Chương 63 :Thất ức đích Tinh linh nữ vương


Hôm nay quả là vô cùng nguy hiểm. Tâm cảnh vững vàng như Diệp Âm Trúc cũng không khỏi cảm thán trước vận khí của mình. Bất quá, An Kỳ lúc này là một gánh nặng không dễ xử lý. Cũng may trong đầu nàng hai luồng tinh thần lực có vẻ cân bằng, không phân thắng bại, trong thời gian ngắn có lẽ sẽ không thể tỉnh được. Nếu không, quả là phiền phức to. Theo kế hoạch ban đầu, Diệp Âm Trúc trước tiên sẽ đến cực bắc hoang nguyên trước. Nếu vậy, An Kỳ sẽ xử lý ra sao? Nên đưa An Kỳ về cầm thành trước hay đi cực bắc hoang nguyên trước đây?
Nghĩ đến mối phiền toái này, Diệp Âm Trúc bất giác có chút đau đầu.
Hai canh giờ sau, tinh thần Diệp Âm Trúc hoàn toàn hồi phục. Cửa phòng chợt mở ra, Tô Lạp khuôn mặt mệt mỏi và lo lắng, ôm Hương Loan và Hải Dương bước vào.
-Tô Lạp,cực thân ngươi quá.
Tô Lạp trợn mắt kinh ngạc nhìn Diệp Âm Trúc từ từ tiến tới đỡ lấy Hải Dương.
-Âm Trúc,ngươi thật sự ổn chứ?
Nhất thời kinh hãi, Tô Lạp không kìm được mình, một tay ôm chặt Hương Loan, một tay nắm tay Diệp Âm Trúc, hưng phấn hô lớn.
Diệp Âm Trúc cười khổ
-Sợ rằng mọi chuyện còn chưa có kết thúc đâu.
Tô Lạp lắc đầu, nước mắt tuôn ra như suối
-Không sao, không sao cả.Chỉ cần ngươi trở lại thì mọi chuyện đều có thể dễ dàng giải quyết. Nữ nhân kia tuy lợi hại,nhưng Mễ Lan Ma Vũ học viện cũng không phải là chốn không người, để mặc ai muốn đến dương oai diễu võ thì đến.
Diệp Âm Trúc dìu Hải Dương về phòng ngủ, vừa đi vừa nói :
-Mọi chuyện không đơn giản vậy đâu. Ngươi cứ từ từ mà xem.
Tô Lạp thắc mắc bèn theo Diệp Âm Trúc về phòng ngủ. Khi nhìn lên giường Âm Trúc, thấy An Kỳ đang nằm đấy, hắn không kìm được một phen kinh hãi, há hốc cả mồm.
-Cái này, cái này... Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra thế này?
Diệp Âm Trúc bất đắc dĩ nói
-Ta cũng không biết chuyện gì đã xảy ra. Nàng ta đột nhiên bất tỉnh, tinh thần bị chấn động cực lớn. Bây giờ trong đầu nàng ta có hai luồng tinh thần lực sức mạnh tương đương tranh đấu, áp chế nhau làm nàng ấy không tỉnh được. Cũng may là thế chứ nếu không người gặp tai họa sợ rằng chính là ta.
-Để ta giết ả.
Nghĩ đến những nguy hiểm tại Thánh tuyền, mắt Tô Lạp tràn ngập sát khí, thiên sử thán ngay lập tức xuất hiện trong tay hắn。
-Không nên,nàng ta dầu sao cũng là tỷ tỷ của An Nhã.Giao nàng ta cho An Nhã tỷ xử lý là hay nhất.
Diệp Âm Trúc cản Tô Lạp lại.
Tô Lạp chần chừ rồi nói
-Nhưng mà, ngươi không thấy ả đối với chúng ta có uy hiếp rất lớn sao? Một khi ả khôi phục, chúng ta phải làm như thế nào? Ả ta dầu sau cũng là bát giai cao thủ. tại Mễ Lan đế quốc không một ai có thể chế trụ nàng.
Diệp Âm Trúc nói
-Vấn đề này ta cũng đã nghĩ tới. Chỉ là không còn cách nào kiểm soát tinh thần của nàng ta cả. Khi nào nàng ta có dấu hiệu hồi phục, chúng ta sẽ tìm biện pháp khác. An Nhã tỷ tỷ từng nói rằng, An Kỳ sở dĩ biến thành như hôm nay, rất có khả năng là bị người khác khống chế, chứ không phải tự bản thân nàng ta muốn vậy.
Tô Lạp cười khổ nói
-Thật phiền toái a.Xem ra, chúng ta trước tiên phải trở về cầm thành mới được.
Diệp Âm trúc gật đầu nói
-Dù sao bây giờ cũng không có chuyện gì, ngày mai chúng ta sẽ khởi hành. Theo ta phán đoán, nàng ta sẽ không thể trong thời gian ngắn mà hồi phục lại đâu. Nói không chừng còn có thể cả đời không tỉnh lại được. Tinh thần lạc ấn rất quan trọng, nếu có thể thu hồi được thì việc khôi lục lại như ban đầu mới có cơ may.
Tô Lạp thở phào nhẹ nhõm
-Hiện tại cũng chỉ có thể làm như vậy. Nhưng ngươi định giải thích thế nào với Hải Dương và Hương Loan đây? Hương Loan học tỉ là công chúa của đế quốc,nếu nàng ta biết chuyện nhất định sẽ đem An Kỳ giao cho đế quốc xử lý
Diệp Âm Trúc nói
-Như vầy đi. Dù sao chúng ta cũng phải đem An Kỳ đi. Vậy nhân lúc Hải Dương và Hương Loan còn chưa tỉnh. Chúng ta đem An Kỳ đến chỗ Tử trước một bước. Rồi ngày mai sẽ khởi hành đi Cầm thành, sau đó từ Cầm thành đến thẳng cực bắc hoang nguyên. Con đường đi sẽ ngắn được một chút. Còn thì với Hương Loan và Hải Dương, ta sẽ bảo ta để An Kỳ chạy thoát. Nguồn: http://truyenyy.com
Tô Lạp khẽ thở dài,nói
-Âm Trúc,vì bảo toàn An Kỳ,làm như vậy có đáng không?
