Chương 35 : Tô Lạp đích cố sự


Đối mặt với chất vấn của Tô Lạp . Áo Tạp Phúc , Áo Lợi Duy Tạp hai huynh đệ không thể nói được gì , hai người nhìn nhìn nhau , nắm tay Áo Tạp Phúc đang nắm chặt từ từ buông lỏng ra .
- Như Tô Lạp đã nói . Diệp Âm Trúc chính là công thần của đế quốc , cũng chính thức là anh hùng . Cho dù là Nguyệt Huy đại sư ở đây , cũng vị tất đã có thể làm được hết thảy như Diệp Âm Trúc ngày hôm nay , Chuyện này , ta sẽ thay mặt ngươi giải thích cho Mã Nhĩ Đế Ni nguyên soái .
Từ chỗ hai gã kỵ binh tách ra , Tư Thiết Lạp đi tới đầu thành . Ánh mắt hắn dồng dạng tập trung ở trên người Âm Trúc . Chỉ bất quá , trong mắt tràn ngập là loại ánh mắt tín ngưỡng . Áo Lợi Duy Tạp huých Áo Tạp Phúc một chút , Khom người nói :
- Việc này hết thảy xin nghe theo an bài của điện hạ .
Áo Tạp Phúc có chút không muốn gật đầu , đồng thời hướng đến Tư Thiết Lạp hành lễ . Tư Thiết Lạp nói :
- Được rồi , tốt lắm , hai vị tướng quân . Trước hết hãy quét dọn chiến trường đi , tìm thú nhân còn sót lại , đồng thời kiểm tra xem chúng ta thu được bao nhiêu chiến lợi phẩm , ưng chuẩn long của chúng ta còn có khả năng sống sót hay không .
- Vâng , thưa điện hạ .
Một ngày sau , tại doanh trại của bộ lạc Lôi Thần . " Cái gì ? " Cổ Đế long mày dựng lên , đem lại cảm giác như một khối địa mặc tinh thạch , ánh mắt phảng phất như có thể thôn phệ mọi thứ , " Ngươi lập lại một lần nữa xem ? "
Một gã hổ nhân bộ long bị thiêu hủy phân nửa bộ lông , một cánh tay đã bị đoạn mất , quỳ phục trên mặt đất . Run rẩy nói : " Tù trưởng đại nhân , chúng ta … chúng ta đã bị tổn thất hoàn toàn quân đoàn . "
- Không , cái này không có khả năng . Cổ Đế hơi thở đã có chút rối loạn , gầm lên một tiếng .
- Chẳng lẽ bỉ mông quân đoàn lại có thể bị tiêu diệt sao ? Địch Tư cùng với Mạt Kim Tư đều là cường giả đệ nhất trong bỉ mông nhất tộc . Bọn họ thống lĩnh bốn vạn quân , làm thế nào mà ngay cả một tòa thành nhỏ chỉ cao có mười thước mà cũng không hạ được . Nói , tột cùng là có chuyện gì xảy ra ?
Nếu trước mặt không phải tộc nhân của hắn , sợ rằng bây giờ đã bị hắn xé thành từng mảnh nhỏ .
- Chúng ta gặp mai phục . Còn chưa đến thành Khoa Ni Á , đã bị địch nhân tập kích . Thương vong thảm trọng , được Địch Tư cùng với Mạt Kim Tư hai vị đại nhân suất lĩnh , chúng ta vất vả lắm mới tới được Khoa Ni Á thành , nhưng lại gặp đối thủ là long kỵ binh cùng với ma pháp sư . Tù trưởng đại nhân , đây thực sự là một âm mưu , thực sự là một âm mưu a … !
Vừa nói xong , tên hổ nhân ngẩng đầu lên , hướng đến bên người Cổ Đế toàn than bao phủ đấu khí màu lam nhìn . Ánh mắt Cổ Đế lạnh như băng , chậm rãi chuyển hướng đến bên người Ai Mạc Sâm , khiến bối tâm hắn phát lạnh .
- Ai Mạc Sâm tiên sinh , ta cần một sự giải thích . Quân đoàn bốn vạn người , đều là vu dân tối trung thành của bộ lạc Lôi thần , là quân đoàn tối trung thành dưới tay ta , bây giờ quay về chỉ không đầy một trăm người .
Sát khí mãnh liệt giống như sóng thần tràn ra , xâm nhập vào than thể của Ai Mạc Sâm .
- Cổ Đế tù trưởng , việc này quả thực không có khả năng . Kế sách của chúng ta kín như bưng , địch nhân như thế nào có thể phát hiện ra đây ? – Ai Mạc Sâm có chút kinh hoảng , mặc dù hắn đối với bản than rất tự tin , nhưng đã không còn giữ được sự tự tin đó từ khi bức thành đồng vách sắt của Lôi Thần bị phá tan .
Cổ Đế lạnh giọng nói : " Kết quả đã bày ra trước mắt , vậy ngươi nói cho ta biết đây là chuyện gì đã xảy ra ? " Ai Mạc Sâm khẩu khí trầm xuống , chuyển hướng tới tên hổ nhân còn sống sót nói : " Nói mau , đến tột cùng thì các ngươi gặp phải chuyện gì , chẳng lẽ là long kỵ binh ? Nhưng kỵ binh đều bị chúng ta giữ chân ở Thánh Tâm thành kia mà . "
Hổ nhân lắc đầu , trong mắt đã toát ra thần sắc khủng hoảng .
