Chương 42: Quang minh cùng hắc ám cấm chú


Phi, ngươi đó là cưới lão bà hay là cưới một tiểu nô lệ a! Thật không biết ngươi nghĩ gì. Tới đây, ngươi cũng tới phòng bếp, ta còn có chuyện muốn hỏi ngươi đây." Vừa nói, hắn đi vào phòng bếp trước.
Diệp Âm Trúc đi tới trước phòng bếp, dựa vào cửa phòng bếp, nói: "
Còn muốn hỏi cái gì?"
Tô Lạp nói: "
Ngươi đối với Ngân Long thành có hiểu rõ không?"
Diệp Âm Trúc nói: "
tình huống đại khái cũng biết. Ngân Long thành là một trong bảy tòa long thành, vị trí cụ thể không ai biết, nhưng dám chắc là bên trong Mễ Lan đế quốc. Bọn họ cùng Mễ Lan đế quốc là quan hệ hợp tác chiến lược. Trong bảy đại long thành, Ngân Long thành hẳn là cùng Hắc Long thành cùng với Kim Long thành thực lực tương đương nhau, ta biết đại khái như vậy."
Tô Lạp nói: "
Bảy đại long thành giống như thế lực loài người trên Long Khi Nỗ Tư đại lục, cũng chia thành hai phái. Phân biệt với Ngân Long thành và Hắc Long thành cầm đầu. Lần này Ngân Long thành tìm ngươi, đơn giản là muốn xem lực lượng của ngươi có thể sử dụng vì bọn họ, trợ giúp bọn họ đối phó với một phía long tộc Hắc Long thành. Bên phía Ngân long luôn luôn lấy số lượng thủ thắng, mà một bên Hắc Long và Kim Long, thực lực thân thể vượt xa bên Ngân Long. Cho nên Ngân Long vẫn không dám phát động công kích mạnh mẽ đối với bên Hắc Long, chỉ sợ bị đối thủ một đối một đánh bại. Âm Trúc, lần này ngươi nhất định phải cẩn thận một chút, không bằng ta với ngươi cùng đi. Dù sao, ta cũng là ngân long kỵ sĩ, có quyền đi Ngân Long thành."
Diệp Âm Trúc lắc đầu, nói: "
Không cần, Ngân tệ còn nhỏ, hơn nữa mặc dù có nghịch lân chứng minh, nhưng ta hiểu ngươi trước tiên không nên cùng Ngân Long thành tiếp xúc thì tốt. Ngân Long này tựa hồ đều rất cao ngạo, không tốt để quan hệ. Ngươi yên tâm, lần này ta sẽ cẩn thận, thật sự không được, ta cũng có biện pháp đào tẩu." Còn cái gì dễ dàng chạy thoát so với đồng đẳng bổn mạng triệu hồi đây? Chỉ cần cảm giác không ổn, hắn tùy thời có thể thông qua tinh thần liên lạc làm cho Tử triệu hồi mình chạy. Sau đó lợi dụng các loại hành thức đào tẩu. Đương nhiên, Diệp Âm Trúc tin tưởng mình không bị gặp phải tình huống này.
Tô Lạp một bên cùng Diệp Âm Trúc nói chuyện, một bên rửa rau, động tác hắn rất khéo léo, một chút cũng không ướt át. Trong chốc lát công phu, cả phòng bếp tràn ngập mùi thơm thức ăn, khiến cho Diệp Âm Trúc không khỏi nhón tay động mạnh, chỉ thiếu chảy nước miếng.
"Được rồi, ngươi đi ra ngoài trước. Nơi này khói dầu nhiều quá." Tô Lạp đẩy Diệp Âm Trúc ra khỏi phòng bếp, ngay trong nháy mắt hắn vừa mới chuẩn bị xoay người về phòng bếp nấu cơm, đột nhiên đồng tử Tô Lạp một trận co rút kịch liẹt, phi thân đánh về phía Diệp Âm Trúc. Không đợi Diệp Âm Trúc phản ứng lại, thân thể hai người đã lăn tròn trên mặt đất.
Một đoàn khí lưu màu đen mãnh liệt phá tan cửa sổ, trong nháy mắt tràn ngập trong phòng, mặc dù đoàn hắc khí đó không trực tiếp đánh trúng thân thể Diệp Âm Trúc và Tô Lạp, nhưng hai người lại đồng thời cảm giác được thân thể chợt trì trệ một chút, tất cả các cảm quan đều trở nên trì độn rất nhiều tại giờ phút này.
Thanh âm trầm thấp mà già nua từ mỗi một phương hướng trong phòng truyền đến, "Hắc ám chi vương thống trị tứ giới, dựa theo những mảnh nhỏ của ngài, mượn sức mạnh của ngài. Đem hắc ám hư vô, phong ấn nơi này – Hắc ám ngăn cách."
Ánh sáng trong phòng hoàn toàn tối sầm xuống, Diệp Âm Trúc và Tô Lạp có thể nhìn thấy, chỉ là một cái lục mang tinh màu tím, trong phút chốc tất cả ngoại giới tựa hồ hết thảy hoàn toàn bị ngăn cách, thanh âm và ánh sáng đều biến mất. Túc xá của bọn họ, cũng biến thành một nơi giam cầm hắc ám kỳ dị. Cảm giác áp lực mãnh liệt tràn ngập khí tức tà ác và lạnh như băng, chung quanh hết thảy tựa hồ dừng lại.
Tô Lạp hô nhỏ một tiếng. "Ám ma hệ đại ma đạo sư."
Một thân ảnh màu đen chậm rãi hiện ra, dưới ánh tím của lục mang tinh, Diệp Âm Trúc nhìn thấy rõ ràng, một hắc y nhân sắc mặt tái nhợt, toàn thân đều được phủ trường bào màu đen. Đôi mắt không có lòng trắng, hoàn toàn là màu đen như mực, chung quanh tất cả tựa hồ đều ngưng đọng lại, hắn đưa ánh mắt tà dị điềm tĩnh nhìn Diệp Âm Trúc và Tô Lạp.
