Chương 255: Lôi Thần Chùy của ngươi là cái


Đám ma thú ngoại trừ hoảng sợ ra càng than thở, Tử là thần thú thủ lĩnh cường đại nhất của bọn chúng, hắn tiến hóa so với ma thú mà nói, ngoại trừ mang đến uy áp cực lớn ra, cũng làm cho bọn hắn càng thêm trung thành.
Cách Lạp Tây Tư hâm mộ nhìn Tử nói:
- Chúc mừng ngươi, Tử lão Đại đã tiến vào bạch cảnh bậc hai.
Trong các đại thần thú, nói về cấp bậc vốn hắn cùng Minh là mạnh nhất. Trải qua linh hồn Phi Nhĩ Kiệt Khắc Tốn thiêu đốt, rốt cục đột phá bình cảnh nhiều năm, tiến vào bạch cấp bậc hai. Tử chỉ trong thời gian ngắn đã vượt cấp, hắn không hâm mộ mới là lạ.
Tử nhìn Cách Lạp Tây Tư, ánh mắt của hắn có chút quái dị.
- Không phải là bậc hai, mà là bậc ba.
- Cái gì?
Lúc này đây ngay cả Sơn Lĩnh Cự Nhân Minh cũng không khỏi cùng Cách Lạp Tây Tư đồng thời sợ hãi kêu lên.
Mấy thần thú khác đều vừa mới tiến vào bạch cảnh không lâu. Đối với sự khó khăn thăng cấp của bạch cảnh đều không biết rõ. Nhưng Cách Lạp Tây Tư cùng Minh tại bạch cảnh bậc một bao nhiêu năm? Đối với sự khó khăn trong sự thăng cấp bọn họ rất rõ ràng. Mà Tử lại nói cho bọn họ, chỉ trong một thời gian tiến hóa ngắn, đã tăng lên không phải một bậc, mà là trực tiếp lên hai bậc, cái này đã hoàn toàn vượt xa sự hiểu biết của bọn họ. Lúc nào thực lực thứ thần cấp lại tăng lên dễ dàng như vậy?
Tử nhìn ánh mắt cổ quái của hai đại thần thú cười khổ nói:
- Đừng hỏi ta, ta cũng không biết chuyện gì xảy ra, nhưng ta có thể dám chắc sự kinh hỉ này chính là Âm Trúc gây cho ta. Hắn rốt cục tiến vào cảnh giới thứ thần cấp, hơn nữa thứ thần cấp của hẳn khác với người khác. Ta thậm chí có thể cảm giác được ở chỗ sâu trong linh hồn của hắn có một loại năng lượng tiến hóa đặc thù dao động rất nhỏ. Xem ra, không được bao lâu nữa, sợ là Cầm Thành chúng ta thật sự có thể có thực lực đối kháng với Pháp Lam.
Các đại thần thú đồng thời ngây ra trong chốc lát. Lại nghe được cái tên Diệp Âm Trúc này, Long Sư trong lòng không khỏi khẽ run lên. Nam nhân có khí tức thần thánh cự long kia, cùng Tử Đế đại nhân của mình dĩ nhiên là quan hệ Đồng Đẳng Bổn Mạng Khế Ước. Hơn nữa, từ sự tôn trọng của Tử đế đại nhân đối với hắn xem ra, Khế ước này trong đó mang lại lợi ích rất lớn cho Tử thân là Tử Tinh Bỉ Mông, mà không phải là cho nhân loại kia. Người kia đến tột cùng có mị lực cùng thiên phú gì mà lại có thể làm được điều này?
Khuôn mặt cương nghị của Tử toát ra vẻ ôn hòa khó thấy. Hắn cũng không phải bởi vì thực lực bản thân tăng lên mà cao hứng, mà là bởi vì Diệp Âm Trúc bình an, có thể khiến cho bản thân tiến hóa, Diệp Âm Trúc tự thân không thể nghi ngờ cũng tiến hóa. Dưới tình huống này sự an toàn của hắn đương nhiên không có vấn đề. Lúc trước hắn mạnh mẽ cắt đứt liên lạc linh hồn cùng với mình, thì ra là trùng kích bình cảnh.
Thật ra, Tử lại biết đâu rằng Diệp Âm Trúc cũng không phải cố ý cắt đứt liên lạc cùng hắn mà là bởi vì linh hồn bị siêu thần khí Khô Mộc Long Ngâm Cầm mạnh mẽ phong bế trong thân cầm. Khí tức của siêu thần khí nọ tạm thời ngăn cách linh hồn liên lạc của bọn họ.
- Tạm hoãn hành quân, toàn quân tu chỉnh, theo kế hoạch mà hành động
Nếu Diệp Âm Trúc đã không có chuyện gì. Vậy kế hoạch của hắn tự nhiên không cần sửa đổi.
Hít sâu một hơi, Cổ Đế miễn cưỡng để cho vẻ mặt của mình không hiện ra thần sắc hoảng sợ. Nhìn Diệp Âm Trúc đang lo lửng trên đầu thành ở đối diện, Lôi Thần Chùy trong tay hoành trước ngực, trong đầu hồi tưởng lại lời cảm tạ của Diệp Âm Trúc, trầm giọng nói:
- Ngươi muốn làm nhục ta sao? Đừng quên, trận quyết đấu của chúng ta còn chưa chấm dứt.
- Làm nhục? Không
Diệp Âm Trúc trên mặt lộ ra vẻ cười ôn hòa.
- Ta thật sự cảm tạ ngươi, nếu không có thiên địa lôi lực ẩn chứa lực phá hoại này, ta làm thế nào có thể lại đột phá, phá bỏ đi chướng ngại lớn nhất trên con đường tu luyện của ta?