- Không , hủy diệt chúng ta không phải là long kỵ binh , mà là ma pháp sư , ma pháp sư vô cùng đáng sợ . Khi chúng ta vừa mới bắt đầu tiến quân , Khoa Ni Á thành đột nhiên truyền ra ma pháp ba động , chính là tử cấp đại ma đạo sư . Đó là một khúc đàn đặc thù . Tuần long của Mễ Lan sau khi nghe xong , đều hóa điên , hướng đến chúng ta vọt tới , sau đó …
Mang theo sợ hãi cực độ , hổ nhân đem tình cảnh ở Khoa Ni Á thành kể lại một lượt . Nghe hắn nói xong , Ai Mạc Sâm hãm vào trầm tư . Cả nửa ngày sau mới nói :
- Thật là bất khả tư nghị ( không thể ngờ được ) . Chỉ là một khúc nhạc đã khiến cho cả một mấy vạn đại quân bị tiêu diệt hoàn toàn , chẳng lẽ là thần âm sư , một chi của tinh thần hệ sao ? Nhưng mà , theo ta biết , thần âm sư lợi hại nhất của Mễ Lan đế quốc , cũng chỉ là thanh cấp thực lực mà thôi . Cho dù là tử cấp . Ta cũng không có nghe nói thần âm sư có thể khiến tuần long tự bạo a ! Cổ Đế tù trưởng , chuyện này thật kỳ quái . Ngài hãy cho ta trở về điều tra một chút .
Ai Mạc Sâm vừa dứt lời trước mặt hắn đã xuất hiện một cái bóng to lớn . Không đợi hắn phản ứng , bàn tay to lớn của Cổ Đế đã bóp chặt yết hầu của hắn , trực tiếp nâng bổng người hắn lên khỏi mặt đất . Âm thanh lạnh lẽo như băng nương theo hô hấp nặng nề của Cổ Đế vang lên bên tai hắn .
- Ta không biết cái gì kỳ quái , ta bây giờ chỉ biết bốn quân đoàn chủ lực , them nữa là tám mươi sáu bỉ mông cự thú , đến bây giờ cũng không có một bỉ mông cự thú nào quay về . Ngươi có biết không ? Lần này , ta phái ra Kiếp Lược quân đoàn , là đã một phần ba thực lưc của bộ lạc Lôi Thần chúng ra . Trước sự công kích của Mã Nhĩ Đế Ni , chúng ta đã tổn thất không ít , Kiếp Lược quân đoàn đã biến thành như vậy . Ai Mạc Sâm tiên sinh , cho dù ngươi có nói gì thì cũng không giải được mối hận cao như núi này .
- Cổ Đế … tù … trưởng , chúng ta … tuyệt đối là … thiệt tình … cùng ngài hợp tác … , cái này … xin ngài … cấp … cho ta một chút … thời gian … chúng ta sẽ … đưa cho … các ngươi … đệ nhất lễ vật … lập tức sẽ … tới … đồ vật này … đủ để … đại biểu … cho thành ý … của chúng ta .
Hô hấp cực kỳ khó khăn , Ai Mạc Sâm sắc mặt đã biến than màu tím , chỉ cần bàn tay to lớn của Cổ Đế kia bẻ một cái , tánh mạng của hắn lập tức bị tước mất .
Nghe được hai chữ lễ vật , sắc mặt Cổ Đế dần dần hòa hoãn xuống . Buông Ai Mạc Sâm sang một bên . " Hy vọng ngươi không nói dối . Nếu dám gạt ta , hậu quả gì ngươi cũng biết rồi đấy . Ta cho ngươi thập thiên thời gian ( chả bít thập thiên là bao lâu nữa , nếu là mười năm thì hơi dài nhỉ ^ ^ ) , phải tra ra chân tướng lần này cho ta . "
- Ta nhất định tra ra chân tướng .
Ai Mạc Sâm cơ hồ nhìn lại cũng không sám , vội vã rời khỏi trướng . Sắc mặt Cổ Đế đã khó coi , giờ lại càng khó coi hơn . Nếu không phải vì hợp tác với thế lực đứng sau lưng Ai Mạc Sâm , tổn thất lần này tuyệt đối là đả kích trí mạng đối với hắn .
- Truyền lệnh của ta , đối với Thánh Tâm thành , hết thảy hành động quân sự toàn bộ đình chỉ , tất cả các quân đoàn triệt thoái , quay về bộ lạc Lôi Thần .
Diệp Âm Trúc từ trong giấc ngủ say mông lung tỉnh táo lại , chỉ cảm thấy đầu mình đau dữ dội . Trong đầu sinh ra các huyễn tượng , các loại tâm tình phức tạp không ngừng xâm nhập vào tư tưởng của hắn ,không nhịn được thống khổ rên rỉ lên một tiếng .
- A , Âm Trúc , ngươi tỉnh lại rồi . – Âm Thanh kinh hãi của Tô Lạp truyền đến . Diệp Âm Trúc chỉ cảm thấy một bàn tay lạnh lẽo đang đặt trên trán của mình , thoải mái nói không lên lời . Trong vô thức đã nắmchặt bàn tay đó không buông .Tô Lạp trên mặt bay lên một đoàn đỏ ửng , hưng cũng không có giãy dụa. Diệp Âm Trúc có chút khó khăn , mở hai mắt ra , điều đầu tiên đập vào mắt hắn là ánh mắt ân cần của Tô Lạp .
- Tô Lạp , thanh âm của ngươi vừa rồi thật dễ nghe a ! Tô Lạp trong lòng cả kinh . lúc này mới ý thức được , trong lúc vội vàng đã vô ý lộ ra nữ thanh . Bèn nói tránh sang truyện khác : " Âm Trúc , ngươi đã tốt hơn chưa ? Còn có chỗ nào cảm thấy khó chịu nữa không ? "
- Đầu ta đau quá , bất quá , có ngươi ở đây thì cảm thấy thoải mái hơn . – Theo ý thức hoàn toàn thức tỉnh , các tâm tình tạp giao đã bị hắn dung tinh thần lực từ từ xua tan . Tâm linh thủ hộ trạc đã giúp hắn ổn định lại tâm thần , thống khổ đã bị trục xuất dần .
Tô Lạp trên mặt phát lạnh nói : " Âm Trúc , lần này nguoi cũng quá lớn mật đó . Ta nghe tinh thần ma pháp sư nói , cái tinh thần ma pháp kia cực kỳ nguy hiểm , lần này nếu không phải ngươi có tâm linh thủ hộ trợ giúp , sợ là sẽ biến thành kẻ ngây dại đó .