Diệp Âm Trúc chậm rãi từ mặt đất đứng lên, đưa Tô Lạp ra đàng sau, trầm giọng nói: "Ngươi là ai?"
Trầm thấp và già nua không còn, thanh âm thanh niên tà dị nghe có chút bén nhọn chói tai vang lên, "
ngươi chính là Diệp Âm Trúc?"
Diệp Âm Trúc gật đầu, "
không sai, đúng là ta."
Thanh niên tà dị quỷ dị cười, "
ta đã không tìm nhầm người, theo ta đi. Đừng làm ta tốn công động thủ, như vậy ngươi ít chịu khổ đau." Kỳ thật trong lòng hắn rất kinh ngạc, đối mặt áp lực do mình mang đến, người tuổi trẻ trước mặt này cư nhiên không có chút úy kỵ. Đây cơ hồ là người bình thường, cho dù là cường giả cũng không có khả năng làm được như vậy.
Diệp Âm Trúc hừ lạnh một tiếng, "
ta tại sao phải đi với ngươi?"
Thanh niên tà dị nói: "
bởi vì là ta, Dạ Tinh Hủ nói."
Diệp Âm Trúc có chút kinh ngạc nhìn hắn, "
ngữ khí các ngươi thật giống nhau, chẳng lẽ ngươi cũng là long tộc? Từ ma pháp năng lực của ngươi mà xem, là Hắc long nhất tộc sao?" Mặc dù ma pháp hoàn toàn bất đồng, nhưng tên Dạ Tinh Hủ trước mắt này, áp lực lên hắn phi thường giống như Ly Sát gây nên.
Dạ Tinh Hủ có chút kinh ngạc nhìn Diệp Âm Trúc, nói: "
không nghĩ tới ngươi nhân loại này thông minh như thế. Nếu ngươi đã đoán được, vậy theo ta đi thôi."
Diệp Âm Trúc lắc đầu nói: "
Không, ta không thể đi với ngươi."
Dạ Tinh Hủ khinh thường nói: "
Như thế nào? Ngươi còn muốn động thủ với ta sao? Chỉ bằng hai người các ngươi?"
Tô Lạp trầm giọng nói: "
Ngươi đừng quên, nơi này là Mễ Lan Ma võ học viện. Cho dù ngươi là Hắc long, ở chỗ này cũng không chiếm được tiện nghi."
Dạ Tinh Hủ nói: "
Ta đương nhiên biết nơi này là Mễ Lan Ma võ học viện, nếu không vừa rồi ta đã không phải dùng Hắc ám ngăn cách. Hiện tại căn phòng này hoàn toàn ngăn cách cùng thế giới, cho dù ở chỗ này phóng thích cấm chú, chỉ cần không vượt qua ma pháp năng lực hắc ám ngăn cách của ta, bên ngoài cũng không có khả năng biết."
Quang mang chợt lóe, Phi Bộc Liên Châu cầm đã xuất hiện trên hai tay Diệp Âm Trúc, đối mặt cường địch, hắn lựa chọn cổ cầm cấp thần khí cường đại nhất của mình. Một tầng năng lượng ba động tràn ngập khí tức bi thương từ Phi Bộc Liên Châu tỏa ra, hắc ám áp lực chung quanh nhất thời bị bức bách tản ra một chút.
Dạ Tinh Hủ đồng tử co lại, ánh mắt không khỏi tập trung lên cổ cầm trong tay Diệp Âm Trúc, bật thốt lên: "Hảo cầm."
"
Là hảo cầm." Diệp Âm Trúc một bên trả lời, tay trái giữ đàn, tay phải nhanh chóng xẹt qua trên bảy dây đàn. Hắn không nghĩ trong không gian nhỏ bé, đối thủ sẽ cho hắn cơ hội diễn tấu, cho nên đàn vừa xuất hiện, hắn xuất ra tuyệt kỹ hay dùng, Thất âm tề bạo.
Bảy tiếng vang tràn ngập âm thanh rung động, phảng phất vang lên như tiếng chai lọ đột nhiên vỡ nát (ngân bình sạ phá ^_^), thanh âm đó trong như tiếng ngọc, trong nháy mắt quanh quẩn cả căn phòng, cùng lúc đó, bảy đạo âm nhận màu vàng mơ hồ xuất ra, khoảng cách gần như thế, lại là thuấn phát, tốc độ của âm nhận vốn bất luận kẻ nào cũng vô pháp tránh né. Lúc đầu, bằng vào điểm này, hắn tại ma pháp công hội ở A Tạp Địch Á mới giết chết lam cấp ma pháp sư của Ba Bàng vương quốc. So sánh với khi đó, Diệp Âm Trúc bây giờ chẳng những đấu khí tiến bộ rất nhiều, cầm ma pháp cũng tăng lên tương ứng. Càng trọng yếu là, trong tay hắn lúc này Phi Bộc Liên Châu cầm là thần khí chính thức.
Dạ Tinh Hủ tựa như Ly Sát lần đầu tiên nhìn thấy Diệp Âm Trúc, căn bản không để đối thủ vào mắt, đột nhiên xuất hiện thất âm tề bạo trong nháy mắt nhập vào trong tinh thần lực khổng lồ của hắn.
Cổ cầm cấp bậc thần khí sao có thể so với cầm bình thường, cho dù chênh lệch tinh thần lực thật lớn, nhưng là bạo âm từ Phi Bộc Liên Châu phảng phất làm rối loạn tinh thần chi hải của hắn, khiến tư tưởng Dạ Tinh Hủ chợt trì trệ. Mà ngay giờ khắc này, bảy đạo âm nhận mơ hồ màu vàng đã liên tục chồng chất mà đến. Nhân vì đối thủ cường đại, âm nhận Diệp Âm Trúc phát ra hoàn toàn hướng một vị trí tiến hành liên tục công kích.