Hôm nay đi tới trước trận của hai quân đưa ra khiêu chiến với Cổ Đế, Diệp Âm Trúc vốn chính là muốn làm nhục Cổ Đế, bằng vào thực lực cường đại của mình đả kích sĩ khí hai đại bộ lạc Thú nhân. Ai ngờ quyết đấu chưa thu được thắng lợi, bản thân lại gặp cơ hội trời cho khó gặp, hơn nữa còn lợi dụng một cơ hội này để đột phá.
Tức giận hừ một tiếng, lôi quang trong tay Cổ Đế chợt lóe, Lôi Thần Chùy lại đập về phía Diệp Âm Trúc. Chỉ bất quá, mất đi thiên địa lôi lực hỗ trợ, một đạo lôi điện mặc dù vẫn mang theo thanh thế thật lớn nhưng vẫn thua xa thiên lôi trước đây.
Diệp Âm Trúc giơ tay phải của mình lên, đối mặt với Lôi Thần Chùy phát động lôi kích, hắn chỉ tiện tay bắt tới. Càng thêm kinh khủng là, đạo lôi điện kia đã bị hắn nắm trong tay, lôi điện kịch liệt phá không phát ra tiếng sấm, khi tiếp xúc với tay hắn thì biến mất tăm mất tích trong nháy mắt.
- Sao lại có thể như vậy? Sao lại có thể như vậy?
Cả người Cổ Đế cũng trở nên ngây ngốc ra. Chẳng lẽ người này căn bản là không e ngại lôi điện sao?
Diệp Âm Trúc hiện tại quả thật đã không e ngại lôi điện. Khi bị cả trăm đạo thiên lôi đánh xuống, thân thể của hắn đã đạt tới trình độ cực kỳ cường hãn. Mặc dù Lôi Thần Chùy là thần khí, nhưng thân thể của hắn cũng đã như là siêu thần khí rồi, lôi kích đơn giản như vậy làm sao có thể đột phá ma vũ lực mà hắn mới dung hợp được chứ? Thứ thần cấp bậc hai so với Tử cấp bậc chín, Căn bản là hai thế giới.
- Không cần uổng phí khí lực, Cổ Đế, ngươi biết tại sao Lôi Thần Chùy của ngươi công kích ta không có hiệu quả không?
Diệp Âm Trúc vẻ tươi cười đột nhiên trở nên có chút quỷ dị.
Cổ Đế cơ hồ vô thức hỏi:
- Tại sao?
Diệp Âm Trúc nói:
- Bởi vì, Lôi Thần Chùy của ngươi là giống cái.
Cổ Đế ngẩn ngơ.
- Ngươi, ngươi nói cái gì?
Diệp Âm Trúc nhấn mạnh:
- Ta nói, Lôi Thần Chùy của người là giống cái.
Cổ Đế lúc này mới hiểu được, giận dữ mắng
- Thúi lắm, ngươi mới là giống cái.
Diệp Âm Trúc lạnh nhạt cười nói:
- Sự thật thắng hùng biện. Cổ Đế, ngươi cũng không cần không thừa nhận. Để ta chứng minh cho ngươi xem
Vừa nói, hắn giơ tay phải lên không, quang mang chợt lóe, một đạo lôi điện màu lam tím nhất thời xuất hiện trong lòng bàn tay. Một thanh chùy giống hệt, chỉ bất quá hai đầu nhọn nhưng bề ngoài xem ra cực kỳ tương tự Lôi Thần Chùy trong tay Cổ Đế.
Diệp Âm Trúc nói:
- Bây giờ ngươi tin chưa.
Cổ Đế sửng sốt một chút, giận dữ hét lên:
- Tin cái rắm, tùy tiện xuất ra một món đồ đã nói là Lôi Thần Chùy?
Diệp Âm Trúc hừ lạnh một tiếng.
- Ngươi không tin phải không? Tốt thôi. Ta sẽ chứng minh cho ngươi xem, ngươi vừa rồi đánh vào ta cả trăm nhát lôi điện. Tốt lắm, ta cũng cho ngươi thưởng thức một chút mùi vị lôi lực thế nào.
Vừa nói, hắn cầm Lôi Thần Chùy mũi nhọn trong tay vung lên. Không có quang mang màu sắc gì xuất hiện. Chung quanh thân thể Diệp Âm Trúc chỉ xuất hiện một tầng sóng gợn, từ dưới chân bắt đầu hướng lên mắt, rót vào trong Lôi Thần Chùy mũi nhọn.
Nhất thời, lam tử sắc quang mang chợt đại thịnh. Xẹt một tiếng nổ vang, lôi nguyên tố chung quanh thân thể Diệp Âm Trúc chợt trở nên cường thịnh hẳn lên. Ngay sau đó, hắn giơ Lôi Thần Chùy mũi nhọn lên cao, trầm giọng hét lớn. Luồng sóng nước gợn cấp tốc khởi động, một đạo lôi điện sáng rực phóng thẳng lên không trung.
Tựa như Cổ Đế mượn ma pháp trận trong Lôi Thần Chùy dẫn động thiên địa lực, bầu trời vừa mới nắng lại chợt âm u, mây đen cuồn cuộn từ bốn phương tám hướng tụ lại. Diệp Âm Trúc cũng nương theo lực và đại thế của ma pháp trận trong Lôi Thần Chùy, phát động hiệu quả cường đại nhất của Lôi Thần Chùy dẫn động thiên địa hạo kiếp lôi lực.
Mắt thấy mây đen che kín không trung, nét mặt của Cổ Đế đã biến thành tro tàn. Hắn biết, Diệp Âm Trúc không phải nói dối, Lôi Thần Chùy mà hắn cầm trong tay là thật. Hơn nữa, Lôi Thần Chùy trong tay hắn, càng thêm kinh khủng vượt xa của mình.