Diệp Âm Trúc bất đắc dĩ nói : "
Nhưng mà , lúc ấy ta không có biện pháp khác a ! Ta cũng không biết tinh thần dung hợp ma pháp lại đáng sợ như vậy . Ta vốn nghĩ , nếu tinh thần lực của mọi người giống nhau , thu về cũng sẽ không có vấn đề gì . Sau này mới biết được , tinh thần dung hợp lại mang theo cả đủ loại tâm tình khác nhau nữa , tâm tình này đánh sâu vào tâm của ta , khiến ta khó mà dung nạp . Tô Lạp , chiến sự thế nào rồi , thú nhân đâu ? "
Tô Lạp sửng sốt , nói : "
Ngươi không biết đã xảy ra chuyện gì ? "
Diệp Âm Trúc thản nhiên nói : "
Đúng vậy , sau khi ta mượn tinh thần lực của mọi người xong , đạn tấu ra một khúc " Long tường thao " , dựa theo kế hoạch mà nói , tuần long ở trong cầm khúc của ta hẳn là sẽ sinh ra hiệu quả cuồng bạo . Chỉ cần chúng lao vào thú nhân , dám chắc sẽ gây ra thương tổn rất lớn . Nhưng , chính là khi ta dụng Khô mộc long ngâm cầm đạn tấu khúc " Long tường thao " , ý thức của ta hoàn toàn đắm chìm vào trong cầm khúc , toàn thân phát lãnh , sau dó thì không còn biết gì nữa , chẳng lẽ cầm khúc của ta đã thất bại ? "
Tô Lạp than nhẹ một tiếng . Nói : "
Không , ngươi đã thành công , bất quá , thành công này tựa hồ còn có chút quá lớn . Hơn nữa , lần này tổn thất cũng thật là lớn quá . Kể cả hơn năm trăm ưng chuẩn long , tổng cộng một ngàn sáu mươi tuần long chết tại chiến trường này . Nhưng mà hiệu quả cũng thật lớn , địch nhân toàn bộ bị tiêu diệt . Chỉ là ta không rõ , tại thời khắc cuối cùng , một hoàng kim bỉ mông đã xông lên đầu thành công kích ngươi , nhưng ngươi chẳng những không có bị thương , mà hoàng kim bỉ mông kia tự nhiên bị đánh rơi xuống đầu thành . Còn mơ hồ nhìn thấy một cỗ tử quang xông lên tận trời . Chuyện gì đã xảy ra ? "
Vừa phát ra nghi vấn , Tô Lạp tự nhiên nghĩ đến việc mình hỏi thật không có đạo lý , cười cười tự giễu mình : "
Ta như thế nào lại hỏi ngươi , khi đó ngươi đang trong trậng thái hôn mê , như thế nào biết được chứ . Âm Trúc , thật không nhìn ra , ngươi hằng ngày tâm tính chân thật thiện lương , vừa ra đến chiến trường , tự nhiên so với Áo Lợi Duy còn muốn điên cuồng hơn . "
- Điên cuồng ? Ta sao ? Áo Lợi Duy đại ca có nói qua , chiến tranh giống như một trò chơi . Mà chỉ huy chính là người nắm trong tay trò chơi , vì đạt tới mục đích cuối cùng là thắng lợi , phương pháp gì cũng đều có thể sử dụng , cho dù là hy sinh binh lực cũng phải giành lấy thắng lợi cuối cùng . Ta chính là dựa theo binh pháp của hắn mà bày trận a ! Chẳng lẽ ta sai rồi sao ?
Diệp Âm Trúc cũng không chính thức nhìn thấy cảnh máu tanh . Cho nên lúc này ,
hắn cũng không cách nào tưởng tượng ra được cảnh tượng lúc ấy , hang vạn thú nhân đại quân trong lúc long bạo mà trở thành vong linh
Tô Lạp mỉm cười , nói : " Không , ngươi đương nhiên đúng . Ngươi đã cứu Khoa Ni Á thành , thậm chí cứu cả Phổ Lợi Á , ngươi là anh hùng . Ta khó có thể tưởng tượng được dưới tình huống hoàn toàn bất lợi như vậy , chỉ có một mình ngươi đã có thể thay đổi cục diện . Sợ rằng , cũng chỉ có Pháp Lam mới có thể làm được . Có lúc , ta hoài nghi ngươi có phải từ Pháp Lam đi ra không . "
- Tô Lạp . – Thanh âm cao vút như tiếng phượng kêu từ ngoài cửa vang lên , cửa mở , Hương Loan từ bên ngoài tiến vào . Hôm nay nàng mặc một chiếc quần dài màu hồng , làm da thịt nàng như ánh lên sắc hồng đầy dụ hoặc . Khuôn mặt mang theo vẻ tươi cười , hiển nhiên tâm tình rất tốt . Mỗi một lần chứng kiến nhan sắc của nàng , Diệp Âm Trúc tự hiên lại ngẩn người ra .
-
- Hương Loan công chúa . Tô Lạp cúi mình làm lễ , nhưng vẻ mặt hắn rất lãnh đạm . Diệp Âm Trúc cố sức ngồi dậy , đối với lễ quân thần , hắn không quá mẫn cảm , song hắn hiểu được , khi có nữ hài đến thăm mà nằm thì thật bất hảo .
- A , Âm Trúc , ngươi tỉnh rồi . – Vừa nhìn thấy Diệp Âm Trúc đã thanh tỉnh , Hương Loan nhất thời quên mất Tô Lạp , không hề e ngại ngồi xuống bên cạnh Diệp Âm Trúc , nhìn hắn từ trên xuống dưới , giống như sợ hắn bị mất mất một phần thân thể .