Một tiếng rống giận thê lương chợt từ trong miệng Dạ Tinh Hủ bạo phát ra, trước ngực nổ ra một đoàn sương mù dày đặc màu tím, ám nguyên tố trong phòng nhất thời trở nên vô cùng cường bạo, thân thể Diệp Âm Trúc chợt phi ra sau, Nguyệt thần thủ hộ trên nhà vừa mới bộc phát ra một đoàn phòng ngự nhu hòa đã bị hắc ám năng lượng ăn mòn, mà Thiên sứ thán được Tô Lạp lén lút rút ra giơ lên cũng đồng thời bị cỗ ám nguyên tố cuồng bạo đột nhiên xuất hiện này đánh văng sang một bên.
Hai mắt Dạ Tinh Hủ lúc này đã biến thành màu đỏ sậm, trước ngực hắn, đã có thêm một vết thương màu thâm có thể nhìn thấy rõ xương. Trong lúc khinh thường, trước Thất âm tề bạo của Diệp Âm Trúc, hắn thậm chí ngay cả ngăn cản một chút cũng không làm được. Chỉ có thể bằng vào ám nguyên tố thủ hộ và năng lực phòng ngự của thân mình mà đón nhận uy lực của Thất âm tề bạo.
Thần khí dù sao cũng là thần khí, Phi Bộc Liên Châu cầm phát ra âm nhận trong chấn động sinh ra mãnh liệt lực cắt, cứng rắn phá mở ám nguyên tố hộ thể của hắn, cũng cấp tốc cọ xát trước ngực hắn. Phòng ngự của Hắc long so với Ngân Long mạnh hơn, nhưng cho dù như thế, da tay gần như lân giáp hoàn mỹ của hắn vẫn hoàn toàn bị rạch nát. May mắn là trong tình huống bị đau, Dạ Tinh Hủ kịp thời từ trong bạo âm tỉnh táo lại, toàn lực bộc phát ra ám nguyên tố của mình, như vậy mới đưa âm nhận mà Diệp Âm Trúc phát ra hoàn toàn hóa giải.
Diệp Âm Trúc kinh nghiệm qua không ít chiến đấu, cũng kinh nghiệm quá bên bờ sanh tử bồi hồi, sẽ không cho đối thủ cơ hội công kích, thực lực tử cấp một khi bộc phát, hắn và Tô Lạp kết cục sẽ chỉ có một.
"Ma pháp long Ly Sát, ta Diệp Âm Trúc triệu hồi ngươi."
Một đoàn lục mang tinh màu bạc, trong nháy mắt từ mi tâm Diệp Âm Trúc phun ra, quang mang chợt lóe, nguyên tố ba động trong không khí nhất thời trở nên mãnh liệt, chỉ là dưới tình huống tại Hắc ám ngăn cách, trong túc xá của Diệp Âm Trúc những nguyên tố thuộc tính ma pháp khác tựa hồ đều yếu đi rất nhiều.
Thanh âm lạnh như băng của Ly Sát vang lên, "
nhanh như vậy đã triệu hồi ta. Ta nói rồi, sẽ không giúp ngươi làm cái gì hết."
Theo thanh âm của nàng xuất hiện, ngân quang chợt lóe, thân thể đẹp sống động của Ly Sát đã xuất hiện trước người Diệp Âm Trúc. Mà lúc này, hắc ám long Dạ Tinh Hủ trong cơn giận dữ bộc phát (bạo nộ) hai tay hợp lại, một đạo mũi tên hắc ám tràn ngập năng lực xuyên thủng và hủy diệt đã phóng tới hướng Diệp Âm Trúc.
"
Hắc long tộc?" Ly Sát kinh hãi hô một tiếng, phản ứng của nàng bay nhanh, hai tay trước ngực giao nhau, một chùm ma pháp màu tím phun ra, cái khiên bốn nguyên tố thủy, hỏa, thổ, phong chợt xuất hiện, mạnh mẽ chống lại đạo mũi tên hắc ám trong cơn bạo nộ.
Ly Sát kinh ngạc, Dạ Tinh Hủ cũng kinh ngạc như vậy, trong mắt tràn ngập sát khí nhìn về phía Diệp Âm Trúc, "
ngươi cư nhiên đã cùng Ngân Long ký kết khế ước."
Không đợi Diệp Âm Trúc mở miệng, Ly Sát đã cướp lời, "
không sai, hắn đã cùng Ngân Long nhất tộc chúng ta ký kết khế ước, Hắc long tộc hèn hạ, ngươi cư nhiên dám tới Mễ Lan đế quốc gây hấn, hôm nay ta sẽ làm cho ngươi tới được không về được."
Tay phải của Dạ Tinh Hủ xoa lên miệng vết thương trước ngực của mình, quần áo mặc dù không có cách nào khôi phục, nhưng vết thương thật sâu trước ngực hắn lại bị một tầng sương màu tím bao trùm kỳ dị biến mất.
"
Tiểu nha đầu Ngân Long tộc, ngươi cho rằng bằng vào ngươi có thể ngăn cản ta sao? Cảm thụ một chút đi, đây là đang ở trong hắc ám ngăn cách của ta. Ngươi cho rằng thực lực của ngươi có thể phát huy được mười thành?"
Thời gian Ly Sát nhập thế không dài, còn chưa hoàn thiện ẩn dấu tâm tình của mình, nghe Dạ Tinh Hủ vừa nói như vậy, sắc mặt nhất thời đại biến. Ma pháp Hắc ám ngăn cách này xem thực lực của hắn tự nhiên rất rõ ràng, ma pháp này một khi thi triển ra, bên trong phong ấn chẳng những tất cả thanh âm và ánh sáng hoàn toàn ngăn cách, đáng sợ nhất là trừ ám nguyên tố ra, ma pháp nguyên tố khác cũng hoàn toàn ngăn cách. Vừa rồi nàng phát động khiên bốn nguyên tố đã hiểu được có chút không đúng, trong phòng bốn hệ ma pháp nguyên tố cơ hồ trong lúc nhất thời bị rút sạch. Mà ngân long có duy nhất ma pháp nguyên tố không cách nào sử dụng là ám nguyên tố, trong chiến đấu bình thường, Ngân long tuyệt sẽ không để mình bị Hắc long vây trong Hắc ám ngăn cách. Ma pháp long mất đi ma pháp nguyên tố cầm cự, thực lực thậm chí còn không bằng một đầu tuần long.