Diệp Âm Trúc cười nhẹ,nói
-Có gì là không đáng chứ. An Nhã tỷ tỷ đối với chúng ta tốt biết chừng nào? Ngân long của ngươi, không gian giới chỉ của ta đều là do nàng tặng. Hơn nữa nàng còn giúp ta xây dựng Cầm thành. An Kỳ dù sao cũng là thân tỷ tỷ của An Nhã, hiện lại không có gây nguy hiểm cho chúng ta được, nên chúng ta phải đưa An Kỳ về cho An Nhã. Vậy đi, Hương Loan cùng Hải Dương cũng sắp tỉnh rồi, ta đi trước đây.
Nói rồi, hắn đi đến bên giường, ôm lấy An Kỳ, dìu ra đại sảnh, phát động không gian truyền tống trận pháp.
Đối với không gian truyền tống trận pháp này, Diệp Âm Trúc cũng không giấu Tô Lạp.Tại học viện, cũng chỉ có Tô Lạp được xem như chân chính bằng hữu của hắn là biết được chuyện này.
Sau khi từ chỗ Tử trở về, Diệp Âm Trúc nghe trong người nhẹ nhõm hẳn. Thực lực của Tử không những cường hãn, lại còn có uy phong của một tử tinh bỉ mông, đến cửu cấp ma thú cũng phải sợ hãi., lại thêm bên cạnh Tử có hai Hoàng Kim bỉ mông.Cho dù An Kỳ có thực sự tỉnh lại, cũng không thể gây ra bất cứ tổn thương nào cho Tử.
-Các nàng ấy đã tỉnh lại chưa?
Diệp Âm Trúc vừa trở lại đã vội hỏi Tô Lạp, lúc này đang đứng trong đại sảnh chờ hắn. Hương Loan và Hải Dương đều được Tô Lạp dìu về phòng ngủ.
Tô Lạp lắc đầu quầy quậy,nói
-Vẫn chưa tỉnh. Không ngờ ngươi ra tay quá nặng, các nàng ấy dù sao cũng chỉ là ma pháp sư,thân thể cực kì yếu ớt.
-Ách... Không thể nào. Để ta đi coi sao
Diệp Âm Trúc khoa chân bước về phía phòng ngủ Hương Loan, ngay khi đó một âm thanh phẩn nộ vang lên
-Diệp Âm Trúc, tên hỗn đản nhà ngươi, cả chúng ta mà ngươi cũng dám đánh.
Diệp Âm Trúc liền dừng chân, quay về phía Tô Lạp, bình tĩnh nói
-Ta đi trước đây, ngươi ở lại giải thích đi nhé.
Nói rồi không chờ Tô Lạp trả lời, đi thẳng một mạch ra khỏi phòng.
Tô Lạp có chút buồn cười, nhìn theo Diệp Âm Trúc đang vội vã bỏ đi, bất giác lắc đầu.
Không biết bởi vì Tô Lạp giải thích hợp lí hay vì Hương Loan và Hải Dương tính tình đơn thuần chất phác, không suy nghĩ nhiều, ngày hôm nay rốt cuộc trôi qua trong bình yên không có sóng gió nào phát sinh nữa cả. Khi trời đã tối đen, Diệp Âm Trúc lặng lẽ trở về, các nàng lúc này có lẽ đã về phòng ngủ cả rồi. Hắn đi ra ngoài một chuyến cũng không hề lãng phí thời gian, tìm Nguyệt Minh, Mã Lương và Thường Hạo, hẹn ngày mai gặp mặt ở kí túc xá, cùng nhau đi cực bắc hoang nguyên.
Sau khi ăn cơm, hai người đang chuẩn bị đi ngủ thì nghe tiếng gõ cửa phòng.
"Đã khuya thế này, ai lại còn đến nữa?" Diệp Âm Trúc nghi hoặc bước ra mở cửa.
Chỉ thấy Hải Dương nhè nhẹ cười đang đứng trước cổng. Lúc này, Hải Dương trên thân đã thay một kiện lam sắc trường quần,thấy Âm Trúc ra mở cửa,thần sắc nàng liền trầm tĩnh lại.
-Hải Dương,đã khuya thế này, ngươi còn tới đây làm gì?
Diệp Âm Trúc tránh qua một bên cho nàng vào phòng, kinh ngạc hỏi.
Hải Dương buồn bã nhìn hắn, nói
-Ngươi thật sự không sao là tốt rồi. Không thấy ngươi, trong lòng ta thật lo lắng không yên.
Một ý nghĩ ấm áp sinh ra trong lòng Âm Trúc. Hình ảnh hai người dưới nước nắm tay nhau ở ôn tuyền nhanh chóng hiện về. Đáng tiếc thời khắc đẹp đẽ này lại bị An Kỳ phá hỏng mất.
-Xin lỗi,làm cho ngươi lo lắng nhiều rồi
Diệp Âm Trúc nhàng nói.
Hải Dương gật đầu, nói
-Âm Trúc,chúng ta có phải là bằng hữu không?
Diệp Âm trúc gật đầu
-Đương nhiên rồi.