Diệp Âm Trúc bị nàng nhìn lên xuống , trên mặt hiện lên một trận đỏ bừng . " Hương Loan học tả , ta không có việc gì . "
Hương Loan thở phào nhẹ nhõm , nói : "
Hoàn hảo , ngươi không có việc gì , ngươi là đại anh hùng của ta đó , nếu không phải Tô Lạp nói , để nữ tử chăm sóc cho ngươi có phần không tiện , ta cùng Hải Dương đã lưu lại rồi . "
Hương khí nhàn nhạt từ trên trên người nàng truyền đến , hơn nữa thân thể nàng tựa hồ lại dán người hắn , Diệp Âm Trúc không khỏi đỏ bừng đến tận mang tai .
Hương Loan bật cười hi hi , nói : "
Không cần phải câu nệ có được hay không ? Chúng ta khi ở trên sơn địa , sự tình nào cũng đã trải qua , lúc ấy cũng không có thấy ngươi giống như bây giờ . "
Diệp Âm Trúc có chút bất đắc dĩ , nói : "
Khi đó sự tình khẩn cấp , ta … "
Hương Loan cười nói : "
Ta là biết ngươi lúc đó hoàn toàn chú tâm vào việc đánh trận , bất quá , ta cũng không nhìn thấu ngươi , lúc ngươi sát thú nhân , cũng không có thấy ngươi nương tay . Âm Trúc , ta phát hiện ra , ngươi ngày càng phù hợp với hình tượng anh hùng trong long ta . Không bằng , ngươi theo đuổi ta đi . Chỉ cần ngươi tiếp tục cố gắng , không chừng có khả năng thành công đó . "
- Khái khái . – Tô Lạp ho hai tiếng , "
Hương Loan học tả , ngươi tựa hồ không phải đến tìm ta mà đến để làm cho Diệp Âm Trúc theo đuổi ngươi sao . "
Hương Loan ánh mắt đầy thâm ý liếc Tô Lạp một cái , "
Ta là tới thong tri cho ngươi , lập tức tới Thánh Tâm thành . Chiến trường bên này đã quét dọn xong ,viện quân cũng đã tới . Mã Nhĩ Đế Ni nguyên soái lo cho ta cùng với Tư Thiết Lạp , muốn đưa tất cả các đệ tử cùng tới Thánh Tâm thành . Sau đó từ nơi ấy quay về Mễ Lan thành . "
Diệp Âm Trúc kinh ngạc nói : "
Chiến tranh đã kết thúc rồi sao ? "
Hương Loan gật đầu nói : "
Đúng vậy . Cũng không biết có phải bị người tập kích không , bây giờ thú nhân đã triệt để lui lại , toàn lực tử thủ Lôi Thần Bộ lạc . Mã Nhĩ Đế Ni tướng quân có nói , tổn thất của Thú nhân lần này vô cùng lớn , trong thời gian ngắn không thể nào phục hồi ngay được . Biên cương của chúng ta sẽ có một đoạn thời gian dài được yên ổn . "
To Lạp than nhẹ một tiếng , "
Không có chiến tranh cũng là chuyện tốt . "
Hương Loan đứng lên , thân thiết nói : "
Tốt lắm , ta đi trước , các ngươi hay chuẩn bị một chút . Hải Dương nếu biết Âm Trúc tỉnh lại , nhất định rất cao hứng . A , được rồi . Âm Trúc , ngươi phải cẩn thận một chút . Tận cùng với các đệ tử khác ở cùng một chỗ . Bây giờ long kỵ binh rất có thành kiến với ngươi . Dù sao , tọa kỵ đã chết có thể so với tinh mạng của bọn họ . "
Hương Laon đi ròi , Diệp Âm Trúc chăm chú nhìn Tô Lạp hỏi : "
Giết chóc nhiều có đúng hay không ? "
Tô Lạp lắc đầu , nói : "
Vậy phải xem là giết chóc cái dạng gì . Nếu là tự bảo vệ chính mình hay bằng hữu , quốc gia , thì không có gì sai . Âm Trúc , đừng suy nghĩ nhiều quá . Ngươi cũng không phải là lạm sát kẻ vô tội .Nếu không giết thú nhân ,nhân dân của Mễ Lan đế quốc sẽ bị giết rất là nhiều . Ngươi chỉ lấy chém giết đối chếm giết thôi . "
Diệp Âm Trúc cười nói : "
Ta cũng nghĩ như vậy . Tử có nói qua , vì bảo vệ chính mình , phải cấp cho địch nhân sự đả kích lớn nhất . Giết chết đối phương là biện pháp giải quết tốt nhất . Cũng sẽ không còn phiền toái nữa . "
Tô Lạp vừa định chỉnh lại lại lời của hắn một chút , Diệp Âm Trúc đột nhiên nói : "
Tô Lạp , bây giờ chỉ có hai chúng ta ở đây thôi . Ngươi có phaỉ là nên giải thích cho ta một chút về nó không ? "
Vừa nói xong , hắn giơ cao tay lên . lộ ra không gian giới chỉ ngân quang lập lòe trên ngón tay . Tô Lạp Trầm mặc , Diệp Âm Trúc cũng không hối thúc . Ánh mắt thâm sâu nhìn Tô Lạp , hắn đang đợi sự giải thích của Tô Lạp .
- Âm Trúc , ngươi là ngươi tốt , lần đầu tiên gặp mặt ngươi , ta đã biết ngươi là người tốt . không sai , ta chính là tên tiểu khất cái kia . Ngươi cho ta tiền , vậy mà ta lại còn lấy trộm giới chỉ của ngươi . Ta có phải hèn hạ lắm không ? – Tô Lạp tự giễu mình , cười khổ nói .
