Chương 64 :Xích Tinh Hồng Linh


Bóng xám lóe lên, Tô Lạp đã trở lại trước mặt mọi người, khuôn mặt đỏ hồng thở ra, dĩ nhiên một chút cấp tốc chạy vội ra khiến xuất hiện phản ứng.
- Lang kỵ binh này tốc độ rất nhanh, số lượng từ 3000 tới 3500, ước chừng sau 30 tức thời gian sẽ tới nơi này của chúng ta. Mặt trước đánh sâu vào đối với chúng ta rất bất lợi. Phía trái hai dặm có 10 hải lạp, có sườn núi 200 thước có thể dùng để ngăn địch, có thể giảm bớt hiệu quả đánh sâu vào của lang kỵ binh một cách tốt nhất.. Phía trước bên phải một dặm có một mảng rừng lớn, cũng có thể che giấu thân hình. Chúng ta nhất định phải trong năm tức thời gian quyết định động thân, mới có đủ thời gian chạy tới hai cái địa điểm có lợi này.
Tô Lạp nhanh chóng nói ra phán đoán của hắn, không khỏi khiến cho mọi người một mảnh kinh ngạc. Trong một khoảng thời gian ngắn như thế, hơn nữa kể cả khoảng cách, địa hình, cùng với trình độ mạnh yếu của địch nhân, và số lượng, thời gian phán đoán, vô bất tinh xác. Nếu lúc này đang ở trong quân đội, tình báo này có thể làm cho lĩnh quân giả phán đoán tình hình một cách chính xác.
Diệp Âm Trúc trong lòng thầm nghỉ, không hổ là tốt nhất thích khách giả, nhưng lúc này hắn lại không có hạ mênh lệnh, mà là đưa ánh mắt nhìn về phía Tử.
Tử một bên nghe Tô Lạp nói, một bên như trước vẫn nhìn về phía xa, hắn dường như đã phát hiện được cái gì, trong mắt tử quang liên thiểm, đột nhiên toát ra vẻ mặt đầy hưng phấn.
-Mau quyết định đi chứ.
Tô Lạp thúc giục. Dựa theo phán đoán nhạy cảm của hắn, 3000 lang kỵ binh không phải là mười người bọn họ có thể đương đầu được.
Thanh âm của Tử có chút kinh hãi vang lên
-Đúng vậy, chính là Xích Tinh, khó trách Lôi Thần Chi Chủy lại xuất động nhiều Lang Kỵ binh như vậy, tự nhiên là trân quý Xích Tinh. Địch Tư, Mạt Kim Tư.
-Tại
Hai vị hoàng kim bỉ mông ứng thanh cung kính nói, đồng thời đi tới trước mặt Tử.
Tử trầm giọng nói
-Đi bắt cái xích tinh kia trở về. Kẻ nào ngăn chặn, giết không tha.
-Rõ
Đơn giản trả lời, hai vị hoàng kim bỉ mông đồng thời liền xông ra ngoài. Thân thể to lớn của bọn họ mặc dù mới nhìn qua tựa hồ chậm chạp, nhưng khi hành động thì rất nhanh nhẹn, khiến Diệp Âm Trúc mang đến những Mễ Lan học viện đệ tử chấn động.
Không có quang mang đấu khí long lánh, Địch Tư cùng Mạt Kim Tân thân thể hùng tráng toát ra phương thức đi tới riêng, bọn họ bước từng bước trọng trọng trên mặt đất, thân thể như đạn pháo vọt tới trước. Chẳng những tốc độ vô cùng nhanh, hơn nữa còn cách mặt đất một thước độ cao, sử dụng lực quán tính lao thẳng về phía trước. Sau khi lao ra được mấy chục thước mới hạ xuống đất, hai chân giao thế ch** xuống đất, chỉ vài lần công phu, thân ảnh bọn họ đã nhỏ đi rất nhiều. Mặc dù bọn họ thân thể bọn họ phóng đi không nhẹ nhàng bằng Tô Lạp, nhưng tốc độ cũng không kém hơn bao nhiêu.
-Chính là bọn hắn hai người sao
Mã Lương giật mình nói. Hắn lấy họa bút thủ vào trong tay.
Tử lạnh nhạt cười nói
- Chúng ta bay lên núi đi, nếu không có gì ngoài ý muốn, không cần chúng ta phải ra tay.
Nghe xong Tử nói, Mễ Thước Lan học viện đệ tử không khỏi càng thêm giật mình, đây chính là 3000 lang kỵ binh a! Thú nhân cùng Mễ Lan đế quốc chiến tranh bọn họ đều biết. lang kỵ binh tựa hồ như một trong những khinh kỵ tốt nhất của đại lúc, gần bằng Ai Lý Khắc long kỵ binh, chẳng những tốc độ cực nhanh, lực phóng đi càng cường hãn vô cùng, một khi phát động công kích, nhất định không sợ chết tấn công đại bộ phận khinh kỵ binh cùng bộ binh.
-Mọi người không cần lo lắng, Tử cho tới bây giờ sẽ không khoa trương cái gì. Đi thôi.
Nói, Diệp Âm Trúc liền giật dây cương, hướng về phía sườn núi phóng đi. Người khác không biết Địch Tân cùng Mạt Kim Tư thực lực, chẳng lẽ hắn còn không biết hay sao? Bây giờ cảnh lúc đầu đánh nhau tại Cầm thành hiện ra trước mặt, hai vị hoàng kim bỉ mông thần uy đại triển, cơ hồ chính là bọn hắn, phá hủy hết thảy Cầm thành, may mắn Tử kịp thời xuất hiện, mới hóa giải được nguy cơ lúc đó.