Không có làm ra bộ dáng cùng ngưng tụ năng lượng gì, Lôi Thần Chùy trong tay Diệp Âm Trúc trong nháy mắt điểm tới. Nhất thời, một đạo lôi quang to lớn từ trên trời giáng xuống, đánh thẳng vào Cổ Đế.
Cổ Đế cho tới bây giờ cũng không phải là người ngồi đợi chết. Trong lòng hắn ít nhiều cũng có vần phần suy tính. Trong nhận thức của hắn, Diệp Âm Trúc dù sao cũng là một gã Ma pháp sư, mà Lôi Thần Chùy của hắn còn có một ưu thế lớn nhất, đó chính là ma pháp miễn dịch.
Quả nhiên, đạo lôi điện nọ khi tiến vào phạm vi Lôi Thần Chùy nhất thời đã yếu đi vài phần. Nhưng làm Cổ Đế giật mình chính là lôi lực khổng lồ kia cũng không có biến mất trong ma pháp miễn dịch, mà vẫn đánh về phía hắn như trước.
Gầm lên một tiếng, Cổ Đế giơ Lôi Thần Chùy trong tay lên. Trong tiếng nổ ầm ầm, các tướng lĩnh thú nhân đứng ở bên cạnh Cổ Đế bay tứ tán. Chỉ có Hổ vương Kiều Khoa Nhĩ là còn có thể bảo trì ngồi tại chỗ không chuyển động. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Dưới lôi lực oanh kích thật lớn, làm cho kim mao trên đầu Cổ Đế dựng đứng cả lên.
Toàn thân bốc lên một làn khói cùng mùi khét nhè nhẹ.
Máu chảy ngược lên miệng mà phun ra, trải qua Lôi Thần Chùy ma pháp miễn dịch cùng Lôi Thần Chùy trong tay làm cho yếu đi, vậy mà hắn vẫn bị thương.
Cái này cũng có liên quan đến đến sự tiên hao của Cổ Đế, nhưng cũng đủ để chứng minh lực công kích của Diệp Âm Trúc rất mạnh.
Diệp Âm Trúc lạnh lùng cười.
- Có còn cần ta chứng minh lại cái gì cho ngươi không? Ta đã nói rồi, Lôi Thần Chùy của ngươi là giống cái.
- Không, việc này không có khả năng, việc này không có khả năng. Ngươi sao có thể đột phá ma pháp miễn dịch
So với thân thể bị thương, sự đả kích về mặt tinh thần đối với Cổ Đế mà nói càng thêm kinh khủng.
Diệp Âm Trúc nói:
- Tại thế giới này, không có thứ gì là tuyệt đối. Tựa như Lôi Thần Chùy ma pháp miễn dịch của ngươi, ta đã sớm thí nghiệm qua. Ma pháp trận trong Lôi Thần Chùy quả thật có hiệu quả cường đại, nhưng ma pháp miễn dịch của nó cũng có cực hạn. Lực công kích đạt tới thứ thần cấp, nó cũng chỉ có thể làm yếu bớt đi ma pháp công kích mà không sinh ra hiệu quả miễn dịch. Như vừa rồi, dưới sự trợ giúp thiên lôi oanh kích của ngươi, ta đã đạt tới thứ thần cấp. Cho nên, ma pháp miễn dịch của ngươi đối với ta nhiều nhất cũng chỉ làm yếu đi, mà không thể triệt tiêu.
Binh lính Thú nhân tộc nhìn Diệp Âm Trúc mà phòng tuyến trong lòng đang sụp đổ. Lôi Thần Chùy luôn là Lôi Thần của bộ lạc, thậm chí là chỗ dựa lớn nhất của ba bộ tộc Thú nhân. Nhưng nam nhân trước mắt này lại phá tan ưu thế cuối cùng trong lòng bọn họ.
Cái này đã không thể dùng sĩ khí suy giảm để hình dung.
Diệp Âm Trúc trầm giọng nói:
- Lúc đầu, Ải nhân tộc làm ra Lôi Thần Chùy vốn là một đôi, cũng không phải là thần khí, mà là siêu thần khí. Chỉ có khi hai thanh Lôi Thần Chùy liên hợp cùng một chỗ, mới có thể phát huy được hiệu quả của siêu thần khí Lôi Thần Chùy, mà ngươi lúc đầu cướp đi chỉ là một thanh trong đó chứ không phải toàn bộ. Hôm nay, ta sẽ vì Ải nhân tộc lấy lại công đạo. Giao ra Lôi Thần Chùy của ngươi, ta hôm nay có thể tha chết cho ngươi, cũng có thể trong vòng ba tháng không công kích pháo đài Lôi Thần Chùy của ngươi. Nếu không, ta sẽ biến pháo đài Lôi Thần Chùy của ngươi thành một tòa tử thành.
Cổ Đế nắm chặt Lôi Thần Chùy trong tay. Đối với hắn mà nói, thần khí này có thể nói là tượng trưng cho thân phận cùng thực lực của hắn. Hắn làm sao nguyện ý giao ra chứ? Trong miệng phát ra tiếng rống giận điên cuồng.
- Đến đây, ta muốn xem ngươi làm thế nào đem trăm vạn đại quân của ta mà biến thành một tòa tử thành.
Diệp Âm Trúc cũng không mở miệng, đối mặt với người như Cổ Đế, hành động mới có thể chứng minh được tất cả, thực lực chính là lời nói tốt nhất.
Tay phải rung lên. Lôi Thần Chùy đầu nhọn trong tay chợt bay lên không trung, hóa thành một đạo lam tử sắc điện quang xông thẳng tận trời, nhập vào trong mây đen. Một tầng sóng gợn vòng quanh thân thể hắn nhộn nhạo xuất ra, như tơ như khói nhập vào trong không trung, kết hợp cùng mây đen.
