghe được tiếng ca tuyệt vời như thế cũng quên chữa thương, ánh mắt ngốc trệ nhìn Hải Dương, lẳng lặng lắng nghe.
Tranh âm tiếp tục, mặt Hải Dương lộ vẻ mỉm cười tự nhủ: "Cho dù chỉ là một giấc mộng, ta cũng hy vọng mình vĩnh viễn không tỉnh lại. Vĩnh viễn vĩnh viễn để ta bên cạnh người ấy. Cho dù phải trả bất cứ giá nào."
Tranh âm cũng chấm dứt khi nàng nói ra chữ cuối cùng, lúc này, ánh mắt của mọi người đều đặt trên người Hải Dương, không ai phát hiện Tô Lạp đang tu luyện khóe mắt đã chảy xuống hai giọt nước mắt.
Khi thanh âm cuối cùng của „Thiến nữ u hồn" vang lên thì còn cách thời gian một canh giờ rất xa, nhưng Hải Dương hiển nhiên không có ý tứ tiếp tục, đứng lên, áp cổ tranh vào ngực, bước chân nhẹ nhàng mà kiên định đi về phía Diệp Âm Trúc.
Ngay khi nàng vừa mới xoay người, đột nhiên một đạo quang mang màu trắng từ sau lưng Hải Dương bắn ra, nàng chỉ cảm thấy toàn thân trong nháy mắt dung nhập vào một mảnh lạnh như băng, ngay sau đó tiến vào trong tinh thần lạc ấn, hai tiếng long ngâm thanh thúy vang lên, trực tiếp tiến vào trong nội tâm đã được mở ra của nàng. Lưỡng đạo tâm tình trong trẻo nhưng lạnh lùng, tinh thần ba động dị thường không ngừng kích thích tới chỗ sâu nhất trong linh hồn nàng. Trong mắt Hải Dương toát ra một tia dị mang, nhưng nàng rõ ràng cảm giác được, lưỡng đạo tâm tình kia tràn ngập bi thương và cần được vỗ về.
Mẫu ái tử trong nội tâm phát ra, Hải Dương đứng ở nơi đó bất động, giống như một mẫu thân thực thụ vậy, dùng tâm của nàng an ủi tâm linh của hai ấu nhi.
Tử và những người khác đều thấy được một cảnh tượng kỳ dị, nguyên tố ba động trong không khí rõ ràng trở nên mãnh liệt, quang mang màu trắng mãnh liệt giống như một cây cầu nối Hải Dương và trứng của tuyết long báo lại một chỗ, trứng tuyết long báo trở nên càng ngày càng sáng, dưới tác dụng của quang mang màu trắng, thân tư vốn đã phiêu động của Hải Dương càng trở nên phiêu phiêu tựa tiên tử.
Lặng yên một hồi, thân thể của nàng không bị khống chế từ từ bay lên khỏi mặt đất, trứng tuyết long báo cũng bị một cỗ năng lượng vô hình tác dụng thoát ly khỏi mặt đất, một người một trứng, cứ như vậy dần dần trọng hợp trong không trung.
Một tay giữ lấy lụa trắng che mặt, tay kia nhẹ nhàng đặt bên trên trứng, Hải Dương có chút kinh ngạc nhìn kỹ trứng đã bắt đầu run rẩy, ôn nhu nói:
-Làm sao vậy? Nói cho tỷ tỷ, các ngươi tại sao lại bi thương như thế?
Giờ phút này, tất cả những người đang tu luyện đều mở mắt ra, khí tức nguyên tố mênh mông trong không khí làm bọn họ không cách nào tiếp tục tu luyện, ánh mắt của mỗi người đều tập trung trên ngườii của Hải Dương và trứng tuyết long báo trên không. Nhìn thấy cảnh này, bọn họ biết, tuyết long báo đã chấp nhận rồi, chính là nhờ một đoạn giai điệu đơn giản và một tiếng ca động lòng người của Hải Dương.
-Bởi vì chúng nó vừa mới mất đi mẫu thân.
Thanh âm nhu hòa của Diệp Âm Trúc vang lên, Hải Dương thấy hoa mắt, Diệp Âm Trúc đã đến trước mặt nàng, không đợi nàng phản ứng, Diệp Âm Trúc cầm lấy viên tinh thạch lóng lánh một chút lam tinh quang trên trứng của tuyết long báo, nhẹ nhàng nhét vào trong miệng Hải Dương.
-Nếu chúng nó lựa chọn ngươi, vậy ngươi thay thế mẫu thân hảo hảo chiếu cố chúng nó. Có lẽ, bởi vì ngươi là nữ tính, cho nên chúng nó mới chấp nhận ngươi.
Một đạo thanh lưu chảy xuống, không có gì trở ngại, phảng phất như không phải là một khối ma tinh mà chỉ là một đạo khí lưu mà thôi. Ngay khi thanh lưu chảy vào trong cơ thể, Hải Dương đột nhiên phát hiện hai thanh âm trống ngực đập, phảng phất như cùng tiết tấu với tiếng đập của mình, trứng lúc này đã vỡ tan, hóa thành một dải quang màu trắng huyễn lệ điểm thêm một chút tinh quang màu lam quấn quanh thân thể mềm mại của nàng.
Diệp Âm Trúc bay xuống trên mặt đất, nhìn tinh quang màu lam trên không trung một chút, trong mắt rốt cục toát ra một tia tươi cười an ủi. Hắn tin tưởng rằng Hải Dương chính là lựa chọn tốt nhất của song bào thai tuyết long báo, sự thiện lương của Hải Dương không thấp hơn Nguyệt Minh, nhất định sẽ chăm sóc tốt chúng nó. "Tuyết long báo mẫu thân vĩ đại, ngươi có thể yên tâm rồi."
Tinh quang màu lam từ từ dung nhập, hai tiếng long ngâm thanh thúy vang lên trong tinh quang, quang mang màu trắng hóa thành từng đạo trong suốt dung nhập vào trong đó, rõ ràng có thể thấy được năng lượng ba động không ngừng tăng lên, đó là khí lưu lạnh như băng, lại tựa hồ như tiếng ngâm nga mang âm luật đặc thù.
Tất cả đều đang phát sinh biến hóa, khế ước đã hình thành một khắc trước khi trứng vỡ, dưới điều kiện tiên quyết của song bào thai cùng trứng, Hải Dương thành đồng đội của hai tiểu tuyết long báo, thậm chí là mụ mụ của chúng nó.

Cầm Đế - Chương #70


Báo Lỗi Truyện
Chương 70/336