Mọi người ở đây bắt đầu đi về phía sườn núi, Địch Tư cùng Mạt Kim Tư vọt tới trước mặt Lang Kỵ binh
Lang kỵ binh, vốn là tam cấp ma thú chiến lang vì cưỡi ngựa nên gọi là kỵ binh, chiến lang tốc độ cực kỳ nhanh, nhẫn nại lực cao, cường tráng chiến lang có thể đạt tới cấp 4. Mà cưỡi chúng,chính thị thú nhân tộc - lang nhân , bởi vì có huyết thống quan hệ, bọn họ có thể đem chiến lang uy lực phát huy đến cực hạn, cho nên, lang kỵ từ lúc sinh ra cho đến sau này, vẫn là binh chủng chủ chiến của thú nhân tộc.
Cảm giác của lang quả thật phi thương nhạy cảm, cho nên, khi bọn hắn phát hiện Địch Tư cùng Mạt Kim Tư đi tới, đã nhanh chóng phản ứng. 3000 lang kỵ trung lập tức phân ra 500 đón đầu hai hoàng kim bỉ mông. Không biết tại sao, lang nhân ngồi trên lưng chiến lang mặc dù nhìn thấy tiến tới chỉ có hai cá nhân, nhưng là bọn họ cảm nhận được chiến lang đang phát run lên. Dưới sự điều khiển mạnh mẽ, mới miễn cưỡng đi tới được.
Trí tuệ của Địch Tư so với Mạt Kim Tư kém một chút, nhưng so với Mạt Kim Tư càng thêm hung hãn cuồng bạo. Từ ngày ở cùng chỗ với Tử, được Tử chỉ điểm thêm, thực lực của bọn họ nhất định có sự tăng lên đáng kể. Mặc dù thủ hộ Tử tinh bỉ mông là vinh dự lớn nhất của bọn hắn, nhưng với khả năng là lục địa cực mạnh chiến sĩ, chiến tranh cùng giết chóc mới làm bọn họ thích nhất. Lúc đầu khi còn ở Lôi Thần bộ lạc, bọn họ còn có thể thường xuyên giết chóc một ít để có thể duy trì sự hung tàn cùng dã tính của chính mình. Dồn nén bao nhiêu ngày như vậy, tại giờ khắc này hoàn toàn biểu hiện ra, cho dù không có huyễn hóa thành bản thể, với lực lượng của cửu cấp bỉ mông hoàng kim bỉ mông, cũng quyết không phải là lang kỵ binh có thể ngăn cản được.
Cận hồ điên cuồng rít gào một tiếng, Địch Tư trong nháy mắt lại gia tốc, vọt trước Mạt Kim Tư nhảy vào bên trong 500 Lang kỵ binh, chân phải trong nháy mắt đạp mạnh xuống mặt đất, ầm ầm nổ vang lên, để hạ chân phải của hắn ở trung tâm, phảng phất cả cực bắc hoang nguyên đều kịch liệt run lên. Tiếng vang kịch liệt vang lên, đủ để truyền ra ngoài mười dặm. Đấu khí khổng lồ chợt nâng mặt đất lên, rõ ràng có thể thấy được sóng va chạm hình bán hồ hướng 500 Lang Kỵ binh đánh tới, để phát tiết ra hết những dồn nén trong lòng trong những ngày qua, một cước này của Địch Tư nhìn đơn giản nhưng đã dùng toàn lực của hắn, lợi dụng đòn đánh nhảy lên, thân thể mượn lực bắn ngược lại, hướng lên trời cao. Cái đầu bóng lưỡng dưới ánh mặt trời lòe lòe sáng lên.
Hoàng Kim Bỉ Mông so với Long tộc không có công kích thủ đoạn, nhưng là, bọn họ lại có lực lượng tuyệt đói của chính mình. Khí lãng, đống thổ mang theo mênh mông khí phách tẩy rữa hết thảy mọi vật trước mắt, đánh tới phía trước mặt Lang Kỵ Binh, bất luận là chiến lang hay lang nhân, trước tiên, thân thể bọn họ cùng bùn đất dung hợp cùng một chỗ, đống thổ màu vàng đã biến thành màu đỏ sậm .
Thậm chí ngay cả tiếng kêu la thảm thiết cũng không có nghe được gì, năm trăm Lang Kỵ binh, dưới một cước của Địch Tư, đã biến mất hết không còn một ai.
-Địch Tư bàng đai, ngươi cũng không chừa một chút gì cho ta, thật là huynh đệ tốt mà.
Mạt Kim Tư bất mãn gào lên một tiếng, thừa dịp Địch Tư mượn lực phản chấn bay lên không trung liền nhanh chóng gia tốc, hướng đám Lang Kỵ binh còn lại phóng đến, hắn không muốn nhường cái sự giết chóc sảng khoái này cho người khác.
Lúc này còn đang trên quá trình đi trên sườn núi Diệp Âm Trúc cùng đoàn người dừng lại, ngoại trừ hắn và Tử không để ý đến, trong mắt mọi người đều toát ra rung động thật sâu.
Ngay cả Nguyệt Minh lạnh như băng cũng không khỏi kinh hãi la lên
-Ca ngợi Pháp Lam!
Diệp Âm Trúc tự thấy may mắn, may mắn lúc trước ở Cầm thành may mắn cỡ nào mới có thể ngăn cản hai vị Hoàng Kim Bỉ Mông đái lĩnh đại quân thú nhân.
Tô Lạp hiễu được, hắn hoàn toàn hiểu được tại sao khi đối mặt với 3000 Lang Kỵ, Diệp Âm Trúc và Tử vốn là không có một chút lo lắng nào.