Lôi Thần Chùy đầu nhọn tiến vào trong mây đen, nhất thời kịch liệt dao động. Vô số điện quang lóe sáng xoay quanh ở trong đó, chiếu rọi pháo đài Lôi Thần Chùy lúc sáng lúc tối, lôi âm cuồn cuộn làm cho mặt đất run rẩy, lôi lực mạnh mẽ trong không trung không ngừng ngưng tụ.
- Lôi Thần Chùy vốn là siêu thần khí, không có thực lực thứ thần cấp, căn bản không cách nào phát huy được lực lượng chân chính của nó. Bây giờ ta sẽ để cho ngươi xem, cái gì mới là chân chính thiên lôi phát uy.
Tay phải chợt phát ra động tác chém nhẹ xuống, thanh âm lạnh như băng truyền khắp nơi
- Thiên cương chỉ xử bách lôi thiểm.
Oành… Cả trăm đạo thiểm điện chiếu sáng tận chân trời, thậm chí so với ánh mặt trời còn mạnh hơn. Cả trăm đạo trầm lôi ầm ầm nổ vang, uy áp khổng lồ cơ hồ làm cho không khí muốn bị chấn nát cả ra. Vô số điện xà lam tử sắc chợt từ trên trời giáng xuống, đánh thẳng vào pháo đài Lôi Thần Chùy.
Cấm chú, đó là lực lượng tử cấp, không phải là cấm chú cùng vô hạn cấm chú, đó mới là lực lượng của thứ thần cấp.
Một tầng quang hoa màu lam mênh mông từ trong Pháo đài Lôi Thần Chùy xuất hiện, chính là hiệu quả do ma pháp miễn dịch từ ma pháp trận bên trong Pháo đài Lôi Thần Chùy sinh ra.
Nhưng theo như lời Diệp Âm Trúc nói, ma pháp trận này mặc dù tinh diệu, nhưng lực lượng phòng ngự của nó dù sao cũng có hạn.
Lúc đầu, người của Pháp Lam chế tạo ra ma pháp trận này, đã bị lực lượng bản thân ước thúc lưu thủ với Thú nhân, thế nào cũng không có khả năng chế tạo có thể chống đở được pháp trận lực lượng thứ thần cấp. Dưới sự oanh kích kịch liệt của cả trăm đạo lôi lạc đồng thời phát uy, Pháo đài Lôi Thần Chùy làm sao có thể chống đỡ như Diệp Âm Trúc được?
Oành…
Màn hào quang màu lam bị cả trăm đạo lôi điện điên cuồng đánh xúông phá tan tành. Mặc dù lôi quang cũng yếu đi vài phần, nhưng vẫn đánh xuống thành như trước.
Tiếng nổ, tiếng kêu thảm thiết, đất đá bay lên.
Máu tươi, tính mạng, theo lôi xạ mà tiêu tán.
Diệp Âm Trúc lơ lửng trong không trung, rõ ràng cảm giác được mấy vạn linh hồn đồng thời phá thể mà ra, trong thiên lôi chính khí mà rên rĩ.
Sóng gợn nhộn nhạo quang mang chợt khuếch tán, dưới linh hồn cường đại thứ thần cấp dẫn dắt, mang theo thái huyền cầm tâm kỳ dị dao động, giống như đấng cứu thế dẫn dắt linh hồn, như là biển nạp trăm sông quy về một mối.
Trăm đạo lôi lại không cái nào công kích Cổ Đế. Pháo đài Lôi Thần Chùy cho dù cố gắng chống đỡ, nhưng dưới thiên lôi cấp bậc cấm chú oanh kích nhiều như thế, tòa thành đã biến thành một tòa thành sụp đổ, hầu hết công sự phòng ngự hoàn toàn bị phá hỏng, tường thành cao cả trăm thước chợt sập xuống cả mười thước, tựa như bị vô số lưỡi búa lớn đập vỡ vậy.
Bụi mù dần dần tiêu tán. Cổ Đế ngơ ngác nhìn ra chung quanh thấy một lượng lớn tộc nhân biến mất. Trong thành đã có mấy vạn Thú nhân thiệt mạng mất đi một phần mười đại quân, tường thành hắn vốn tưởng rằng không bao giờ sập cũng đã bị mất đi một phần mười. Càng làm cho hắn tâm như tro tàn chính là: hắn rõ ràng cảm giác được, ma pháp trận khổng lồ ở dưới đất đã bị cả trăm đạo lôi xạ cuồng loạn đánh xuống tan vào không khí.
Lôi Thần Chùy ma pháp miễn dịch biến mất. Mất đi chỗ dựa lớn nhất này, Thú nhân cũng không có biện pháp đối phó Ma pháp sư Mễ Lan nữa.
- Ngươi… ngươi…
Nhìn Diệp Âm Trúc, Cổ Đế sắc mặt đã trở nên trắng bệch.
Hắn thế nào cũng không nghĩ tới, Diệp Âm Trúc sau khi tiến hóa lại trở nên kinh khủng như thế, kinh khủng đến mức căn bản không cách nào kháng cự được.
Lôi Thần Chùy chân chính, đây là uy lực chính thức của Lôi Thần Chùy sao? Nhưng nó lại không thuộc về mình.
- Cổ Đế, ta nói lại, ta không muốn nói lần thứ ba. Giao ra Lôi Thần Chùy, ta cho ngươi cơ hội sống sót
Thanh âm lạnh như băng của Diệp Âm Trúc đối với Cổ Đế mà nói, tựa như tiếng gọi đến từ địa ngục.