Theo tiếng cười âm lãnh, hai tay Dạ Tinh Hủ lại giơ lên, nhưng vào lúc này hắn lại nghe được thanh âm của Diệp Âm Trúc.
"Tử --." Từ giữa mi tâm, hỏa diễm màu tím trong nháy mắt thiêu đốt, không có ma pháp quang mang xuất hiện, một thân ảnh hư ảo màu tím đã từ trên người hắn xuyên thấu ra. Hư ảo biến thành thật bao gồm tóc tím, mắt tím, thân thể cao lớn, khuôn mặt lạnh như băng, tựa như một bức tường kiên cố nhất, xuất hiện bên cạnh Ngân Long Ly Sát.
Một cỗ sợ hãi phát ra từ nội tâm khiến cho Ly Sát và Dạ Tinh Hủ chợt dâng lên trong lòng hai người, Dạ Tinh Hủ chợt bị kiềm hãm, vốn chuẩn bị phát ra ma pháp dĩ nhiên bị đình trệ. Lúc này ánh mắt hắn và Ly Sát đều rơi vào nam tử tóc tím toàn thân tản ra đặc thù hơi thở.
Dạ Tinh Hủ không dám tin thất thanh nói: "Song trọng triệu hồi. Điều này, điều này sao có thể. Ngươi không phải thần âm sư sao, đây là ma pháp triệu hồi hệ."
Ly sát thối lui sang bên cạnh vài bước, đồng dạng hoảng sợ nhìn Tử, nhưng đối với ma pháp, nàng hiển nhiên càng hiểu rõ hơn Hắc long Dạ Tinh Hủ. "
Ngu ngốc. Đây không phải là song trọng triệu hồi, không có ma pháp khí tức, hẳn là bổn mạng triệu hồi trong truyền thuyết. Trời ạh! Ngươi là cái gì? Khí tức thật mạnh."
Trong đôi mắt thâm thúy của Tử hiện lên một đạo khí tức ghê tởm, "
những con rồng đáng ghét." Chân trái trong nháy mắt tiến lên một bước, hữu quyền không hề hoa mỹ trực tiếp đấm tới trước ngực Hắc long Dạ Tinh Hủ.
Dạ Tinh Hủ chấn động. Hạ ý thức lui về phía sau một bước, đồng thời hai tay đưa lên ngưng tụ ám nguyên tố trong nháy mắt bộc phát. Một viên hắc ám cầu thật lớn đường chừng nửa thước trực tiếp cắn nuốt hữu quyền của Tử.
Một đạo ánh sáng lẽo, phảng phất tia chớp lóe lên trong bóng tối, từ sâu trong đáy mắt Tử xẹt qua, hữu quyền của hắn đột nhiên biến thành màu tím thuần túy, một tầng tinh thể màu tím trong nháy mắt bao phủ nắm tay thật chắc chắn. Dĩ nhiên cũng không hề hoa mỹ xuyên qua hắc ám cầu tràn ngập nguyền rủa và lực hủ thực. Thẳng vào trước ngực Dạ Tinh Hủ đập mạnh.
Bá đạo, tuyệt đối bá đạo, tuyệt đối lực lương, đây là hình dung đối với một quyền của Tử. Dạ Tinh Hủ trong phút vội vàng, song thủ đồng thời xuất ra như gió, hai đạo hắc sắc chiến mang quấn hai tay của Tử.
Oanh--, cả tòa túc xá đều run rẩy kịch liệt, thân thể của Tử đình trệ một chút, trên mặt hiện lên một tầng tử khí. Mà Dạ Tinh Hủ kêu lên một tiếng đau đớn, hoảng sợ nói: "Hắc ám miễn dịch."
Tử nhìn nắm tay của mình một chút, nhíu mày phảng phất rất không hài với quyền vừa rồi của mình, ngay sau đó hắn lại tiến lên một bước, đồng dạng một quyền hướng tới đập mạnh vào ngực Dạ Tinh Hủ.
Đối mặt với phương thức công kích đơn giản nhất, trực tiếp nhất của Tử, Dạ Tinh Hủ đã có chút đáng sợ. Hắn có thể cảm giác được, năng lượng ba động trên người Tử xa không bằng mình. Nhưng không biết tại sao, khí tức của mình hoàn toàn bị đối thủ áp chế. Thậm chí ngay cả hắc ám ma pháp cực mạnh đối với đối phương cũng không sinh ra được tác dụng gì.
Ngay tại lúc này, sang sảng trong suốt, tiếng đàn từ Phi Bộc Lưu Tuyền đinh đông vang lên. Không có tiếng trầm thấp ngâm nga của cầm khúc, chỉ có tiếng đinh đông trong suốt bay xa, phảng phất như thác nước cuộn chảy, nhưng nhạc khúc tràn ngập sự nguy nga, cũng ngưng trọng như núi cao.
Là cây cầm chanh sắc, là Diệp Âm Trúc diễn tấu. Dây đàn mềm dẻo mà trong suốt, bảy đạo khí tức tinh thần giống nhau theo dây đàn trong lòng Diệp Âm Trúc tuôn ra. Phi Bộc Liên Châu cầm bi thương, khiến cho một khúc "Cao sơn luu thủy" này tràn ngập sự thương cảm trong thanh triệt. Tiếng đàn trực tiếp vang vọng tại đáy lòng, khiến mỗi người ở đây không khỏi bị chấn động, bọn họ đều là lần đầu tiên nghe khúc đàn này.
Tình cảm sâu sắc cùng dây đàn hoàn mỹ kết hợp, tiếng đàn tinh khiết giống như thần chung mộ cổ (chuông thần trống chiều), chấn động thật sâu vào mỗi người ở đây. Mang theo ưu thương nhàn nhạt, mang theo chanh sắc huyễn lệ, Diệp Âm Trúc và Phi Bộc Liên Châu cầm của hắn đã thành hạch tâm ở nơi này.