Lúc này học sinh đến từ Mễ Lan Long Vũ học viện mới biết rằng, lúc trước đi theo phía sau bọn họ, hai người hàm hàm đích tráng hán đến tột cùng cường đại đến trình độ nào. Khó trách Diệp Âm Trúc dám thống lĩnh bọn họ đi đến chỗ nguy hiểm nhất cực bắc hoang nguyên. Nguyên lai hắn có được minh hữu mạnh như thế. Nhưng là, loài người có thể đạt đến trình độ như vậy hay không, thậm chí không có tử cấp quang huy. Cho dù đạt đến tử cấp, không biết bao nhiêu giai mới có thể trên mặt đất lưu lại một cái hố đường kính 100 thước như thế, tiêu diệt một lần 500 Lang Kỵ binh a!
Rung động dương nhiên không chỉ là đoàn người của Diệp Âm Trúc, còn có số còn lại của đoàn 3000 Lang Kỵ binh, trong trận nổ hãm thiên động địa, đã hoàn toàn đứng ngây người. Thậm chí vây công xích hồng thân ảnh cũng quên. Hơi thở cường thế đập vào mặt như thế, bọn họ quả thật thấy quen thuộc.
Mã Lương, Thường Hạo không đoán được lại có ma pháp sư nào lại có lực lượng cường đại như thế, là thú nhân, bọn chúng lại như thế nào không biết đây?
Mặc dù bọn chúng không rõ, trước mắt bọn chúng là hóa thân của hai Hoàng Kim Bỉ Mông tại sao lại ở chỗ này. Nhưng nếu phát hiện ra thân phận của đối phương, cho dù là với trí tuệ tương đối thấp của chúng, bọn chúng cũng không hy vọng trở thành đối tượng đồ lục của Hoàng Kim Bỉ Mông a!
Tiếng kêu chói tai lệnh Lang Kỵ Binh đồng thời phản ứng tại đây, trước tiên, tuyệt đối là trước tiên, bọn họ cũng không chỉnh tề trận doanh để ngăn hỏa điểu thú chạy. Thậm chí cái dũng khí liếc nhìn hai vị Hoàng Kim Bỉ Mông cũng không có. Bọn họ không phải là cường hãn Lang Kỵ Binh sao? Không, trước mặt Hoàng Kim Bỉ Mông, bất cứ binh chủng gì cũng không đủ tư cách để cường hãn.
Mạt Kim Tư cực độ buồn bực đuổi theo mấy người tốc độ nhanh Lang Kỵ Binh, tiện tay đưa thân thể bọn họ xé thành những mảnh nhỏ, nhưng tưởng tượng lúc trước Địch Tư sảng khoái một kích đánh chết mấy trăm nhân mạng, hiển nhiên không cho một cơ hội. Lang Kỵ Binh này hoàn toàn phân tán ra mà đào tẩu.
-Chạy đi đâu.
Sau lưng truyền đến tiếng cười lớn của Địch Tư, khi hắn xoay người nhìn lên, trong lòng không khỏi nhịn được cảm thán, cái này chính là phong cuồng giết chóc đại ca mà mình biết sao?
Vốn thân thể Địch Tư đang ở giữa không trung, lúc này đã từ không trung hạ xuống, thân thể thật lớn trong lúc đó đã bắt được ý muốn nhân cơ hội đào tẩu của xích hồng sắc thân ảnh.
Xích hồng sắc thân ảnh nọ, toàn thân bao quanh bởi đồng sắc quang mang chói mắt, tốc độ của nó vô cùng nhanh, cho dù là Địch Tư cũng có chút theo không kịp, đáng tiếc, bây giờ hồng sắc thân ảnh không chỉ đối diện với số lượng lớn Lang Kỵ Binh mà còn đối mặt với Hoàng Kim Bỉ Mông một có thể địch vạn.
-Hống
Tiếng rống to tràn ngập uy áp làm động tác của hồng sắc thân ảnh nọ chậm đi trong một khoảng, hắn chứng kiến chính là một đoàn kim hoàng sắc quang mang, cùng vô cực phóng đại bàn tay khổng lồ phóng tới.
Đã tới sườn núi mọi người rõ ràng chứng kiến, hồng sắc thân ảnh nọ vừa định bên người Địch Tư chạy trốn, Địch Tư đột nhiên giơ tay phải của chính mình lên, lại rống một tiếng to, tay phải trong nháy mắt phóng lớn lên, một cự chưởng kim hoàng sắc thật lớn từ trong không trung xuất hiện, mang theo khí tức vô cùng cường hãn, liền đem hồng sắc thân ảnh nắm ở nơi tay, quang mang phát ra từ hồng sắc thân ảnh cũng ảm đạm dần.
-Đại ca, ngươi thật không nhân đạo
Mạt Kim Tư không có truy kích Lang Kỵ Binh nữa, vẻ mặt buồn bực đi đến bên người Địch Tư.
Địch Tư hiển nhiên tâm tình vô cùng tốt, ha ha cười nói:
-Ngươi không phải cũng giết người rất đã tay rồi sao?
Mạt Kim Tư ủy khuất nói:
-Nhưng mà, ta chỉ giết chừng 2-3 con mèo nhỏ mà thôi, đầu to đều do ngươi giết chết hết, ngươi còn bắt được đồ vật này cho Tử Đế nữa, đại ca, ngươi trở nên thông minh như vậy từ lúc nào thế?
Địch Tư đắc ý vung lên đầu, nói ra một câu chút nữa làm Mạt Kim Tư phún huyết
-Nhân phẩm hảo, hết thảy đều hảo.
Mã Lương ngơ ngác nhìn về phía bên người Thường Hạo, ngơ ngác hỏi:
-Kết thúc?