Diệp Âm Trúc nhẹ nhàng lắc đầu nói : " Không . Ngươi tuyệt đối không phải là người hèn hạ . Nếu không , chúng ta đã không thể trở thành bằng hữu . "
Ánh mắt Tô Lạp nhìn qua có chút say mê , "
Ta rất thích tiền . Ít nhất , ta nhận thức được , trước khi biết ngươi , ta nghĩ , nếu có tiền thì có được hết thảy . Có tiền , ta có thể trả học phí của Mễ Lan học viện , được ăn thật nhiều đồ ăn ngon . Có thể tìm vũ khí , trang bị cho mình . Nếu như có nhiều tiền , ta có thể làm rất nhiều sự việc muốn làm . Khi đó ta không có tiền , giả bộ một tên khất cái bất quá chỉ để làm trộm . Thích khách các đời trước phần lớn đều là đạo tặc , vì vậy công phu thâu đạo của ta không tồi . Ta luôn luôn cho rằng , trên đời này làm gì có cái gọi là người tốt , cho nên , cho dù ngươi cho ta tiền , ta vẫn lấy trộm của ngươi . Đây là giải thích của ta . "
Vừa nói xong , Tô Lạp thở dài , từ trong ống tay áo lấy ra ngân long nghịch lân đặt trước mặt Diệp Âm Trúc , "
Đây là đồ vật mà ngươi cho ta . Ta cùng Ngân Tệ sẽ giải trừ khế ước , sau này ngươi có thể đem nó cho người khác . Tỷ như Hương Loan > Nàng cũng rất thích Ngân Tệ đó . Lấy thân phận công chúa , ta tin tưởng nàng sẽ biết đối xử tốt với Ngân Tệ . Đáng tiếc , vĩnh hằng thế thân khôi lỗi ta không mang ra được . Sau này ta sẽ nghĩ biện pháp hoàn trả lại cho ngươi một kiện bảo vật . "
Tô Lạp vẻ mặt rất lãnh đạm , lãnh đạm không có một tia cảm tình nào , cứ như vậy lẳng lặng làm xong hết thảy mọi việc , sau đó cúi đầu . Thân thể hắn mặc dù rất bình lặng , nhưng trong giờ phút này , trong thâm tâm của hắn lại đang run rẩy .
Ánh mắt Diệp Âm Trúc cũng rất bình tĩnh , nhưng không hề lãnh đạm , nhìn Tô Lạp làm xong hết thảy .
- Ngươi nói xong hết chưa ?
Tô Lạp gật đầu .
Diệp Âm Trúc nói : " Không còn gì để giải thích nữa sao ? "
Tô Lạp ngẩng đầu nhìn hắn , nhàn nhạt nói : "
Ngươi còn muốn nghe giải thích gì nữa ? Chẳng lẽ ngươi cho rằng ta lừa ngươi sao ? Ta đã nói cho ngươi rồi , lúc đầu là vì ta bất đắc dĩ mới đi trộm của ngươi . Không , không phải , mà chính là vì lòng tham lam của ta mà trộm của ngươi . Chỉ có vậy mà thôi . "
Lắc đầu , Diệp Âm Trúc nói : "
Không , đây không phải là cái mà ta muốn nghe . Tô Lạp , ngươi cho rằng , ngươi đem hai món đồ này trả lại cho ta , thì quan hệ của chúng ta sẽ kết thúc sao ? "
Tô Lạp ngẩng đầu lên , kích động từ trong mắt lóe ra , "
Vậy ngươi muốn thế nào ? "
Diệp Âm Trúc nở nụ cười : "
Ta chẳng muốn thế nào cả . Chỉ là , ngươi phải đáp ứng ta , cả đời nấu ăn cho ta , giúp ta thu thập phòng cả đời . Thù lao ta đã chi trả rồi , cho dù bây giờ ngươi phản đối , sợ rằng cũng không kịp rồi . "
- Ngươi … - Tô Lạp sửng sốt , có chút không dám tin ,nói : "
Ngươi không trách ta đã lừa ngươi lâu như vậy sao ? Ta đã lấy trộm đồ vật trọng yếu của ngươi như vậy ? "
Diệp Âm Trúc thở dài , lấy ngân long nghịch lân nhét vào ngực Tô Lạp , "
Con người không thể chỉ luon sống trong quá khứ , không phải sao ? Bất luận trước kia ngươi có làm gì , ta chỉ biết ngươi là thật tâm đối đãi với ta . Chúng ta là bạn tốt , là hảo huynh đệ , cái này là đủ rồi . Mỗi người đều có quá khứ của chính mình , ta không hy vọng bởi vì quá khứ của ngươi mà làm ảnh hưởng đến quan hệ của chúng ta .Di , Tô Lạp , ngực ngươi như thế nào mà mềm quá vậy . Nội y của ngươi hình như hơi bất thường a ! "
Tô Lạp lúc này mới giật mình phản ứng lại , thoắt một cái đã thoát ra khỏi "
ma chưởng " của Âm Trúc . Sắc mặt đỏ bừng nói : " Ngươi từ trong ngực ta sờ loạn cái gì . " Lúc này trong mắt hắn lộ vẻ kinh hãi , nhưng trong tâm lại không hề run rẩy , chỉ là vừa nãy thân thể lại bị Âm Trúc vô tình vuốt ve sinh ra vài phần phản ứng .
- Tốt lắm , sự tình trước kia thì cũng đều đã trôi qua , sau này , chúng ta ai cũng không nên nhắc tới nó nữa được không ? Chúng ta lại giống như trước kia . – Diệp Âm Trúc đan thuần cũng không nghĩ được từ nay về sau , trên người Tô Lạp càng lúc càng chứng kiến được nhiều vật .
Tô Lạp hai tay giữ trước ngực , " Bất hảo , cho dù ngươi không trách ta , ta cũng không có tha thứ cho chính mình . "
- A ? – Diệp Âm Trúc sửng sốt . "
Vậy ngươi muốn thế nào ? "
Tô Lạp cười quái dị . nói : "
Nếu ngươi đã cho ta nhiều đồ vật như vậy . Nếu không ngại thì cho ta them một kiện nữa đi . Ta lấy cái mai giới chỉ này . Đồ vật bên trong ngươi lấy ra ngoài đi , giới chỉ cho ta . " Vừa nói xong , hắn chỉ chỉ vào không giang giới chỉ trên tay Diệp Âm Trúc .