Trong miệng Tử phát ra một tiếng gầm nhẹ, hắn rõ ràng cảm giác được, toàn thân mình phảng phất có được khí lực sử dụng không hết, tinh thể màu tím trên nắm tay trong nháy mắt trở nên càng thêm như thật thể, lại một lần nữa xuyên qua hắc ám ma pháp của Dạ Tinh Hủ cùng song chưởng tử sắc chiến mang ngăn cản của hắn va chạm cùng một chỗ.
Cảm giác của Dạ Tinh Hủ và Tử hoàn toàn trái ngược, khúc "Cao sơn lưu thủy" lúc đầu có thể ảnh hưởng tới An Kỳ tử cấp tám giai, tự nhiên đối với hắn cũng có tác dụng. Hắn chỉ cảm thấy rất mệt mỏi, rất khốn đốn, ám ma đấu khí trên tay nhất thời trở nên yếu đi rất nhiều.
Trong tiếng nổ ầm ầm, thân thể của Dạ Tinh Hủ đã bay ra ngoài, trực tiếp bị một quyền mạnh mẽ này của Tử đánh bay ra khỏi phòng. Hắn không dừng lại, đối mặt với Tử một người quái dị mà mạnh mẽ, hơn nữa thần khí cầm khúc Diệp Âm Trúc và một Ngân Long. Hắn trong lòng lúc này chỉ có khủng hoảng.
Nếu nói, tại thế giới này ai có cảm thụ sâu nhất đối với cầm khúc của Diệp Âm Trúc, vậy không thể nghi ngờ là Tử. Cho dù là Tần Thương, lúc Diệp Âm Trúc luyện cầm cũng không phải luôn ở bên người hắn, chỉ có Tử. Hắn và Diệp Âm Trúc cùng nhau lớn lên, mặc dù bọn họ rất ít trao đổi, nhưng hắn mỗi ngày, thậm chí mỗi khắc, chỉ cần là Diệp Âm Trúc luyện đàn, hắn đều ở bên Diệp Âm Trúc lắng nghe. Tình huynh đệ của bọn họ chính là từ từ thành lập trong cầm khúc mà lên. Cho nên, cầm khúc của Diệp Âm Trúc ảnh hưởng đối với hắn cũng rất sâu, Phi Bộc Liên Châu cầm diễn tấu khúc "Cao sơn lưu thủy" này khiến Tử đối với thực lực của Diệp Âm Trúc có một nhận thức mới, đó là một thần khúc, cũng khiến lực lượng của Tử trong nháy mắt đột phá.
Tử không đuổi theo, thân thể nhanh chóng lướt ngang, chợt lóe thân đã đi tới bên cạnh Ly Sát. Bàn tay to có lực của hắn trực tiếp khóa trên cổ Ly Sát không có năng lực chống cự trong hắc ám ngăn cách.
Ly Sát chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng tuyệt đối, một cỗ sát khí vô cùng cường thịnh khiến máu của nàng cũng bị đông lalị, sắc mặt nhất thời trở nên một mảnh trắng bệch, nàng không thể nghi ngờ, nam nhân cường hãn toàn thân tràn ngập quái dị trước mặt này sẽ lập tức giết chết nàng.
"Tử, không thể. Nàng là bằng hữu của ta." Diệp Âm Trúc thanh âm trầm trầm ngưng đọng vang lên, khiến Tử bàn tay to đang chuẩn bị nắm lại liền ngừng lại. Hắn có chút nghi hoặc nhìn về phía Diệp Âm Trúc, "con rồng này là bằng hữu của ngươi?"
Diệp Âm Trúc gật đầu.
Trong mắt Tử quang mang lóe lên một cái, mới chậm rãi buông tay đang chế trụ Ly Sát, trầm giọng nói: "
Âm Trúc, chúng ta phải giết con Hắc long đó. Theo ta đi." Nói xong, thân thể hắn đã từ lỗ hổng Ly Sát đánh bay ra ngoài từ trước xông ra. Mà hắc ám ngăn cách vòng quanh túc xá đang từ từ biến mất.
Diệp Âm Trúc thân hình chợt lóe, đã đuổi tới bên người Tử. Tô Lạp tự nhiên không chút do dự theo sát đi tới.
Ly Sát cắn răng, đi theo phía sau ba người, vừa ra khỏi túc xá, nàng lập tức như thảy đổi thành một người khác, phong hệ Phi tường thuật trong nháy mắt phóng thích, lực áp bách cường đại của Ngân Long một lần nữa xuất hiện.
"Muốn đuổi kịp hắn thì lên đi." Cuồng phòng quyển khí. Diệp Âm Trúc, Tử và Tô Lạp chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, thân thể đã thoát khỏi mặt đất.
Ly Sát không hổ là tử cấp năm giai cường hãn ma pháp thực lực, một cái Phi tường thuật đem thân thể ba người mang đi. Bằng vào cảm giác nhạy cảm của Ngân Long đối với ma pháp nguyên tố. Nàng dựa theo quỹ tích của hắc ám nguyên tố truy tìm, lập tực tìm được phương hướng mà Dạ Tinh Hủ thoát đi.
Dùng tốc độ nhanh nhất bay ra Mễ Lan Ma võ học viện, chọn một phương hướng bay hơn trăm dặm, Dạ Tinh Hủ mới ngừng lại nghỉ ngơi một chút. Hai tay lúc trước ngăn trở công kích của Tử bây giờ lại mơ hồ thấy đau. Sử dụng rất nhanh mấy cái ám ma pháp rất hao phí pháp lực, làm hắn tiêu hao không nhỏ.