Hải Dương rơm rớm nước mắt nói
-Vậy tại sao lúc gặp nguy hiểm, ngươi lại để chúng ta bỏ chạy một mình, còn bản thân thì ở lại đương đầu? Ngươi xem chúng ta là hạng người như thế nào? Là phường tham sống sợ chết hay sao?
-Cái này ...
Bị Hải Dương chất vấn,Diệp Âm Trúc không sao phản bác, đành cười khổ nhìn nàng.
Hải Dương hai mắt khô dần nước,đột nhiên nói
-Hứa với ta một chuyện, được không?
Diệp Âm Trúc sững sờ
-Định trừng phạt ta như thế nào?
Hải Dương đi tới ngồi xuống ghế nói
-Các ngươi không phải sẽ đi hoang nguyên sao? Ta cũng muốn đi. Ta không phải đế quốc công chúa. Ngươi có thể mang Tô Lạp theo, cũng có thể mang ta theo cùng.
-Hả? Cái này không thể được. Cực bắc hoang nguyên cực kì nguy hiểm, ngươi chỉ là ma pháp sư, lỡ xảy ra chuyện gì, ta...
Nước mắt lại dâng lên, chỉ chực trào ra
-Cái này bất quá chỉ là một chuyện nhỏ, ngươi cũng không thể đáp ứng ta sao? Âm Trúc, trước giờ ta không ép ngươi điều gì. Huống chi lần này, ta chỉ muốn ở bên cạnh ngươi, ngày ngày được nhìn thấy ngươi, như thế cũng không được sao? Nguyệt Minh thậm chí còn không phải là ma pháp sư nữa. Vậy mà nàng ta được đi cùng ngươi, ta tại sao lại không được chứ. Còn nếu như, trong lòng ngươi, ta không so được với nàng ấy, ngươi cứ nói thẳng ra.
Nhìn thấy Hải Dương trên mặt nước mắt đã chảy thành dòng, Diệp Âm Trúc vội nói
-Không phải, đương nhiên là không phải vậy. Chỉ là ta sợ ngươi gặp nguy hiểm thôi.
-Ngươi cũng đừng quên ta là cháu của Tây Đa Phu Nguyên Soái, Mễ Lan đế quốc đệ nhất cao thủ. Cho ta đi cùng nha. Ta sẽ không đem đến phiền phức cho ngươi đâu. Mọi chuyện ta đều nghe lời ngươi. Hơn nữa, tranh thủ thời gian này ta cũng muốn tranh thủ thời gian này, học từ ngươi một chút kiến thức về thần âm hệ.
-Gia đình ngươi có đồng ý hay không?
Diệp Âm Trúc không tìm được biện pháp nào để cự tuyệt. Quả thực thân phận của Hải Dương không nhạy cảm như Hương Loan.
Hải Dương mãn nguyện, trong mắt lộ ra ít tiếu ý:
-Đương nhiên không có vấn đề gì. Ngươi cũng biết rồi đấy, ở nhà có ai quan tâm ta đâu. Từ khi cha mẹ ta mất đi, gia gia mỗi ngày đều đi cùng Tây Nhĩ Duy Áo thúc thúc. Ta có đi cùng ngươi, mọi người cũng nghĩ là ta đang ở học viện mà thôi. Ngươi đáp ứng rồi hả?
-Được rồi.
Diệp âm trúc chỉ còn biết gật đầu, nhưng không quên nhấn mạnh:
-Nhưng ngươi phải nhớ, nghe lời của ta, không được tự tiện làm càn.
Hải Dương sung sướng nói:
-Một lời đã định. Thế ngươi định bao giờ khởi hành?
Diệp Âm Trúc nói
-Ngày mai.
Hải Dương kinh ngạc nhìn hắn:
-Hảo a. Thì ra ngươi định không nói cho bọn ta biết, lẳng lặng ngày mai chuồn đi à?
Diệp Âm Trúc cười khổ nói:
-Cũng không còn cách nào khác cả! Ta sợ Hương Loan học tả muốn đi theo, vậy thì sẽ rất phiền toái.
-Ta trở về đây, ngày mai thức dậy sẽ đi tìm các ngươi.
Hải Dương cao hứng bỏ đi. Từ khi biết nàng đến giờ, Diệp Âm Trúc ít thấy nàng có vẻ hưng phấn như thế. Mặc dù trong lòng có chút lo lắng cho thần âm sư yếu ớt này, nhưng ít nhiều cũng có chút an ủi.
Vốn có bốn người nay thành sáu người,sáng sớm ngày thứ hai, trời quang mây tạnh. Hải Dương, Nguyệt Minh, Mã Lương cùng Thường Hạo tới phòng của Diệp Âm Trúc và Tô Lạp. Bọn họ đều có không gian giới chỉ của mình, nên tất cả đều mặc trên người một bộ trang phục đơn giản nhất. Cùng với Diệp Âm Trúc, tất cả hợp thành một nhóm năm ma pháp sư.
Mọi người cũng đã đến đông đủ rồi. Lần này chúng ta đi cực bắc hoang nguyên thám hiểm, cái gì đang chờ phía trước bây giờ không cách nào đoán trước. Cho nên, hy vọng các ngươi nhớ kỹ từng đáp ứng lời ta nói. Bất luận gặp phải cái gì, đều không được khinh thường vọng động. Chúng ta bây giờ lập thành một thám hiểm tiểu đội, ta làm đội trường, mọi người có ý kiến gì không?
Hải Dương và Tô Lạp lắc đầu trước tiên, Mã Lương và Thường Hạo nhìn nhau một cái rồi cũng lắc đầu, Nguyệt Minh nói:
-Ta đã đáp ứng rồi ta nhất định sẽ làm được.