Diệp Âm Trúc kinh ngạc nói : "
Không phải ta không muốn , nhưng mà đây là Tần gia gia đưa cho ta . Ta … "
Tô Lạp quật cường nói : "
Ta mặc kệ , ngươi nhất định phải cho ta . Ta không cần công năng của cái không gian giới chỉ , cũng không cần những thứ bên trong đó , ta chỉ cần cái mai giới chỉ này thôi . "
Diệp Âm Trúc do dự một chút , nhìn hai mắt của Tô Lạp rất kiên quyết , hắn bất đắc dĩ nói : "
Được rồi , không có biện pháp nào với ngươi cả . Hoàn hảo , ngươi là cái phiếu ăn dài hạn của ta , đổi lại là người khác , ta sẽ không cho đi đâu . Ta sẽ khai mở tinh thần lạc ấn , sau này ngươi có thể trực tiếp sử dụng nó . "
Vừa nói xong , Âm Trúc vận chuyển một chút tinh thần lực vừa mới hồi phục của mình . Các ma pháp vật phẩm được chuyển từ ngân giới chỉ sang mai giới chỉ , sau đó mới đưa tới trước mặt Tô Lạp .
- Giúp ta đeo vào ngón vô danh đi . – Tô Lạp chìa bàn tay phải ra . Diệp Âm Trúc không chút nghi ngại , đeo không gian giới chỉ vào ngón tay Tô Lạp . Hắn đang chuẩn bị thu tay lại , đột nhiên cổ tay Tô Lạp lộn một cái , lòng bàn tay áp vào tay hắn .
Diệp Âm Trúc chỉ cảm thấy lòng bàn tay có cảm giác nặng một chút , giống như là vật gì vậy . Thu tay xoay lại , Diệp Âm Trúc phát hiện , Tô Lạp cấp cho mình một đồng ngân tệ , nhìn qua có chút đặc biệt . Trên một đồng ngân tệ vốn có khắc họa một ma pháp lục mang tinh thong dụng trên đại lục . Nhưng đồng mai ngân tệ này nhìn qua có chút cũ kỹ , đồ án ở mặt trên đã trở nên rất mơ hồ , thậm chí đồng mai ngân tệ này còn có chút cũ gỉ , không còn sang bong lộng lẫy nữa .
- Tô Lạp , ngươi cho ta tiền để làm gì ? – Diệp Âm Trúc nghi hoặc hỏi .
Tô Lạp đang nhìn ngân giới chỉ trong tay , giờ phút này , trong ánh mắt hắn tràn ngập sự thỏa mãn . " Âm Trúc , cảm ơn ngươi . Cho dù là chúng ta trao đổi lễ vật với nhau , nhưng ngươi đã cho ta nhiều đồ vật lắm rồi , ta cũng tặng lại cho ngươi mọt món đồ . "
- Tặng cho ta ? – Diệp Âm Trúc hỏi .
-
- - Đúng , tặng cho ngươi . Về phần cái mai ngân tệ này , ta sẽ kể chuyện xưa cho ngươi nghe , ngươi có muốn nghe không ? "

-
- Diệp Âm Trúc gật đầu , nói : " Có liên quan tới ngươi hả? ".
-
- Tô Lạp không trả lời , tới bên Âm Trúc ngồi xuống , " Có một gia đình nghèo sống trong một căn lều rách nát , sinh ra một cô gái . Có một ngày , cô gái nhặt được một ít tiền trên đường về nhà . Khi cô đi qua một con hẻm nhỏ , từ trong vách tường bỗng có một tên ngạt đồ ( chả biết là tên riêng hay là một từ chỉ người , thôi mình cứ để nguyên chắc nghĩa là lưu manh , trộm cướp ) nhảy xổ ra . Tên ngạt đồ cầm trong tay một cây đao , hắn dí đao vào ngực cô gái , hung ác ra lệnh cho cô mang toàn bộ tiền giao ra .
Người con gái choáng váng , không nhúc nhích nổi một chút . Ngạt đồ liền động thân . từ trên người cô gái giựt lấy một túi tiền . Ngạt đồ xoay người , mang túi tiền đi . Lúc này , người con gái kia mới có phản ứng , ngay lập tức tiến lên , giựt lại túi tiền . Ngạt đồ chĩa đao về phía cô gái , uy hiếp nàng buông tay . Nhưng cô gái giữ chặt túi tiền rất gắt gao , sống chết cũng không buông tay .
Người con gái mặt quyết bảo vệ túi , một mặt liều mạng hô cứu , tiếng kêu cứu đã làm kinh động đến cư dân quanh hẻm nhỏ . Mọi người nghe tiếng vội chạy đến , hợp lực vây ngạt đồ lại . Mọi người áp giải tên ngạt đồ cùng đưa cô gái tới thành vệ , mọt gã thành vệ đã tiếp đón bọn họ . Thực ra thì , tên ngạt đồ cướp bóc cũng chưa làm tổn hại đến tính mệnh gì cả , nhưng người con gái kia đã run run , trên mặt mồ hôi lạnh chảy đầm đìa .
Thành vệ liền an ủi nàng : " Ngươi không cần sợ hãi . "
Cô gái trả lời : "
Ta đau quá , ngón tay ta bị hắn làm đau quá . " Nói đoạn giơ lên tay phải , mọi người lúc này mới phát hiện , ngón trỏ tay phải của cô do bị lôi kéo mạnh đã tím bầm , mềm oặt ra . Ngay cả ngón tay bị đoạn mất cũng quyết không buông tay , có thấy số lượng cùng phân lượng của cái túi tiền kia . Mọi người mở túi tiền ra xem , nhất thời , những người ở đây sợ đến ngây người , số tiền chẳng phải nhiều cũng chẳng ít . Tất cả chỉ có một đồng ngân tệ . Rất nhiều người cho rằng , chỉ vì một đồng ngân tệ mà một người bị đoạn mất một ngón tay , một người trở thành tội phạm , quả thực là không đáng . Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Thành vệ chìm trong mê võng , nghĩ : là sức mạnh gì , mà khiến cho một người con gái , mặc cho ngón tay đau nhức như bị đoạn mất , vẵn khư khư giữ chặt một đồng ngân tệ kia đây ?