Giữa không trung, trong mây đen cuồn cuộn, điện quang lóe sáng lại hiện ra. Cổ Đế không nghi ngờ Diệp Âm Trúc lại có thể phát động trăm đạo lôi cuồng thiểm uy thế kinh khủng kia. Quân đội của bộ lạc Thú nhân còn có thể chịu được bao nhiêu lần oanh kích như vậy nữa?
Khuyết điểm lớn nhất của Thú nhân tộc chính là không có Ma pháp sư. Mất đi cấm ma lĩnh vực, chỉ cần loài người có thể ngăn cản được sự tấn công của Thú nhân tộc, mỗi ngày chỉ cần dùng Ma pháp sư phát động công kích, sớm muộn cũng có một ngày có thể công phá được hòng ngự. Càng huống chi, còn có sự tồn tại kinh khủng như Diệp Âm Trúc này.
- Được, ta đưa cho ngươi
Cổ Đế răng đã cắn đến chảy máu, nhưng lúc này, hắn hoàn toàn lộ ra bản chất kiêu hùng một đời, cũng không có xúc động.
- Cổ Đế đại ca, không thể. Ngươi đưa Lôi Thần Chùy cho hắn, để cho hắn dung hợp thành siêu thần khí, lại phát động công kích đến chúng ta, chúng ta càng không cách nào ngăn cản. Cho dù hắn tuân thủ lời hứa, đối với chúng ta mà nói, cũng bất quá chỉ là uống thuốc độc cho đỡ khát mà thôi
Kiều Khoa Nhĩ ngăn lấy cánh tay của Cổ Đế địa.
Cổ Đế nhìn hắn
- Ngoại trừ như vậy, chẳng lẽ ngươi còn có biện pháp gì sao? Cho dù hắn muốn lấy, chẳng lẽ ta còn có thể chống đở được sao?
- Ta…
Kiều Khoa Nhĩ nhìn Cổ Đế, trong mắt hai đại thú vương đều lóe ra vẻ không cam lòng. Nhưng bọn hắn cũng biết, Ma thần trước mặt này tồn tại đã làm cho thế lực của bọn hắn bắt đầu sụp đổ rồi.
Lôi Thần Chùy đầu tròn hóa thành một đạo tử quang rời khỏi nơi mệnh danh là Thú nhân đệ nhất thành thị. Tử quang lóe ra, ẩn vào trong tay của Diệp Âm Trúc.
Một nét cười nhẹ xuất hiện trên mặt Diệp Âm Trúc. Hắn cuối cùng đã hoàn thành được một tâm sự, thay Ải nhân tộc thu hồi lại chi bảo của tộc họ.
Cổ Đế nào biết đâu rằng. Và rồi phát động một lần trăm đạo lôi thiểm, đã tiêu hao quá nửa năng lượng của Diệp Âm Trúc.
Đồng thời phóng thích cả trăm đạo cấm chú nói dễ vậy sao. Cho dù là Quang Minh Tháp Chủ Áo Bố Lai Ân cùng Ám tháp tháp chủ Tư Long cũng không có khả năng dễ dàng làm được.
Càng đừng nói tới hắn mới vừa tiến vào thứ thần cấp. Nếu không, dựa vào thần khí Lôi Thần Chùy, căn bản là không có khả năng làm được, Diệp Âm Trúc cũng không có thực lực phát động lại lần nữa.
Hắn nương theo trăm đạo lôi oanh kích lần trước, Lôi lực giấu ở trong cơ thể đã hoàn toàn phóng thích. Dưới tình huống lấy Lôi Thần Chùy đầu nhọn làm đường dẫn, mới phóng thích ra uy thế kinh khủng như vậy.
Đương nhiên, hắn hiện tại đã có hai thanh Lôi Thần Chùy, đem hai thanh này hợp lại. Tiếp theo, bằng vào lực lượng siêu thần khí có thể tạo nên uy lực kinh khủng như thế nào nữa. Ngay cả bản thân Diệp Âm Trúc cũng không phán đoán ra được.
- Cổ Đế, ngươi biết ta tại sao không giết ngươi không?
Diệp Âm Trúc đem hai thanh Lôi Thần Chùy thu vào trong Tu Di Thần Giới của mình rồi hỏi.
Cổ Đế lạnh lùng nhìn Diệp Âm Trúc.
- Mong ngươi tuân thủ lời hứa.
Diệp Âm Trúc nói:
- Lời ta nói chưa bao giờ không thực hiện. Trong vòng ba tháng, ta cùng người của ta tuyệt sẽ không tấn công Pháo đài Lôi Thần Chùy. Ta không giết ngươi, là bởi vì ta muốn lưu tính mạng của ngươi lại cho vương giả chính thức của Thú nhân tộc. Ngươi giết cả nhà hắn, hủy đi hạnh phúc của hắn. Cừu này, hắn sẽ tự thân báo lại. Giữ cho sạch cái cổ của ngươi đi, đợi hắn tới đi.
Không nhìn sắc mặt khó coi của Cổ Đế, Diệp Âm Trúc lùi thân như một đám mây nhẹ nhàng, khoảng cách mười dặm cơ hồ chỉ thoáng qua đã trở lại trước mặt các chiến sĩ của Cầm Thành.
Vương giả trở về, Cầm Thành chúc tụng. Kể cả Tử Thần Long Lang kỵ binh đều rời khỏi vật cỡi mà quỳ xuống đất, tiếng hô vang truyền khắp cả bình nguyên.
- Ca ngợi Cầm Đế. Cầm Đế vạn tuế, Ca ngợi Cầm Đế. Cầm Đế vạn tuế. Ca ngợi Cầm Đế. Cầm Đế vạn tuế.
Trong lòng các chiến sĩ của Cầm Thành, Cầm Đế của bọn họ tựa như Pháp Lam trong mắt Ma pháp sư vậy.