Diệp Âm Trúc nói:
-Tốt lắm. Thân là đội trưởng,mệnh lệnh thứ nhất của ta là, bất luận lần này các ngươi nhìn thấy gì, biết cái gì đều không được tiết lộ ra ngoài. Nếu không, tự gánh lấy hậu quả.
Thường Hạo lẩm bẩm:
-Có cần nghiêm trọng vậy không? Diệp Âm Trúc, ngươi nói quá không đấy?
Mã Lương huých Thường Hạo một cái, trừng mắt nhìn Thường Hạo.
Diệp Âm Trúc nhíu mày, nói:
-Cũng không phải ta nói quá, mà sự thật là vậy. Nếu bây giờ ngươi cảm thấy không ổn, rời khỏi còn kịp.
Hắn và Thường Hạo tịnh không giống như hắn và Mã Lương quen biết từ trước. Chỉ là bởi vì Thường Hạo cũng là một trong những đệ tử của Đông long bát tông. lần này chọn hắn đi thường. Dầu sao, Thường Hạo đối với không gian ma pháp quả thực cũng có tạo nghệ phi thường.
Thường Hạo nhún vai, nói:
-Thì ta có nói gì đâu. Chúng ta đi như thế nào đây? Ta có bản đồ nơi này, ngươi có muốn tham khảo một chút hay không?
Diệp Âm Trúc mỉm cười, lắc đầu, nói:
-Mọi người tập trung tinh thần lực, đứng tại chỗ không cử động, chúng ta xuất phát ngay bây giờ.
Quang mang chợt lóe, tử tinh cầu xuất hiện giữa thinh không, lơ lửng trên đầu Diệp Âm Trúc. Trừ Tô Lạp đã thấy qua, còn lại bốn người không khỏi toát ra ánh mắt kinh ngạc. Diệp Âm Trúc hai tay chắp lại, cường đại tinh thần lực từ giữa tinh thần lạc ấn xuất ra. Một vầng sáng màu tím nhất thời từ tử tinh cầu trên đỉnh đầu hắn phát ra rực rỡ, vầng sáng bao phủ hoàn toàn sáu người.
Trong không gian pháp trận, xuất hiện vô số ấn chú màu tím sáng bóng, đối vối không gian hệ đệ tử như Thường Hạo, ánh mắt không khỏi xuất ra quang mang lấp lánh.
Tử quang chợt lóe, tổng cộng sáu đạo đồng thời chiếu lên mỗi người bọn họ, nguyên tố ba động, thân thể bọn họ biến mất giữa thinh không.
Cực bắc hoang nguyên, mặc dù bây giờ đã là mùa xuân, nhưng độ ấm lại như trước khi băng điểm tan. Đột nhiên, sáu vòng sáng đồng thời xuất hiện, đem nhóm Diệp Âm Trúc xuất hiện. Ngoại trừ Diệp Âm Trúc đã có chuẩn bị , còn lại năm người đều có cảm giác toàn thân lạnh lẽo.
-Đây là chốn nào?
Lòng hiếu kỳ của nữ hài tử bao giờ cũng mạnh hơn so với nam nhân một chút, cho dù bề ngoài lạnh như băng như Nguyệt Minh cũng không ngoại lệ.
Diệp Âm Trúc mỉm cười
-Chào mừng mọi người đến với cực bắc hoang nguyên.
Mã Lương tò mò nói:
-Âm Trúc, chuyện gì đã xảy ra? Ngươi bảo, chúng ta đã tới cực bắc hoang nguyên sao?
Thường Hạo thay Diệp Âm Trúc trả lời bọn họ, liếc mắt nhìn Diệp Âm Trúc một cái thật sâu
-Nếu ta đoán không sai, vừa rồi Âm Trúc dẫn động một không gian truyền tống pháp trận đặc thù, trong nháy mắt dời đi. Pháp trận phi thường phức tạp, tựa hồ đã có từ ngàn xưa. Âm Trúc, xin lỗi, trước đây ta đối với ngươi đích thực có chút nghi ngờ. Nhưng không gian truyện tống pháp trận đặc thù này có thể xem như một bí mật vô cùng lớn, đương nhiên không thể bị tiết lộ ra ngoài. Chỉ là ta không hiểu, với ma pháp lực của ngươi, làm sao có thể đem năm người chúng ta đồng thời truyền tống, dựa theo ma pháp lý luận mà nói, dùng không gian truyền tống trận, pháp lực tiêu hao tỷ lệ với số lượng người và khoảng cách truyền tống. Với năng lực của ngươi, dường như còn lâu mới đủ. Cho dù tử cấp không gian hệ đại ma đạo sư, tại hoàn mỹ không gian pháp trận cũng vị tất có thể làm được.
Tử tinh cầu rơi xuống tay Diệp Âm Trúc
-Đây là đáp án ngươi muốn biết. Pháp lực của ta đương nhiên không đủ, nhưng có vật này thì không gì không thể..
Thấy tử tinh cầu, Thường Hạo nhất thời sáng ngời con mắt
-Có thể cho ta xem qua một chút hay không?
Diệp Âm Trúc gật đầu nói:
-Đương nhiên.
Tiện tay đưa tử tinh cầu cho Thường Hạo.
Thường Hạo cẩn thận dùng hai tay đỡ lấy tử tinh cầu. Đối với một không gian hệ ma pháp sư như hắn mà nói, còn có cái gì có thể hấp dẫn hắn hơn thượng đẳng không gian hệ ma pháp vật phẩm đây?
Lúc này mọi người đã trấn tĩnh lại, Hải Dương mặc áo khoác ngoài vào, đưa mắt nhòm quanh. Đây là một huyệt động trống trải chỉ có sáu người bọn họ, mặc dù nơi này rất lạnh, nhưng rất khô ráo.