Thường Hạo thần sắc cổ quái nhìn hắn
-Như vậy là kết thúc?
Mã Lương cảm thán than thở:
-Ta rốt cuộc hiểu được tại sao Âm Trúc bảo chúng ta là đã tới lúc muốn dẫn chúng ta đi tảo trừ ma thú
Từ góc độ nhìn của bọn họ, Địch Tư cùng Mạt Kim Tư đều là hộ vệ của Tử, hộ vệ mạnh như thế, chủ nhân còn cường đại đến mức độ nào? Bất luận thân phận của ba người của Tử như thế nào, chân chánh thực lực của bọn hắn ở trong lòng mọi người là một dấu hỏi thật lớn.
Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:
-Các ngươi không có quên những gì ta đã nói sao, bất luận hôm nay, và trong một đoạn thời gian tương lai sắp tới, các ngươi đã từng nhìn thấy cái gì, thì sao khi trở về các ngươi nên quên đi.
Bốn vị ma pháp sư đều không nói gì, ngoại trừ Hải Dương đặt tâm tư ở trên người Diệp Âm Trúc, ba người còn lại đều nhìn Tử, trong lòng không khỏi nhịn được một trận phát lãnh, Tô Lạp đứng bên cạnh Diệp Âm Trúc trầm tư không nói, cơ hồ đang nghĩ đến cái gì.
Lúc này, Mạt Kim Tư cùng Địch Tư đã đắc thắng trở về, thần sắc bọn họ đều rất nhẹ nhàng, tại bọn họ cảm giác, kết thúc của Lang Kỵ Binh là thích đáng.
-Tử
Mạnh mẽ tương một cái trở về bên cạnh của Tử, Địch Tư tay cầm lấy xích hồng sắc thân ảnh lúc này vẫn còn đang ở trên mặt đất.
-Tử lão đại, nhiệm vụ hoàn thành, tiểu tử này tốc độ thật là rất nhanh.
Không thể xưng hô Tử Đế, hắn dùng cách của hắn để xưng hô với Tử.
Ánh mắt mọi người đều tập trung vào trên thân của xích hồng sắc thân ảnh, đó là một đặc thù sinh vật, không còn quang mang bao phủ, thân thể có vẻ phi thường gầy gò, tứ chi dài và ốm, thân thể cũng rất ngắn, trông giống như một con khỉ, nhưng trên người có một bộ lông sáng bóng sắc đỏ, hiển nhiên không phải là hầu tử bình thường có thể có được. Con mắt của nó rất lớn, hơn nữa lại rất linh hoạt, lúc này chính là đang di chuyển loạn xạ, tựa hồ đang nghĩ biện pháp thoát thân, nhưng thân thể lại bị Địch Tư dùng thủ pháp đặc thù để khống chế, đối với thần uy cực lớn của Hoàng Kim Bỉ Mông, thần sắc của nó tràn ngập sự sợ hãi.
-Đây là cái gì vậy?
Nguyệt Minh tò mò hỏi, câu hỏi nàng đặt ra cũng chính là nghi vấn trong lòng mọi người.
-Nó gọi là Xích Tinh
Tử tiến lên vài bước, đi đến trước mặt xích tinh, trong ánh mắt xích tinh sự kinh hãi càng thêm rõ rang
-Thật không nghĩ tới bây giờ còn Xích tinh tồn tai, ta vốn tưởng rằng chủng tộc này vốn đã tuyệt chủng rồi mà.
Diệp Âm Trúc trên ngựa nhảy xuống, đi tới bên người Tử
-Xích Tinh cũng là một chủng loại Yêu thú hay sao?
Tử gật đầu nói:
- Xích Tinh chính là biến chủng của Xích Mộc Hỏa, không ai biết chúng sinh ra biến dị như thế nào. Trong ký ức lưu lại của tổ tiên ta, đối với chúng nó hiểu rõ ,tựa hồ dùng đặc thù kim chúc nào đó khi sinh ra tiến hóa. Xích Tinh là ma thú cấp 7, nhưng trí tuệ của nó so với ma thú cấp 9 lại có phần hơn.Thất cấp ma thú này, phần lớn chính là bởi vì có nhất đẳng trí tuệ, một trong những loại ma thú thông minh nhất. Thân mình mặc dù không có lực công kích, nhưng tốc độ cực kỳ nhanh, trên người nó có quang mang hỏa hồng sắc, có độ nóng rất cao, có thể đả thương đối thủ. Nếu không nó cũng không có thể chống cự với sự vây công của Lang Kỵ Binh cho đến bây giờ.
Nghe xong Tử giới thiệu, Mã Lương không khỏi nhịn được có chút thất vọng, là triệu hoán hệ ma pháp sư, hắn đối với các loại ma thú có hứng thú cực lớn
-Trước kia, chưa từng nghe nói đến loại ma thú này, nhưng với thực lực như vậy, nó còn không bằng một ngũ cấp hay lục cấp ma thú đâu.
Tử lắc đầu nói:
-Không, trong mắt ta, giá trị của Xích Tinh còn cao hơn một cửu cấp cự long một chút.
Lời của Tử khiến cho Diệp Âm Trúc tò mò
-Tại sao? Nó còn có chỗ đặc thù sao?
Tử gật đầu
-Ta vừa rồi nói qua, năng lực lớn nhất của Xích Tinh không phải là chiến đấu, nó ngọai trừ công phu chạy trốn có phần lợi hại ra, cũng không có cái gì lợi hại có thể phát huy thực lực. Nhưng nó sinh tánh cực kỳ giảo hoạt, hơn nữa số lượng cực kỳ thưa thớt, muốn bắt được Xích Tinh càng thêm khó khăn.