Thân thể Diệp Âm Trúc bay tới trước tứ đại Đoàn trường quân đoàn bộ binh cùng Diệp Hồng Nhạn, hạ mệnh lệnh,
- Kế hoạch sửa đổi, toàn quân lui lại. Quay về Thánh quang thành.
Hôm nay đánh một trận, đột phá ma vũ cực bích gây cho Diệp Âm Trúc cũng không phải đơn giản là sự kinh hỉ, đồng thời hắn còn được một thanh Lôi Thần Chùy, hoàn toàn đánh sập niềm tin của Thú nhân tộc, đả kích như vậy đối với hai Đại bộ lạc Thú nhân mà nói hết sức khó mà chấp nhận được.
Từ tử cấp tiến hóa đến thứ thần cấp, hắn căn bản là không cần điều động binh nữa. Mục tiêu chỉ là một hồi quyết chiến đã hoàn thành, hiện tại đối với Diệp Âm Trúc mà nói, chuyện trọng yếu nhất chính là tĩnh tu, cảm ngộ thực lực vừa tăng lên của mình. Hắn tin tưởng, bộ lạc Lôi Thần lúc này cùng bộ lạc Chiến Thần đã hoàn toàn mất đi cơ hội đến Cực Bắc Hoang Nguyên tiêu diệt Tử. Mà băng sâm có gần vạn ma thú cao cấp để hổ trợ, lại có cả tám đại thần thú, Tử đã thể hiện thực lực trước hai đại bộ lạc Thú nhân tộc, cho dù thêm một bộ lạc Sở La Môn cũng không có gì đáng sợ.
Đối với Diệp Âm Trúc mà nói, đối thủ chính thức của hắn cũng không phải Thú nhân tại Cực Bắc Hoang Nguyên mà là Pháp Lam bản thân có địa vị chí cao vô thượng tại trung ương đại lục kia.
Thánh Quang thành. Cửa thành mở rộng ra, hai đội long kỵ binh từ trong thành chạy như điên ra. Hai huynh đệ Mã Nhĩ Đế Ni cùng Mã Đặc Lạp Kỳ đi bộ ra khỏi thành, hai huynh đệ này tuổi đều không nhỏ, lúc này cũng hồng quang đầy mặt, vẻ mặt vui mừng.
Mặc dù Mã Nhĩ Đế Ni không biết Diệp Âm Trúc đến tột cùng làm cái gì tại Pháo đài Lôi Thần Chùy, nhưng trên bầu trời Pháo đài Lôi Thần Chùy phát sinh đủ loại biến hóa đều rơi vào mắt bọn họ. Nhất là trăm đạo lôi xạ cuối cùng đánh vào thành đánh sập đi một phần mười độ cao bức tường thành khổng lồ của Pháo đài Lôi Thần Chùy. Mấy vạn quân Thú nhân trong nháy mắt biến thành oan hồn. Lực lượng này kinh khủng ra sao mới có thể đạt tới? Làm cho Mã Nhĩ Đế Ni kinh hãi nhất chính là: Cấm ma lĩnh vực là chỗ dựa lợi hại nhất của Pháo đài Lôi Thần Chùy tựa hồ đã bị Diệp Âm Trúc đánh hỏng.
Không có Cấm ma lĩnh vực ngăn cản. Trong Thánh Quang thành có hơn một ngàn Ma pháp sư có thể phát huy ra lực công kích kinh khủng, cho dù đối mặt đối phương Thú nhân gấp mấy lần cũng không chút sợ hãi.
- Cung nghênh Cầm Đế đại nhân đắc thắng trở về
Long kỵ binh giơ long thương lên cao, cuồng hô ba tiếng. Huynh đệ Mã Nhĩ Đế Ni tự mình nghênh đón, đưa Diệp Âm Trúc cùng các chiến sĩ Cầm Thành tiếp vào trong thành.
trong mắt Mã Đặc Lạp Kỳ lộ ra vẻ khâm phục. Tại ma pháp giới Mễ Lan đế quốc, hắn tuyệt đối là nhân vật hàng đầu, mặc dù không bằng Phất Cách Sâm, Nguyệt Minh là Ma pháp sư cường đại như vậy, nhưng cũng tuyệt đối thuộc nhóm năm người hàng đầu. Nhưng giờ phút này, hắn đối với Diệp Âm Trúc cung kính dị thường. Chẳng những không giống trưởng bối đối với vãn bối, ngược lại càng ra vẻ mong được chỉ dạy.
Huynh đệ Mã Nhĩ Đế Ni đồng thời phát hiện: Trải qua trận chiến ấy, Diệp Âm Trúc tựa hồ trở nên không giống trước. Đến tột cùng là đã xảy ra biến hóa gì bọn họ cũng không nói rõ được, chỉ cảm thấy người tuổi trẻ này càng trở nên anh tuấn, trầm ổn, cũng càng thêm sâu không lường được. Nhất là hai mắt đã khôi phục thần thái kia, càng như đã khôi phục thị giác.
- Đã nhọc Nguyên soái tự mình ra đón
Diệp Âm Trúc cực kỳ khách khí nói với Mã Nhĩ Đế Ni.
Mã Nhĩ Đế Ni nghiêm giọng nói:
- Âm Trúc, ngươi là anh hùng của nhân loại chúng ta. Đừng nói là ta, sợ rằng cho dù là bệ hạ ở chỗ này cũng sẽ nghênh đón ngươi trở về.
Diệp Âm Trúc khiêm tốn cười nói:
- Không dám, Nguyên soái ngài khách khí rồi.
Vừa đi vào trong thành Mã Nhĩ Đế Ni vừa nói:
- Âm Trúc, ngươi biết không? Ta bây giờ càng ngày càng bội phục bệ hạ.