-Đi thôi, để ta giới thiệu với mọi người một bằng hữu của ta.
Diệp Âm Trúc đã quen với việc tinh thần suy yếu sau khí sử dụng không gian truyền tống. Mặc dù bây giờ tinh thần lực chỉ còn lại có bốn thành, nhưng cảm giác mệt mỏi cũng không thể hiện ra ngoài như trước.
Theo sau hắn, sáu người đi xuyên qua một con đường lớn, ra khỏi thạch quật phát hiện mình đang ở giữa sườn núi. Gió lạnh thấu xương, cực bắc hoang nguyên quả thực là một nơi đi dễ khó về.
-Âm Trúc, ngươi tới rồi à.
Âm thanh trầm thấp của Tử vang lên. Mọi người hướng về phía phát ra thanh âm, chỉ thấy một người toàn thân màu tím cùng hai gã đại hán đầu trâu mặt ngựa cao hơn hai thước xuất hiện trước mặt bọn họ.
Mạt Kim Tư và Địch Tư huyễn hóa thành hình người, nhưng khí thế của Bỉ mông cự thú vẫn như cũ không hề thay đổi. Địch Tư đầu bóng lưỡng, trên người khoác một bộ quần áo da thú, hai cánh tay cường tráng lồ lộ ra giữa tiết trời giá lạnh, cương ngạnh đối diện, mắt to như chuông đồng, vừa nhìn đã làm người khác muốn tránh xa. Bên cạnh hắn, Mạt Kim Tư khá hơn một chút, cũng để lộ hai bàn tay, trên đầu có chừng một tấc tóc vàng. Hai hoàng kim bỉ mông thấy Diệp Âm Trúc, thần sắc nhất thời trở nên cung kính. May là Diệp Âm Trúc kịp thời ra hiệu, ngăn một câu cầm đế chỉ chực tuôn ra.
Diệp Âm Trúc nhìn Tử, huynh đệ bọn họ trong lúc đó, căn bản là không cần nói thêm cái gì. Ngày hôm qua khi đưa An Kỳ tới, hai người đã thương lượng rồi. Ngoại trừ Địch Tư và Mạt Kim Tư còn thì những bỉ mông cự thú còn lại đều được Tử ra lệnh ẩn ở xa xa, sẽ không khiến cho mọi người hoài nghi.
-Để ta giới thiệu với mọi người một chút. Vị này là đại ca của ta, Tử. Còn hai vị này là bằng hữu của đại ca ta, Địch Tư và Mạt Kim Tư. Bọn họ đều là cường đại võ sĩ, cùng chúng ta ma pháp sư phối hợp đi vào cực bắc hoang nguyên vừa vặn thích hợp.
-A! Ta nhớ ra rồi, hắn chính là người ngươi gọi về khi ngươi cùng Nội Tư Tháp đấu nhau lần trước, chính là võ sĩ đó phải không?
Hải Dương kinh ngạc nhìn Tử. Trận đấu đó nàng chính mình quan sát, mặc dù cũng không có tham gia, nhưng đối với việc Tử xuất hiện trợ giúp Diệp Âm Trúc thay đổi chiến cuộc có ấn tượng rất sâu.
Nghe Hải Dương nói như vậy, những người khác cũng không cần Diệp Âm Trúc giải thích thêm gì về thân phận của Tử nữa, năm người cùng tới giới thiệu mình với Tử.
Tử vẫn như trước kia, đối với ngoại nhân tịnh không muốn nhiều lời, chỉ hướng về mọi người gật đầu.
Diệp Âm Trúc thấp giọng hỏi Tử:
-An Kỳ đâu?Nàng thế nào rồi? Đã khôi phục chưa?.
Hắn hỏi xong những lời này, phát hiện trong mắt Tử đột nhiên toát ra một tia thần sắc quái dị, tựa hồ rất bất đắc dĩ lại tựa hồ rất buồn bực.
Ngay lúc này, một giọng nói thanh tao vang lên:
-Tử ca ca, sao người còn chưa tới đây. Xem cái này với ta nào!
Một thân hình chợt lóe, một thân ảnh thon dài xinh đẹp từ sườn núi phía dưới bay lên, thân thể nàng cực kỳ nhẹ nhàng, phảng phất như bay lượn trong gió. Nhất thân công phu, kinh hãi chúng nhân.
Thấy người này, Hải Dương không nhịn được, kinh hãi, quay đầu nhìn về phía Diệp Âm Trúc
-Nàng ta sao có thể ở chỗ này?
Diệp Âm Trúc lúc này cũng kinh ngạc không kém Hải Dương. Đột nhiên xuất hiện một người, không ngờ là An Kỳ. Chỉ bất quá, bây giờ nàng rõ ràng không giống với ngày hôm qua. Mặc dù trạng thái đã thanh tỉnh, nhưng không có vẻ tà mị âm trầm, nham hiểm khó lường nữa. Bây giờ chỉ có một đôi to mắt xinh đẹp xanh biếc tràn ngập tò mò, đang đánh giá mọi người chung quanh. Tựa hồ có chút sợ hãi nép sau người Tử, hai tay ôm chặt lưng Tử, thò đầu qua tay hỏi
-Tử ca ca, bọn họ là ai a?
Tử ca ca?… Diệp Âm Trúc nghe cách xưng hô như thế, trong lòng không khỏi phát lạnh, An Kỳ tinh linh nữ vương hơn bốn trăm tuổi a! Sao có thể gọi Tử là ca ca?
Thần sắc của Tử chợt hiện lên chút xấu hổ, bất đắc dĩ nói:
-Bọn họ là bằng hữu của ta.
Diệp Âm Trúc nhìn Tử
-Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra ?