Nguyệt Minh nói:
-Ta hiểu được, vật dĩ hi vi quý (vật gì càng hiếm thì càng quý), phải không?
Tử lạnh nhạt cười
-Nếu Xích Tinh quý chỉ vì vật dĩ hi vi quý, nó làm thế nào lại có thể khiến cho ta chú ý đây? Đặc tính quan trọng nhất của Xích Tinh chính là nó đối với hi hữu Kim Chúc cực kỳ mẫn cảm, trong một phạm vi nhất định, nó có thể thông qua phươn pháp đặc thù nhận thấy được sự tồn tại của mỏ Kim Chúc, bởi vì nó thích nhất là Kim Chúc, hay nói khác hơn chúng ăn hi hữu Kim Chúc để tự mình từ từ tiến hóa.
Nghe xong Tử giải thích, ngoại trừ Diệp Âm Trúc không phản ứng, mọi người đều không khỏi có chút thất vọng, Hải Dương nói:
-Dò xét hi hữu Kim Chúc quáng mạch, tựa hồ không có tác dụng gì quá lớn.
Tử nói:
-Nếu làm khế ước ma thú, dĩ nhiên nó không phải là một sự lựa chọn tốt, nhưng mà, sở thích của Xích Tinh là hi hữu Kim Chúc, cấp thấp nhất là Bí Ngân
-Thấp nhất là Bí Ngân?
Lúc này đây, mọi người cơ hồ đều có phản ứng. Cái gọi là hi hữu Kim Chúc, có rất nhiều chủng loại, nhưng trong số các hi hữu Kim Chúc, ngoại trừ một số ít các lọai đặc biệt trân quý, Chúc Tinh kim cùng Bí Ngân là hai loại có giá trị cao nhất, sản lượng lại cực kỳ hiếm. Không chỉ bởi vì Bí Ngân khai thác cực kỳ ít mà số lượng lại cực kỳ hiếm, mỏ Bí Ngân lại càng hiếm hoi hơn, chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Ngay cả đại lục đệ nhất cường quốc Mễ Lan đế quốc, cũng chỉ có hai mỏ Bí Ngân, một năm sản lượng khai thác cũng không vượt quá hai cân, có thể thấy Bí Ngân trân quý cở nào. Dựa theo đại lục thống nhất giá trị của Bí Ngân, cho tới bây giờ đều là theo khắc mà tính toán, một khắc Bí Ngân có giá trị ngoài một vạn kim tệ, có tiền cũng không có hàng để mua, còn về phần Tinh Kim, giá trị so với Bí Ngân lại càng thêm trân quý.
Giá trị lớn nhất của hai loại hi hữu kim Chúc chính là thuộc tính của chúng, tự thân chúng có ma pháp thuộc tính, chỉ có tham tạp Bí Ngân cùng Tinh Kim ma pháp trang bị, mới có thể chứa đựng nguyên tố tốt hoặc khắc họa ma pháp trận. Tất cả cao cấp vật phẩm cấp bực cao, đều dùng chúng, bởi vậy có thể thấy được Xích Tinh này quý cỡ nào. Chỉ cần có khả năng tìm được mỏ Bí Ngân hoặc Tinh Kim, vậy ích lợi to lớn tuyệt đối tương đương một trung đẳng thành thị.
Nghe xong Tử nói, Diệp Âm Trúc trứơc tiên nghĩ đến Cầm Thành cùng Bố Luân Nạp sơn mạch, nơi đó liệu có quáng mạch hay không? Trước khi An Nhã rời đi, có nói cho hắn, muốn kiến thiết một tòa thành thị, đầu tiên là cần phải có nhiều tiền. Dựa theo luật của Mễ Lan đế quốc, phàm là đất đã phong thưởng cho quý tộc thì vĩnh viễn thuộc về quý tộc đó, thậm chí có thể truyền cho hậu thế của quý tộc đó. Diệp Âm trúc đã được phong chức tử tuớc, như vậy Cầm thành có thể là của hắn mãi mãi. Tiền kiếm ở đâu đây? Diệp Âm Trúc trước kia cũng không có nhiều khái niệm lắm, nhưng từ lần trước Tử đối với hắn có nói qua, để cho bọn họ tích súc lực lượng thuộc về mình, hắn bắt đầu lo lắng chuyện này. Ít nhất trước mắt , từ chỗ của An Nhã còn chưa truyền đến tin tức về cần tiền, nhưng không nói không có nghĩa là không cần. Hắn cũng thầm đoán được, An Nhã vì mình kiến thiết Cầm Thành, cũng là cung cấp cho nàng một mái nhà, dám chắc dùng đến tiền của chính mình, sợ rằng thu nhập của Phiêu Lan Hiên cũng đều dùng trong việc kiến thiết Cầm thành.
Tay phải Tử lộ ra, một lực lượng vô hình nâng Xích Tinh từ mặt đất đứng lên, trên bàn tay tử quang hiện lên, cấm chế của Địch Tư đối với Xích Tinh đã được gỡ bỏ.
-Nói cho ta biết ngươi tên là gì?
Tử thản nhiên hỏi, nhưng trong thanh âm hắn, đã có một loại uy nghiêm làm cho kẻ khác không dám coi thường.
-Đại nhân, ta gọi là Hồng Linh, cầu xin ngài đừng giết ta, chỉ cần ngài đừng giết ta, ta nguyện trở thành nô lệ của ngài
Xích Tinh quả thật là một sinh vật cực kỳ thông minh, hắn đương nhiên cảm giác được hai tráng hán trước mặt chính là đại lục tối cường hoàng kim bỉ mông, đối với tử phát nam nhân trước mắt này hắn không tài nào đoán được thân phận, nhưng có thể nô dịch hai hoàng kim bỉ mông, có thể thấy được người này cực kỳ mạnh mẽ, với trí thông minh của mình, để bản thân không bị hành hạ, hắn trực tiếp lựa chọn thần phục.