Diệp Âm Trúc khách khí trả lời:
- Đương nhiên, Tây Nhĩ Duy Áo đại đế là một đời minh quân tại Mễ Lan.
Mã Nhĩ Đế Ni nói:
- Không, ngươi không hiểu được ý của ta. Ta càng ngày càng bội phục bệ hạ, đó là bởi vì ngươi.
- Ta?
Diệp Âm Trúc thần sắc thoáng phát ra vài phần kinh ngạc, trong lòng tựa hồ hiểu được ý của Mã Nhĩ Đế Ni.
Mã Nhĩ Đế Ni nói:
- Chính là bởi vì ngươi. Lúc đầu bệ hạ đã quyết định phong tước cho ngươi, thậm chí là sau khi phong cho ngươi, thẳng thắn mà nói, trong lòng ta có chút bất mãn. Mặc dù bởi vì An Nhã tiểu thư cùng cổ cầm tạo nghệ của ngươi, ta rất thưởng thức. Nhưng lần đó tại Khoa Ni Á thành Cầm Thành, ngươi một chút là phá hủy tâm huyết kết tinh ưng chuẩn long kỵ binh lớn nhất của ta. Nếu đổi là kẻ dưới tay ta, chỉ sợ ta đã dùng quân pháp xử tử từ lâu rồi.
Diệp Âm Trúc trong mắt toát ra vài phần xấu hổ nói:
- Lúc ấy ta còn trẻ, làm việc quá xúc động. Vẫn chưa kịp xin lỗi ngài.
Mã Nhĩ Đế Ni phất phất tay nói:
- Hiện nhìn lại. Đó chính là biểu hiện thiên phú của ngươi mới đúng. Mất đi năm trăm ưng chuẩn long kỵ binh cố nhiên là tổn thất thật lớn. Nhưng cũng làm cho đế quốc phát hiện ngươi là nhân tài. Bệ hạ càng thêm coi trọng đối với ngươi. Bây giờ ta mới hiểu được, lúc ấy bệ hạ có tầm mắt độc đáo sáng suốt ra sao. Không khoa trương mà nói, chính là ngươi xuất hiện, mới thay đổi cả chiến cuộc, làm cho Mễ Lan có cơ hội.
Phía bên kia của Diệp Âm Trúc, Mã Đặc Lạp Kỳ nói:
- Âm Trúc. Mặc dù ta biết không nên hỏi ngươi, nhưng ta thật sự không cách nào khắc chế lòng hiếu kỳ của mình. Ngươi có thể nói cho ta biết vừa rồi ngươi đến tột cùng là làm cái gì không? Tại sao Pháo đài Lôi Thần Chùy lại phát động thiên lôi mà cuối cùng lại phát sinh phản phệ. Còn thân thể của ngươi tựa hồ cũng xuất hiện một số biến hóa. Vốn ta còn có thể thấy rõ vài phần thực lực của ngươi, nhưng hiện tại một chút cũng nhìn không thấu.
Diệp Âm Trúc nói:
- Vừa rồi tại chiến trường, ta đã bị Cổ Đế dẫn động thiên lôi ảnh hưởng làm cho ta đột phá được bình cảnh gần đây không tu luyện vượt qua được. Cho nên hai vị cũng có thể hiểu được những biến hóa của ta
Từ tử cấp đột phá lên thứ thần cấp, nhưng lại là đột phá ma vũ cực bích, đó là khó khăn ra sao? Nhưng từ miệng Diệp Âm Trúc nói ra, lại chỉ là một câu nói cho qua mà thôi. Đối với hắn, cái gì qua thì cứ cho nó trôi qua, chỉ có không ngừng tiến về phía trước mới mới có thể làm cho bản thân càng thêm nhiều động lực để tu luyện.
Dừng lại một chút, Diệp Âm Trúc cũng không có đem chuyện mình thu được hai thanh Lôi Thần Chùy nói ra. Đó là đồ của Ải nhân tộc, trước mặt Mễ Lan Nguyên soái, hắn cho rằng không nói là tốt nhất.
- Về phần thiên lôi đánh thành, chỉ có thể nói Cổ Đế không may, hắn phát động lực lượng vô cùng cường đại. Nhưng lại bị phản phệ mới gặp phải tình huống như vậy. Hiện tại Cổ Đế trọng thương, sĩ khí của Thú nhân tộc bị đả kích lớn. Chỉ sợ bọn họ sau này cũng không dám xâm phạm nữa.
Mã Nhĩ Đế Ni trong lòng vui vẻ.
- Âm Trúc, ngươi thấy chúng ta hiện tại có nên phát động công kích tới Pháo đài Lôi Thần Chùy hay không? Cơ hội tốt như vậy sợ rằng sau này cũng không xuất hiện nữa.
Diệp Âm Trúc lắc đầu nói:
- Không, ta thấy đó cũng không phải là một cơ hội tốt. Tấn công cũng chưa chắc gì đã thắng, Thú nhân tộc chịu sự đả kích mạnh mẽ, có lẽ ngược lại kích phát sĩ khí của bọn họ. Đồng thời, Nguyên soái ngài đừng quên, kẻ địch hiện tại lớn nhất của Mễ Lan đế quốc là đến từ phương Nam, chứ không phải phương bắc. Cùng với Thú nhân tộc này đến đến sống chết, cũng không bằng điều đại quân, tận lực hướng về phương Nam tiến hành viên trợ. Đich nhân ở chiến trường phía trước đã mất đi Cấm ma lĩnh vực bảo vệ cho Thú nhân, chẳng lẻ còn có thể làm được cái gì sao?
trong mắt Mã Nhĩ Đế Ni toát ra một tia quang mang.