Tử cười khổ nói:
-Không lâu sau khi ngươi đem nàng tới, nàng tỉnh lại. Ta đã kiểm tra tinh thần lạc ấn của nàng, tinh thần lực của nàng quả thật đã đạt đến trạng thái cân bằng rất vi diệu. Hai tinh thần lực không xâm phạm nhau. Làm sau khi nàng tỉnh lại, tựa hồ cái gì cũng đều không nhớ rõ. Sau đó ta nói cho nàng tên ta, rồi nàng quấn chặt lấy ta, hỏi đủ chuyện trên trời dưới biển, cũng không biết phải trả lời nàng như thế nào.
Diệp Âm Trúc nhìn tử, lại nhìn Địch Tư và Mạt Kim Tư đang ở phía sau cười trộm, trong lòng nhất thời hiểu được vài phần. Ánh mắt chuyển hướng qua An Kỳ, nói:
-An Kỳ tiểu thư, ngươi hoàn toàn không nhớ ta sao?
An Kỳ có chút cảnh giác nhìn Diệp Âm Trúc, nói:
-Ngươi? Ngươi là ai? Không nhớ rõ. Bất quá, ngươi nhìn qua tựa hồ không giống người xấu. So với bọn hắn, tốt hơn.
Vừa nói, nàng vừa vươn bàn tay thon dài chỉ chỉ huynh đệ hoàng kim bỉ mông sau lưng Tử.
Nghe nàng nói, Địch Tư và Mạt Kim Tư nét mặt đang cười nhất thời biến thành xấu hổ, cười sượng sùng.
-Vậy rốt cuộc tại sao nàng ta lại ở đây?
Hải Dương hỏi.
Diệp Âm Trúc cười khổ nói:
-Sợ rằng ai cũng không biết chuyện gì đã xảy ra. Hẳn là tinh thần lạc ấn nàng ta xuất hiện dị biến, tạm thời mất trí nhớ, quên đi tất cả. Bất quá, nàng bây giờ như thùng thuốc súng, tùy thời đều có thể nổ mạnh. Tử, ta nghĩ chúng ta trước tiên đem nàng đến chỗ An Nhã tỷ tỷ, sau đó sẽ đi cực bắc hoang nguyên sau.
-An Nhã? Một cái tên rất quen thuộc, dường như ta nghe qua ở nơi nào rồi.
An Kỳ toát ra vẻ mặt suy tư. Đột nhiên, nàng đau khổ ôm đầu, giữa mi tâm ánh tím lóe ra, tinh thần lực tranh đấu tựa hồ lại xuất hiện.
-Đau quá, Tử ca ca, ta đau đầu quá.
An Kỳ dựa đầu vào bộ ngực rộng rãi của Tử, thân thể mềm mại nằm trong lòng Tử run rẩy không ngừng.
Diệp Âm Trúc từ trên mặt Tử thấy vẻ mặt hắn biến đổi phức tạp. Đầu tiên là ngốc trệ, sau đó là vẻ mặt bất đắc dĩ. Hắn đường đường Tử tinh bỉ mông mà một chút biện pháp cũng không có, mắt nhìn An Kỳ trong lòng, hai tay buông xuôi, lóng ngóng không biết phải làm thế nào.
Nguyệt Minh cau mày nói:
-Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra. Người này là ai? Các ngươi dường như đều biết nàng. Chúng ta không phải muốn đi cực bắc hoang nguyên sao? Chẳng lẻ hành trình còn muốn trì hoãn?.
-Ta muốn đi, ta cũng muốn đi cực bắc hoang nguyên. Tử ca ca, ta không đi Cầm thành, không muốn đi gặp An Nhã gì gì đó. Vừa nghĩ đến nàng ta thôi đã đau đầu, nàng ta nhất định là người xấu.
An Kỳ từ trong lòng Tử ngẩng đầu lên, cơn đau đầu tựa hồ đã không còn nữa. Nhưng vẻ mặt sợ hãi, nắm bàn tay to lớn của Tử day qua day lại, nhìn như tiểu cô nương làm nũng.
-Tử.
Diệp Âm Trúc nhìn hảo huynh đệ của mình, trong mắt toát ra vẻ dò hỏi. Hắn đột nhiên phát hiện, trong ánh mắt Tử luôn trầm mặc, tựa hồ thấy được một ánh mắt ôn như nhè nhẹ.
Tử nhìn An Kỳ đang an tĩnh nằm trong lòng hắn, nhè nhẹ đầu. Tử nói:
-Mọi người đều cũng đã tới, chúng ta không nên trì hoãn thời gian nữa. Âm Trúc, ngươi yên tâm đi. Có ta ở đây, nàng sẽ không gây ra chuyện gì đâu.
Nhìn bộ dạng quan tâm sâu sắc của An Kỳ với Tử, lại nhìn hai vị hoàng kim bỉ mông sau lưng Tử, Diệp Âm Trúc gật đầu, nói:
-Vậy được rồi. Bất quá ngươi cũng nên cẩn thận một chút.
Ngày hôm qua, khi đem An Kỳ tới, hắn đã đem thân phận tinh linh nữ vương của An Kỳ nói cho Tử. Diệp Âm Trúc tin tưởng, Tử luôn luôn vững vàng. Nếu Tử nói có thể, vậy không có vấn đề gì.
Tử nói:
-Địch Tư, ngươi cùng Mạt Kim Tư cản hậu. Âm Trúc, ta đi trước, chúng ta hỗ trợ nhau, bảo trì ma pháp sư. Cực bắc hoang nguyên là thú nhân lãnh địa, đại khái mọi việc ta đã có chuẩn bị. Xuất phát.