Xích Tinh Hồng Linh có thể mở miệng nói chuyện đã không làm cho mọi người phải kinh ngạc, dù sao Tử cũng đã nói qua về trí tuệ cực cao của Xích Tinh.
Tử buông tay của Xích Tinh ra, thản nhiên nói:
-Ta bắt ngươi lại, chỉ là muốn cứu ngươi khỏi Lang Kỵ Binh, không muốn ngươi rơi vào tay của Lôi Thần Bộ Lạc, chứ không phải muốn nô dịch ngươi. Bây giờ ngươi có hai sự lựa chọn, nếu không không thích thì ngươi có thể lập tức đi.
Nói xong, Tử buông Xích Tinh ra. Xích Tinh nhất thời hưng phấn đứng lên, cơ hồ không chút do dự xoay người chạy đi, nhưng mà, hắn chạy được vài bước liền ngừng lại, nghi hoặc xoay người lại, hỏi dò:
-Ngài, ngài thật sự buông tha cho ta sao?
Tử trong mắt tóat ra một tia thương cảm
-Thú tộc từ thời thượng cổ còn lưu lại càng ngày càng ít, mặc dù sự tồn tại của ngươi có giá trị cực kỳ cao, nhưng ta không muốn thương tổn ngươi, ngươi nguyện ý nói, bây giờ có thể đi.
Đứng ở một bên Diệp Âm Trúc đột nhiên cảm giác được, lúc này mặt ngoài Tử mặc dù yên tĩnh, nhưng những lời này đã có chút không đúng, dùng tay đè lại bên người ý muốn nói chuyện Tô Lạp, ý bảo hắn nhìn xuống.
Xích Tinh bước đi, xích hồng sắc quang mang lại từ trong cơ thể phóng thích ra, một đạo tia chớp hiện lên trong nháy mắt đã chạy ra bên ngoài mấy chục thước.
Tô Lạp nhịn không được nói:
-Tại sao lại để cho nó đi, ngươi không phải nói, nó có thể tìm thấy mỏ Bí Ngân sao?
Đối với kim tiền, hắn luôn luôn mẫn cảm.
Tử không nói gì, chỉ là hai tay để sau lưng, đứng ở nơi này nhìn theo phương hướng Xích tinh vừa rời đi, tại bên người hắn An Kỳ như trước dựa vào hắn, trên mặt lộ vẻ mặt bình an, tựa hồ như mọi chuyện vừa phát sinh đối với nàng không có quan hệ.
Không đợi Tô Lạp hỏi câu thứ hai, hắn kinh ngạc chứng kiến, Xích Tinh vừa mới đi không lâu đã quay trở lại.
Thân ảnh hồng sắc gầy ốm xuất hiện trước mặt Tử, cung kính nói:
-Đại nhân, ta muốn nghe một chút cái lựa chọn kia là gì?
Tử mỉm cười, tựa hồ hắn đã sớm phán đoán Xích Tinh sẽ quay trở lại
-Ngươi rất thông minh, không hổ là một trong những chủng tộc thông minh nhất của thú nhân. Ngươi hẳn biết tình cảnh trước mắt của mình, Lôi Thần Bộ Lạc đã phát hiện sự tồn tại của ngươi, mặc dù lần này bị chúng ta đánh lui, nhưng bọn hắn tuyệt sẽ không buông tha cho ngươi. Ngươi tự bản thân cũng biết được giá trị tồn tại của chính mình, bọn hắn cũng biết, ai mà không hy vọng sẽ bắt được ngươi? Nếu mà bọn chúng bắt được ngươi, có lẽ kết quả như thế nào ngươi cũng có thể đoán được. Sau này ngươi không những bị nô dịch, ngay cả một chút tự do cũng không có, ta cho ngươi cái lựa chọn còn lại chính là cùng chúng ta hợp tác, ngươi không phải là thích đi tìm hi hữu quáng mạch sao? Chúng ta sẽ không hạn chế tự do của ngươi, thậm chí còn bảo vệ cho ngươi. Nhưng mà, tương tự ngươi phải trợ giúp chúng ta, mặc dù ngươi chỉ là thất cấp ma thú, nhưng giá trị của ngươi lại có thể cùng chúng ta hợp tác. Hội chúng ta cung cấp cho ngươi sự an toàn, cũng không hạn chế ngươi cái gì, nhưng ngươi cũng phải có một chút cống hiến. Ta nghĩ ngươi hiểu được ta muốn nói cái gì.
Xích Tinh do dự, hắn biết, Tử nói rất đúng, nếu chính mình rời đi, vậy, kế tiếp bản thân phải nghênh đón sự truy kích không ngừng của Lôi Thần bộ lạc. Mặc dù hắn đối với tốc độ của mình phi thường tự tin, nhưng hắn cũng biến đối vớI Lôi Thần bộ lạc mình không có khả năng vĩnh viễn chạy trốn, trừ phi chạy đến chỗ sâu trong cực bắc hoang nguyên. Nhưng mà, nơi đó cũng không phải là nơi mà ma thú nhược tiểu như hắn có thể sinh tồn, dù sao năng lực chiến đấu của hắn còn xa mới đủ trình độ.
-Thật sự không hạn chế tự do của ta sao? Cũng không cần khế ước?
Xích Tinh ánh mắt du di không chừng hỏi.