Hắn hiểu được chính mình thật sự rất xui xẻo. Nguyên vốn tưởng rằng chỉ là một nhiệm vụ đơn giản. Đuổi bắt người là có thể phản hồi Hắc Long thành, nhưng ai biết lại đánh lên tấm sắt. Hai lần triệu hồi, còn có cái gì bổn mạng triệu hồi. Nếu không phải chính mình vận khí tốt trước tiên đã dùng hắc ám ngăn cách, một khi để cho Ngân Long đó phát huy ra thực lực, sợ rằng muốn chạy cũng không được. Dù sao, Mễ Lan đế quốc là phạm vi thế lực của Ngân Long. Xem ra, chính mình trước tiên chính là trở về Hắc Long thành rồi hãy nói. Gặp phải được địch nhân như vậy, trưởng lão cũng không thể trách mình mới đúng.
"Cái tên tóc tím mắt tím kia đến tột cùng là vật gì vậy? Thật sự là bổn mạng triệu hồi trong truyền thuyết sao? Hắn thực lực không bằng ta, thậm chí không có ma pháp. Nhưng tại sao trước mặt hắn ta tự nhiên lại sinh ra cảm giác sợ hãi, thậm chí ngay cả ám nguyên tố của ta đối với hắn cũng không sinh ra áp chế gì. Ám ma pháp miễn dịch, điều này chính là lần đầu tiên gặp được. Cho dù là Ngân Long cũng không thể làm được a! Hắn đến tột cùng là cái gì? Có lẽ trưởng lão sẽ biết.
"Đáng tiếc, ngươi đã không có trở về báo cáo nữa." Thanh âm hùng hậu mà lạnh như băng vang lên trong không trung, thân hình chợt lóe, trước người Hắc long Dạ Tinh Hủ đã có thêm một người. Tóc tím mắt tím, chính là Tử mà trong lòng hắn đang suy nghĩ.
"là ngươi?" Dạ Tinh Hủ rõ ràng không nghĩ tới đối phương lại nhanh chóng đuổi theo như vậy, nhất thời trong lòng cả kinh, hạ ý thức lui về sau một bước.
"Còn có ta. Ở chỗ này, ta xem ngươi còn dùng hắc ám ngăn cách như thế nào." Quang mang màu tím dày đặc trong không trung bắt đầu sáng lên, ma pháp nguyên tố khổng lồ trong không khí điên cuồng chuyển động có quy tắc, phảng phất nham tương sôi trào tùy thời đều có thể bộc phát.
Tâm tình của Ly Sát rất không tốt, bị Dạ Tinh Hủ áp chế không nói, còn bị Tử uy hiếp, nếu không phải Diệp Âm Trúc lên tiếng không chừng nàng đã chết trong tay Tử. Là Ngân Long cao ngạo, khẩu khí này nàng thật sự nuốt không trôi, nhưng lúc này lại không cách nào đối với Tử sinh ra tâm lý mạnh mẽ, nhất thời đem tất cả lửa giận đều chuẩn bị đổ lên trên người Hắc long Dạ Tinh Hủ.
Vì chống đỡ với ma pháp áp chế của Ly Sát. Dạ Tinh Hủ không thể không thúc dục ám ma pháp của chính mình, một chùm ma pháp ba động mù sương màu tím bao quanh thân thể hắn. Hắn phát hiện, Tử ngay trước mặt mình không xa, đối với áp lực của hắn và Ngân Long Ly Sát mang đến dĩ nhiên phớt lờ như không thấy, phảng phất căn bản không có cảm nhận được nửa điểm. Phát hiện điểm này, Dạ Tinh Hủ không khỏi trong lòng kinh hãi, chẳng lẽ nam tử quái dị này ngoại trừ miễn dịch ám ma pháp, còn có thể miễn dịch toàn hệ ma pháp của Ngân Long sao? Nếu là vậy, người đó cũng thật đáng sợ.
Động thủ đầu tiên không phải là Tử mà cũng không phải Ly Sát đang lơ lửng trên không trung mà là Diệp Âm Trúc.
Tiếng sang sảng trong suốt đó, lại vang lên do tiếng đàn của Phi Bộc Lưu Tuyền, vẫn như trước là "Cao sơn lưu thủy", vẫn như trước là một trong ba đại thần khúc trong cửu đại danh khúc của Cầm tông. Phạm vi lớn sử dụng cầm khúc này Diệp Âm Trúc còn chưa làm được, nhưng gần đối mặt chỉ có vài người như vậy, hắn vẫn có thể dễ dàng khống chế.
Hiệu quả của thần khí phối hợp với thần khúc, vô hình trung tăng cầm ma pháp của Diệp Âm Trúc lên mấy cấp, trong khúc "Cao sơn lưu thủy" này, khí thế của Tử càng thêm trở nên trầm mà ngưng đọng. Mà nguyên tố ba động chung quanh Ly Sát cũng trở nên càng ngày càng mãnh liệt. Áp lực thật lớn, khiến Hắc long Dạ Tinh Hủ có cảm giác không thở nổi.
Ngoại trừ nghe cầm khúc sống động đó, trên đấu trường lúc này có chút yên tĩnh, ai cũng không có ra tay trước, đều đang đợi cơ hội tốt nhất. Nhưng là, bởi vì nguyên nhân khúc "Cao sơn lưu thủy" đó, suy yếu cùng tăng phúc hai hiệu quả từ từ phát huy ra, Dạ Tinh Hủ đã cảm giác được càng ngày càng không ổn.
Không tiếp tục tiêu vong trong trầm mặc, sẽ bộc phát trong trầm mặc. Dạ Tinh Hủ chọn loại sau.
Màn sương tím bao quanh thân thể hắn trong nháy mắt bộc phát, sương khí mênh mông tiếp xúc mặt đất, thậm chí là không khí cư nhiên phát ra tiếng phốc phốc, mùi khó nghe như có người nôn mửa, ngay cả không khí đều có thể hủ thực, có thể thấy được ám ma pháp này kinh khủng cỡ nào.
Màn sương tím thật lớn hình thành một vòng bảo hộ hình nửa vòng tròn, đem thân thể Hắc long Dạ Tinh Hủ bao phủ ở bên trong cũng khuếch trương rất nhanh. Dạ Tinh Hủ nhìn kỹ Tử cách đó không xa, trong lòng thầm nghĩ. Ngươi có thể miễn dịch ám nguyên tố, ta cũng không tin người ngay cả sương mù hủ thực cũng có thể miễn dịch.