- Ngươi nói đúng, chúng ta không thể chỉ nhìn thấy ích lợi trước mắt mà phải xem lợi ích lâu dài. Tốt. Ta sẽ đưa đại quân tới phương Nam, gia nhập chiến trường chính.
Diệp Âm Trúc suy nghĩ một chút nói:
- Nguyên soái, quân đoàn phương Bắc hiện tại còn có bao nhiêu lính?
Mã Nhĩ Đế Ni nói:
- Quân đoàn phương Bắc vốn có sáu mươi vạn. Sau khi chiến tranh bắt đầu, điều quân dự bị cũng chiêu mộ thêm quân mới, tổng số đã đạt tới trên dưới tám mươi vạn. Lần trước ta đã phái trở về hai tập đoàn quân tổng cộng là hai mươi vạn quân tinh nhuệ. Hiện tại còn khoảng sáu mươi vạn quân.
Diệp Âm Trúc nói:
- Ta cho rằng, ngài hoàn toàn có thể điều khiển hơn hai mươi vạn quân rời Thánh quang thành gia nhập chiến đấu ở chỗ khác. Trong đó mười vạn quân viện trợ cho phía Đông, mười vạn cho chiến trường chính.
Mã Nhĩ Đế Ni trong lòng kinh ngạc nói:
- Cái này sợ rằng không được. Mặc dù Thú nhân đã bị đả kích không nhỏ, nhưng dù sao còn có hai đại bộ lạc với tổng binh lực gần hai trăm vạn. Vạn nhất bọn họ phát động tấn công liều chết, Chiến sĩ của chúng ta nếu số lượng không đủ, sợ rằng sẽ chịu không nổi.
Diệp Âm Trúc lạnh nhạt cười nói:
- Chỉ cần ta còn tại Thánh Quang thành, hai đại bộ lạc Thú nhân đừng nghĩ có thể tiến tới được một bước. Mã Nhĩ Đế Ni Nguyên soái, ngài tin tưởng ta không?
Mã Nhĩ Đế Ni nhíu mày. Hắn đương nhiên không phải là không tin Diệp Âm Trúc. Nhưng vị tướng soái này cũng đã tung hoành chiến trường nhiều năm, mặc dù Diệp Âm Trúc thực lực đã không thể đơn giản mà cân nhắc, nhưng đối thủ dù sao cũng là đại quân gần hai trăm vạn thú tộc.
- Nguyên soái, ngài đáp ứng chứ. Cầm Thành chúng ta cũng đủ lực lượng bảo vệ Thánh quang thành
Áo Lợi Duy Lạp không biết từ lúc nào đã đi tới phía sau Diệp Âm Trúc, nhìn gia gia của mình, quả quyết nói. Mặc dù hắn thoát ly Tử La Lan gia tộc nhưng vẫn nhịn không được nhắc nhở gia gia mình. Ngoại trừ Diệp Âm Trúc ra, không ai rõ ràng hơn hắn về thực lực của bản thân Cầm Thành. Càng huống chi, Tô Lạp cùng Hải Dương hẳn là cũng đã trở về.
Áo Lợi Duy Lạp từng là một người tuổi trẻ xuất sắc trong Tử La Lan gia tộc, Mã Nhĩ Đế Ni trục xuất hắn khỏi gia tộc, có thể nói là một lựa chọn nhìn xa trông rộng. Hắn rất hiểu người cháu thông minh của mình, đương nhiên biết Áo Lợi Duy Lạp tuyệt đối sẽ không nói bậy, lập tức không hề do dự gật đầu nói:
- Tốt, ta sẽ điều hai tập đoàn quân phân biệt trợ giúp nam tuyến cùng đông tuyến.
Đại quân Cầm Thành căn bản không cần Diệp Âm Trúc lo lắng, có Áo Lợi Duy Lạp cùng mấy vị quân đoàn trưởng chỉ huy, đều tự điều phối. Mà Diệp Âm Trúc khi trở về cũng không có dừng lại, trực tiếp tiến vào trạng thái tu luyện.
Trong Pháo đài Lôi Thần Chùy.
Cổ Đế nằm ở trên giường, Kiều Khoa Nhĩ ngồi ở trước giường hắn, sắc mặt hai vị thủ lãnh bộ lạc lúc này đã không cách nào hình dung ra được.
- Cổ Đế đại ca, chúng ta cùng bọn họ liều mạng, tập hợp hai bộ lạc chúng ta cũng gần hai trăm vạn đại quân. Cho dù hắn ma pháp cường thịnh trở lại, cũng không có khả năng hoàn toàn tiêu diệt chúng ta. Chỉ cần chúng ta có thể xông vào Thánh Quang thành, cũng không phải là không có cơ hội hoàn toàn hủy diệt quân đoàn phương Bắc Mễ Lan.
Kiều Khoa Nhĩ hai mắt đỏ ngầu, giống như Cổ Đế, hắn hiện tại đều là bộ dáng bại binh.
Cổ Đế thở dài một tiếng, lắc đầu nói:
- Không, chậm rồi. Tất cả đều đã chậm. Chúng ta đấu không lại Cầm Đế. Kiều Khoa Nhĩ huynh đệ, ngươi cũng biết, khuyết điểm lớn nhất của Thú nhân tộc chúng ta chính là không có Ma pháp sư. Lực lượng tế tự trong tộc căn bản không đủ chống lại Ma pháp sư của loài người. Nếu đã mất đi Cấm ma lĩnh vực, chúng ta nếu không lui về phía sau bảo trì lực lượng mà tùy tiện dụng binh thì thực lực của chúng ta sẽ từng bước mà mất dần đi.

Cầm Đế - Chương #255


Báo Lỗi Truyện
Chương 255/336