Tử gật đầu nói:
-Đúng vậy
Hắn chỉ Diệp Âm Trúc nói
-Vị bằng hữu này của ta, là một lĩnh chủ trong quốc gia loài người, hắn sỡ hữu một lãnh thổ rộng lớn, tại nơi đó sự an toàn của ngươi sẽ không có vấn dề gì, hơn nữa lãnh địa của hắn lân cận cực bắc hoang nguyên, hoàn cảnh sinh tồn của ngươi cũng không có phát sinh biến hóa gì, nếu lựa chọn hợp tác, chúng ta sẽ tín nhiệm lẫn nhau, ngươi tự mình suy nghĩ rõ ràng, chúng ta tuyệt đối không miễn cưỡng ngươi.
Xích Tinh còn muốn hỏi cái gì, nhưng Tử không có để ý tới hắn, xoay người lại hướng Diệp Âm Trúc nói
-Chúng ta xuất phát đi.
Diệp Âm Trúc nhìn Xích Tinh, trong lòng cười thầm, Tử lúc nào đã trở nên tâm kế như vậy, đây rõ ràng là kế sách của loài người Dục Cầm Cố Túng (Có nghĩa là thả đi để mà bắt lại).
Nhóm mười người một lần nữa ra đi, khi bọn hắn vừa mới xuống núi, Xích Tinh đã đuổi theo
-Được rồi,được rồi, đại nhân, ta nguyện ý cùng các ngươi hợp tác, nhưng mà các ngươi phải bảo hộ sự an toàn cho ta, Lôi Thần bộ lạc nhất định sẽ không buông tha cho ta, nếu như bị bọn họ bắt được, ta nhất định sẽ chết chắc.
Tử quay đầu nhìn về phía hắn
-Chết chắc? chẳng lẽ ngươi đã làm cái gì để Lôi Thần bộ lạc phẫn nộ?
Xích Tinh do dự một chút, hồng quang trước ngực chợt lóe, da tay hắn dĩ nhiên cũng trở nên nhu hòa, một đoàn lóng lánh ngân tử sắc quang mang gì đó từ trong ngực hắn lộ ra, rơi vào trên hai tay hắn.
Đó là một khối tử sắc Kim Chúc, nó thân mình phi thường trong suốt, sở dĩ nói nó là Kim Chúc, bởi vì tại đây khối trông như tử tinh bàn kim chúc có dung nhập một ít ngân bạch sắc quang mang, nhìn thấy bộ dáng Xích Tinh, cầm nó hình như cố hết sức. Nó phát ra quang manh tịnh cũng không mạnh, nhưng làm cho người ta có một thứ cảm giác nội uẩn mãnh liệt, chỉ nhìn sơ qua cũng có thể thấy được sự trân quý của nó.
Cơ hồ tại trước tiên, mấy tiếng kinh hô đồng thời vang lên, hai miệng đồng thanh la lên:
-Khắc Kim
Tiếng kinh hô này bao gồm cả Tử, Tô Lạp, Hải Dương cùng Thường Hạo. Tử dựa vào tử tinh, luôn luôn thông thái, điểm này Diệp Âm Trúc đã được lĩnh giáo, Hải Dương là cháu gái của Tây Đa Phu của Mễ Lan đế quốc, vật hi hữu cũng đã gặp qua không ít, về phần Thường Hạo, làm không gian hệ ma pháp sư, các loại ma pháp Kim Chúc hẳn là sử dụng nhiều, nghiên cứu tự nhiên cũng nhiều nhất.
Diệp Âm Trúc nghi hoặc nói
-Khắc Kim? Khắc Kim là cái gì?
Hắn cũng đã xem qua một ít sách về Kim Chúc, nhưng chưa từng nghe nói qua Khắc Kim đồ vật này nên có chút tò mò không nhịn được hỏi
Tử hít một hơi sâu, trầm giọng nói
-Khó trách có thể làm cho một Xích Tinh luôn nhát gan lại nổi lòng tham, tự nhiên phải là Khắc Kim, mà lại còn là một khối to lớn như thế nữa. Vơi tỷ trọng của Khắc Kim, chỉ sợ một khối nhỏ thôi cũng đã nặng cả trăm cân, Âm Trúc, sự hiếm có của Khắc Kim so với Bí Ngân gấp 1000 lần, tác dụng chính của Khắc Kim chính là chế tạo thần khí. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Nghe xong sự giải thích đơn giản của Tử, mấy người đối với Khắc Kim không rõ ràng lắm cũng không khỏi nhịn được mở to hai mắt nhìn.
Hải Dương tiếp theo Tử nói:
-Mỗi quốc gia, đều có thần khí thuộc về mình, trong tất cả các loại thần khí, ngoại trừ một số loại đặc thù, đều có sự tồn tại của Khắc Kim, có thể nói khi một kiện hồn khí được dung nhập với Khắc Kim có thể biến thành thần khí. Mà lượng Khăc Kim cần dùng là rất nhỏ, như vậy một khối Khắc Kim đủ làm mười kiện hồn khí biến thành thần khí.
Vừa nói xong, ngay cả kim tiền đối với nàng không có ý nghĩa gì, cũng không khỏi sợ hãi than lên.
Xích Tinh Hồng Linh thần sắc có vẻ rất xấu hổ, có ý tưởng muốn đem Khác Kim hiến cho Tử cùng Diệp Âm Trúc, lại có chút không muốn đưa, do dự không quyết, trong nhất thời không biết nên làm thế nào mới tốt.
Tử đột nhiên quay sang Hồng Linh hỏi
-Đối với Xích Tinh các ngươi, Kim Chúc chính là đồ ăn, vậy sau khi ngươi ăn khối Khắc Kim này, có phải sẽ phát sinh tiến hóa.