Đồng thời lúc Dạ Tinh Hủ động thủ, Ly Sát trong nháy mắt thích phóng ra một mảng lớn thuấn phát ma pháp. Tử quang mãnh liệt chiếu sáng bầu trời đêm, tại tiết trời đông quý lạnh như băng, mạnh mẽ xé rách không khí mang đến một vùng nóng điên cuồng, từng đoàn ánh sáng huyễn lệ chói mắt trong hủ thực độc tố đó vỡ tan ra. Không biết có đúng là vì màn sương độc hủ thực quả thật có thể làm tổn thương Tử, Hắc long Dạ Tinh Hủ vừa phóng thích sương độc, Tử rất nhanh lui về phía sau vài bước, đồng thời, quang mang trong mắt hắn lóe ra nhất thời trở nên cường thịnh.
"Tà ma ở tầng sâu nhất của địa ngục. Thỉnh ngài mở con mắt chết chóc đã ngủ say ức ngàn năm của ngài. Lắng nghe vô số con cháu thế hệ sau của ngài khẩn cầu! Con cháu của ngài nơi này hiến lên tế phẩm có lực lượng cường đại, để cho hắn trở thành một bộ phận của thân thể ngài, tuyên cáo bất chấp trật tự của thế giới này, với ý chí của ngài tồn tại dưới hình thức tế phẩm, -- ma hóa hồng liên." Lợi dụng thời gian ngắn ngủi ma pháp sương độc hủ thực ngăn cản Ly Sát, Hắc long Dạ Tinh Hủ ngâm xướng lên những câu chú ngữ dài. Với thực lực của hắn và Ly Sát cùng tử cấp ngũ giai cũng phải ngâm xướng dài như thế, có thể thấy được ám ma pháp này đáng sợ cỡ nào. Hắn rất rõ ràng, nếu không có một ma pháp cường đại đánh lui địch nhân, chính mình không có cơ hội đào tẩu.
Diệp Âm Trúc ngồi dưới một cây đại thụ cách đó không xa, nghe được Dạ Tinh Hủ ngâm xướng. Hai bàn tay tám ngón của hắn nhất thời trở nên dồn dập, khúc "Cao sơn lưu thủy" dưới sự diễn tấu toàn lực của hắn thả ra một vầng sáng tròn màu vàng, đem cả chiến trường bao phủ ở bên trong. Lúc này hắn thậm chí bỏ qua tác dụng tăng phúc trong thần khúc này, toàn lực suy yếu ám ma pháp ba động của Dạ Tinh Hủ.
Đồng tử Ly Sát chợt co rút lại. Mắt nhìn trên người Dạ Tinh Hủ thả ra tầng tầng màn sương chết chóc mãnh liệt, nàng biết ám ma pháp này đã không cách nào cắt đứt. Ma hoa Hồng Liên, một trong những ám ma cấm chú, nàng không chút do dự cũng bắt đầu ngâm xướng của chính mình. Hai tay trong nháy mắt thu về hợp trước ngực, tay trái tay phải ngón út và ngón vô danh đan chéo vào nhau, ngón giữa, ngón trỏ chậm rãi sát lại. Khi ngón giữa hai tay chạm vào nhau, ngón trỏ trong nháy mắt áp sát lên trên ngón giữa, đồng thời ngón cái dựng thẳng lên, che hai ngón vô danh, ngón út của hai tay vào bên trong, làm ra một cái thủ ấn kỳ dị. Từng chùm nguyên tố ba động màu tím hình hoa sen bạc nở rộ giữa hai tay nàng. Ngoại trừ ám ma hệ, những ma pháp nguyên tố khác trong khoảnh khắc với tốc độ nhanh nhất hợp tại thủ ấn kỳ dị hợp lại của nàng.
Tử có chút kinh ngạc nói: "Ngân Long chuẩn đề ấn."
"
Đến từ phương nào. Về theo phương ấy, ánh sáng lấp lánh, hóa thành kiếm không gì không thể phá! Lấy đại khí làm cùng, ánh sáng làm tên, thừa nhận lực lượng ý chí của ta, xé rách hư không!"
Chú ngữ của Ly Sát thậm chí so với Dạ Tinh Hủ còn muốn phức tạp. Hai tay chia ra, tay trái tại không trung làm ra một cái tư thế cầm nắm tượng trưng, tay phải dựng ngón trỏ, ngón giữa chỉ xéo bầu trời. Tất cả ma pháp nguyên tố được ngưng tụ từ trước, tại giờ phút này hoàn toàn biến thành khí tức thần thánh, thông qua Ngân Long chuẩn đề ấn, nàng đưa nguyên tố tự nhiên này đều chuyển hóa thành quang nguyên tố. Đây mới là thực lực chính thức.
"Tay trái "Quang tiêm phá đạn", tay phải "Khung quang chi tiễn", hai dạng ứng với quang thuật của ta, Hợp thể!"
Lòng bàn tay trái tư thế cầm nắm tượng trưng, một đoàn quang mang màu trắng làm hạch tâm, quang cầu màu tím bao quanh mãnh liệt bắt đầu bay lên. Ngón trỏ, ngón giữa tay phải chỉ tới chân trời xa, một đạo mũi tên ánh sáng hình vòng cung từ trên trời giáng xuống. Hai đạo thánh quang mãnh liệt giữa không trung hợp thành một, phát tán tử quang thần thành vô cùng mãnh liệt không gì so sánh được.
Trong nháy mắt thần thánh quang mang chiếu khắp nơi, Ly Sát mặt cười trở nên nghiêm nghị, hai tay một lần nữa trở lại hình Ngân Long chuẩn đề ấn như trước, trầm giọng quát: "Hãy tỏa ra ánh sáng huy hoàng rực rỡ -- chiếu rọi thiên đường!"