Người con gái trải qua trị liệu đơn giản , nàng đi một mình tới một gian hang hoa quả , vô cùng chăm chú nhìn ngắm hàng dãy hoa quả . Rồi nàng dung một ngân tệ kia , mua một trái lê tử , một trái bình quả , một trái quất tử , một trái hương tiêu , một ít cam , một quả thảo môi … phàm là hoa quả , nàng mua mỗi thứ một trái . Biết sự tình lúc trước của nàng , mọi người cảm thấy rất kỳ quái , chẳng lẽ hy sinh một ngón tay dài mới bảo trụ được một ngân tệ , lại chỉ để nếm một chút thủy quả thôi sao ?
Cô gái mang theo một túi thủy quả duy nhất , trực tiếp ra khỏi thành , đi tới một khu mộ , nàng một mình cô đơn , đứng ở trong đó . Nơi đó có một ngôi mộ mới . Cô gái trược ngôi mộ mới lặng yên một lúc lâu , trên mặt tựa hồ có chút vui mừng . Sau đó , nàng đưa túi dựa vào mộ bia , thì thào tự nói : " Con a , mụ mụ xin lỗi con . Mụ không có bản lãnh , không có biện pháp chữa bệnh cho con , làm cho con mới tám tuổi đã rời xa trần thế . Còn nhớ không ? Con trước lúc ra đi . Mụ đã hỏi con tâm nguyện lớn nhất là gì , con nói : " Nhi tới giờ chưa từng được ăn một trái thủy quả thật ngon , nếu có thể được nếm một trái thủy quả thì thật tuyệt . Mụ rất yêu quý con, nhưng ngay cả tâm nguyện cuối cùng của con cũng không thể đáp ứng , bởi vì chữa bệnh cho con mà trong nhà ngay cả một trái thủy quả cũng không có nổi . Nhưng mà , nhi tử à , ngày hôm qua địa táng cho con cũng đã xong rồi . Hơn nữa hôm nay còn có một ít ngân tệ , nhi tử , mụ cuối cùng cũng đã mua được thủy quả cho ngươi rồi đây , ngươi xem , có quất tử , có lê , có bình quả , còn có hương tiêu … đều rất ngon . Đây đều là mụ mụ mua cho con , con ăn đi . Nhi tử , ngươi nếm thử đi … "
Nói tới đây , Tô Lạp đã lệ rơi đầy mặt . Diệp Âm Trúc nhìn đồng ngân tệ đã bị tổn hại trong tay , hắn đột nhiên cảm giác được , đồng mai ngân tẹ kia vô cùng trân quý . Tô Lạp tiếp tục nói : " Người con gái kia , chính là mẫu thân của ta , nam hài chết khi mới chỉ tám tuổi kia chính là đẹ đệ của ta . Ngày đó , ta thủy chung đi theo bên người mụ mụ . Ta hận , ta hận chính mình tại sao không có lực lượng bảo vệ mụ mụ mình , không có tiền để chữa bệnh cho đệ đệ của ta . Từ ngày đó , ta trở nên say mê tiền . Ta thề , nhất định cho mụ mụ một cuộc sống thật tốt , ngày đó , cũng là ngày đàu tiên mà ta đi trộm . Đồng ngân tệ ngươi cầm trên tay này , chính là đồng ngân tệ mà mụ mụ ta tổn hao vô số tâm huyết mới có được để mua thủy quả cho đệ đệ ta . Nếu mụ mụ biết ta đi ăn trộm , dám chắc người sẽ vô cùng tức giận . Nhưng mà ta tuyệt đối không để người liều mạng giữ ngân tệ như thế một lần nữa . Sau khi bắt đầu ăn trộm một năm , ta đã thu lại đồng ngân tệ kia về lại bên mình , thời khắc cầm nó đã nhắc nhở ta , đây là tình yêu thương của mụ mụ . "
- Vậy sau này ngươi đi đâu ? Mụ mụ của ngươi đâu ? – Diệp Âm Trúc hỏi .
Trong mắt Tô Lạp là một mảnh buồn bã , : " Ta đã rất cố gắng . Cố gắng để mạnh hơn , mỗi ngày đều liều mạng tu luyện . Ra ngoài trộm tiền trở về , đều sử dụng biện pháp giấu diếm để mụ mụ không hoài nghi . Nhưng mụ mụ thực sự quá cực khổ , khi ta mười ba tuổi , người đã tích khổ thành bệnh mà qua đời . Mặc dù ta điên cuồng trộm tiền chữa bệnh cho người , nhưng , người đã mất . Trước khi chết , mụ mụ đã nói cho ta biết cha ta là ai . Chính là hắn , nếu không vì hắn thì mụ mụ của ta cũng không trở thành như vậy . Ta tại mộ của mụ mụ thề , một ngày nào đó , ta sẽ lấy lại những gì thuộc về mình , vì mụ mụ cùng đệ đệ mà báo thù . "
Ôm bả vai Tô Lạp , Diệp ÂM Trúc nghẹn ngào nói : " Tô Lạp , đừng khóc . Bất luận là lúc nào , ta cũng ở bên ngươi , việc của ngươi cũng là việc của ta . Đồng ngân tệ này , thật sự quá trân quý , ta … "
Tô Lạp ngẩng ngay đầu lên , lệ nhãn kiên định nói : " Không nên nói với ta ngươi không thể nhận . Khi đó ta cũng đã quyết định , nếu có một ngày , có người nào đối đãi với ta như mụ mụ với ta , ta sẽ tặng đồng ngân tệ này cho hắn . Mà ngươi chính là người kia . "
Diệp Âm Trúc nhìn lại đồng ngân tệ kia , giờ phút này , trong long hắn , đồng ngân tệ này phân lượng đã thăng hoa lên vô hạn . Không chỉ là một đồng ngân tệ , mà còn là Tô Lạp đối với hắn vô cùng tín nhiệm cùng với cảm tình , dù là thần khí cũng không thể trân quý bằng .