Hồng Linh nhanh chóng gật đầu nói:
-Tính mạng của Xích Tinh chúng ta không chịu sự giới hạn của tuổi tác, nhưng đều phải có Kim Chúc bổ sung các nhu cầu cần thiết của chúng ta, ta đã ở tại cực bắc hoang nguyên sinh sống hơn ngàn năm, quáng thạch cũng đã ăn không ít, đã sớm đạt tới giai đoạn tiến hóa, nhưng khiếm khuyết chính là một chút Khắc Kim. Tổ tiên chúng ta, sở dĩ có thể biến thành Xích Tinh chính là bởi vì từng ăn Khắc Kim cùng với Hằng Kim hỗn hợp vật, Hằng Kim cùng Khắc Kim đồng dạng trân quý, nhưng có khối Khắc Kim này, đủ để làm ta tiến hóa. Đương nhiên, ta dùng không nhiều như vậy, chỉ cần một chút Khắc Kim là được, có thể nhượng cho ta hấp thụ một chút trước được hay không, còn thừa bao nhiêu, ta nguyện ý đưa cho hai vị đại nhân.
Lần này ngay cả Tử cũng có vẻ tò mò
-Ta còn chưa nghe qua một ai nói rằng Xích Tinh còn có thể tiến hóa, nếu ngươi lại tiến hóa, thì sẽ biến thành hình dạng gì hả?
Hồng Linh có chút mờ mịt nói:
-Ta cũng không biết, chúng ta Xích Tinh số lượng rất thưa thớt, rất lớn bộ phận của tộc nhân đều có kết thúc là bị các thú nhân giết chết. Mặc dù chúng ta có trí tuệ cao siêu, nhưng cũng không tránh được sự tham lam của thú nhân, bởi vì nếu ăn tươi Xích Tinh chúng ta. Cơ hồ có thể gia tăng lực lượng gấp đôi, đối với các vương tộc của các bộ lạc mà nói, chúng ta luôn luôn là vật thực tốt nhất. Giống như ta có thể sống lâu như vậy, có thể nói là duy nhất. Ta cũng không có biết là còn có tộc nhân nào của ta tồn tại hay không, nhưng trong trí nhớ của ta, chưa từng nghe tộc nhân của ta có thể tiến hóa, tiến hóa chỉ là một loại cảm giác của ta mà thôi, nhưng cũng là tâm nguyện nhiều năm nay của ta, van cầu hai vị đại nhân thành toàn.
Vừa nói, ánh mắt hắn tràn ngập thần sắc khẩn cầu, một bộ dáng thương cảm.
Tử nhíu mày
-Này bổn đản, khó trách thú nhân bọn họ thủy chung không có cánh nào đi ra cực bắc hoang nguyên, loại giết người không có khả năng phản kháng này bọn chúng cũng làm, bọn họ không biết khả năng chánh thức của Xích Tinh.
Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:
-Hồng Linh, ngươi đừng sợ, chúng ta nếu đã là bằng hữu, thì như thế nào cũng phải thưởng gì đó cho ngươi, ngươi yên tâm hấp thu nó. Nếu ngươi từ Lôi Thần bộ lạc mạo hiểm lấy nó ra, vậy, nó chính là của ngươi.
Hồng Linh tộc nhân tao ngộ làm hắn rất đồng tình, mặc dù hiểu được trong tay nó có Khắc Kim cực kỳ trân quý, nhưng cũng không muốn chiếm đoạt.
-Không, không, không.
Hồng linh cuống quýt lắc đầu
-Khắc Kim quá trân quý, hơn nữa cũng quá khó hấp thu, hơn nữa đối với ta cũng không có chỗ đặc biệt tốt gì., chỉ cần một phần mười khối Khắc Kim là đủ, chỉ có điều Khắc Kim cực kỳ cứng rắn, cho dù là thần cấp vũ khí, mà không có năng lực như ải nhân đại sư cũng khó có thể cắt nó được, bằng không, ta cũng không cần đưa cả khối vào trong cơ thể, hấp thu một cách cực khổ như vậy.Sau khi ta hấp thu được một phần mười, khối Khắc Kim còn thừa ta đưa lại cho hai vị đại nhân làm lễ gặp mặt.
Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:
-Nếu chẻ nhỏ nó ra có thể giúp ngươi dễ dàng hấp thu, ta nghĩ ta có thể giúp ngươi.
Nhẹ nhàng đến bên cạnh Hồng Linh, không đợi hắn kịp phản ứng, tại đây, một đạo bạch quang từ trong tay Diệp Âm Trúc chém ra, bạch quang giống như ảo ảnh xuất hiện, đinh một tiếng vang nhỏ xuất hiện, bạch quang tiêu mất, và khối Khắc Kim nọ cũng đã thành công chia thành hai phần, một phần nhỏ bằng 1/10 phần còn lại, mặt cắt phẳng bóng loáng, có thể thấy được sự sắc bén của đạo bạch quang.
Lúc này đây, Xích Tinh quả thật hơi bị kinh ngạc, không ai có thể rõ hơn nó về sự cứng rắn của Khắc Kim, có thể có bằng hữu như vậy, không, phải nói là chủ nhân tương lai, an toàn của mình trong tương lai tự nhiên không có vấn đề gì. Huống chi, hai vị chủ nhân này cũng không tham lam, ngay cả Khắc Kim cũng nguyện ý cấp cho mình một chút, nghĩ tới đây, chính mình cao đẳng trí tuệ Hồng Linh cũng tâm phục khẩu phục nhét khối Khắc Kim vào trong tay Diệp Âm Trúc, khối Khắc Kim nhỏ một lần nữa biến mất trong cơ thể.

Cầm Đế - Chương #64


Báo Lỗi Truyện
Chương 64/336