Ánh sáng thần thánh đó tại không trung hóa thành một cột sáng hỗn hợp màu trắng tím đường kính vượt qua mười thước đồng thời đánh xuống mặt đất, ma pháp của Hắc long Dạ Tinh Hủ cũng hoàn thành trước một bước.
Màn sương tím trong nháy mắt biến thành màu tím đỏ. Thân thể Dạ Tinh Hủ trong phút chốc biến mất, một chùm hoa sen màu tím đỏ thật lớn từ vị trí của hắn lúc trước làm trung tâm trong nháy mất khuếch tán, mỗi một cánh hoa đều chân thật như vậy, mỗi một tầng khí tức đều tràn ngập tà ác tuyệt thế chưa từng có, ma hoa Hồng Liên khổng lồ, huyễn hóa ra từng vòng ám nguyên tố ba động mạnh mẽ, mang theo hủ thực vô tận và tà ác mạnh mẽ bạo phát mênh mông bởi liên tâm.
Vốn ma hoa Hồng Liên trong nháy mắt lan tràn, bởi vì huy diệu thiên đường trên không trung hạ xuống mà ngưng tụ, hắc ám cùng quang minh, cấm chú đại biểu hai cực đoan, trong phút chốc va chạm tại không trung.
"Ngưng thần." Tử không biết lúc nào đã đi tới bên người Diệp Âm Trúc, dùng thân thể cao lớn của hắn che Diệp Âm Trúc và Tô Lạp ở phía sau. Ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng hô rống giận rung trời, thân thể hắn ngay trong khúc "Cao sơn lưu thủy" xảy ra biến hóa kỳ dị.
Phảng phất như hạch tâm nổ mạnh, một đoàn tử quang sáng ngời thậm chí so với quang minh cùng hắc ám cấm chú kia còn hơn từ trước ngực Tử tóe ra. Sau một khắc, thân thể hắn trong nháy mắt bành trướng, năng lượng vô cùng mạnh mẽ tựa hồ muốn xé rách cả thế giới. Cơ thể ứng rắn như đá hoa cương sinh trưởng điên cuồng, thân thể hắn cao lên. Thay đổi mạnh mẽ, chỉ là nháy mắt công phu, vốn Tử thân cao hai thước, đã tăng trưởng hơn mười lần. Quần áo trên người hắn dưới lực lượng cường hãn biến thành bụi phấn. Một tầng tinh thể màu tím dày ngưng tụ thành thật thể, tựa như khải giáp kiên cố nhất trên thế giới, từ trên da hắn sinh trưởng ra, bảo vệ thân thể hắn kể cả những nơi nhỏ nhất.
Thân thể hoàng kim bỉ mông cũng cường tráng, nhưng nếu lúc này hoàng kim bỉ mông đứng trước mặt Tử, lại kém hơn vài cấp. Bả vai rộng rãi của Tử, tương đương với năm lần của hoàng kim bỉ mông. Thân hắn cao kinh khủng cũng đạt tới hai mươi lăm thước. Hắn lúc này, làm cho người ta chỉ có một cảm giác. Đó chính là hung khí. Hung khí thân mặc Tử tinh khải giáp.
Diệp Âm Trúc kinh ngạc mở to hai mắt nhìn, hét lớn một tiếng, "Tử, ngươi làm sao vậy?"
Thanh âm Tử càng thêm trở nên hùng hồn vang lên, "ta không việc gì, tiếp tục diễn tấu, không nên dừng. Tăng cường lực lượng cho ta."
Quang minh cùng hắc ám cấm chú rốt cục va chạm.
Cả thế giới tựa hồ biến thành màu trắng, hoặc là biến thành màu tím. Trong nháy mắt đó, bất luận là Diệp Âm Trúc hay là Tô Lạp, lục cảm đồng thời biến mất. Nhưng tay Diệp Âm Trúc không có ngừng lại, tám ngón của hắn trong tiềm thức, vẫn diễn tấu khúc "Cao sơn lưu thủy" như trước.
Cấm chú, đây là uy lực của cấm chú! Chính thức cấm chú.
Thân thể hai bên, phảng phất có vô số trận gió thổi qua, chung quanh hết thảy đều với tốc độ nhanh nhất biến mất. Nhưng chỉ có mình không việc gì, bởi vì trước người mình, có một thân thể vô cùng cứng rắn không gì có thể so sánh, giống như một tòa thành bằng tử tinh cứng rắn, chống lại chấn động còn lại của cấm chú nổ mạnh.
Mặt đất rung lên, tựa hồ cả Long Khi Nỗ Tư đại lục cũng đều rung lên, ma hoa Hồng liên cùng Huy diệu thiên đường va chạm, đem hết thảy tất cả trong đường kính mười dặm trừ ba người Diệp Âm Trúc đều biến thành nhỏ như bụi phấn. Tím đỏ cùng tím trắng quang mai hai màu, giống như là tên tử thần, xóa đi vô số dấu vết của sinh mệnh trong phạm vi mười dặm.
Đây mới là thực lực chính thức của cửu cấp ma thú, chính thức kinh khủng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Lục cảm của Diệp Âm Trúc khôi phục đầu tiên là thị giác, trận gió tựa hồ đã biến mất, mà trước mặt hắn thân thể tử tinh thật lớn đó ngay giờ khắc này xông ra ngoài, thân thể thật lớn cao hơn hai mươi lăm thước vung Tử tinh cự kiếm dài mười ba thước lên.
Ly Sát biến mất, Dạ Tinh Hủ cũng biến mất. Tại đây trống trải giống như địa ngục, khắp nơi đều là trung tâm ma pháp nguyên tố cuồng bạo, chỉ còn lại có một hắc ám một bạc hai con cự long. Thân bọn họ đều dài khoảng hai mươi thước, nhưng giờ phút này, đứng trước thân thể Tử nguy nga như núi Tử tinh cự kiếm vung lên cao cao, lại có vẻ nhỏ bé như thế.

Cầm Đế - Chương #42


Báo Lỗi Truyện
Chương 42/336