- Hảo , ta nhận nó . Ta nhất định hảo hảo giữ gìn nó . – Diệp Âm Trúc không có thu lấy đồng ngân tệ kia vào không gian giới chỉ , mà cất dấu vào trong lồng ngực .
Tô Lạp lau nước mắt , " Đây cũng đều là quá khứ , đã nhiều năm rồi , nhưng mỗi lần nhớ lại . ta đều không nhịn được mà chảy nước mắt . Âm Trúc , ta có yếu đuối quá không ? "
Diệp Âm Trúc cũng lau nước mắt nơi khóe mắt , nói : " Như thế nào là yếu đuối ? Ta không phải cũng khóc cùng ngươi sao ? Tô Lạp , cha ngươi cuối cùng là ai ? Hắn cùng mẫu thân ngươi khi đó … "
Tô Lạp sắc mặt hơi đổi , nói : " Hắn là một đại quý tộc . Lúc đầu , mẫu thân chỉ là một thị nữ của hắn mà thôi , khi mẫu thân chuẩn bị rời phủ để tìm một cuộc sống mới , mẫu thân trong một đêm đã bị hắn … Mẫu thân mang theo bi thương cùng phẫn uất rời nơi đó đi . Nhưng mấy tháng sau lại phát hiện có ta cùng đệ đệ . Không nên hỏi hắn là ai , ta sẽ không nói cho ngươi biết đâu . Việc này ta nhất định sẽ tự mình giải quyết . "
"Âm trúc ,Tô lạp , chuẩn bị khởi hành thôi , các ngươi đã thu thập xong đồ đạc chưa ? "
Thanh âm của Hương Loan Từ bên ngoài truyền đến . Diệp Âm Trúc cùng Tô Lạp liếc nhau , lúc này mới thu liễm tâm tình . Tô Lạp lấy cây Khô mộc long ngâm cầm từ một bên đưa cho Diệp Âm Trúc , nói : " Cây cầm của ngươi tuy không bị tổn hại gì , nhưng dây cằm thì lại bị đoạn mất . "
Ngày đó tại lần đạn tấu cuối cùng , Diệp Âm Trúc bởi vì tinh thần đã gần mất khống chế , rốt cục không thể nắm chắc cằm khúc trong tay , đạo âm ba quá mạnh đã làm dây cầm bị đứt .Phải biết rằng , đây là bảy căn long cân a ( có ai bít cái này là gì không , sửa hộ cái , theo ý mình thì là gân rồng ) ! Muốn một lần nữa lên dây quả thực không dễ dàng như vậy .
Diệp Âm Trúc có chút bất đắc dĩ , thu cây Khô mộc long ngâm lại , nói : " Chỉ có thể sau này nghĩ biện pháp . Chúng tar a ngoài đi . "
Tô Lạp che giấu tâm tình cực tốt , khi ra khỏi phòng , trên mặt hắn , bi thương đã hoàn toàn tiêu thất .
Từ Thánh tâm thành đã phái tới viện binh là một vạn trọng giáp kỵ binh cùng ba vạn bộ binh , có thể nói là lực lượng quả rất cường đại . Mất đi hơn năm trăm long kỵ binh nhiệm vụ chỉ có một , đó là bảo vệ hai vị vưởng tử điện hạ . Diệp Âm Trúc vừa xuất hiện , cả đội ngũ nhất thời im lặng xuống , mọi người đều nhìn về phía hắn , ánh mắt có chút không giống nhau . Long kỵ binh ánh mắt có sự sợ hãi , cũng có phẫn nộ . Mà Mễ Lan học viện đệ tử nhìn hắn phần lớn là kính nể . Dù sao , nhưng quý tộc đệ tử này đối với việc tuần long bỏ mạng trê chiến trường cũng không thực sự trọng yếu . Ít nhất Diệp Âm Trúc cũng đã giúp bọn họ bảo vệ tính mạng .
- Ngẫu tượng , nhanh lên xe ngựa đi . – Tư Thiết Lạp bắt chuyện với Diệp Âm Trúc . Diệp Âm Trúc bất đắc dĩ nói : " Vương tử điện hạ , ngươi không cần phải gọi ta như thế chứ . "
Tư Thiết Lạp cười hắc hắc nói : " Ta cũng không muốn , nhưng mà ta không nhịn được a ! Ngẫu tượng , ngươi thật sự qúa lợi hại . Trước tiên lên xe rồi hãy nói .
Diệp Âm Trúc cùng Tô Lạp tiến lên xe ngựa , lúc này nhân số trên xe ngựa ít hơn rất nhiều , nguyên nhân là vì thân phận của Hương Loan cùng với Tư Thiết Lạp . Trong xe ngựa lúc này chỉ có Hương Loan , Hải Dương cùng Tư Thiết Lạp ba người . Hơn nữa Diệp Âm Trúc cụng Tô Lạp tiến vào cũng còn rộng chỗ vô cùng , trong không gian xe ngựa hào hoa có thừa .
- Ngẫu tượng , lần này chiến thắng địch nhân , ngươi có công lao cực kỳ lớn . Chúng ta lần này chỉ tổn thất một ngàn tuần long cùng năm trăm ưng chuẩn long kỵ binh . Mà đối phương cho dù dưới tình huống bỉ nhân không bị trọng thương , cũng đã mất đến bốn vạn quân chủ lực . Ta thấy , lần này trở về , ngươi không cần phải đi học nữa , trực tiếp trở thành cung đình pháp sư đi .
Hương Loan gõ một cái lên đầu Tư Thiết Lạp , " Nói cái gì . Âm Trúc còn nhỏ , tự nhiên còn phải đi học . Bất quá , ta rất chờ mong làn này phụ hoàng sẽ phong thưởng hắn như thế nào đây ? "
Tư Thiết Lạp xoa xoa đầu mình , một bên nhỏ giọng tự nhủ : "
Ngươi nói hay a , phong thưởng còn có thể như thế nào khác chứ ? "

Cầm Đế - Chương #35


Báo Lỗi Truyện
Chương 35/336