Theo sườn núi xuống, hoàn hảo chỗ ngồi này ngọn núi cũng không quá cao. Mất một chút thời gian, đoàn người đã xuống núi, theo sau Tử, nhằm thẳng phương bắc mà đi.
Tử đi phía trước, An Kỳ thủy chung đều đi theo sát hắn, hơn nữa, An Kỳ sau khi mất trí nhớ có một thói quen phi thường kỳ quái, vô luận lúc nào, nàng cũng tự nhiên ôm chặt một cánh tay của Tử. Bây giờ, nhìn nàng, không thấy có nửa điểm của một tử cấp bát giai cao thủ cả!
Tử đi cùng An Kỳ , Mã Lương cùng Thường Hạo, mặt sau thì có Diệp Âm Trúc cùng Tô Lạp, Hải Dương cùng Nguyệt Minh hai nữ tử, sau cùng là hai vị hoàng kim bỉ mông. Như vậy sẽ dễ dàng cho việc bảo vệ mọi người. Cứ như vậy, bọn họ bắt đầu hành trình về phía cực bắc hoang nguyên.
Sau khi xuống núi, đi được không lâu, thân thể mấy vị ma pháp sư bắt đầu có chút mệt mỏi, nhất là hai vị nữ hài tử. Chỉ bất quá các nàng, một người là ám ma hệ pháp sư tính cách quật cường, người kia lại sợ mình gây ra phiền toái cho tất cả mọi người, mặc dù chân tay bắt đầu mỏi rã rời, nhưng cũng không có ai dám đề nghị trước.
-Mã Lương, phiền ngươi một chút.
Diệp Âm Trúc đột nhiên mở miệng. Lần hành động này hắn là đội trưởng, cầm đầu. Thấy Tô Lạp ra hiệu, hắn cũng phát hiện ma pháp sư có chút không được.
Mã Lương xoay người lại, cười, nói:
-Ngươi không gọi ta, ta cũng nhịn không được đây.
Tử cũng quay lại, hỏi:
-Làm sao vậy? Có chuyện sao?
Diệp Âm Trúc nói:
-Ma pháp sư thân thể không thích hợp đi bộ, phải kiếm vật cưỡi.
Tử sửng sốt, nói:
-Vật cưỡi? Nơi này tìm đâu ra vật cưỡi? Không được, để ta bảo Địch Tư bọn họ
Diệp Âm Trúc mỉm cười ngắt lời Tử
-Không cần, ngươi chờ xem. Chúng ta học viện ma pháp sư mỗi người đều có tuyệt kỹ riêng.
Trước mắt mọi người, Mã Lương ánh mắt chợt lóe, hắn cầm ma pháp trượng vốn dĩ là họa bút vào tay, đồng thời trong lòng tay trái xuất hiện một bình mực đen. Trường bút bay lượn, hắn giữa hư không trổ tài họa bút.
Vốn là một đồ họa không đơn giản, sau khi cây bút trong tay hắn vẽ vài đường, một vòng sáng ma pháp xanh biếc tản mát ra, một luồng khí nhàn nhạt vặn vẹo nhô ra, một giác mã đã xuất hiện trước mặt hắn. Làm Tử kinh ngạc chính là, từ bức tranh thủy mặc bước ra một giác mã, nét mực còn chưa khô, Mã Lương quát nhẹ một tiếng, ô quang hiện lên, một giác mã sống thực thụ đã xuất hiện trước mặt mọi người.
-Như vậy cũng được sao?
Địch Tư trợn mắt há hốc mồm nhìn giác mã sống sờ sờ trước mặt, thì thào:
-Nếu thú nhân cũng có ma pháp sư như vậy, chẳng phải là không cần vì miếng ăn mà lo buồn nữa sao? Vị huynh đệ này, giác mã của ngươi dùng được không?
Mã Lương mỉm cười, nói:
-Tại sao lại không được? Giác mã này của ta là do huyết họa mà thành, trải qua đặc thù triệu hoán ma pháp, nó cùng giác mã có đồng dạng đặc tính, với tinh thần lực của ta, loại giác mã cấp thấp ít nhất có thể tồn tại một ngày, dù nó chỉ là năng lượng hình thái, nhưng dùng để cưỡi thì không có vấn đề gì.
-Vậy ngươi làm như thế nào gọi chúng về?
Ngay cả Tử cũng không nhịn được, cất tiếng hỏi.
Cảm giác trở thành trung tâm chú ý của mọi người làm cho Mã Lương có chút hưng phấn, nhưng bổn tông bí mật hắn làm sao mà dám nói ra? Nghe Tử hỏi, hắn chỉ mỉm cười không nói, trong tay họa bút lại múa lên một hồi, trong chốc lát một giác mã nữa. Với kỹ năng đặc thù triệu hoán hệ của hắn, chỉ ngắn ngủn vài khắc thời gian, tổng cộng bốn giác mã đã từ hư không xuất hiện. Thậm chí ngay cả yên cương cũng có đủ.
Diệp Âm Trúc nói:
-Ma pháp sư tất cả lên ngựa đi, rồi cứ như vậy mà tiến lên. Nếu không còn gì thắc mắc, chúng ta có thể tăng tốc.
Bốn ma pháp sư không có vũ kỹ cũng không khách khí, đều lên ngựa. Lúc này, hai vị hoàng kim bỉ mông vốn không thích những người này, sau khi chứng kiến tuyệt kỹ thần kỳ triệu hoán thuật của Mã Lương, cũng đã thu hồi sự khinh mạn trong lòng. Sau khi bốn vị ma pháp sư lên ngựa, một nhóm mười người lập tức tăng tốc., có giác mã tốc độ di chuyển nhanh hơn hẳn.
Đang cưỡi giác mã chạy, Hải Dương nhìn về phía Diệp Âm Trúc nói:
-Âm Trúc, ngươi cũng là ma pháp sư, không bằng cũng cỡi ngựa đi. Giác mã này khỏe lắm, chúng ta hai người cùng cưỡi cũng sẽ không sao đâu.
Nàng ấp úng hồi lâu, mới có đủ dũng khí nói ra những lời này, biểu lộ với Diệp Âm Trúc, những băng giá ở nơi sâu thẳm nhất trong tâm hồn nàng đã hoàn toàn tan ra, nhất là trước mặt Diệp Âm Trúc. Nhưng cũng bởi vì như thế, nàng ngược lại trở nên càng thêm dễ ngượng ngùng hơn trước. Nàng cũng không biết Diệp Âm Trúc đối với mình đến tột cùng cảm giác như thế nào, cho nên trong lòng thập phần bất ổn, chỉ hy vọng có thể cùng người [trong mộng ở cùng một chỗ.
Thích thì chỉ là tình yêu nhè nhẹ, nhưng yêu thì chính là chân ái. Hải Dương đối Diệp Âm Trúc chính là từ yêu thích sâu đậm ngưng tụ mà thành chân ái.
Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:
-Không cần đâu, ta thân thể rất dẻo dai.
Hải Dương thầm mắng một câu "đồ ngốc", thấp giọng nói:
-Nhưng mà ta không quen cưỡi ngựa, ta sợ mình sẽ rơi xuống không chừng.
-A? Thế à!
Diệp Âm Trúc sửng sốt một chút, ngay lúc này, Tô Lạp bên cạnh hắn đột nhiên nói:
-Ta đi trước thám thính, Âm Trúc, ngươi cỡi ngựa đi. Như vậy cũng có thể tiết kiệm một chút thể lực.
Lời chưa dứt, Tô Lạp đã vượt lên trước.
Không biết tại sao, Tô Lạp lúc này lại dùng toàn lực.
Đi xa xa phía trước là Tử, hắn chỉ cảm thấy bên người một bóng xám lướt qua, khi hắn định nhãn xem xét thì, thân ảnh Tô Lạp đã chỉ còn là làn khói xám mờ mờ phía xa.
-Nhanh thật.
Tử có chút kinh ngạc than thở. Trong lòng thầm nghĩ, Âm Trúc mang theo những người này quả nhiên không sai. Mặc dù chỉ là học viện đệ tử, nhưng bất luận triệu hoán thuật của ma pháp sư vừa rồi hay là tốc độ của võ sĩ nhỏ gầy trước mắt đều đủ để kẻ khác kinh ngạc.
Diệp Âm Trúc nhẹ nhàng nhảy lên, rơi vào sau lưng Hải Dương, giải thích với Tử:
-Tô Lạp là thích khách hệ đệ tử, sở trường ẩn trốn, tìm kiếm, ám sát mấy loại kỹ năng. Chúng ta xâm nhập cực bắc hoang nguyên, để hắn đi trước do thám cũng có thể dễ dàng tránh một ít nguy hiểm.
Tử xoay người lại nhìn Diệp Âm Trúc giơ ngón cái, hai người trao đổi ánh mắt, đồng thời toát ra một tia tiếu ý..
-Ngươi cầm cương nhé.
Hải Dương thấp giọng nói.
-Nga.
Diệp Âm Trúc tiếp lấy dây cương, lúc này hắn hai tay nắm dây cương, vừa khéo ôm Hải Dương vào giữa hai vòng tay. Không để hắn suy nghĩ nhiều, Hải Dương đã khe khẽ dựa vào lòng hắn. Khuôn mặt ẩn dấu sau khăn che mặt toát ra một vẻ mỉm cười thỏa mãn.
Ở bên cạnh, Nguyệt Minh nhìn Hải Dương cùng Diệp Âm Trúc, trong lòng không khỏi có chút kỳ quái, đó chẳng phải là nữ tử vẫn được xưng tụng là thần âm hệ hàn băng nữ Hải Dương đó sao? Từ lúc nào nàng trở nên ôn nhu như vậy, hơn nữa nhìn qua nàng tựa hồ đối với Diệp Âm Trúc rất có ý tứ. Nhưng còn dung mạo nàng...
Ngay lúc này, bóng xám vừa mới rời đi như tia chớp quay lại, tiếng của Tô Lạp trong phút chốc truyền vào tai Diệp Âm Trúc:
-Có quân đội thú nhân.
Diệp Âm Trúc biến sắc, ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy cách đó không xa bụi đất bay lên, đội ngũ có chút hỗn loạn, đang hướng về phía bọn họ chạy đến. Mặc dù đội ngũ cũng không chỉnh tề, nhưng tốc độ nhanh.
-Là lang kỵ binh.
Tử dừng bước, đồng tử co lại một chút.
-Lang kỵ binh, một trong những binh đoàn chủ lực của Lôi Thần tộc. Theo tình hình trước mắt, số lượng lang kị binh đang đến, ít nhất cũng là ba ngàn.
Dõi mắt ra xa, Tử phát hiện, đám lang kỵ binh này mục tiêu tựa hồ không phải bọn họ. Giữa ba ngàn lang kị binh, một thân ảnh màu đỏ không ngừng bay lượn, tựa hồ muốn phá vây mà đi, nhưng mỗi khi thân ảnh này lao ra lại bị một toán lang kị binh vây chặt lại. Dĩ nhiên là lang kị đang đi săn, đứng từ xa nhìn lại, Tử và Diệp Âm Trúc đều xuất hiện trong lòng một dấu hỏi lớn.

Cầm Đế - Chương #63


Báo Lỗi Truyện
Chương 63/336